Trời xanh gió lạnh, tuyết trắng mênh mông.

Quan đạo trong địa phận Nam Châu rộng lớn, vó ngựa giẫm lên tuyết phát ra tiếng xào xạc, một đoàn xe ngựa chậm rãi di chuyển giữa núi non.

Tuyết rơi làm che khuất tầm nhìn, một nam nhân trung niên chăm chú nhìn vào khu rừng xanh đen dày đặc không chút ánh sáng rồi nới lỏng tay cầm dây cương, chậm rãi sờ vào trường đao bên hông.

Gió thổi làm bay góc áo đen huyền của ông ta, lộ ra hoa văn hạc màu xanh thẫm bên trong.

“Xoẹt”

Âm thanh sắc bén xé không khí đột ngột xuất hiện, trường đao vung lên khiến mũi tên bị chém làm đôi.

Nam nhân thoáng thấy ngọn lửa tắt ngấm trên mũi tên, trán ông ta giật lên vài cái, quay lại liền thấy trong rừng có nhiều mũi tên lửa cùng lúc bắn ra. Dù họ phản ứng nhanh nhưng vẫn có vài mũi tên cắm vào mấy chiếc xe ngựa, ngọn lửa ngay lập tức lan ra.

Ánh lửa soi sáng khuôn mặt trắng bệch của lão nhân thấp bé bên cạnh xe ngựa, trong lúc hoảng hốt, giọng ông ta càng thêm chói tai: “Hộ giá! Mau hộ giá!”

Tiếng động trong rừng càng lúc càng lớn, rất nhanh từ bên trong bay ra vài bóng đen, ai nấy đều giơ cao kiếm dài trong tay, vừa tiếp đất đã gọn gàng chém đứt đầu mấy tên thị vệ áo xanh.

Mùi máu lan tỏa, tiếng đao kiếm va chạm không ngừng vang lên, nam nhân trung niên cầm đao xoay người nhảy xuống ngựa, quay lại thấy một tên thị vệ áo xanh đã phá cửa xe, đỡ vị quý nhân bên trong ra ngoài, ông ta lập tức lấy đồ trong ngực ra, theo một tiếng nổ vang trời, pháo hoa rực rỡ bắn lên trời.

“Đừng cử động.”

Vài người trong rừng cầm kiếm, chuẩn bị nhảy xuống, nhưng cánh tay của tên cầm đầu bị một tên khác giữ lại.

“Chiết Trúc, đệ định làm gì?”

Tên thanh niên bịt mặt chỉ lộ ra đôi mắt, lúc này hắn ta nhíu mày, đánh giá bàn tay của thiếu niên đang đặt lên cánh tay mình, giọng điệu không thân thiện.

“Bây giờ huynh rút khỏi vũng nước đục này thì vẫn còn kịp.” Thiếu niên có giọng nói trong trẻo, khuôn mặt trắng nõn không che đậy.

“Ta không có thời gian nghe đệ nói nhảm.” Đáy mắt người thanh niên chứa chút không kiên nhẫn, vung tay đẩy tay hắn ra, rồi gật đầu với hơn chục người phía sau.

Thiếu niên áo đen thu hết nụ cười, rút thanh nhuyễn kiếm ở thắt lưng ra, tên cầm đầu còn chưa kịp phản ứng, vài tia sáng vụt qua mắt, lưỡi kiếm lạnh lẽo ngay lập tức kề sát cổ hắn ta, người thanh niên cứng đờ sống lưng, nghiến răng: “Chiết… Trúc.”

Gió trong rừng thổi qua, vài tia nắng lọt qua kẽ lá rơi đúng trên lưỡi kiếm, phản chiếu ra những ánh sáng lấp lánh.

“Thập Nhất ca, thê tử huynh giấu ở Nam Châu đã chết được ba năm rồi phải không?”

Vừa dứt lời, sắc mặt tên cầm đầu lập tức thay đổi, thậm chí còn không thèm để ý đến lưỡi kiếm mỏng kề sát cổ, khi quay đầu lại đã để lại một vết máu mỏng manh: “Làm sao đệ biết?”

