Ở cửa trấn Dụ Lĩnh có quan binh canh gác, trong đó có vài thanh niên mặc thường phục đeo loan đao bên hông, tuy không biết thân phận nhưng nhìn qua đã thấy không phải người thường. May mà dung mạo của Thương Nhung đã được che đi bảy tám phần, trên đầu lại đội mũ trùm, mấy người kia chỉ liếc nhìn bọn họ một cách qua loa rồi không để ý thêm nữa.
Nhưng họ mới rời trấn Dụ Lĩnh được nửa ngày, tin tức đã được truyền đến tai Thiên hộ Lăng Tiêu Vệ Hạ Tinh Cẩn: “Theo ý đại nhân, bọn thuộc hạ đã điều tra rõ các y quán trong thành Nam Châu và trấn Dụ Lĩnh, kể cả những lang y đi khắp ngõ ngách cũng đều đã hỏi qua, chỉ có đại phu ngồi khám ở y quán Khang Bình trên trấn Dụ Lĩnh hôm qua là đã chữa trị cho một người bị thương do kiếm.”
Hạ Tinh Cẩn vừa mới tiễn Thánh giá đi, lúc này nghe thuộc hạ nói vậy, cũng không nghỉ ngơi mà lập tức cưỡi ngựa đến trấn Dụ Lĩnh, khi đoàn người đến trấn thì trời đã tối.
Y quán Khang Bình vẫn đèn đuốc sáng trưng, lão đại phu râu tóc hoa râm nhìn vị đại nhân trẻ tuổi ngồi trên ghế thái sư, mặc áo bào màu xanh đậm thêu hạc bạc, thận trọng đáp: “Thảo dân hành y mấy chục năm, chắc chắn không nhận nhầm vết thương ngoài của bệnh nhân là do vật gì gây ra, tiểu công tử đó đúng là bị thương do kiếm.”
“Tiểu công tử?”
Hạ Tinh Cẩn ngước mắt: “Xem ra tuổi hắn không lớn?”
“Mặt mũi thân thể cậu ta dính không ít bùn, lúc đó tiện dân lo chữa thương cũng không nhìn kỹ dung mạo, nhưng giọng nói rất trẻ.” Lão đại phu hành y nhiều năm, làm sao không biết đạo lý nhiều chuyện không bằng ít chuyện, lúc đó đã biết thiếu niên kia kỳ quặc nguy hiểm, nên cũng không chú ý nhiều đến ngoại hình, như vậy cũng tránh được tai họa không cần thiết.
“Xem ra là hắn ta cố tình che giấu.” Thuộc hạ bên cạnh Hạ Tinh Cẩn cúi người, nói nhỏ: “Đại nhân, người này rất đáng nghi.”
Hạ Tinh Cẩn không để lộ cảm xúc, chỉ hạ mắt suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu nhìn lão đại phu, hỏi: “Khi ông chữa thương cho hắn, có để ý thấy điều gì kỳ lạ khác không?”
“Tiện dân thực sự không để ý, cậu ta chỉ gọi muội muội vào, bảo tiện dân khám bệnh cho nàng ấy.” Lão đại phu nhớ lại chuyện hôm qua, cố gắng dùng từ ngữ thật thận trọng.
“Muội muội?” Hạ Tinh Cẩn nhạy bén chú ý đến hai chữ này.
“Chuyện này… thảo dân cũng chỉ đoán vậy thôi, thật ra cũng không biết cô nương đó có phải tiểu muội của cậu ta không, chỉ thấy tuổi cũng rất nhỏ.” Lão đại phu đáp.
“Ông còn nhớ dung mạo của nàng ấy không?” Hạ Tinh Cẩn một tay chống đầu gối, trầm giọng hỏi.
Lão đại phu lắc đầu: “Hai người họ có lẽ ngã trên đường, cùng lăn lộn trong bùn nước, đều bẩn thỉu, mặt cô nương đó còn đầy bùn.”
“Cái này không nhận ra, cái kia cũng không nhận ra, lão già nhà ngươi có biết hậu quả của việc lừa dối chúng ta không?” Thuộc hạ trẻ tuổi bên cạnh Hạ Tinh Cẩn không kìm được, nghiêm mặt quát.
