Chiết Trúc đặt Thương Nhung xuống, bước chậm rãi vào trong sân.
Thương Nhung không đi theo, nàng cầm đèn lồng nhìn bóng lưng hắn, bỗng nhiên ngồi xuống nhặt một cành cây gãy, cúi đầu viết vẽ trên tuyết.
Đèn lồng đặt yên trên tuyết, ánh lửa chiếu rọi cái bóng sống động của nàng. Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện thiếu niên đã xoay người lại, lúc này đang khoanh tay, đứng không xa dùng đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm nàng.
Thương Nhung đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt hắn nắm lấy tua nhuyễn kiếm bên hông, đi đôi ủng quá khổ kéo hắn quay lại cổng sân.
Chiết Trúc cụp mi mắt xuống, trên tuyết được ánh đèn rọi sáng, thấy rõ hai chữ nàng viết từng nét một.
“Chiết Trúc.”
Thương Nhung nhìn hắn: “Ta tên Thương Nhung.”
Thêm một ngọn đèn cô đơn dưới mái hiên, lay động nửa đêm qua khung cửa sổ, trong phòng tối mờ, bóng thiếu niên in trên giấy cửa sổ, hắn đang quay lưng về phía nàng, cởi nửa vạt áo, để lộ cánh tay phải với những đường nét cơ bắp uyển chuyển.
Nửa khuôn mặt của Thương Nhung bị che khuất trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt, trong ánh sáng mờ ảo, nàng mơ hồ thấy trên cánh tay của thiếu niên có một vết thương ghê rợn.
Từ góc nhìn của nàng, chỉ thấy hắn hơi cúi đầu, rồi nghiêng mặt cắn mở nút vải của một lọ sứ nhỏ không biết lấy từ đâu ra, rắc thuốc bột lên vết thương, máu rỉ ra từ vết thương đã đóng vảy, chảy dọc theo cánh tay hắn.
Có lẽ cảm nhận được điều gì đó, Chiết Trúc đột nhiên quay đầu lại.
Dù ánh sáng có tối đến đâu thì hắn vẫn nhìn rõ đôi mắt đang lặng lẽ quan sát mình của nàng.
Mồ hôi đã lấm tấm trên thái dương của hắn, khuôn mặt dưới ánh sáng ấm áp cũng trở nên tái nhợt, nhưng vẫn rất tuấn tú.
Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt hắn, rồi nhanh chóng xoay người chui vào trong chăn.
Thiếu niên nhìn chằm chằm vào gáy nàng, trong ánh mắt có chút nghi ngờ, nhưng không nói gì, chỉ quay đầu lại khoác áo lên.
Ghế tre kêu kẽo kẹt một lúc, rồi đột nhiên không còn tiếng động nào nữa.
Thương Nhung không quay lại, nhưng biết hắn đã nằm xuống.
Đợi một lúc lâu, nàng lại lắng nghe kỹ, cũng không nghe thấy tiếng thở của thiếu niên, nàng cẩn thận xoay người lại, trước mắt là một mảng ánh sáng chiếu qua giấy cửa sổ.
Ánh sáng đó rơi trên người thiếu niên, hắn như một ngọn núi xa trong sương mù, bất động nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.
Cơn buồn ngủ đã đè nặng mí mắt Thương Nhung nhưng lúc chạy trốn khi nãy khiến tay chân nàng lạnh toát, thậm chí cả xương cốt cũng lạnh, cơn buồn ngủ không thắng nổi cái lạnh toàn thân, nàng quấn chăn chịu đựng, đến khi trời sáng mờ mới ngủ thiếp đi.
Nhưng chưa ngủ được bao lâu, giường tre kêu cọt kẹt một tiếng, nàng chợt mở mắt, lúc này ánh sáng bên ngoài cửa sổ còn mờ tối, nàng chưa tỉnh hẳn, đã thấy thiếu niên rất cảnh giác, khoác chăn ngồi dậy, như con sói đang rình mồi.
Đầu ngón tay hắn chạm nhẹ vào giấy cửa sổ, nhưng không chọc thủng, dường như đang lắng nghe âm thanh gì đó. Có lẽ là tiếng sột soạt của quần áo Thương Nhung cọ vào chăn đã thu hút sự chú ý của Chiết Trúc, hắn quay đầu lại, thấy nàng định mở miệng nói gì đó, hắn liền kịp thời đưa một ngón tay lên môi, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng, lắc đầu.
