“Muốn chơi không?”
Máu đỏ làm làn tuyết trắng hoen ố, thiếu niên này vừa mới tạo ra một cuộc tàn sát nhưng giờ đây lại đột nhiên hỏi nàng, hỏi nàng có muốn cùng hắn đi chơi không.
Bỗng lại lộ ra vẻ thuần khiết chưa từng trải việc đời.
Thương Nhung không biết trả lời Chiết Trúc thế nào, trong lòng lại càng tò mò về hắn. Lúc này trong sự im lặng chỉ có tiếng gió trong rừng núi xào xạc, còn hắn thì nhàm chán, bỗng rút kiếm thò ra ngoài lan can khẽ gạt, một cụm băng tuyết trắng bạc vỡ tung trên lòng bàn tay đang xòe ra của nàng.
Bàn tay nàng bị ấm trà làm bỏng rát, giờ đây cái lạnh của tuyết làm dịu đi cơn đau rát, nước tuyết tan chảy nhỏ giọt, chảy xuống từng đầu ngón tay của nàng.
Thương Nhung ngẩng đầu nhìn hắn.
Có thể vì mất máu quá nhiều, sắc mặt Chiết Trúc càng thêm tái nhợt, lúc này vết thương sâu nhất trên cánh tay đã ngừng chảy máu, nhưng những vết thương nhỏ khác vẫn chưa kịp xử lý, chỉ bôi chút thuốc cầm máu cũng không biết có hiệu quả hay không.
“Ta đưa huynh đi tìm đại phu.”
Dù ban đầu nàng tìm hắn là để cầu chết, nhưng hắn một lần lại một lần cứu nàng, những hành động thiện lương của hắn khiến Thương Nhung nghĩ, nàng nên làm như vậy.
Nàng chống cây tre đứng dậy, nhìn hắn dựa vào lan can đứng không vững, hơi thở của thiếu niên có chút nặng nề, một tay chống lên lan can, mu bàn tay gân guốc hiện rõ, nàng nghe thấy hắn nói: “Đi, ở bên phải giường tre, trong tủ có một bộ y phục của ta.”
Thương Nhung ngây ngẩn gật đầu, buông tay hắn ra rồi quay người lại, đột nhiên nhìn thấy xác chết bị nàng đập vỡ đầu ở cửa, nàng khựng lại một chút, vòng qua hắn ta nhấc váy chạy vào nhà.
Chiết Trúc nghe thấy tiếng động nhỏ trong nhà, hắn đứng thẳng người đi vào.
Trong nhà đầy trà và vết máu chảy loang lổ, một mảng hỗn độn. Thiếu nữ vừa lấy y phục màu chàm từ trong tủ ra, vừa giũ ra đã thấy bụi bay lên làm nàng nhíu mày ho khan.
Lông mày của nàng vừa nhạt vừa đậm, màu xanh nhạt như núi xa mờ sương, không giống như lá liễu vừa cong vừa mảnh, chỉ hơi cong ở đuôi mày. Đôi mắt là đôi mắt phượng hiếm hoi, mảnh mà không nhỏ, nếp mí đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên. Ánh sáng ban mai sáng hơn nhiều, từng mảng ánh sáng lạnh đổ qua ô cửa sổ hỏng tràn vào, đường nét mày mắt của nàng trong ánh sáng tỏa ra càng thêm phần trong trẻo không nhiễm bụi trần.
Thương Nhung quay lại, ho đến mức nước mắt rưng rưng, nói với hắn: “Chiết Trúc, huynh vẫn là đừng mặc cái này.”
“Hửm?”
Hắn chờ đợi nàng nói tiếp.
“Cũng không biết để bao nhiêu năm rồi, tích tụ rất nhiều bụi.” Nàng càng nói càng nhíu mày, còn nhấn mạnh với hắn: “Rất bẩn.”
“Y phục trên người ta cũng không sạch sẽ.”