“Không dám, thảo dân không dám lừa dối đại nhân!” Hai đầu gối lão đại phu mềm nhũn, ông ta quỳ xuống, học trò bên cạnh thấy thanh đao rút ra từ thắt lưng của thuộc hạ trẻ tuổi kia lập tức “rầm” một tiếng cũng quỳ xuống, hắn ta đỡ cánh tay sư phụ mình, vội kêu oan: “Đại nhân minh giám! Hôm qua y quán đông người, tiểu nhân và sư phụ thực sự không kịp nhìn kỹ hơn, sư phụ khám bệnh cho cô nương đó, rồi kê đơn bốc thuốc, à phải rồi, tiểu công tử còn yêu cầu thêm vài vị thuốc nữa, sau đó họ đi luôn!”
“Ngu Tranh.”
Thuộc hạ kia còn định nổi giận, nhưng nghe thấy giọng nói bình thản của Hạ Tinh Cẩn đang ngồi trên ghế, hắn ta lập tức nuốt lại lời định nói, cúi đầu dạ một tiếng.
Y quán im lặng, thầy trò hai người hoàn toàn không dám ngước mắt nhìn vị đại nhân trẻ tuổi ngũ quan đoan chính kia, một lát sau, chỉ nghe hắn ta bỗng lên tiếng: “Cô nương đó mắc bệnh gì?”
“Nàng ấy cũng coi như mắc một loại ‘bệnh phú quý’, mặc áo vải thô thì lập tức nổi mề đay, nhưng ta bắt mạch xem thì phát hiện nàng ấy còn có chứng suy nhược, lại nhiễm phong hàn.” Lão đại phu thành thật nói.
Nghe hai chữ “mề đay”, Hạ Tinh Cẩn còn chưa có phản ứng gì, nhưng nghe nửa câu sau của lão đại phu, đôi mắt hắn ta lập tức gợn sóng, hồi lâu mới nói: “Thiếu niên kia bốc thêm thuốc gì, ông viết tên thuốc ra.”
Đêm khuya, y quán Khang Bình chỉ còn một ngọn đèn lẻ loi, đám người áo xanh đứng đầy phòng đã rời đi, lão đại phu và cậu học trò trẻ đều toát mồ hôi lạnh, ngồi trong phòng trong chưa kịp hoàn hồn.
“Sư phụ, không biết rốt cuộc hai người đó đã phạm tội gì, đừng liên lụy đến người và con…” Cậu học trò còn chưa khôi phục tinh thần, mặt mũi trắng bệch.
Lão đại phu dùng khăn lau mồ hôi trên trán, thở dài thật khẽ: “Những quan nhân này không dễ đụng vào, tiểu công tử hôm qua cũng không dễ đụng vào, hôm nay nói chuyện, nếu ta không để lại đường lui, những quan nhân này bắt được tiểu công tử đó thì còn đỡ, nếu không bắt được, những kẻ giang hồ không coi mạng là gì như cậu ta, chưa chắc đã không quay lại tìm con và ta báo thù…”
***
Từ Thục Thanh đến trấn Dụ Lĩnh xa đến nửa tháng đi đường, Thương Nhung chưa từng trải qua hành trình ăn gió nằm sương vất vả như vậy, hai người họ đã từng ở lại khách điếm, gặp miếu đổ ngói vỡ cũng có thể tạm trú.
Gió bụi mệt mỏi, nếu Chiết Trúc hứng lên, còn có thể đi suốt không phân biệt ngày đêm.
“Nếu Lăng Tiêu Vệ không có thủ đoạn thì làm sao có thể được Thiên tử ưu ái, những y quán chúng ta đã đi qua, có lẽ đã bị bọn họ kiểm tra một lượt rồi.”
Hắn chỉ lạnh lùng nói một câu như vậy, Thương Nhung đã không tiếc bốc tuyết lên xua đuổi cơn buồn ngủ, thậm chí còn thúc giục hắn đi nhanh hơn.
Mặt nạ chỉ có thể che giấu màu da mà không thể thay đổi ngũ quan, những ngày này nàng vẫn phải nhờ thiếu niên vẽ thêm vài nét trên gương mặt đã dán mặt nạ mới tránh được mấy chốt kiểm tra ở ngã đường.
Nhưng mấy ngày trước, những quan binh kiểm tra người qua đường rõ ràng đã chú ý đến các cặp nam nữ trẻ tuổi đi cùng nhau hơn, điều này càng chứng minh suy đoán của Chiết Trúc.
May mắn thay, họ đã ở gần biên giới Thục Thanh, mà mật lệnh từ Nam Châu vẫn chưa được gửi đến quan phủ Thục Thanh.
