Đôi mắt trại chủ nhìn chằm chằm viên thuốc màu xanh lục trong tay thiếu niên, không biết là do lúc này quá căng thẳng sinh ra ảo giác hay là độc tính thực sự phát tác, gã ta cũng mơ màng cảm thấy lòng bàn tay hơi nhói đau.
Nhìn lại gã mặt sẹo, gã đã đau đến mức không ngừng duỗi các khớp ngón tay, vẻ mặt đã là đau đớn khó nhịn, khi gã đưa tay định cướp viên thuốc trong tay thiếu niên, trại chủ giơ đao lên, dùng chuôi đao đánh mạnh vào hổ khẩu của gã mặt sẹo.
Gã mặt sẹo đau đến nghiến răng ken két, rụt tay lại, tức giận nhìn trại chủ: “Đại ca! Huynh chỉ chạm vào chén rượu mà ta đã chạm qua, còn ta lại cầm thanh kiếm đó cả một đoạn đường, dù huynh có trúng độc, cũng không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng!”
Lúc này gã đã hối hận không thôi, không nên vì tham một thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà tinh tế đẹp đẽ mà đùa nghịch suốt một đoạn đường.
Trại chủ nghe vậy, không khỏi nhìn lại gương mặt thiếu niên kia, chỉ thấy đôi mắt cười trời sinh của hắn, thần thái lại lạnh lùng tự nhiên, khiến người ta không thể nhìn ra chút suy nghĩ nào, điều này ngược lại càng khiến người ta thấy rợn trong lòng, không dám mạo hiểm.
“Ta thật sự không chỉ mang theo một viên thuốc này.”
Chiết Trúc đặt kiếm xuống, nhìn về phía Thương Nhung đằng sau: “Tuy nói độc này đã sớm không ảnh hưởng gì đến ta, nhưng đôi khi nàng ấy cũng chạm vào kiếm của ta hoặc chạm vào tay ta, thuốc này vốn là chuẩn bị cho nàng ấy.”
Hắn nhướn mày cười nhạt: “Nếu không, ta cần gì phải tẩm độc rồi còn mang theo thuốc giải.”
Thương Nhung bỗng đón lấy ánh mắt của hắn, nghe vài phần “mờ ám” vô tình lộ ra trong lời nói của hắn, lông mi nàng khẽ run, im lặng cúi đầu xuống.
“Cho nên hôm nay tình cờ chỉ còn lại một viên?” Trại chủ nhíu chặt đôi mày.
Chiết Trúc dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vết máu trên má: “Tuy ta biết chút võ công, nhưng muốn đối phó với hơn chục người của tam đương gia cũng không nắm chắc lắm, nên mới nói dối về ba vạn lượng bạc kia.”
Thương Nhung nghe hắn nói vậy, lập tức ngẩng đầu lên, chỉ thấy thiếu niên cụp mi thở dài: “Nếu không phải nhị đương gia vừa rồi có ý hại cô, ta cũng không đến nỗi phải gấp rút giết người.”
Hắn tiếp tục ngẩng đầu, nhìn về phía trại chủ đang có vẻ mặt thay đổi thất thường: “Đây vốn là địa bàn của ngài, ngài lại có nhiều thủ hạ như vậy, chẳng lẽ ta lừa ngài thì có thể trốn thoát sao?”
Trại chủ suy nghĩ một lúc, ánh mắt lại rơi xuống người gã mặt sẹo: “Lão Tam, nói cho cùng chuyện này cũng là do ngươi gây ra.”
“Nếu không phải ngươi tham ba vạn lượng bạc không có thật kia, lão Nhị cũng không đến nỗi phải chết.”
Những tên sơn tặc vốn hay đi theo dưới trướng nhị đương gia vốn đã không kìm được ý muốn động thủ với thiếu niên áo đen kia, lúc này lại nghe trại chủ nói một câu như vậy, bọn chúng cũng không khỏi nhìn chằm chằm vào gã mặt sẹo.
“Đại ca! Đây là huynh không muốn cho ta thuốc đúng không?”