Chiết Trúc bước đi không vững, may mà Thương Nhung kịp thời đến đỡ hắn, hắn cúi đầu nhìn nàng: “Để che mắt người khác, chúng ta giả làm nông dân, nhanh chóng xuống núi.”
“Được rồi.”
Thương Nhung gật đầu, cúi xuống thấy dây lưng bên hông hắn, không kịp suy nghĩ đã đưa tay móc ra, cho đến khi ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt hơi ngỡ ngàng của thiếu niên. Khoảng cách gần như vậy, nàng thậm chí còn thấy rõ hàng mi dày của hắn phủ xuống mí mắt tạo thành một mảng bóng mờ nhạt.
Vải áo rách trên cánh tay hắn dính vào vết thương, Thương Nhung nhất thời hơi ngần ngại không dám cử động bừa bãi. Đang lúc nàng không biết làm thế nào mới có thể thuận lợi cởi chiếc áo ngoài dính đầy máu của hắn, thì thấy đột nhiên Chiết Trúc tự mình xé bỏ tay áo, ngay sau đó, vết thương đã ngừng chảy máu do thuốc bột lại chảy ra máu ồ ạt.
Thương Nhung nhìn mà đau lòng, nhưng nàng ngẩng đầu lên, thấy hắn mặt không biểu cảm, khuôn mặt tuấn tú lại càng tái nhợt hơn nhiều.
“Nếu huynh đau thì đừng cố nhịn.” Thương Nhung không nhịn được nói.
“Nhịn hay không nhịn, có ý nghĩa gì chứ?”
Mũi thiếu niên có giọt mồ hôi nhỏ xuống, nghe vậy thì cảm thấy buồn cười.
“Có chứ.” Thương Nhung mở lại chai thuốc cầm máu, kéo tay hắn lại, lần này tay nàng không còn run rẩy, bột thuốc rơi xuống vết thương của hắn.
Thiếu niên cúi mắt chờ nàng bôi thuốc xong thì muốn rút tay ra, nhưng bị ngón tay nàng nắm chặt hơn một chút. Thương Nhung đột nhiên cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh trong ánh sáng như lụa mỏng.
Nhẹ nhàng, làn gió mát thổi qua vết thương dữ tợn trên cánh tay hắn.
Chỉ một lần, hai lần như thế.
Thiếu niên chớp mắt, hắn ngạc nhiên đến quên phản ứng.
“Cái áo này vừa bẩn vừa thô, nếu không băng bó vết thương của huynh, nó sẽ rách thêm.” Thương Nhung liếc nhìn chiếc áo chàm đặt trên giường tre, nàng buông tay hắn ra, ngẩng đầu nhìn Chiết Trúc nói.
Còn Chiết Trúc thì nửa nhắm mắt đánh giá nàng.
Hắn không nói gì cả.
Thương Nhung chuẩn bị nói tiếp, nhưng thấy ngón tay trắng dài của hắn đột nhiên nắm lấy tay áo của nàng, nàng còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy “roẹt” một tiếng, tay áo của nàng lập tức bị hắn xé đi một mảnh.
“Huynh làm gì vậy?”
Thương Nhung ngạc nhiên mở to mắt, ngẩng đầu thì phát hiện mảnh lụa tuyết mềm mại đã được hắn quấn quanh vết thương, thoáng có dính máu.
Nàng chạm vào tay áo rách của mình, không biết phải làm sao. Đây là bộ đồ nàng rất thích, giờ đây lại…
Chiết Trúc ngước mắt, phát hiện nàng không nói gì, chỉ mím môi nhìn chằm chằm vào hắn, trông có vẻ không vui chút nào.
“Nếu cô đang chạy trốn thì trang phục mặc khi rời đi chắc chắn đã được người khác ghi nhớ, cô muốn khi xuống núi đã bị tìm thấy sao?”