Nhưng thiếu niên chỉ đứng yên trong ánh sáng mờ nhạt, đôi mắt hắn sâu thẳm như dòng nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng.

“Chẳng lẽ là đệ?!”

Mắt hắn ta đỏ ngầu, hoàn toàn không quan tâm đến phía dưới đang chém giết đẫm máu, tên cầm đầu siết chặt thanh kiếm trong tay, chỉ nghe thiếu niên cười nhẹ: “Thập Nhất ca, huynh có biết giờ nàng đang chôn ở đâu không?”

Tai ù đi, người thanh niên cầm kiếm lao về phía thiếu niên Chiết Trúc, nhưng thấy hắn như cưỡi gió lướt vào ngọn cây, thân hình như quỷ mị nhẹ nhàng mà mờ ảo.

“Vậy… chúng ta còn xuống nữa không?”

Mười mấy người còn lại ẩn nấp trong rừng, mắt tròn xoe nhìn hai bóng người một trước một sau biến mất trong rừng, một người do dự lên tiếng.

“Vì hai vị đại nhân đã đi rồi, chúng ta cũng rút thôi.”

Một người khác trầm ngâm một lúc, rồi lập tức quyết định.

Khu rừng núi chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn. Dưới chân vách núi, tuyết dày trên quan đạo bị máu tươi nóng hổi nhuộm đỏ và tan chảy. Hàng nghìn tên ẩn sĩ vô danh ngày càng tới gần, nhưng pháo hiệu nổ tung trên trời kia không phải vô danh. Quan binh đã được bố trí sẵn gần đó theo ám hiệu này mà đến, cùng với trăm thị vệ áo xanh chém giết sạch những kẻ không rõ lai lịch này.

“Để Bệ hạ hoảng sợ, là lỗi của thần.”

Người nam nhân trung niên cởi bỏ bộ thường phục màu đen, lộ ra chiếc áo bào có hoa văn vân hạc màu xanh thẫm, đó là áo bào chỉ có Lăng Tiêu Vệ bên cạnh Hoàng Đế Đại Yến mới được phép mặc.

Và ông ta chính là Chỉ huy sứ hiện tại của Lăng Tiêu Vệ – Hạ Trọng Đình.

Không kịp lau đi máu trên mặt, Hạ Trọng Đình quỳ gối trước vị quý nhân khoác áo choàng lông cáo màu tím.

“Phản quân lẩn trốn đến nơi này, hôm nay lại mai phục ở đây, Làm sao bọn chúng biết được hôm nay Trẫm muốn đến Duyên Giác Quán?” Búi tóc của Thuần Thánh Đế vẫn chỉnh tề, được vị lão thần bên cạnh cúi đầu đỡ lấy, đưa mắt nhìn người đang quỳ dưới tuyết.

“Thần nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này.”

Hạ Trọng Đình lập tức cúi đầu đáp.

“Cũng may Hạ khanh đã có chuẩn bị trước, đứng dậy đi.” Thuần Thánh Đế thoáng nở nụ cười nhạt, vừa khoát tay, chưa kịp nói hết câu thì thấy phía sau có mấy cung nữ mặt cắt không còn giọt máu, hốt hoảng chạy đến quỳ xuống.

“Bệ hạ, không thấy… không thấy Công chúa đâu nữa!”

Một cung nữ run rẩy kêu lên.

Nụ cười trong đáy mắt Thuần Thánh Đế lập tức tan biến, đôi mắt nhìn xuống cung nữ đang nói với ánh nhìn lạnh lẽo.

Cung nữ run rẩy toàn thân, nàng ta không dám ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Đế vương, cố gắng ổn định giọng nói tiếp tục nói: “Mũi tên lửa rơi xuống xe ngựa của Công chúa, ngựa hoảng sợ, ngay lập tức xe ngựa bị lật nghiêng. Nô tì vội vã kéo rèm lên, bên trong đã không thấy bóng dáng Công chúa nữa!”

