Xe bò lắc lư, ông lão tóc bạc quay đầu nhìn lại, thấy thiếu niên vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, sắc mặt cũng không có chút huyết sắc, ông càng thấy thương thế của hắn nghiêm trọng, bèn cúi đầu đánh xe, mong sớm đưa thiếu niên này đến y quán trong trấn.

Trời lại có tuyết rơi, đường núi bị bánh xe cán qua để lại những vết lún sâu cạn, tuyết tan chảy trong vết lún đọng thành vũng nước, tuyết đọng từng mảng từng đám, trộn với đất ẩm, một mảng dơ bẩn.

“Lão bá!”

Tiếng xe bò rất lớn, hơn nữa tai của ông lão cũng đã tới tuổi nghễnh ngãng, âm thanh phía sau mơ hồ, từ đầu ông cũng không để ý, cho đến khi đằng sau hợp sức hô to, kêu: “Lão bá! Mau dừng lại!”

Tiếng xe lộc cộc ngày càng gần, ông lão lúc này quay đầu liếc nhìn một cái, mới vội kéo dây cương dừng xe, ông dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Người đánh xe là một thanh niên mặc áo vải thô, hắn ta nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Lão bá, gọi ông biết bao lần rồi? May mà ông cũng dừng lại được.”

Nói xong, hắn ta chỉ tay về phía sau: “Cô nương này nói người nằm trên xe ông chính là ca ca của nàng.”

Phía sau hắn ta là một cô nương toàn thân ướt đẫm tuyết và đất, trên mặt còn lấm tấm không ít bùn, ông lão nhìn chăm chú một lúc, ngay sau đó kinh ngạc thốt lên: “Ai da cô nương à, sao cô lại thành ra thế này? Bị ngã à?”

Thương Nhung từ trên xe thanh niên bước xuống, cúi người xuống nói cảm ơn, rồi nàng bước đến xe ông lão, nghiêng mặt nhìn người thiếu niên hai mắt nhắm nghiền trên xe, nói: “Bác ơi, ta tìm thấy đồ cần tìm rồi ạ.”

“Tìm được rồi?”

Ông lão vừa nghe xong, vội nói: “Vậy tốt quá rồi, mau lên xe đi, lão lập tức đưa huynh muội các người lên trấn trên.”

“Đa tạ.”

Thương Nhung thấp giọng nói tiếng cảm ơn, ngay sau đó ông lão vươn tay, nàng mượn lực lên xe ngồi. Xe bò lần nữa di chuyển, phong cảnh hai bên đường chuyển động, nhưng nàng không có tâm tình thưởng thức, không ngẩng đầu lên nhìn mà chỉ lẳng lặng ôm hai đầu gối.

Hốc mắt của nàng không biết từ lúc nào ướt át, lông mi chuyển động, nàng cẩn thận quỳ xuống, im lặng nhìn thiếu niên kia, một lát sau mới đưa tay chạm vào hắn.

Cố ý lấy đầy bùn đất trong lòng bàn tay, nàng bôi lên mặt hắn, dùng cả hai tay, bôi thật cẩn thận.

Gương mặt thiếu niên dính không ít bùn đất, không còn trắng trẻo đến mức gây chú ý nữa. Thương Nhung cuối cùng dừng lại, vừa rút tay về thì cổ tay bỗng bị nắm chặt.

Còn chưa kịp sợ hãi kêu lên, tay lại bị người dùng sức túm lấy, cả người nàng bị kéo xuống, đôi mắt thiếu niên đột nhiên mở ra, một đôi mắt sắc lạnh còn bén hơn cả ánh kiếm.

Trái tim nàng đập mạnh liên hồi, Thương Nhung hoảng sợ mở to đôi mắt, lúc này lực tay hắn càng mạnh khiến nàng vô cùng đau đớn, lại không dám phát ra tiếng.

“Không phải trốn rồi à?”

Tiếng nói của hắn trầm thấp.

Thương Nhung cắn chặt răng không nói lời nào, mà trong khoảnh khắc gần trong gang tấc, Chiết Trúc chăm chú vào đôi mí mắt hơi phiếm hồng của nàng, trong mắt đã ầng ầng một tầng nước, bỗng hắn buông nàng ra, rồi lại ấn vào gáy, ép đầu nàng cúi thấp hơn.

Hơi thở yếu ớt của hắn chỉ vọng bên tai nàng: “Cô nên mừng vì đã quay trở lại, nếu không thì…”

“Nếu không thì sao?”