Hắn cầm lấy chiếc áo trên giường tre và giũ giũ, bụi bặm trong ánh sáng ban mai rõ từng hạt, đường nét mày mắt hắn thanh tú nhạt nhòa.
Thương Nhung ngẩn ra, ngay lập tức lắc đầu nói: “Không muốn.”
Nàng bỗng nhiên không còn thấy xấu hổ đến tức giận nữa.
“Vậy thì thay đồ đi.”
Chiết Trúc không muốn nói chuyện, mặc xong áo ngoài thì bước lảo đảo ra ngoài.
Thương Nhung thấy hắn đá xác chết ở cửa ra ngoài, ngay sau đó góc áo xanh lam của hắn lắc lư, nàng mở miệng nhưng chưa kịp nói gì, quay đầu nhìn vào tủ quần áo đầy bụi, Thương Nhung nhíu mày lo lắng.
Gió trên núi lạnh buốt, thổi khiến tai người đau nhức.
Thương Nhung không biết đã dìu thiếu niên đang bị thương kia đi được bao lâu, đôi giày thêu mỏng manh vốn đã bị mòn, giờ lại ngâm trong tuyết, mỗi bước đi của nàng đều lạnh đến tê cóng.
Trong căn phòng đó ngoài những bộ quần áo thô cũ đầy tủ, còn có vài đôi giày vải của nữ tử, nhưng lớn hơn chân của nàng nhiều, mang vào thì không thể đi được, nàng chỉ có thể đổi lại giày của mình.
Vầng dương nơi chân trời càng lúc càng tròn và rực rỡ, bọn họ khó khăn lắm mới xuống núi, Chiết Trúc bỗng nhiên ngã xuống bất chợt, Thương Nhung muốn đỡ hắn nhưng không kịp, cả hai cùng ngã xuống tuyết.
Tiếng động này thu hút sự chú ý của một ông lão tóc bạc đang điều khiển xe bò đi qua trên con đường núi, ông thò đầu ra nhìn từ xa, gọi: “Tiểu cô nương, có chuyện gì vậy?”
“Bác ơi, xin bác giúp với!” Thương Nhung không thể đỡ Chiết Trúc dậy, nàng nghe tiếng quay lại, gấp gáp kêu lên.
Xe bò lắc lư trên con đường núi đầy tuyết, Thương Nhung chưa bao giờ ngồi trên chiếc xe kỳ lạ như vậy, nàng nắm chặt một bên ván gỗ, ngồi quỳ không dám cử động.
Cái đuôi của con bò vàng lắc lư, trong lúc Thương Nhung đang mơ màng thì bất ngờ quất vào cánh tay nàng, làm nàng giật mình, suýt nữa thì ngã xuống xe.
“Cô nương hãy cẩn thận.” Ông lão đánh xe quay đầu lại, lúc nãy chỉ thấy rõ dung mạo thiếu niên đang hôn mê kia, chưa kịp nhìn kỹ cô nương này, giờ nhìn kỹ lại thì thực sự giật mình.
Đôi thiếu niên thiếu nữ này, sao người nào cũng như tiên giáng trần vậy.
“Tiểu cô nương, hai người có phải là huynh muội không?”
Tuy hỏi như vậy, nhưng trong lòng ông lão đang nghĩ nét mày mắt hai người này chẳng giống nhau chút nào.
Còn Thương Nhung nghe câu đó, cúi đầu nhìn thiếu niên đang nhắm nghiền mắt, nàng phát hiện ra thanh kiếm mềm của hắn bị lộ ra một đoạn chuôi và tua đẫm máu từ thắt lưng, liền vội vàng nhét lại vào trong. Nàng ngẩng đầu thấy ông lão lúc này chưa quay lại, thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng đáp: “Vâng ạ.”
“Cũng không biết ca ca cô bị bệnh gì, thị trấn cũng không xa đây lắm, lão sẽ đưa hai người đi, đừng để chậm trễ việc chữa bệnh cho hắn.”
