Chương 10: Học bỏ nhà theo tình

Cái gì mà làm khách chứ.

Làm gì có chuyện bị trói hai tay đến hang ổ của sơn tặc để làm khách.

Con đường đá nhỏ hẹp và ẩm ướt, trước sau Thương Nhung đều là đám hán tử hung ác cầm đao, lá cỏ um tùm hai bên đường phất qua vạt váy nàng khẽ đung đưa. Thấy thanh nhuyễn kiếm bên hông thiếu niên bị người ta rút đi, trong lòng nàng càng thêm bất an, ghé sát bên cạnh hắn hạ thấp giọng nói: “Chiết Trúc, chúng ta đường đột đến trại của họ, nhỡ đâu không ra được thì sao?”

Để tránh bị kiểm tra trên quan đạo, hai người họ mới đi con đường núi này, nào ngờ lại đụng phải đám sơn tặc giết người cướp của kia, mười mấy người này có lẽ Chiết Trúc còn đối phó được, nhưng nếu đến hang ổ của họ, cũng không biết trong đó còn bao nhiêu hiểm nguy.

“Không phải cô không sợ chết sao?”

Thiếu niên cụp mắt không biết đang nghĩ gì.

“Ta chết cũng không sao.” Thương Nhung lộ ra vẻ mặt u uất, giọng nói rất khẽ: “Nhưng dù sao huynh cũng không thể chết cùng ta.”

Chiết Trúc nghe vậy ngước mắt lên, ánh sáng rải rác xuyên qua tán cây rậm rạp, ánh mắt hắn dừng lại trên mặt nạ của nàng đã hơi bong tróc vì đoạn đường núi này.

“Đừng có giở trò! Đi mau lên!”

Một giọng nói thô lỗ đầy thiếu kiên nhẫn vang lên từ phía sau, chuôi đao sắp giáng xuống lưng Thương Nhung, mà thiếu niên phản ứng cực nhanh, hai tay vươn ra đã nắm chắc được nó.

“Tên tiểu tử này…”

Gã đại hán râu quai nón trước tiên sững người, nhìn đôi mắt trong suốt như pha lê của thiếu niên trước mặt, gã vừa định nổi giận, lại nghe thiếu niên nói: “Nàng ấy chỉ là hơi sợ thôi, cũng là chuyện thường tình.”

“Được rồi! Đi mau đi!”

Tên mặt sẹo dẫn đầu quay người lại, sốt ruột quát một tiếng.

Mà Thương Nhung cũng cảm thấy mặt nạ trên mặt mình đã có vài chỗ bong ra, nàng che mặt, lại thấy thiếu niên bên cạnh bỗng bước lên một bậc thang, ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

Giống như đêm tuyết nàng bỏ trốn đó.

“Tam đương gia, ngài xem tên tiểu tử này!” Gã đại hán râu quai nón vội chỉ vào hắn gọi.

Chiết Trúc ngẩng đầu đón lấy ánh mắt không có ý tốt của tên mặt sẹo phía trước: “Không phải muốn nhanh sao? Nàng ấy bị dọa sợ, đi chậm.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn Thương Nhung: “Lên đi.”

Gió núi xào xạc, thổi cho mắt người cay xè, Thương Nhung nằm trên vai thiếu niên, nghe tiếng thở của hắn, đám sơn tặc trước sau nói gì nàng cũng không nghe thấy.

Dù là nước mắt hay mồ hôi, đều sẽ phá hỏng độ dính của mặt nạ, vì vậy nên hắn mới cõng nàng đi, nhưng đoạn đường núi nàng đã đi đủ để mặt nạ của nàng bong ra từng chút một. Hai tay nàng bị trói, lúc này đang vòng quanh cổ thiếu niên, dưới ánh mắt mọi người, một cử động nhỏ của nàng cũng có thể thu hút nhiều ánh nhìn, nên nàng chỉ có thể cúi đầu, mượn mũ trùm của áo choàng che đậy đôi chút.

“Thôi.”

Có lẽ Chiết Trúc đã nhận ra điều gì đó, hắn hơi nghiêng mặt lại, những giọt mồ hôi long lanh bên thái dương: “Giấu không được thì thôi đừng giấu nữa.”

