“Ta chỉ quen một mình huynh.”
Chiết Trúc nghe câu nói đó của nàng, hắn nhìn chăm chú vào chóp mũi đỏ hồng vì gió lạnh của nàng một lúc, có lẽ men rượu dâng lên đã khiến tâm trí hắn không được tỉnh táo, hắn đưa cánh tay che mắt, cười rất khẽ một tiếng, lại không nói gì.
Thương Nhung chưa từng thấy người nào như Chiết Trúc.
Sào huyệt của sơn tặc tựa vào vách núi đằng xa đã bị đốt cháy tan hoang, nước tuyết tan chảy róc rách, vậy mà hắn lại nằm gối đầu trên tuyết dưới gốc cây, trông vô cùng bình yên.
Nhưng Thương Nhung phải phá vỡ sự bình yên đó của hắn, nàng lay cánh tay hắn: “Chiết Trúc, huynh dậy đi, không thể ngủ ở đây.”
Chiết Trúc bị nàng kéo mạnh ngồi dậy, những hạt tuyết đọng trên vai trên tóc hắn lấp lánh, hắn khẽ nhướn mắt nhìn nàng một lúc, rồi nhặt thanh nhuyễn kiếm trong tuyết quấn lên bên hông.
Thương Nhung đỡ hắn theo con đường nhỏ quanh co xuống núi, khi về đến đường núi ban đầu, Chiết Trúc đã tỉnh rượu được phần lớn, tiếng gió hiu hiu thổi qua cỏ cây bên tai, hắn đột nhiên dừng lại.
Thương Nhung theo đó ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt hắn, vẫn là chỗ gặp sơn tặc lúc sáng sớm, giờ đây đã có rất đông người tụ tập, hàng trăm người đen nghịt chặn mất đường đi.
Những thi thể bị sơn tặc ném xuống vách núi trước đó giờ đây đã được đặt dọc đường từng cái một, trong đó có cả những người mặc quan phục, người bổ đầu dẫn đầu đang nói chuyện với người bên cạnh, bất chợt nhìn thấy đôi thiếu niên thiếu nữ ở đằng xa.
Lúc này Thương Nhung không đeo mặt nạ, thấy những quan sai kia thì lập tức cảm thấy bất an, nàng do dự lùi một bước, nhưng Chiết Trúc không có biểu cảm gì, chỉ đưa mắt nhìn tên dẫn đầu, rồi quay lại kéo mũ trùm của nàng xuống thêm chút nữa, che kín phần lớn gương mặt.
“Đi.”
Hắn nói ngắn gọn một chữ.
Thương Nhung thấy hắn đã bước đi về phía trước, đành phải đi theo sau hắn.
“Hai vị từ đâu đến?”
Bổ đầu nọ đặt một tay trên chuôi đao bên hông, thấy hai người đến gần, bèn tiến lên tra hỏi.
“Hoài Thông.”
Chiết Trúc đáp.
Hoài Thông cũng thuộc Giang Lăng, cùng hướng với Nam Châu, nói như vậy cũng rất hợp lí.
“Sao không đi quan đạo, lại đi đường núi hẻo lánh này? Các ngươi có biết, mấy năm gần đây nơi này thường có cướp không?” Bổ đầu vừa nói vừa quay đầu chỉ về phía mấy cái xác bên đường: “Xem đây, những người này đều là cao thủ trong tiêu cục, vậy mà cũng đã bỏ mạng ở đây.”
“Chỉ là nghe người ta nói con đường núi này gần huyện Đông Nguyên hơn.” Chiết Trúc liếc nhìn hơn mười cái xác bị rơi đến không còn nhận ra mặt mũi, lộ vẻ lo lắng: “Nàng ấy mắc bệnh nặng, chúng ta đi đến huyện Đông Nguyên để tìm vị lão danh y đó.”
Bệnh nặng?
Bổ đầu kia nghe vậy, ánh mắt rơi xuống người cô nương, nàng trông rất rụt rè, người quấn hai lớp áo choàng, mũ trùm kín mít, chỉ để lộ đôi môi không có huyết sắc và chiếc cằm nhợt nhạt.