Thương Nhung ngước mắt nhìn hắn, giọng cũng hạ rất thấp, mặt nàng cũng bị bôi lem luốc, trông rất chật vật, nhưng vẫn nói: “Huynh biết ta không hề sợ chết mà.”

Chiết Trúc ngẩn người một cái, chớp mắt.

Nàng trông có vẻ đáng thương, nhu nhược, nhưng đôi khi lại luôn có vài phần kiêu hãnh không biết nhượng bộ.

“Ta đương nhiên biết cô không sợ chết.”

Mắt hắn chỉ hơi cong lên, đã thành một đường cong đẹp đẽ: “Nhưng nhất định là cô đang sợ kẻ nào đó, nếu không, cô cũng không cần lẩn trốn.”

Thương Nhung há miệng, nhưng không thể phản bác lời hắn, đành quay mặt đi, tránh ánh mắt dò xét của hắn.

“Là ta sai rồi.”

Nàng nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Trên núi ta đã hứa với huynh, sẽ đưa huynh đi tìm đại phu, vậy mà nửa đường ta lại định nuốt lời, thật không nên.”

Thiếu niên khá bất ngờ khi nàng bỗng xin lỗi, nàng thực sự trông như đứa trẻ mắc lỗi, lúc này bị hắn dùng hai ngón tay giữ gáy, như một con mèo không còn tính khí.

Sương mù lạnh lẽo giữa núi bị ánh mặt trời hong mỏng dần, xe bò lắc lư không ngừng kêu cót két, dù mặt thiếu niên dính đầy bùn đất, đường nét mày mắt vẫn thanh tú trong trẻo.

Hắn buông nàng ra, ngón tay khẽ động, xé vụn lớp giấy dầu bọc ngoài một viên kẹo, rồi nhét vào miệng nàng.

Thương Nhung không kịp đề phòng, khoảng cách lại cực gần, khiến nàng không khỏi kinh ngạc nhìn hắn.

Hơi thở thiếu niên phả vào mặt như gió nhẹ, giọng hắn vẫn rất khẽ, lẩn khuất trong tiếng xe lắc lư, chỉ mình nàng nghe được: “Cô không bỏ rơi ta, đây là phần thưởng.”

Vị chua ngọt càng lúc càng đậm, Thương Nhung mới nhận ra, đó là một viên kẹo mơ.

Trời trong vắt, trong đồng tử hắn mờ ảo có bóng hình nàng, không hiểu sao, Thương Nhung đến thở cũng không dám, nàng như chạy trốn tránh khỏi hắn, cố gắng ngồi thẳng người trong gió lạnh.

Trấn Dụ Lĩnh gần thành Nam Châu, cũng là một trấn không nhỏ, người qua kẻ lại đông đúc, còn có vài phần phồn hoa. Đầu trấn có vài quầy trà đơn sơ, phu khuân vác không đủ tiền vào các trà lâu trong trấn thường ghé đây uống trà rẻ tiền, nghỉ chân sưởi ấm, ồn ào náo nhiệt.

“Dám ám sát Thánh thượng ngay trên quan đạo, đám phản quân thật to gan!”

“Phải không? Giờ trong trấn cũng có nhiều quân sĩ đến, chắc là để tìm kiếm dư đảng phản quân.”

“…”

Trong tiếng ồn ào hỗn tạp, những câu nói này mơ hồ lọt vào tai Thương Nhung, nhưng cho đến khi xe bò vào trấn, nàng vẫn không nghe được nửa lời về tin tức mất tích của mình.

Chẳng lẽ, họ giấu kín?

Họ vẫn chưa phát hiện ra nàng tự bỏ trốn?

Có lẽ, họ tưởng, nàng bị phản quân bắt đi?

Liên quan đến thể diện Hoàng tộc Đại Yến, có lẽ Thánh thượng không muốn tin nàng rơi vào tay phản quân bị truyền ra ngoài.

Lòng Thương Nhung rối bời, cho đến khi xe bò dừng trước y quán Khang Bình, nàng mới hoàn hồn, dìu Chiết Trúc xuống xe, lại nói lời cảm ơn với ông lão.

Chiết Trúc rất tùy ý ngồi xuống giường hẹp, người học trò trẻ thấy bùn đất trên người hắn làm bẩn vải trắng bên dưới, sắc mặt không được tốt, nhưng lão đại phu khoát tay với cậu ta, ra hiệu đừng nói gì.

Đợi Chiết Trúc cởi áo bào, lộ ra vải băng đã thấm máu trên cánh tay, cậu ta định giơ tay xé xuống, lão đại phu vội nói: “Không được, không được.”

