“Bệ hạ, không thể ở lại thành Nam Châu lâu, thần xin Bệ hạ mau chóng trở về Ngọc Kinh!”
Trong hành cung thành Nam Châu, Chỉ huy sứ Lăng Tiêu Vệ — Hạ Trọng Đình đang quỳ trên cầu nổi, vạt áo màu xanh thẫm rủ xuống, bị nước tuyết tan trên cầu thấm ướt.
“Hạ khanh, khanh biết rõ là Trẫm Nam tuần lần này là vì Bạch Ngọc Tử Xương quán trên núi Thiên Chiếu ở Đình Châu.” Thuần Thánh Đế chắp tay sau lưng, không quay đầu lại.
Bạch Ngọc Tử Xương quán là đạo quán nổi tiếng thiên hạ, tương truyền mấy trăm năm trước, đạo sĩ nổi tiếng Linh Hư Tử đã đắc đạo phi thăng tại quán này.
Từ xưa đến nay, văn nhân mặc khách, người tìm tiên hỏi đạo đến viếng Tử Xương quán có không biết bao nhiêu mà kể. Lần này Thuần Thánh Đế Nam tuần chính là để vào Tử Xương quán tận mắt xem tượng Thiên Tôn mà sáu năm trước ông đã cho người xây tựa vào vách núi ở trong quán.
Hạ Trọng Đình chắp tay: “Bệ hạ, đám quân phản loạn này vốn đang chiếm cứ Tây Bắc, sao bây giờ lại xuất hiện ở Nam Châu? Chỉ sợ…”
“Chỉ sợ cái gì?”
Thuần Thánh Đế quay đầu nhìn ông ta.
“Chỉ sợ những người này chưa chắc đã có liên quan đến quân phản loạn ở Tây Bắc, ngược lại là thế gia ở phương Nam…”
Lời của Hạ Trọng Đình còn chưa nói hết, nhưng sắc mặt Thuần Thánh Đế đã cứng lại, rồi biến sắc dữ dội, ông xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, trầm ngâm nói: “Những năm gần đây, Trẫm đã ép các thế gia quá mức.”
Vân Xuyên có bốn đại thế gia, ba trăm năm trước khi Đại Yến mới lập quốc, bốn đại thế gia này đã chiếm cứ Vân Xuyên, bách tính Vân Xuyên tin tưởng và kính ngưỡng thế gia hơn là Hoàng Đế ở xa xôi ngàn dặm.
Để khiến cho thiên hạ quy phục, Hoàng Đế khai quốc Đại Yến đã cho phép cả bốn thế gia cùng cai quản Vân Xuyên.
Của cải và nhân lực tích lũy của thế gia trăm năm, cho dù đã làm Đế vương của Đại Yến, ông cũng thực sự không thể xem thường, dù sao lúc này ông cũng đã đến phương Nam, Đình Châu mà ông muốn đến đã rất gần với Vân Xuyên ở cực Nam.
“Nhưng Minh Nguyệt…” Trong lòng Thuần Thánh Đế đã có phần dao động, tuy vậy, nghĩ đến Công chúa cùng Nam tuần, ông vô cùng sầu muộn: “Hạ khanh, Minh Nguyệt chưa từng ra khỏi cung, đây là lần đầu tiên. Trời đông giá rét… không biết giờ nó ra sao rồi.”
“Bệ hạ yên tâm, nhi tử của thần Hạ Tinh Cẩm sẽ dẫn người tiếp tục ở lại đây tìm kiếm tung tích Công chúa, thần cũng đã cho người đưa tranh chân dung của Công chúa đến các châu phủ, bảo bọn họ bí mật tìm kiếm.”
Hạ Trọng Đình lại cúi người xuống, bàn tay đầy tuyết, giọng nói sang sảng:
“Nếu Hạ Tinh Cẩm không tìm được Công chúa, dù thế nào cũng sẽ không về Ngọc Kinh!”
***
Chỉ cần lấy thêm vài vị thuốc ở y quán, rồi trộn với nước cốt vỏ cây không rõ tên nấu thành chất keo, là có thể chế thành một tấm “da mặt” mỏng như cánh ve này.
Thứ này tuy không thể thay đổi ngũ quan của con người, nhưng những nếp nhăn được tạo ra khi nó chưa khô hoàn toàn lại giống hệt nếp nhăn trên mặt người, màu sắc của nó cũng gần giống với màu da vàng vọt.