Gã mặt sẹo bị nhiều cặp mắt nhìn như vậy, cười lạnh một tiếng, lại liếc nhìn viên thuốc trong tay thiếu niên, tay đau đớn dữ dội, nỗi sợ chết trong lòng càng thêm mãnh liệt, gã lập tức rút đao ra: “Vậy thì còn gì để nói nữa!”
Cả đại sảnh rối loạn theo cuộc chiến giữa trại chủ và gã mặt sẹo, những thủ hạ của nhị đương gia đã chết hoặc là xông về phía Chiết Trúc, hoặc là đánh nhau với người của tam đương gia.
Ban đầu còn chưa thấy máu, nhưng sau khi Chiết Trúc bảo vệ Thương Nhung dùng nhuyễn kiếm trong tay nhẹ nhàng cắt đứt cổ họng hai người, hắn làm như vô tình ném viên thuốc ra, lập tức khiến gã mặt sẹo dốc hết sức để tranh giành.
Trại chủ bị gã mặt sẹo chém một đao vào vai, sắc mặt gã ta tái xanh, khi ra đòn tiếp theo đã độc ác gấp mấy lần lần trước, mà gã mặt sẹo có lẽ là tay đau đến mức không thể cầm nổi chuôi đao, trong vòng hơn chục chiêu đã rơi vào thế hạ phong.
Gã mặt sẹo đang bị trại chủ ép phải liên tục lùi lại, bỗng một tên sơn tặc đằng sau đâm xuyên ngực gã, máu tươi từ miệng hắn phun ra, bắn vào mặt trại chủ.
“Lão Tam…” Trại chủ nhìn chằm chằm hắn, có một khoảnh khắc ngơ ngẩn.
Gã mặt sẹo ngã vật xuống, trong chốc lát đã tắt thở, còn tên sơn tặc đâm xuyên ngực gã lại bị thủ hạ của gã chém chết dưới một lưỡi đao chém loạn.
Máu tươi bắn tung tóe, đỏ thẫm một vùng.
“Trại chủ! Thuốc giải!” Có người giơ hai tay dâng lên viên thuốc đã lăn trong bụi đất mấy lần lại dính không ít máu.
Trại chủ không kịp nhìn lại xác gã mặt sẹo dưới đất, đón lấy thuốc giải cũng không để ý đến vết bẩn mà nuốt thẳng xuống, lúc này, gã ta mới thở phào một hơi, rồi lập tức ra lệnh khống chế thủ hạ của nhị đương gia và tam đương gia, sau một hồi náo loạn, gã ta mới phát hiện thiếu niên kia và cô nương bên cạnh hắn đã không thấy tăm hơi.
Nhưng cửa lớn rõ ràng đang đóng, người canh gác ở cửa cũng không thiếu một ai.
“Trại chủ, hắn ở trên kia!” Có người giơ tay chỉ về phía xà nhà.
Trại chủ theo tiếng ngẩng đầu, đúng lúc thấy thiếu niên áo đen và cô nương khoác áo choàng kia đang ngồi trên xà ngang, thiếu niên ngồi trên cao nhìn xuống, tay áo bay phần phật.
Đôi mắt trong veo sáng long lanh của hắn nhìn xuống đám sơn tặc còn sót lại bên dưới, máu tươi tanh tưởi nhuốm đầy đất, lại thấy sát khí dữ dội trong mắt trại chủ, bèn cười: “Đã muốn qua cầu rút ván rồi sao?”
“Ngồi cho vững, đừng ngã xuống.”
Thương Nhung ôm cột, chỉ nghe hắn dặn dò ngắn gọn một câu, nàng vừa ngước mắt đã thấy hắn nhảy xuống, tất cả mọi người lập tức vây lại.
Âm thanh của đao kiếm va chạm ma sát với nhau chói tai, tiếng cắt rách máu thịt lại trầm đục, nhuyễn kiếm trong tay thiếu niên như linh xà bay lượn, thân hình nhẹ nhàng mờ ảo của hắn xuyên qua làn sương máu mờ mịt, Thương Nhung không dám nhìn nhiều, đành phải nhắm chặt mắt lại.