Trong giọng nói của hắn có thêm một phần ẩn ý khó hiểu.

Thương Nhung không nói gì, chỉ nhìn gương mặt tuấn tú của thiếu niên đã ửng hồng vì đoạn đường núi này, nàng bỗng giơ tay lên, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi li ti bên thái dương hắn.

Trong giây lát, bốn mắt nhìn nhau.

Thương Nhung chợt khựng lại, nhanh chóng cúi đầu xuống, mặc cho mũ trùm che nửa mặt, ngoan ngoãn nằm trên vai hắn không động đậy nữa.

Trại sơn tặc dựa vào vách núi mà xây, tuy không tính là lớn, nhưng vì thế mà trong trại có vẻ đông đúc chen chúc, khi Thương Nhung và Chiết Trúc bị dẫn vào cổng trại, đã có rất nhiều ánh mắt tùy tiện đánh giá họ.

“Sao lại mang về hai người sống?”

Trong sảnh đường, gã đại hán đang gặm một con gà nướng nguyên con, mặt đầy thịt, trên mũi còn có một nốt ruồi rất nổi bật.

“Khi chúng ta cướp người, hai kẻ này tình cờ đụng phải, vốn định giết đi, nhưng tên tiểu tử này nói, nhà hắn có thể đưa ra ba vạn lượng để chuộc mạng hắn.” Tên mặt sẹo vội tiến lên rót rượu cho trại chủ, giọng lại hạ thấp hơn nhiều: “Đại ca, ta thấy dây lưng ngọc móc vàng của hắn, là người có tiền, trên đường về trại, tên tiểu tử này còn cõng cô nương kia lên, hai đứa chúng nó có khi là công tử tiểu thư nhà giàu học đòi bỏ nhà theo tình đấy.”

“Bỏ nhà theo tình?”

Trại chủ khẽ nhướn đôi mí mắt vừa dày vừa nặng, trước tiên nhìn gương mặt không che đậy của thiếu niên áo đen, rồi liếc nhìn cô nương bên cạnh hắn, chỉ thấy nàng đã bị mũ trùm che khuất chỉ lộ ra nửa bên mặt vàng vọt, cùng gương mặt rối bời, gã “xì” một tiếng, có vẻ không tin lắm.

“Tiểu tử, nhà ngươi thật sự có thể đưa ra ba vạn lượng để chuộc mạng hai người các ngươi sao?”

Trại chủ uống cạn chén rượu trước mặt, vừa nói, tên mặt sẹo bên cạnh gã ta lại cầm bình rượu lên rót rượu cho gã ta, nhưng chỉ trong thoáng chốc, bình rượu tuột khỏi tay, “choang” một tiếng vỡ trên mặt đất.

Nhị đương gia đang cúi đầu lau chùi loan đao ở một bên giật mình, ngẩng đầu nhìn tên mặt sẹo: “Lão Tam, ngươi cầm bình rượu cũng không vững sao?”

Sắc mặt tên mặt sẹo có chút kỳ quặc, gã lắc lắc tay: “Không phải đâu Đại ca Nhị ca, không biết sao tay ta đau lắm.”

Trên đường đã hơi đau nhói rồi, gã không để ý lắm, bây giờ lại càng thêm rát bỏng.

“Ba vạn lượng thì không có.”

Bất chợt, một giọng nói trong trẻo vang lên: “Nhưng thuốc giải thì có một viên.”

Trong khoảnh khắc này, ánh mắt của tất cả mọi người trong sảnh chợt dồn về phía thiếu niên áo đen, mọi người chỉ thấy hắn dễ dàng giãy thoát dây thừng trói cổ tay, rồi lại đi cởi trói cho cô nương bên cạnh.

Tiếng rút đao vang lên liên tục, tên trại chủ và nhị đương gia đồng thời đứng dậy, dùng ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm hắn.

“Ta ghét nhất việc người khác chạm vào kiếm của ta.”

Chiết Trúc lộ ra vẻ mặt nhạt nhẽo, từ từ ngước mắt nhìn về phía gã mặt sẹo đang đau đến mồ hôi đầm đìa: “Nên chuôi kiếm quanh năm tẩm độc.”