Ông ta cũng biết, ở huyện Đông Nguyên đúng là có một danh y, mỗi năm người từ các nơi đến huyện Đông Nguyên cầu y cũng không ít.
Bổ đầu đang định hỏi thêm, chợt nghe cô nương kia ho khan không ngừng, nàng yếu ớt như liễu rủ trước gió, dường như lúc này nàng phải bám vào cánh tay thiếu niên áo đen mới miễn cưỡng đứng vững được.
“Các ngươi đi bộ đến đây sao?” Bổ đầu vẫn phát hiện ra chỗ không ổn.
“Vốn đã thuê xe ngựa, dọc đường muốn tiết kiệm tiền để chữa bệnh cho nàng ấy, nên đổi sang một con ngựa.” Chiết Trúc hạ mắt xuống, thở dài một tiếng: “Nào ngờ hôm nay cho ngựa uống nước bên bờ suối, dây cương tuột tay, ngựa chạy mất.”
“Chạy mất?”
Bổ đầu vừa nghe, lập tức nhướn đôi lông mày đen rậm, bình thường vẫn có những lái buôn còn chưa huấn luyện ngựa xong đã vội vàng bán đi, tất nhiên ông ta cũng đã quen thấy những chuyện này rồi.
Thiếu niên này nói chuyện kín kẽ, dường như không có chỗ nào sai sót.
Đầu bổ đang suy nghĩ xem phải hỏi thêm điều gì, chợt nghe thuộc hạ phía sau gọi mình, khi ông ta quay đầu lại, Chiết Trúc cảm nhận được tay áo mình bị người phía sau kéo một cái.
Hắn nghiêng mặt nhìn nàng, thấy nàng ngẩng đầu lên, nháy mắt với hắn, rồi đột nhiên lại ho dữ dội, thân hình yếu ớt lảo đảo, nhắm mắt ngã về phía hắn.
Mí mắt Chiết Trúc khẽ run lên, bị động ôm lấy eo nàng, lúc này bổ đầu nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, thấy cô nương đã ngất trong lòng hắn, bèn vội gọi thuộc hạ: “Mau! Dắt ngựa của ta lại đây!”
Một con ngựa nhanh chóng được dắt tới, bổ đầu nhìn thiếu niên áo đen: “Ta thấy bệnh của cô nương này không thể chậm trễ được nữa, nơi này cách huyện Đông Nguyên không xa, các ngươi cứ cưỡi ngựa của ta mà đi mau! Đến huyện Đông Nguyên rồi dắt ngựa của ta đến huyện nha là được.”
“Đa tạ đại nhân.”
Chiết Trúc đưa Thương Nhung lên ngựa, gật đầu với bổ đầu.
Đám đông đen nghịt nhường ra một con đường, mọi người nhìn theo đôi thiếu niên thiếu nữ cưỡi ngựa tung đầy bụi, càng lúc càng xa trong làn sương lạnh ẩm ướt.
“Đại nhân, sao ngài lại cho họ ngựa của ngài?” Một tên bổ khoái đứng bên cạnh vị bổ đầu trung niên không nhịn được nói: “Đó là con tuấn mã Kỳ Tri châu tặng cho ngài, nhỡ tiểu tử đó không trả thì sao?”
“Tuấn mã sở dĩ là tuấn mã, ngoài chạy nhanh ra, còn biết đường đi.” Bổ đầu cho người đưa thi thể lên xe trước, rồi mới nói tiếp với người bên cạnh: “Nơi núi rừng hoang dã này, mấy năm nay lại có cướp, ít người dám đi con đường này, ngươi xem tiểu công tử và tiểu cô nương tuổi còn trẻ, nếu nói là nghé non không sợ cọp thì cũng có khả năng, nhưng tiểu công tử kia có một thanh nhuyễn kiếm bên hông, chỉ sợ là người biết võ, chúng ta nên cẩn thận hơn, xem họ có thật sự đến huyện Đông Nguyên không.”
***
Gió tuyết phả qua mặt, vó ngựa phi nhanh từng hồi từng hồi, sương lạnh che khuất tầm nhìn phía sau họ, không biết từ lúc nào trên đường núi không còn nghe thấy tiếng người nữa.