Đêm nay gió nhẹ, không có tuyết rơi, Thương Nhung ngồi trên đá, đống lửa phía trước bắn ra những tia lửa tí tách, làm nàng nghiêng người tránh sang.
Thiếu niên buồn chán, dùng một cành cây khuấy đống lửa đang cháy, ngước mắt nhìn nàng ngồi đó im lặng ăn đùi thỏ nướng.
Thương Nhung bất chợt nghe thấy hắn cười một tiếng, nàng lập tức ngẩng đầu nhìn hắn.
”Ở trấn Dụ Lĩnh lúc đó còn thấy mùi tanh khó chịu.” Ánh lửa màu cam vàng chiếu lên gương mặt hắn.
Thương Nhung nghe vậy, cúi đầu nhìn đùi thỏ trong tay: “Hình như ăn thêm vài lần, thì không ngửi thấy nữa.”
Dọc đường này Chiết Trúc thường thích mua đồ ăn đồ chơi, nàng cắn răng, cố gắng ép bản thân ăn thịt thêm vài lần, dần dần, lại thực sự không ngửi thấy mùi tanh khó chịu ban đầu đó nữa.
Nàng lại ăn thêm một miếng đùi thỏ hắn nướng, nói: “Không những không tanh, còn rất thơm.”
Giọng điệu của nàng mang theo chút mơ hồ khó hiểu mà chính bản thân cũng không nhận ra, khiến đôi mắt thiếu niên hơi cong lên, nhưng hắn không nói gì.
Nơi này trước sau không có thôn trấn, chỉ có lác đác hai trạm dịch chuyên dùng để gửi văn thư tình báo hoặc cho quan viên qua lại nghỉ chân, vì vậy đêm nay Thương Nhung cũng đành phải cùng hắn ngủ lại trong rừng.
Tuy nhiên đang là mùa đông, trong rừng không biết có bao nhiêu thứ đói đến đỏ mắt, Thương Nhung dựa vào tảng đá bên đống lửa không dám ngủ, bởi vì nàng thỉnh thoảng vẫn nghe thấy một số tiếng động nhỏ.
“Không ngủ được à?”
Giọng nói lạnh lẽo kia vang lên.
Nàng theo phản xạ ngẩng đầu lên, đống lửa đã không còn ánh lửa, tán cây trên đầu rậm rạp và đen kịt, ánh trăng mờ nhạt, nàng làm thế nào cũng không tìm thấy nửa góc áo của thiếu niên.
Chợt nghe cành lá rung rinh, tuyết đọng bất ngờ rơi xuống trán nàng, lạnh giá một mảng, nàng còn chưa kịp phủi đi, thân hình nhẹ nhàng kia đã xuống ôm lấy eo nàng, phi thân bay lên.
Thương Nhung ngồi trên cây ôm chặt thân cây to, khi nàng hoảng hốt ngẩng đầu lên, ánh trăng xuyên qua kẽ lá rơi trên mặt thiếu niên, hàng mi dài của hắn in bóng rất nhạt trên mí mắt, hắn nói: “Ngủ đi.”
Trên người nàng quấn hai chiếc áo choàng lông dày, hắn tiện tay kéo mũ trùm áo choàng của nàng lên che kín nửa gương mặt nàng, bên tai thỉnh thoảng có tiếng lá cây sột soạt, Thương Nhung dựa vào thân cây không dám động đậy, lại nghe thiếu niên bên cạnh đã không còn động tĩnh gì nữa.
Hắn như vậy, thật sự ngủ được sao?
Thương Nhung nghiêng mặt sang một bên, lúc này hắn đã ẩn mình vào trong bóng tối bên ngoài ánh trăng loang lổ, nàng không dám cử động tùy tiện một chút nào, lại sợ mình ngủ quên ngã xuống, nhưng cuối cùng, nàng vẫn không chống được cơn mệt mỏi.
Trong mơ, nàng luôn cảm thấy mình như một hòn đá lơ lửng, nhưng vẫn luôn vững vàng, không thể rơi xuống được, sau đó một ánh sáng trong trẻo kích thích mí mắt, Thương Nhung khó chịu mở mắt ra, lại phát hiện có một sợi dây đã trói nàng vào thân cây to.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, nàng quay đầu lại, thiếu niên đang khoanh tay ngồi trên thân cây bên cạnh đang liếc nhìn nàng.