Đây là trò chơi Chiết Trúc thích nhất khi trốn tránh người khác lúc trước.
Cũng nhờ thứ đó, mỗi khi Thương Nhung gặp phải những ánh mắt vô tình rơi xuống người nàng ở nơi xa lạ này, nàng đều có cảm giác như được an ủi bởi bộ da nhăn nheo kia.
Đúng giờ Ngọ, khách điếm trong trấn rất đông người, trong lòng Thương Nhung vô thức bài xích những nơi náo nhiệt như vậy, cổ tay nàng bị Chiết Trúc nắm lấy, không thể không đi theo hắn bước từng bước lên lầu.
Tiểu nhị bày ra vẻ mặt tươi cười đẩy cửa ra, thấy hai người bọn họ đi vào rồi thì lập tức đóng cửa phòng lại, xuống lầu đi gọi nhà bếp chuẩn bị cơm nước.
Chiết Trúc buông tay đầy mồ hôi lạnh của nàng ra, vén vạt áo ngồi xuống trước bàn, hắn tự rót một chén trà, nâng lên thấy đã nguội, lại chê bai đặt xuống, quay đầu lại, phát hiện Thương Nhung vẫn đứng đó không động đậy, bèn nhướn mày: “Cô đang nghĩ gì thế?”
Thiếu niên đã đoán được vài phần, nhưng vẫn cố ý hỏi.
“Chiết Trúc, ta phải đi rồi.”
Thương Nhung sờ mặt nạ mềm mại chân thực trên mặt, lại nói: “Huynh có người huynh cần trốn, ta cũng có việc ta cần tránh, cảm ơn huynh đã cho ta thứ này.”
Trong lòng chứa quá nhiều chuyện, nên trong mắt nàng luôn không thấy được mấy phần ý cười thoải mái, lúc này nàng đứng ngược sáng trước mặt hắn, chậm rãi hạ ánh mắt xuống.
“Cây trâm bướm vàng đó, ta thật sự không cần huynh trả…”
Nàng chưa nói hết câu, đã nghe thiếu niên ngắt lời: “Dù có đi, cũng ăn xong bữa này đã.”
Thương Nhung ngẩng đầu.
Vẫn là khuôn mặt già nua nhăn nheo đó, nhưng đôi mắt hắn nhìn nàng, vẫn giống như những vì sao được rửa trong nước tuyết, không hề che giấu, là vẻ mặt thuần khiết của hắn.
Cuối cùng Thương Nhung cũng ngồi xuống trước bàn, chẳng mấy chốc tiểu nhị đã gõ cửa đi vào, bưng lên một bàn cơm, một bình trà nóng, nói một câu “Mời từ từ dùng”, rồi vội vàng lui ra.
Ngay khi những món ăn được bày lên bàn, Thương Nhung đã ngửi thấy một mùi tanh khó có thể bỏ qua, hóa ra trong bốn món trên bàn, lại có đến hai món mặn.
“Thịt — hóa ra tanh như vậy sao?”
Thương Nhung đẩy món ăn trước mặt ra xa một chút.
“Cô chưa từng ăn mặn à?”
Chiết Trúc thoáng kinh ngạc, nhưng hiện tại Đại Yến đang thịnh hành huyền phong, những người tin đạo hoặc tin Phật giảng về thanh tu, cũng thường ăn chay, đây không phải chuyện hiếm lạ gì.
Người luôn ăn chay, quả thật sẽ cực kỳ nhạy cảm với mùi tanh của thịt.
Chiết Trúc cầm chén trà, bên trong là từng lá trà tách rời chìm nổi, dưới làn khói nóng mờ ảo, ánh mắt hắn hòa nhã hơn nhiều, có lẽ chợt nghĩ đến điều gì đó, khóe môi hắn lộ ra nụ cười: “Nếu cô dám ăn, ta sẽ đồng ý, thả cô đi.”
Thương Nhung lập tức ngẩng đầu nhìn hắn: “Nhưng vừa nãy rõ ràng huynh nói…”
Khi chạm phải đôi mắt của thiếu niên, nửa câu sau của nàng đột nhiên bị nuốt xuống.