Thương Nhung lập tức mím chặt môi, không dám phát ra một tiếng động nào, kéo chăn lên che nửa khuôn mặt, chỉ dùng mắt để theo dõi động tĩnh của hắn.
“Xoẹt” một tiếng.
Thương Nhung bất ngờ thấy một thanh kiếm xuyên qua giấy cửa sổ chỉ thẳng vào mặt thiếu niên, nàng trợn tròn mắt, nhưng thấy hắn khéo léo nghiêng đầu tránh né, rồi tay không nắm lấy lưỡi kiếm kéo mạnh.
Máu tươi chảy đầy tay thiếu niên, người bên ngoài bị nội lực của hắn kéo mạnh, đầu đập vỡ cả cửa sổ gỗ, mảnh gỗ đâm vào cổ họng, người đó mắt trợn ngược, tắt thở tại chỗ.
Thương Nhung thở gấp, mặt tái nhợt.
“Đừng ra ngoài.” Thiếu niên liếc nhìn nàng một cái, vội vàng nói một câu, rồi rút kiếm phóng qua cửa sổ vỡ như cơn gió, như một làn khói xanh tan biến.
Trong sân nhỏ hẹp có hơn mười người đang đứng, chính là những sát thủ hôm qua định phục kích đoàn người trên quan đạo ở Nam Châu nhưng không thành công.
“Thập Thất Hộ Pháp.”
Người đàn ông mặc áo nâu đứng đầu có vẻ mặt u ám: “Giết Thập Nhất Hộ Pháp, ném xác xuống sông Ngư Lương, ngài làm việc tùy tiện như vậy không sợ Lâu chủ trách tội sao?”
“Thập Thất Hộ Pháp! Ngài đây là ép chúng tôi vào đường cùng! Thập Nhất Hộ Pháp chết, chẳng phải chúng ta lại phải vào Huyết Trì sao?” Một người tức giận kêu lên.
Danh tiếng của Trất Phong Lâu, tổ chức sát thủ số một thiên hạ, được đổi bằng biết bao núi xác biển máu qua nhiều năm tháng.
Trong lâu có mười bảy vị Hộ Pháp, thường có người chết, cũng thường có người liều mạng muốn trở thành một trong số đó.
Từ đệ nhất đến thập thất là những con số đẫm máu, chôn vùi dưới đó là vô số sát thủ mang những con số này từ khi sinh ra đến khi chết. Từ trước đến nay, chỉ có hai vị trí chưa từng bị thay thế: ngoài Nhị Hộ Pháp thì chính là Thập Thất Hộ Pháp.
Thập Thất Hộ Pháp là thiếu niên trước mặt họ, và năm nay hắn chỉ mới mười sáu tuổi.
Không phải ai cũng có thể trở thành Hộ Pháp của Trất Phong Lâu, và trong lâu có quy định, một vị Hộ Pháp khi làm nhiệm vụ bên ngoài, tất cả những người đi theo nhiệm vụ đó phải quay về Huyết Trì.
Huyết Trì, là địa ngục của Trất Phong Lâu, bất kỳ ai từng bước ra khỏi nơi đó, đều không muốn quay lại lần nữa.
“Huyết Trì cũng coi là đường cùng sao?”
Thiếu niên khẽ cử động bàn tay bị kiếm cắt trúng, giọt máu lăn theo những ngón tay trắng muốt, đôi mắt hắn vẫn luôn mang nụ cười cong cong: “Nếu hôm qua các người tham gia vào đó, quan đạo kia đã thành đường cùng của Trất Phong Lâu rồi.”
“Thập Thất Hộ Pháp có ý gì?”
Người đàn ông áo nâu nhíu mày.
Thiếu niên với đường nét mày mắt thanh tú mà sắc lẹm: “Trất Phong Lâu không bao giờ hỏi thân phận chủ thuê, nhưng thân phận của người sắp chết không thể không tra. Vậy việc tra xét thân phận này, là ai trong lâu làm?”