“Ngủ có ngon không?”
Thiếu niên hỏi nàng một cách hứng thú.
Thương Nhung nhìn hắn, chân mày dần nhíu lại.
Nàng im lặng bày tỏ sự tức giận của mình, được hắn bế xuống khỏi cây, rửa mặt bên dòng suối nhỏ, cho đến lúc cùng hắn cưỡi một con ngựa lên đường, nàng vẫn không nói một lời nào.
Trong sự im lặng của hai người, tiếng bụng đói của nàng sôi lên nghe có vẻ hơi rõ ràng, lưng nàng lập tức cứng đờ, nàng không quay đầu lại nhìn thiếu niên phía sau.
Nàng không nghe thấy hắn cười, chỉ nghe hắn nhàn nhạt nói: “Hôm qua cô tham ăn, giờ đã không còn gì để ăn rồi.”
Thương Nhung chợt nhớ ra mấy miếng bánh trong bọc đồ đã bị nàng ăn hết, gò má nàng hơi ửng đỏ, vừa định nói gì đó, thiếu niên bỗng giật mạnh dây cương, ngựa hí lên một tiếng, dừng bước giữa đường núi.
Nàng vừa ngẩng đầu, phát hiện phía trước không xa có mấy gã nam nhân to lớn chân giẫm bùn đất, ném mấy xác chết đẫm máu xuống vách núi bên phải.
Cùng lúc đó, mấy tên đang bận rộn đặt lại chiếc rương rơi trong vũng bùn lên xe ngựa đã nghe thấy tiếng ngựa hí vọng đến từ phía sau, lập tức quay đầu lại.
Đường núi đã tan không ít tuyết ướt sũng, ánh mắt hai bên chợt chạm nhau.
“Chiết Trúc…”
Thương Nhung thấy những người đó cử động, đao trong tay đều dính máu, nàng lập tức quay đầu ngước nhìn hắn, đôi mày mắt tuấn tú của thiếu niên lạnh lẽo, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
Hắn vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, lạnh lùng nhìn hơn mười tên sơn tặc cầm đao tiến đến, im lặng chờ bọn chúng đến gần, khi lưỡi đao va chạm với không khí sắp vung tới trong tích tắc, hắn mới từ từ mở miệng: “Nếu chư vị có thể tha mạng cho hai chúng ta, ta chắc chắn sẽ viết thư nhờ cha mẹ ở nhà trả cho các vị ba vạn lượng.”
Quả nhiên, lưỡi đao mang theo gió phất qua tóc mai thiếu niên, rồi đột nhiên dừng lại.
Gã đại hán đứng đầu thân hình vạm vỡ, trên mặt có một vết sẹo dữ tợn, đôi mắt hung hãn đảo qua nhìn đôi thiếu niên nam nữ này một lượt, sau đó ánh mắt gã dừng lại trên thắt lưng thon gọn của thiếu niên, dải thắt lưng gắn ngọc và móc vàng thật là đẹp.
“Ba vạn lượng bạc trắng?” Gã mở miệng, giọng khàn khàn.
Chiết Trúc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
“Ngươi biết võ à?” Gã đại hán chú ý thấy nhuyễn kiếm quấn trên dải thắt lưng của hắn.
Chiết Trúc lắc đầu, khẽ thở dài: “Không biết, chỉ là ra ngoài dùng để trang trí thôi.”
Nói xong, gã đại hán lại nhìn hai người họ hồi lâu, sau đó không biết nói nhỏ gì đó với người bên cạnh, có lẽ vẫn không cưỡng được sự cám dỗ của ba vạn lượng này, gã quay đầu lại: “Các ngươi xuống ngựa, theo chúng ta về trại.”
Cho dù là ở bờ sông Ngư Lương hay trong tiểu viện trên núi, Thương Nhung đều đã từng thấy thân thủ của Chiết Trúc, hơn mười tên sơn tặc này chắc không phải đối thủ của hắn, nhưng tại sao hắn lại…
Khi được Chiết Trúc đỡ xuống ngựa, nàng không nhịn được kéo tay áo hắn, khẽ hỏi: “Chiết Trúc, huynh định làm gì?”
“Không phải cô đói sao?”
Chiết Trúc cụp mắt xuống nhìn nàng, giọng nói nhẹ nhàng ấy của hắn xen lẫn với cảm giác ẩn ý sâu xa:
“Vừa hay đi làm khách thôi.”

Bình luận về bài viết này