Lời này vừa nói ra, cơ mặt của gã mặt sẹo khẽ co giật, đón lấy ánh mắt mang đầy ý lạnh của thiếu niên, trong lòng gã có chút hoảng loạn, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Tiểu tử ngươi đừng hòng lừa gạt! Bao nhiêu năm nay lão tử chưa từng nghe nói có ai không tẩm độc vào lưỡi kiếm, lại đi tẩm độc vào chuôi!”

Đôi mắt Chiết Trúc cong lên: “Độc ở lưỡi kiếm thì có gì thú vị? Ta chỉ sợ mất kiếm, chứ không sợ giết không chết người.”

Lời nói của hắn bình thản, xen lẫn vài phần kiêu ngạo và đôi chút khinh miệt.

“Người trúng độc này, ban đầu sẽ lờ mờ cảm thấy đau nhức, dần dần, sẽ càng ngày càng đau, tiếp đến, chính là da thịt thối rữa.” Hắn vừa nói, vừa dẫn Thương Nhung tiến lên vài bước, cũng không để ý đến động tác giơ đao đến gần hơn của những người kia, ấn vai nàng ngồi xuống trước bàn dài: “Cuối cùng, một người sống sẽ trở thành một đống thịt thối.”

“Đừng ai động đậy!” Gã mặt sẹo hoàn toàn hoảng loạn, không biết là nghe lời thiếu niên này, hay là triệu chứng nhiễm độc của gã đã càng lúc càng rõ ràng, gã cảm thấy đôi tay mình như bị lửa thiêu đốt vậy, đau đớn ghê gớm, gã vội ngăn cản người dưới tay, lại hỏi thiếu niên: “Ngươi muốn thế nào?”

“Đã là khách, thì phải có rượu ngon thức ăn ngon.”

Chiết Trúc chống cằm, liếc nhìn gã.

Gã mặt sẹo sững người một chút, rồi lập tức vội vàng gọi người: “Mau! Chuẩn bị rượu thịt!”

“Từ từ.”

Trại chủ giơ tay lên, gương mặt gã ta u ám hơn nhiều, đôi mắt nheo lại: “Tiểu công tử đối xử với Tam đệ ta như vậy, lại còn muốn ta đãi rượu thịt ngon sao?”

Nghe vậy, Chiết Trúc lại nhướn mày, nhìn gã mặt sẹo, tiếc nuối nói: “Xem ra Đại ca ngài không muốn cứu mạng ngài rồi.”

Gã mặt sẹo đột nhiên nhìn về phía trại chủ, lông mày hắn nhíu chặt: “Đại ca…”

“Nhưng không sao cả.”

Chiết Trúc cắt ngang câu nói còn chưa ra khỏi miệng của gã: “Trại chủ không quan tâm đến mạng sống của Tam đệ, nhưng dù sao cũng phải quan tâm đến mạng sống của chính mình chứ?”

Vẻ mặt trại chủ cứng đờ, không khỏi thuận theo ánh mắt của thiếu niên nhìn về phía bát rượu trong tay mình.

Bát rượu này… là gã mặt sẹo đưa cho gã ta.

Lúc này nhị đương gia cũng phản ứng lại, lập tức ngồi không yên, rút đao ra đứng cách xa gã mặt sẹo hơn.

Cơm canh nóng hổi có đến hơn mười món, cả đại sảnh yên tĩnh đến đáng sợ, Thương Nhung như ngồi trên đống lửa, nhưng thiếu niên bên cạnh nàng lại thản nhiên múc cho nàng một bát cơm nhỏ, rồi đưa đũa vào tay nàng.

“Ta nghĩ trại chủ chắc chắn sẽ không hạ độc đâu, nếu không mọi người cùng chết cũng không vui vẻ gì.” Chiết Trúc ngước mắt, nhìn về phía vị trại chủ ngồi đối diện.

“Tiểu công tử nói phải.”

Trại chủ gần như nghiến răng mà nói ra những lời này.