Lão đại phu tiến lên, sai học trò lấy kéo đã hơ lửa đến cắt lớp vải dính vào vết thương, rất khéo léo gỡ từng chút một vải còn sót lại trên vết thương. Ông hành nghề mấy chục năm, làm sao không nhận ra vết thương này do đao kiếm gây ra, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết mới, ông chỉ nhìn đường nét ẩn dưới lớp bùn đất của thiếu niên, đã cảm thấy có điều bất thường.

Nhưng ông cũng không hỏi gì, chỉ nói: “Vết thương của công tử cần phải rửa sạch, nếu không sẽ bị nhiễm trùng hoại tử.”

“Ừm.”

Chiết Trúc không mấy để tâm, chỉ uể oải đáp một tiếng.

 ”Vết thương này rất sâu, rửa sẽ đau đớn khó chịu, lão sẽ cho người đi lấy ít ma hôi tán(*).” Nói rồi, lão đại phu định gọi học trò.

(*)Một loại thuốc gây tê

“Không cần.” Chiết Trúc ngắt lời bằng hai chữ.

Lão đại phu sững người một lúc, trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng cũng đành sai học trò chuẩn bị dụng cụ và thuốc cầm máu. Ông vừa làm sạch vết thương, vừa để ý sắc mặt cậu thiếu niên, sợ hắn không chịu nổi đau đớn, nhưng dù nhìn thế nào, thiếu niên này chưa từng nhíu mày, cũng không kêu đau, cánh tay thậm chí không run một chút.

Thoa thuốc mới xong, băng bó vết thương cẩn thận, lão đại phu vuốt râu, dường như chợt nhận ra điều gì: “Công tử, ta thấy dường như cậu còn mắc chứng bệnh lạ…”

Thiếu niên đột nhiên ngẩng mắt, nhìn chằm chằm vào ông.

Lời chưa nói hết của lão đại phu lập tức nuốt xuống, trong lòng bàn tay bỗng đẫm mồ hôi lạnh.

Bức bình phong vải trắng rất dài, Chiết Trúc nhìn bóng người mảnh mai mơ hồ hiện lên sau bình phong.

Bên trong bỗng im lặng, Thương Nhung đang thấy kỳ lạ, nàng dường như vừa nghe lão đại phu nói gì về “chứng bệnh lạ”, nàng vừa định ghé sát hơn vào bình phong, chợt có một đầu ngón tay xuyên qua lớp vải mỏng chọc nhẹ vào dái tai nàng.

Nàng lập tức đứng thẳng người lùi lại, qua bình phong, nàng mơ hồ thấy dáng hình thiếu niên, tiếp theo là giọng nói trong trẻo lạnh lẽo của hắn: “Lại đây.”

Dái tai còn đọng lại cảm giác ngứa ngáy khó hiểu, Thương Nhung bước ra sau bình phong, thấy lão đại phu ngồi ngay ngắn trước bàn đang dùng khăn lau mồ hôi, bầu không khí quả thực có phần kỳ quái.

“Cổ cô nổi ban đỏ rồi.”

Chiết Trúc đang mặc áo ngoài, vạt áo trắng bên trong vẫn hơi hé mở, ánh nắng xuyên qua khung cửa rọi trên người hắn, giọng điệu bình thản, nói năng đơn giản.

Ban đỏ?

Thương Nhung tự mình cũng không biết, nhưng suốt đường đi nàng quả thực luôn cảm thấy cổ hơi ngứa, nhưng tay dơ, nàng cứ cố nhịn không gãi lấy một cái.

Lão đại phu vẫy tay với Thương Nhung: “Cô nương, lại đây ngồi.”

Thương Nhung ngồi xuống ghế gỗ trước bàn, lão đại phu chỉ xem qua những chấm đỏ trên cổ nàng, rồi lại đưa tay bắt mạch, một lúc sau nói: “Có một số người từ nhỏ đã không thể mặc quần áo quá thô ráp, mặc vào sẽ nổi ban đỏ như thế này, triệu chứng của cô nương còn thuộc dạng nhẹ, có người nổi ban thành từng mảng lớn. Chỉ là cô nương vốn có chứng hư nhược, giờ lại nhiễm phong hàn, cần phải dùng thuốc sắc uống.”

Lão đại phu nhanh chóng viết xong đơn thuốc, dặn dò học trò đi bốc thuốc.

Ra khỏi y quán, Thương Nhung đi theo Chiết Trúc len lỏi qua phố chợ nhộn nhịp, xung quanh là cảnh vật hoàn toàn xa lạ, tất cả đều khiến nàng cảm thấy không thoải mái.