“Hạ khanh.”

Thuần Thánh Đế xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, sắc mặt có chút trầm trọng.

“Thần có mặt.”

Hứa Trọng Đình lập tức đáp lại.

“Lần này bọn phản quân không lấy được mạng Trẫm, lại bắt đi Công chúa của Đại Yến ta, thật đáng chết.” Giọng điệu của Thuần Thánh Đế có chút không giấu nổi sự nóng nảy: “Khanh nhất định phải tìm Minh Nguyệt về, con bé tuyệt đối không thể có chuyện gì”

“Thần tuân mệnh!”

***

Cỏ khô trải dài bị tuyết dồn xuống thấp, toàn bộ khu rừng ngoài gió lạnh thổi qua gần như không còn âm thanh nào khác.

Đột nhiên, trong đám cỏ khô có tiếng xào xạc nhẹ nhàng vang lên.

Thương Nhung sau khi lăn xuống sườn núi bên quan đạo, lại kéo theo một cành cây chạy một đoạn đường, cuối cùng chui vào khu rừng rậm này. Nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa, nàng liền trốn trong đám cỏ phủ đầy tuyết, nằm im rất lâu không dám cử động.

Âm thanh người đến gần rồi lại xa, cho đến khi tiếng ngựa hí dần dần xa khuất, nàng mới từ trong đống cỏ ngồi dậy.

Những hạt tuyết lấp lánh rơi xuống khắp người nàng theo từng cử động đột ngột. Gương mặt nàng tái nhợt vì lạnh, chỉ riêng đầu mũi nhỏ nhắn đỏ ửng. Những hạt tuyết nửa tan nửa đọng tạm thời nhuốm hàng mi dài rậm của nàng thành màu sương trắng. Nàng thở hổn hển từng hơi dài, gió lạnh thừa cơ luồn vào cổ họng, khiến nàng không kìm được ho khan.

Nhưng chỉ ho vài tiếng, Thương Nhung đã cố gắng kiềm chế. Đôi chân đã đông cứng vì lạnh, nàng miễn cưỡng đứng dậy, nhặt cành cây bên cạnh, vừa đi lảo đảo về phía trước, vừa kéo nó xóa đi dấu chân của mình in trên tuyết.

Cuối khu rừng rậm là một bãi đá nông, nhưng lúc này bãi đá đã bị tuyết phủ kín, trên sông cũng đã đóng băng dày đặc. Hơi thở nàng hóa thành từng sợi khói trắng, toàn thân đã tê cóng đến vô cảm.

Trắng xóa mênh mông đến tận chân trời, nàng đứng yên tại chỗ, xung quanh trong mắt nàng đều là một màu trắng vô tận.

Đôi giày thêu đế mỏng đã ướt sũng vì tuyết, đôi chân Thương Nhung gần như không còn cảm giác, môi nàng khô nứt, đã vô cùng mệt mỏi, nhưng đột nhiên, nàng nghe thấy vài tiếng động, liền cảnh giác ngẩng đầu lên.

Xa xa một bóng người áo đen tà áo tung bay trong gió, thanh nhuyễn kiếm trong tay lấp lánh như vệt sao băng, hắn nhẹ nhàng nghiêng người tránh ám khí của người đuổi theo phía sau, rồi cúi người hạ xuống mặt băng.

Sương mù trên sông càng dày đặc, Thương Nhung từ xa chỉ mơ hồ thấy hai bóng người xuyên qua lại trong đó, tiếng đao kiếm va chạm trong trẻo, nhưng truyền đến tai nàng đã không còn rõ ràng.

Gió tuyết càng lớn, tuyết như lông ngỗng rơi lả tả xuống, sương mù bị gió lạnh thổi tan đi một chút, tiếng băng vỡ vang lên từ xa đến gần, lúc này trên sông chỉ còn một người đứng cầm kiếm, mặt băng phẳng đã vỡ ra một lỗ hổng lớn.