Bỗng một luồng gió trước mặt khiến nàng cảnh giác mở lớn mắt, hóa ra là trại chủ mượn cái bàn dài nhảy lên, bay người vung đao dài về phía nàng.
Lưỡi đao xẹt qua gió lay động viền lông trên mũ trùm của nàng, nhưng trong khoảnh khắc này, gã trại chủ mặt đầy thịt kia bỗng kêu đau một tiếng, thân hình to lớn ngã xuống bàn, khiến bàn dài nứt thành từng mảnh, hoàn toàn sập xuống.
Gã ta đau đến mức mặt mũi dữ tợn, gân chân bị cắt đứt máu chảy không ngừng, toàn thân đều run rẩy, lúc này gã ta đã đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, chợt nhận ra đại sảnh hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng.
Thì ra ngoài gã ta ra, huynh đệ trong nội đường này đã không còn một ai sống sót.
“Ngươi…”
Môi gã ta run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng nhìn thiếu niên nhẹ nhàng bước chân, đạp lên thi thể máu tươi tiến về phía mình, gã ta không kìm được co rúm người lại.
Những giọt máu từ mũi kiếm của thiếu niên nhỏ xuống từng giọt, giọng nói của hắn lạnh lùng mà có ý cười:
“Viên kẹo có ngon không?”
Cái gì?
Trại chủ bỗng giật mình, rồi trợn tròn mắt, nhưng ngay lập tức, lưỡi kiếm mỏng như lá trúc đã cắt đứt cổ họng gã ta.
Cả sảnh đường không còn một chút âm thanh nào nữa.
Lưng Thương Nhung gần như đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nàng không dám nhìn nhiều thi thể nằm la liệt dưới đất, chỉ chăm chú nhìn thiếu niên áo đen, nhìn hắn xoay người lại, nhìn hắn ngẩng đầu lên.
Gương mặt trắng trẻo tuấn tú của hắn dính máu, lại thêm chút ửng hồng khó tả, khi nhìn về phía nàng, đôi mắt ấy như đọng sương, hơi ướt át.
Núi bắt đầu có tuyết rơi, cả sơn trại dựa vào vách núi bị ngọn lửa dữ nuốt chửng, khói đen bốc lên.
“Ta nhớ huynh là người biết uống rượu.”
Thương Nhung cố gắng đỡ thiếu niên đi trong khe núi đầy tuyết, ngẩng đầu nhìn hắn nói.
Bên bờ sông Ngư Lương, hắn từng đổ cho nàng một ngụm rượu.
Hơi men dần dần dâng lên, suy nghĩ của Chiết Trúc có vẻ hơi chậm chạp, hắn giơ hai ngón tay về phía nàng, nói: “Chỉ được hai ngụm.”
“Nhưng hôm nay huynh cũng chỉ uống có hai ngụm.”
Thương Nhung thở hổn hển, hoàn toàn không ngờ bên hông hắn thường đeo một bầu rượu nhỏ, vậy mà tửu lượng lại kém như vậy.
“Ừm.”
Hắn ừ một tiếng như chẳng có việc gì, một lúc sau mới nhớ ra trả lời nàng: “Rượu của bọn họ nặng hơn.”
“Vậy thì đừng uống chứ.”
Thương Nhung nhíu mày: “Rõ ràng là nơi nguy hiểm như vậy.”
Chiết Trúc không hiểu sao lại khẽ cười một tiếng, nhưng không nói gì, cho đến khi nàng hết sức, đầu gối mềm nhũn khiến hai người ngã xuống tuyết, Thương Nhung vội vàng ngồi dậy, mới phát hiện hắn đã nhắm mắt lại.
Nàng đang không biết phải làm sao, thấy thanh nhuyễn kiếm rơi ở một bên bèn định đưa tay nhặt lên giúp hắn, lại nghe hắn đột nhiên nói: “Đừng chạm vào.”
Tay Thương Nhung khựng lại, nàng quay đầu lại, đối diện với đôi mắt phủ sương mù của hắn, hỏi: “Không phải là giả sao?”