“Không ngờ cô cũng biết tùy cơ ứng biến.”
Giọng thiếu niên trong gió vẫn trong trẻo.
“Nhưng hình như ông ta vẫn nghi ngờ.” Thương Nhung ngẩng đầu, viền lông thỏ xù xù của mũ trùm che khuất một phần tầm nhìn, nàng mơ hồ nhìn thấy chiếc cằm của thiếu niên trắng nõn.
“Vậy thì sao?”
Chiết Trúc không mấy bận tâm, hắn hạ mắt nhìn thấy một cái túi vải thô không mấy nổi bật dưới yên ngựa, bột màu nâu rơi xuống tuyết từng chút một không một tiếng động: “Sớm trả lại ngựa cho ông ta là được.”
Hai ngày sau, Thương Nhung và Chiết Trúc đến Dung Châu.
Qua Dung Châu mới đến Thục Thanh, nhưng trời đã tối, họ bèn vào nghỉ tại một khách điếm trong thành Dung Châu.
Màn đêm đen kịt phủ xuống, đèn lồng ngoài mái hiên bị gió thổi lay động, màn cửa dày mờ mờ phản chiếu ánh đèn lúc tỏ lúc mờ, Thương Nhung nằm trên giường ôm chăn trằn trọc trở mình.
Chẳng bao lâu sau, nàng ngồi dậy.
Cách một bức bình phong, mọi thứ phía đối diện trông mờ ảo trong ánh sáng tối tăm, nàng đang nghĩ không biết hắn đã ngủ chưa, bỗng nghe hắn hỏi: “Làm gì vậy?”
“Ta ngủ không được.” Thương Nhung nhìn về phía bình phong: “Chẳng bằng dậy viết đạo kinh.”
Nàng không quên mình đã hứa với hắn sẽ chép thuộc lòng《Thái Thanh tập》và《Thanh Nghê thư》cho hắn.
Trong một hồi, thiếu niên không đáp lại, Thương Nhung khoác áo ngoài đứng dậy, muốn thắp đèn nhưng lại không biết vật dụng thắp đèn thông thường trong dân gian là gì.
Sau bình phong bỗng có tiếng động, khi nàng quay người lại, vừa hay thấy thiếu niên đi vòng qua bình phong.
“Khách điếm làm gì có bút mực với giấy?”
Hắn dùng hộp quẹt thắp nến trên bàn, ánh sáng ấm áp chiếu rõ gương mặt hắn, bóng mi mắt rủ xuống mí mắt khi đậm khi nhạt.
Thương Nhung nghe vậy ngẩng lên nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, thoáng chốc không ai nói gì.
Chiết Trúc lười chạm vào trà nguội trên bàn, đột nhiên nói: “Hay là đi ăn đêm?”
“Không đi.”
Thương Nhung nghe xong, lắc đầu không chút do dự.
“Sao lại không đi?” Hắn vén vạt áo ngồi xuống bàn, một tay chống cằm, mở to mắt nhìn nàng: “Chẳng lẽ không phải cô đói nên mới không ngủ được sao?”
Đôi mày đậm nhạt vừa phải của Thương Nhung hơi nhíu lại, vẻ mặt ngượng ngùng, nàng đón ánh mắt hắn một lúc, quay mặt đi, nhẹ giọng nói: “Vậy ta cũng không muốn đi.”
Khách điếm này cái gì cũng tốt, chỉ có đồ ăn là không hợp khẩu vị của nàng, bữa tối nàng chỉ gắp vài đũa rồi thôi.
“Món ăn của Dung Châu cay nồng, từ nhỏ cô đã ăn chay đương nhiên không quen.”
Thiếu niên nghịch chiếc chén sứ trống không, phát ra tiếng va chạm trong trẻo: “Nhưng nơi này cũng không thiếu đầu bếp từ nơi khác đến.”
Thương Nhung vẫn không lay chuyển, nàng cúi đầu, ủ rũ nói: “Chiết Trúc, huynh tự đi đi.”