Cầm thanh kiếm dính máu, gỡ chiếc bình ngọc nhỏ tinh xảo treo bên hông xuống, hắn dần dần đến gần, là một thiếu niên.

Từng sợi sương mù quấn quýt, trời đất một màu tuyết trắng, vai hắn đầy tuyết, y phục sẫm như mực, dây lưng da siết chặt vòng eo mảnh khảnh, khóa vàng lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.

Hắn tùy ý cắn mở nút gỗ của bình rượu, liếc nhìn nàng một cái thờ ơ rồi định đi qua bên cạnh, rượu lạnh chảy vào cổ họng, hắn khẽ nhấc hàng mi dày, đột nhiên dừng bước, nghiêng mặt nhìn chằm chằm vào nàng.

Ngón tay hơi cong lại, nắm chặt chuôi kiếm, sát ý bỗng lộ ra không một tiếng động, nhưng chạm phải ánh mắt chăm chú của nàng, hắn cũng cúi mắt nhìn bình rượu trong tay mình.

“Cô khát sao?” Hắn hỏi.

Thương Nhung gật đầu, chăm chú nhìn bình rượu nhỏ của hắn.

Thiếu niên cong mắt, mũi kiếm dính máu chỉ vào tuyết trắng: “Sao không ăn một miếng?”

Thương Nhung tận mắt thấy giọt máu còn sót lại trên mũi kiếm rơi xuống, hòa vào tuyết trắng, tạo thành một mảng đỏ thẫm, nàng kiên quyết lắc đầu: “Bẩn.”

Nghe vậy, hắn như thể nghe thấy một câu chuyện cười: “Cô không thấy ta bẩn sao?”

Ngay sau đó, hắn cũng không đợi nàng phản ứng, trực tiếp đưa bình rượu đến trước mặt nàng, cho nàng uống một ngụm rượu mạnh, rồi như ý nguyện nhìn thấy nàng ho đến đỏ bừng mặt.

Hắn cười lên, vừa kiêu ngạo vừa xấu tính.

Một ngụm rượu mạnh như ngọn lửa thiêu đốt xuống cổ họng, Thương Nhung ho đến mắt đỏ hoe, trước mặt phủ một màn sương ẩm ướt, khiến nàng gần như không nhìn rõ nụ cười phóng túng của thiếu niên.

Cử động hai cái khớp ngón tay đã cứng đờ vì lạnh, nàng vội vã tháo hết trâm cài và đồ trang sức, dồn dập nhét tất cả vào tay hắn.

Thiếu niên giật mình, cúi mắt nhìn đồ trang sức vàng ngọc bỗng nhiên xuất hiện trong tay mình. Khi ngẩng lên đánh giá tiểu cô nương trước mặt, thấy bộ váy gấm lụa nhăn nhúm vì thấm ướt tuyết, đầu mũi đỏ ửng vì lạnh, đôi mắt đen láy, với chút ửng hồng do sặc rượu đã tan đi, làn da trắng mịn, trông đáng thương mà không hẳn đáng thương, trong cốt cách vẫn toát ra vài phần quý phái không thể che giấu.

“Chỉ một ngụm rượu thôi, không đáng giá những thứ này đâu.”

Dường như hắn có chút hứng thú, nhắc nhở nàng.

“Ta biết.”

Thương Nhung gật đầu, thiếu niên cao quá, nàng ngước nhìn lên: “Ta muốn nhờ huynh giúp một chuyện.”

“Giúp gì?”

Cậu thiếu niên phủi tuyết trên vai, giọng trầm xuống, ẩn chứa vài phần khó đoán.

Tuyết lớn mờ mịt, sương lạnh dày đặc, Thương Nhung gần như đã tê cóng mất cảm giác, vạt áo nhăn nhúm bay phất phơ như mây trong gió, bông tuyết lướt qua gương mặt tái nhợt của nàng khi nàng nghiêm túc nói:

“Xin huynh giết ta đi.”


Bình luận

Một phản hồi cho “Chương 1: Giết ta đi”

  1. công chúa thoại ấn tượng v

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này