“Vụ làm ăn này đến gấp, chủ thuê trả giá ba vạn lượng, mua mạng hai người, Thập Nhất Hộ Pháp đang vội về lâu, hắn nói rồi, là họ Cố ở phủ Cổ Ninh – Vĩnh Hưng.” Người đàn ông đảo mắt, thành thực nói.
“Ba vạn lượng bạc, chỉ để lấy mạng hai người?” Thiếu niên đứng cầm kiếm, y phục bay phần phật: “Thương hộ họ Cố ở phủ Cổ Ninh – Vĩnh Hưng, thật sự đáng giá ba vạn lượng sao?”
“Ngài rốt cuộc muốn nói gì?” Người đàn ông không kìm được sự nóng nảy.
Thiếu niên dừng lại, cúi đầu nhìn thanh nhuyễn kiếm trong tay, ánh lạnh lấp lánh trên lưỡi kiếm mỏng phản chiếu trong đáy mắt hắn, hắn tiếc nuối: “Các ngươi thật là ngốc.”
“Vân ca, ta thấy hắn chỉ muốn đánh lừa chúng ta!”
Một sát thủ trẻ tuổi không nhịn được nữa: “Thương tích nặng của hắn ở Bình Xuyên chắc vẫn chưa lành, chúng ta cứ giết hắn ngay bây giờ! Thập Nhất Hộ Pháp dù sao cũng có tình với Lâu chủ, hôm nay chúng ta giết hắn để báo thù cho Thập Nhất Hộ Pháp rồi về lâu, nói không chừng còn tránh được hình phạt vào lại Huyết Trì!”
Trong Trất Phong Lâu, công và tội có thể bù trừ cho nhau.
Mọi người bị lời nói của hắn kích động, khi ánh mắt lại tập trung vào thiếu niên, đã lạnh lẽo đáng sợ như diều hâu.
Gió tuyết càng dữ dội, tiếng chiến đấu dù cách một cánh cửa gỗ vẫn truyền vào trong phòng rõ ràng.
Thương Nhung co rúm ở góc giường, căng thẳng đến nỗi không dám động đậy, nhưng cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ vỡ, mang theo mùi máu tanh càng lúc càng nồng.
Nhưng nàng vẫn không nhịn được lắng nghe kỹ, nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm bên ngoài, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, hoặc tiếng vật nặng ngã xuống, nàng lần lượt nhận ra giọng kêu thét khi thì trầm dày khi thì thô tục, không có giọng nào là của thiếu niên.
Tiếng động bỗng im bặt, như cơn mưa rào đột ngột ngừng lại, nàng không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía khung cửa sổ loang lổ máu.
Đột nhiên — “Bùm!”
Thương Nhung theo phản xạ quay đầu lại, thấy cánh cửa ầm ầm đổ xuống, tiếp theo là gió lạnh cùng những hạt tuyết lạnh giá ùa vào mặt, nàng thấy người đàn ông lạ mặt trên cánh cửa phun ra một ngụm máu, rồi hắn quay đầu phát hiện ra Thương Nhung trên giường, trong tích tắc không biết hắn nghĩ gì, Thương Nhung chỉ thấy tư thế hắn như muốn đứng dậy tiến về phía nàng.
Nàng lập tức chạy chân trần xuống giường để tránh hắn ta, ngay sau đó cầm lấy ấm trà trên bếp lò, nước trong ấm đã sôi, nàng bị bỏng nặng, cũng không nắm chặt mà ném thẳng về phía hắn.
Người đàn ông bị ấm trà đập vỡ trán, nước sôi văng đầy mặt đầy người, hắn ta bị bỏng đến mức mặt mày méo mó, hétleen.
Thương Nhung vẫn đang thổi lòng bàn tay bị bỏng của mình, chợt nghe tiếng thét của hắn ta đột ngột im bặt, nàng ngẩng đầu lên, phát hiện trên cổ hắn ta thủng một lỗ máu, trong máu thịt dường như lấp lánh ánh bạc lạnh lẽo, có lẽ đó chính là vật đã xuyên thủng cổ hắn ta.
Nàng gần như đờ người ra, nhìn người đàn ông mắt trợn ngược, ngã vật xuống.