Gần như là khi Thương Nhung vừa động đậy, mặt nạ trên mặt nàng lại lỏng đi thêm vài phần, nàng đang không biết có nên gỡ xuống hay không, thì những ngón tay trắng trẻo thon dài của thiếu niên đã rất nhanh nhẹn gỡ tấm mặt nạ mỏng manh đó xuống, mũ trùm đầu hạ về sau, dung mạo nàng hiện ra, trong phút chốc ánh mắt của tất cả sơn tặc trong đại sảnh đều dồn về phía gương mặt nàng.

“Ta nghe nói, độc này thậm chí có thể làm cho tròng mắt người ta thối rữa.”

Giọng nói mang theo tiếng cười lạnh của thiếu niên truyền đến tai mọi người.

Mọi người lập tức không dám nhìn nữa, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

“Ăn đi.”

Chiết Trúc gắp một miếng thịt kho tàu vào bát nhỏ trước mặt Thương Nhung, nàng nhìn chằm chằm miếng thịt đó, rồi ngẩng đầu nhìn hắn, nàng không thể hiểu được, trong ánh mắt đầy sát khí xung quanh, vì sao hắn vẫn có thể tùy ý không câu nệ như vậy.

Nhưng nàng nghĩ một lúc, vẫn động đũa giống như hắn.

Chỉ cần nàng không ngẩng đầu nhìn mặt những người đó, nàng cũng có thể nuốt trôi được bữa cơm này.

Cuối cùng, thiếu niên cũng chẳng ăn được mấy đũa, nhưng lại hứng thú rót một bát rượu uống vài ngụm, còn gã mặt sẹo đã đau đến không chịu nổi nữa: “Tiểu công tử, rốt cuộc khi nào ngài mới ban cho ta thuốc giải?”

“Thuốc giải chỉ có một viên.”

Ánh mắt Chiết Trúc lưu chuyển qua lại giữa gã mặt sẹo và trại chủ: “Nhưng người trúng độc, lại có hai người.”

Trại chủ và gã mặt sẹo nhìn nhau ngơ ngác, bầu không khí trong đại sảnh đã ẩn ý có điều gì đó không đúng, nhị đương gia nhíu mày, trong lòng càng thêm nghi ngờ, ngoảnh đầu thấy thuộc hạ dùng vải thô quấn thanh nhuyễn kiếm của thiếu niên tiến lên, hắn ta bèn giơ tay cướp lấy, nói: “Đại ca Tam đệ đừng bị tiểu tử này lừa! Thuốc giải chắc chắn không chỉ có một viên! Không tin thì thử với tiểu cô nương này đi!”

Hắn ta vừa nói, vừa nhanh chóng vươn tay về phía Thương Nhung.

Nào ngờ thiếu niên thân như ma quỷ, lại còn nhanh hơn hắn ta, ngón tay hắn ta còn chưa chạm được tới nửa phần tay áo của Thương Nhung, thanh nhuyễn kiếm trong tay hắn ta đã bị thiếu niên rút đi, lưỡi kiếm sắc bén mỏng manh cắt đứt vải thô cũng cắt đứt lòng bàn tay hắn ta, máu tươi lập tức tuôn ra ồ ạt.

Thương Nhung bị Chiết Trúc nắm cổ tay vội vàng đứng dậy lùi lại, hắn lại đột nhiên buông tay, tiếng đao kiếm chạm nhau vang lên bên tai, nàng ngẩng đầu, vừa hay thấy lưỡi kiếm của hắn đâm thủng cổ họng tên nhị đương gia đó.

“Nhị đệ!” Cảnh tượng này kích thích đến nỗi đồng tử của trại chủ co lại, gã ta rút đao trên bàn định ra tay, nhưng lưỡi kiếm dính máu của thiếu niên lại như lá trúc mỏng manh gợn sóng lấp lánh, chĩa về phía hắn.

“Còn do dự, thì không còn cơ hội nữa đâu.”

Chiết Trúc lấy ra một viên thuốc màu xanh lục từ bên hông, gương mặt trắng trẻo tuấn tú của hắn còn dính máu, đôi mắt cong cong: “Các ngươi là muốn báo thù cho hắn ta, hay là muốn cái này?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này