Từ khi hắn lấy ra thứ màu xanh lục đó, Thương Nhung đã biết hắn đang lừa đám sơn tặc, đâu phải thuốc giải độc gì, mà là viên kẹo nàng đã từng ăn.
Trên người Chiết Trúc luôn có rất nhiều viên kẹo.
“Cùng lắm cũng chỉ là nước ép của một loại thảo dược, chạm vào sẽ vừa tê vừa đau.” Đôi mắt Chiết Trúc có thêm ý cười, giọng nói pha lẫn chút men say không quá nồng: “Ta bôi lên để chơi thôi.”
Nếu chỉ chạm qua loa thì cũng không sao, nhưng tên mặt sẹo đã cầm kiếm của hắn một đường, tất nhiên dính nhiều hơn, sau đó tên trại chủ nắm chén rượu mãi không buông tay, nên cũng dính một chút.
Thương Nhung kinh ngạc nhìn hắn, một lúc sau lại nhìn tay hắn: “Vậy còn huynh? Khi huynh cầm kiếm, dính vào nó không thấy đau sao?”
Nếu không đau đến mức nghiêm trọng, tên mặt sẹo làm sao tin rằng mình trúng kịch độc? Nếu nước ép thảo dược đó không đủ lợi hại, làm sao có thể dính vào chén rượu theo mồ hôi tay của tên mặt sẹo kia, khiến tên trại chủ cũng tin rằng mình trúng độc?
“Ta không đau.”
Chiết Trúc cười khẩy, hắn nhìn chằm chằm nàng: “Lời ta nói cũng không phải toàn là giả dối, ví dụ như, ta thật sự rất ghét người khác chạm vào kiếm của ta.”
Thương Nhung cảm thấy kỳ lạ trong lòng, nhưng nàng chỉ im lặng quan sát hắn, vẻ mặt thiếu niên phóng khoáng, thật sự không thấy chút khó chịu hay đau đớn nào, gương mặt trắng trẻo hơi ửng hồng vì men say, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
“Vậy tại sao ta cũng không thấy đau?” Thương Nhung nhớ hắn từng đỡ nàng, cũng từng dán mặt nạ cho nàng.
“Cũng không phải thứ gì ghê gớm, dùng nước là có thể rửa sạch.”
Giọng điệu Chiết Trúc lười biếng.
Thương Nhung nghe vậy, không khỏi sửng sốt.
Thì ra hắn thường xuyên rửa tay, không phải vì sạch sẽ gì, mà là đôi khi hắn sẽ bôi thứ trêu ngươi đó lên chuôi kiếm.
Nàng không nói gì, nhưng không khỏi nhớ lại lúc nãy trong sảnh đường của đám sơn tặc, hắn đã nhìn thấu bản tính của nhị đương gia quản gia không chịu mắc lừa trước, để lại hai người kia, hắn chỉ dùng một tràng lời nói, một viên kẹo đã khiến bọn họ tự giết hại lẫn nhau.
Gần trăm tên sơn tặc, để lại một nửa, rồi bị hắn một mình giết sạch.
Lúc này Thương Nhung cuối cùng đã hiểu, câu “Giấu không được thì đừng giấu nữa” của hắn trên đoạn đường núi rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Giữa cánh đồng tuyết gió thổi ào ào.
“Bí mật này, cô không được nói với bất kỳ ai.”
Chiết Trúc nheo mắt, giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo.
Bí mật hắn nói, là chuyện hắn uống rượu chỉ được hai ngụm. Những bông tuyết rơi xuống người Thương Nhung, cũng rơi trên hàng mi dày của hắn, nơi đây trắng xóa một màu, từ xưa đến nay chỉ có gió là ồn ào.
Thương Nhung gối hai tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn về xa xăm, sương lạnh tuyết trắng đan xen tạo thành nét hoang vu tột cùng, đầy mắt toàn là phong cảnh xa lạ và lạnh lẽo.
“Ta còn có ai để nói nữa?”
Nàng quay đầu lại: “Chiết Trúc, ta chỉ quen mỗi huynh.”

Bình luận về bài viết này