Đôi chân mất hết sức lực, Thương Nhung lảo đảo ngồi phịch xuống, lúc này, nàng mới phát hiện ngoài cửa vỡ, còn có hơn mười thi thể nằm ngổn ngang, người nào cũng đẫm máu không nhận ra mặt mũi, máu chảy đã nhuộm đỏ một mảng lớn tuyết trong sân.
“Lại đây.”
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Thương Nhung giật mình nhìn về phía phát ra âm thanh — bên phải cửa ngoài, cạnh lan can hành lang, thiếu niên có dung mạo như núi ngọc, nhưng nửa mặt dính đầy máu, tóc đen rối bời rủ vài lọn bên thái dương, bàn tay với đường gân cốt đẹp đẽ nắm chặt thanh nhuyễn kiếm, tua đỏ thẫm ướt đẫm máu, từng giọt từng giọt, theo bậc thềm nhỏ xuống.
Hắn đứng bất động, mặc cho gió núi thổi tóc, băng tuyết dính áo.
Trong ánh sáng ban mai còn mờ mịt, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào nàng, như ma quỷ vậy, khiến người ta không kìm được run sợ.
“Cô thấy đêm qua ta để thuốc ở đâu không?”
Giọng nói nhẹ nhàng của Chiết Trúc chứa đựng một chút mệt mỏi, lúc này dựa vào lan can không nhúc nhích.
Đêm qua sau khi thay thuốc hắn tiện tay đặt lọ sứ bên gối, Thương Nhung gần như vừa nghe hắn nhắc đã nhớ ra ngay, nàng vẫn chưa động đậy, thấy vẻ mặt thiếu niên trở nên lạnh hơn, nàng càng như chim sợ cành cong: “Thấy rồi.”
Vịn cột đứng lên, Thương Nhung quay mặt đi hoàn toàn không dám nhìn thêm thi thể dưới đất, nàng nhíu chặt mày, bước những bước nhỏ tránh vết máu uốn lượn trên đất để di chuyển đến bên ghế tre.
Tiểu cô nương như một con ốc sên nhỏ.
Chiết Trúc cảm thấy máu mình sắp chảy cạn, lạnh lùng nhìn nàng bước ra cửa còn phải tránh cái xác to lớn vạm vỡ, không chịu để chân dính một chút máu bẩn, đợi nàng cuối cùng cũng ra được, nàng quỳ xuống trước mặt hắn, tay run run mở nút chai sứ, thuốc bột rắc lên người hắn lung tung, mùi thuốc đắng lan tỏa, nàng không nhịn được hắt hơi một cái.
Vết thương trên cánh tay hắn đỏ tươi dữ tợn, Thương Nhung đổ ào thuốc bột lên, lớp bột trắng phủ dày đặc lên vết thương, nàng mới dám nhìn thêm một cái vào vết thương của hắn, rồi lén thở phào nhẹ nhõm.
Lại nắm chặt lọ sứ, chỗ lòng bàn tay bị trầy xước do ngã dính phải chút thuốc bột còn sót trên lọ, đau đến nỗi nàng “xì” một tiếng.
Thuốc này rắc vào vết thương lại đau đến thế sao?
Thương Nhung lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng lông mày thanh tú của hắn vẫn giãn ra, chỉ là lúc này không có ý cười, cụp mắt xuống, hàng mi dày dài bị gió thổi khẽ động đậy, gương mặt dính máu toát ra vẻ lạnh lẽo tột cùng.
Vết thương sâu như vậy, hắn không đau sao?
Thương Nhung không khỏi nghĩ.
Hắn không nói gì, cả người chỉ toát ra một loại cô độc khó hiểu, Thương Nhung cũng không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn nghiêng mặt, nhìn về phía những xác chết nằm rải rác trong tuyết.
Chiết Trúc dần dần lộ ra một biểu cảm nhạt nhẽo vô vị.
“Thương Nhung.”
Giọng nói của thiếu niên trong trẻo và dễ nghe.
Tiếng gió lùa qua cành cây, sương lạnh quấn quýt, tuyết rơi xào xạc.
Bỗng nhiên, đuôi mắt hắn cong sâu hơn, đáy mắt ánh sáng trong veo lấp lánh:
“Cô có muốn—”
“Cùng ta đi chơi không?”

Bình luận về bài viết này