Thiên hạ này rất lớn, khi Thương Nhung bước ra khỏi tường cung lần đầu tiên nàng đã biết, nàng tưởng rằng mình đã có cơ hội được tự do, nhưng ra ngoài rồi, nàng mới phát hiện, nhân gian xa lạ này lại là một nhà lao khổng lồ khác.
Nàng hoàn toàn không có nơi nào để đi.
Nhưng dù vậy, nàng vẫn phải rời khỏi nơi đây, rời xa Nam Châu, thậm chí — rời xa thiếu niên bí ẩn đến mức không thể nhìn thấu này, không biết mục đích của hắn là gì.
Nàng thà ở một mình.
Thương Nhung nắm đũa càng lúc càng chặt, nàng nhìn chằm chằm vào món ăn vừa bị đẩy ra xa, lấy hết can đảm gắp một miếng, cố chịu cái mùi tanh kia, nhắm chặt mắt miễn cưỡng đưa vào miệng.
“Minh Nguyệt, thịt tanh là vật nhơ bẩn, còn người sinh ra đã trong sạch, tuyệt đối không thể chạm vào.”
Giọng nói đó vẫn quanh quẩn bên tai như cơn ác mộng.
Gân trên mu bàn tay Thương Nhung căng lên, đến lúc này, rõ ràng nàng không còn miễn cưỡng ăn miếng thịt đó vì câu nói của thiếu niên nữa.
Không biết từ khi nào khóe mắt đã ướt, nàng gắp từng miếng thịt một, cố nhịn mùi tanh nuốt xuống cùng cơm.
Quy tắc suốt mười lăm năm, đã bị nàng ăn từng miếng một.
Chiết Trúc lặng lẽ nhìn nàng, nhìn nàng ăn hết bát cơm đó, nhìn nàng đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt hắn, hỏi hắn: “Ta có thể đi được chưa?”
Chiết Trúc không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà nóng, khẽ gật đầu.
Thương Nhung đứng dậy, đi đến cửa phòng định đưa tay mở cửa thì đột nhiên dừng lại, quay đầu lại.
Ánh sáng ban ngày tràn vào qua song cửa sổ, tiếng ồn ào trên dưới lầu càng làm nổi bật sự tĩnh lặng của nơi đây, hắn ngồi trước bàn, lạnh nhạt đối diện với nàng.
“Chiết Trúc, thật sự cảm ơn huynh.”
Nàng không biết cười, chỉ trưng ra một biểu cảm kỳ lạ với hắn.
— “Kẽo kẹt”.
Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, ánh sáng chiếu vào sườn mặt Chiết Trúc rồi biến mất, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Chiết Trúc thờ ơ liếc nhìn chén trà đã nguội, tiện tay đặt xuống.
Hắn sờ soạng nơi viền tóc mai, nhẹ nhàng gỡ thứ trên mặt xuống, rồi buộc dây lưng vào hông, thanh nhuyễn kiếm cọ vào đai ngọc móc vàng phát ra âm thanh trong trẻo rõ ràng, hắn đẩy một cánh cửa sổ, bên dưới là con hẻm cũ tĩnh lặng, ngay cả tuyết cũng chưa được quét sạch.
Lặng lẽ không một tiếng động, bóng thiếu niên nhẹ nhàng lướt vào gió tuyết, hắn đạp mái ngói xanh bay qua gió rít, nhanh chóng đáp xuống một cây trước một ngôi miếu đổ nát.
Cửa miếu lung lay sắp đổ, đầy cỏ khô rải rác dính máu tanh trên mặt đất, hắn ẩn mình trong bóng cây xanh đen, lặng lẽ nhìn thanh niên mang thân hình cao lớn kia đang khiêng xác từ trong miếu ra sân từng chuyến một.
Chiết Trúc dựa vào thân cây, khoanh tay: “Khương Anh.”
Thanh niên kia vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức nhìn quanh: “Thập Thất Hộ Pháp?”
Hắn ta vừa dứt lời, đã thấy thiếu niên áo đen kia bay xuống từ trên cành cây không xa, nhẹ nhàng đáp trước mặt hắn ta.
“Thập Thất Hộ Pháp, ngài đến từ khi nào vậy? Ngài có biết Hà Nhẫn bọn họ…” Khương Anh vừa thấy hắn, vội chỉ về phía sáu cái xác phía sau.
Nhưng hắn ta chưa nói xong, đã nghe giọng thiếu niên lạnh lẽo:
“Ta giết đấy.”