Ông lão nghe nàng trả lời cũng không nghi ngờ gì thêm, chỉ dùng một đoạn roi trong tay quất vào con bò vàng, trong tiếng bánh xe lăn lóc, ông đã lớn tiếng hơn một chút.
“Cảm ơn bác, chúng ta sẽ trả tiền xe cho bác.” Thương Nhung nói lời cảm ơn, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đưa Chiết Trúc đến ý quán liệu có an toàn không.
Có lẽ vẫn còn người đang truy sát hắn, và những người theo Thánh giá như Lăng Tiêu Vệ chắc chắn cũng đang tìm kiếm tung tích của nàng.
Thương Nhung nghĩ đến đây, nỗi lo lắng trong lòng càng tăng lên, nàng lặng lẽ nhìn chằm chằm vào thiếu niên vẫn còn đang hôn mê, trong lòng không ngừng nghĩ, bằng mọi giá nàng tuyệt đối không thể để Lăng Tiêu Vệ phát hiện ra.
Tuyệt đối không.
Có lẽ những người trên núi đã chết, sẽ không còn ai truy sát hắn nữa. Dù có, với bản lĩnh của hắn, chắc chắn cũng có thể thoát thân được.
Nếu không, hắn cũng sẽ không xuống núi.
Có lẽ giờ người thực sự không an toàn, chỉ có mình nàng mà thôi?
Thương Nhung đấu tranh trong lòng rất lâu, tiếng gió bên tai đã không còn rõ ràng, nàng ngây người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Chiết Trúc, trong đầu hiện lên làn khói nóng mờ mịt, những cánh hoa đỏ trắng trôi nổi trong hồ máu, và… một thi thể nữ tử, đôi mắt trống rỗng, chết không nhắm mắt.
Tay Thương Nhung nắm chặt góc váy, hơi run rẩy, nàng chưa kịp hoàn hồn đã buột miệng: “Dừng lại!”
“Bá bá, ta…”
Khi ông lão dừng xe quay đầu nhìn nàng nghi hoặc, Thương Nhung nhét hai viên ngọc trai vừa gỡ từ giày thêu vào tay ông lão: “Ta đánh rơi một thứ quan trọng, xin bác hãy đưa… ca ca ta đến y quán trong trấn trước, ta tìm được đồ sẽ vào trấn tìm hắn.”
“Khoan đã, cô nương…”
Ông lão còn chưa nói xong đã thấy cô nương nhảy xuống xe.
Trong lòng ông có chút ngờ vực, thứ gì có thể quan trọng hơn mạng sống của ca ca mình chứ? Nhưng nhìn thấy thiếu niên trên xe vẫn đang hôn mê, ông cũng không dám chần chừ lâu, sợ làm lỡ việc chữa bệnh, nên nói: “Y quán Khang Bình ở thị trấn là nơi lão thường đến, đại phu ở đó rất giỏi, tiểu cô nương mau tìm đồ rồi đến nhé. Ở đây làng xóm nhiều, giờ mặt trời đang lên cao, người đi chợ trong trấn cũng đông, cô nương nhất định sẽ gặp được người đánh xe khác!”
“Được, ta sẽ đến nhanh thôi.”
Thương Nhung như người mất hồn, chậm chạp gật đầu, thậm chí không nhìn thêm thiếu niên trên xe lấy một cái.
Âm thanh của xe bò xa dần, Thương Nhung chăm chú nhìn bàn tay phải đỏ ửng của mình, nàng bỗng ngẩng đầu lên, ánh nắng mênh mông chói chang.
Trên đường núi nhuốm vàng dưới ánh mặt trời, nàng nhìn theo bóng hình bất động đang nằm yên trên xe bò.
Thương Nhung, đừng nghĩ nữa.
Nàng tự nhủ trong lòng.
Không có gì quan trọng hơn việc bỏ trốn, nếu quay về đó, ngay cả quyền được chết cũng không còn nữa.

Bình luận về bài viết này