Đi đến một ngõ hẻm vắng vẻ, một cây khô cong mình co rúm, cành đầy tuyết đọng, Chiết Trúc đột nhiên dừng lại, Thương Nhung cũng dừng lại, ngẩng đầu.

“Đợi ta ở đây.”

Chiết Trúc khẽ nhấc cằm, ra hiệu cho nàng trốn sau đống đồ ở góc rẽ.

Thương Nhung tựa vào bức tường gạch cổ kính, chen vào khe hẹp đó, nàng mơ hồ nhìn thấy qua tấm đệm tre rách nát bóng dáng thiếu niên mảnh mai như trúc.

Trong hẻm sâu không ai quét tuyết, mỗi bước chân hắn đều phát ra tiếng sột soạt.

Tiếng bước chân dần xa, rồi mất hút.

Trong trời đất, Thương Nhung chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình, đôi chân nàng ngập sâu trong tuyết, đã tê cứng, nàng cứ thế im lặng ôm gối, trốn trong góc không ai biết.

Không biết bao lâu sau, nàng vừa mệt vừa buồn ngủ, tựa trán vào đầu gối co ro ngủ gật, trong cơn mơ màng, có tiếng lục lạc vọng đến gần.

Thương Nhung ngẩng đầu, phát hiện một con chó nhỏ lông đen bóng mượt, cổ đeo một chiếc lục lạc nhỏ, trên vòng cổ buộc một đoạn dây đứt, kéo lê trên đất.

Nó không ngừng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, lộ ra nanh trắng nhởn.

Thương Nhung sợ hãi ngã ngồi xuống đất, sau lưng là bức tường, trước mặt là con chó dữ, nàng không còn đường lui, trong lúc hoảng loạn vốc một nắm tuyết ném về phía nó, nhân cơ hội này nàng đứng dậy chạy vòng qua nó.

Nàng chưa chạy được mấy bước, lại phát hiện con chó nhỏ không đuổi theo, nàng quay đầu lại, thấy nó thò nửa người vào chỗ nàng vừa ẩn nấp, chẳng mấy chốc đã ngậm ra nửa cái đùi gà để ăn.

Phía sau có tiếng bước chân trên tuyết.

Thương Nhung quay đầu lại, một ông lão mặc áo đen không biết từ khi nào đã đứng sau lưng nàng, gương mặt ông ta hơi ngăm, nhiều nếp nhăn, lông mày sắc sảo và rối bời, má còn có vài nốt tàn nhang, nhưng đường nét khuôn mặt vẫn khiến nàng cảm thấy quen thuộc.

“Nó cũng biết đó là nơi tốt để giấu đồ.” Hắn nhìn về phía con chó đang ngồi dưới chân tường gặm xương, đôi mắt khẽ cong lên, rõ ràng là một gương mặt già nua, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo khác thường.

“… Chiết Trúc?”

Thương Nhung ngạc nhiên nhìn hắn hồi lâu.

Hắn thay đổi dáng vẻ cố ý khòm lưng, đứng thẳng người, đường cong nơi mắt cong sâu hơn, như vầng trăng, hắn ném đồ cầm trong tay xuống cạnh chân nàng: “Thay vào.”

Thương Nhung cúi đầu, là đôi giày vải màu ngó sen, bên trong lót lông thỏ trắng mịn dày, tuy không thể nói là đẹp, nhưng chỉ nhìn một cái đã biết chắc rất ấm.

“Cảm ơn.”

Mi mắt Thương Nhung khẽ động, nhẹ giọng nói.

Nàng vịn tay hắn, đứng thẳng người tháo đôi giày thêu đã rách đế, mang đôi giày lông thỏ vào, đế giày mềm mại như đang bước trên mây.

Trên trời lại đổ tuyết.

Gió lạnh thổi tung tay áo ướt nặng của nàng, nàng ngẩng đầu lên, đón lấy đôi mắt trong veo sáng rõ của hắn, đó là thứ mà dù lớp vỏ ngoài có mục nát đến đâu cũng không thể che giấu được — khí chất thiếu niên độc nhất thuộc về hắn.

“Dán cái này vào.”

Hắn mở một chiếc hộp gỗ trước mặt nàng, bên trong một thứ mỏng nằm yên, nửa trong suốt, mùi thuốc trộn lẫn với vị chua của chất dịch không rõ tên tỏa ra, nàng nghe giọng thiếu niên trầm tĩnh nhạt nhòa:

“Ta dẫn cô — đi ăn món ngon.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này