Khương Anh kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Nơi ẩn thân của ta cũng coi như kín đáo, nhưng sáng nay người của Thập Nhất ca lại tìm được nơi đó.” Chiết Trúc chậm rãi bước đến trước mấy cái xác: “Sau đó ta giả vờ bị thương nặng mất hết sức, mới để lại dấu hiệu của ta ở y quán Khang Bình trong trấn, Hà Nhẫn đến nhanh như vậy, ngươi nói, là vì sao?”
Chiết Trúc sai Hà Nhẫn đi điều tra hành tung của Thập Nhất từ nửa tháng trước, nhưng Hà Nhẫn lại xuất hiện ở trấn Dụ Lĩnh này vào hôm nay.
“Thập Thất Hộ Pháp! Thuộc hạ hoàn toàn không có ý phản bội Hộ Pháp!” Khương Anh nhìn về phía khuôn mặt dính máu của Hà Nhẫn đã chết, đầu gối hắn ta đập mạnh xuống đất.
“Ta biết mà.”
Chiết Trúc gật đầu, gió lạnh thổi một lọn tóc đen dày của hắn, hắn quay đầu nhìn thanh niên đang quỳ: “Nếu không, ngươi cũng đã nằm ở đây rồi.”
Giọng thiếu niên có vẻ trong trẻo như thấm nước mưa, nhưng lại khiến lưng Khương Anh gần như ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn ta cúi đầu, không kịp lau mồ hôi trên trán, vội lấy một chiếc trâm bướm vàng từ trong ngực ra dâng lên bằng hai tay: “Thập Thất Hộ Pháp, việc ngài giao, thuộc hạ đã điều tra được chút manh mối ở thành Nam Châu.”
Từ khi có được chiếc trâm bướm vàng này, Khương Anh đã phi ngựa không nghỉ đến thành Nam Châu, hôm nay hắn ta vội vã trở về núi nhưng chỉ thấy đầy xác chết trên mặt đất, đã biết có chuyện chẳng lành, lại men theo dấu hiệu tìm đến trấn Dục Lĩnh, tới ngôi miếu đổ nát này, mấy người Hà Nhẫn đã lạnh cứng cả rồi.
Nếu hắn ta thực sự phản bội Thập Thất Hộ Pháp như Hà Nhẫn, thì sao hắn ta lại bỏ lỡ cơ hội tốt khi Thập Thất Hộ Pháp bị thương nặng, còn chưa nói đến việc thu dọn xác chết ở đây.
Khương Anh càng thêm kinh hãi trong lòng, hắn ta hiểu sâu sắc rằng thiếu niên mười sáu tuổi này có thể ngồi vững vị trí Hộ Pháp trong tổ chức sát thủ số một thiên hạ, ngoài võ công siêu phàm ra, còn vì hắn thông minh như yêu ma.
Trong ánh sáng ban ngày rực sáng, đôi cánh bướm vàng kia khẽ rung động, từng hạt châu trong suốt long lanh tỏa sáng đẹp đẽ, Chiết Trúc vừa thấy nó, đã đưa tay nhận lấy: “Nói.”
“Vật này đúng là của Ngu Phượng trai ở Nam Châu, kiểu dáng này tổng cộng có năm chiếc, giá trị trăm lượng vàng, đều được bán cho phu nhân và tiểu thư các nhà quyền quý trong thành Nam Châu.”
Khương Anh nói đúng sự thật.
“Có phu nhân hay tiểu thư nhà quan nào không?”
“Có, là phu nhân của Bố chính sứ Giang Lăng — Thẩm Ngọc Thái.” Khương Anh nói xong, không khỏi ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt: “Thập Thất Hộ Pháp, chẳng lẽ Thẩm Ngọc Thái và thương nhân họ Cố ở phủ Cổ Ninh – Vĩnh Hưng có quan hệ gì sao?”
“Chắc là không đâu.”
Chiết Trúc lắc đầu.
“Vậy nàng ta còn có thể là ai?”
Khương Anh thực sự không đoán ra.
Chiết Trúc khép mi mắt, hắn tùy ý lắc lắc đôi cánh bướm vàng chơi đùa, đôi môi không mấy hồng hào hơi cong lên:
“Công chúa Đại Yến — Minh Nguyệt.”

Bình luận về bài viết này