Đôi mắt trong trẻo của nàng vẫn buồn bã, như một con ốc sên gần như không còn chút sức sống, chỉ muốn trốn trong vỏ của mình không nhúc nhích.
Nàng không thích nơi xa lạ này, cũng chẳng chút hứng thú với sự phồn hoa lúc về đêm.
“Cô có biết, nha môn cách đây xa hay gần không?”
Giọng thiếu niên nhàn nhạt.
Thương Nhung lập tức ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt nửa cười nửa không của thiếu niên.
Đêm xuống ở thành Dung Châu chính là thời điểm tốt để ăn đêm, chỉ là đang vào mùa đông, quầy ăn trên phố ít khách, phần lớn đều ở trong tửu lâu có thể che chắn gió tuyết.
Phố dài vắng lặng, chỉ có rất ít người không sợ gió lạnh ngồi quây quần ăn đêm dưới mái lều vải dầu.
Thương Nhung cắn mạnh một miếng thịt gà luộc, ấm ức không nói lời nào, thiếu niên lại chăm chú nhìn rượu nóng đang hâm trên bếp lò.
Hắn vươn tay về phía bình rượu trên bếp, bất ngờ bị ai đó nắm chặt cổ tay.
Các loại đèn lồng đan xen tạo nên ánh sáng kỳ ảo, đôi mắt trong veo như sương mai của thiếu niên nhìn sang, Thương Nhung lắc đầu với hắn:
“Không được.”
Chiết Trúc nhìn nàng một lúc, khẽ cười giễu một tiếng, giật tay ra khỏi tay nàng, lấy bình rượu rót đầy một chén.
“Rõ ràng huynh không thể uống rượu, sao cứ phải thử thế?”
Thương Nhung sợ hắn say ngã ở đây.
“Đêm này cũng chẳng có yêu ma ăn thịt người, sao cô lại không chịu ra ngoài?”
Hắn lộ ra vẻ mặt nhạt nhẽo, khẽ nhấp một ngụm rượu nóng.
Thương Nhung không nói gì nữa, lại cúi đầu cắn mạnh một miếng thịt vịt quay, phía sau không xa thỉnh thoảng có tiếng cười nói của thực khách khác vọng lại, hạt tuyết lác đác rơi vào lều, tan chảy trong hơi nóng tỏa ra từ bếp lò.
Than hồng hâm rượu, đồ nguội đồ nóng kèm một bát canh, chính là bữa đêm, Thương Nhung ôm bát canh có lúc hoảng hốt, đêm tuyết như vậy, nàng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía tuyết bay loạn xạ dưới ánh đèn.
Nàng chưa từng có những lúc như thế này.
Trên đường về khách điếm, Thương Nhung cầm một chiếc đèn lồng đi bên cạnh thiếu niên, có lẽ vì rượu ở quán ăn không mạnh lắm, hắn chỉ uống hai ngụm cũng không có vẻ gì say, bước chân vẫn nhẹ nhàng như trước, gió lạnh thổi vạt áo hắn, bắp chân được bọc trong ủng đen chắc khỏe và thon dài.
Đi vào con hẻm sâu, bước chân hắn bỗng trở nên chậm lại.
“Sao vậy?”
Thương Nhung ngẩng đầu nhìn hắn, bất chợt hắn đột nhiên quay người lại, vươn tay ôm lấy eo nàng, đèn lồng tức thì rơi từ tay nàng xuống đất bốc cháy, một tay hắn giữ chặt gáy nàng, khiến trán nàng tựa vào ngực hắn.
Trong vạt áo thiếu niên có mùi hương lành lạnh của lá trúc hòa với tuyết đọng, hơi thở của hắn còn mang theo một phần hương rượu mát rượi, lưng Thương Nhung cứng đờ, lông mi không ngừng run rẩy.
“Các hạ theo chúng ta, là muốn làm gì?”
Nàng nghe thấy giọng Chiết Trúc ẩn chứa ý cười lạnh.
Lại nhìn xuống, nàng thấy những ngón tay thon dài của hắn đã nắm chặt chuôi kiếm Ngân Xà lấp lánh hàn quang bên hông.
“Tiểu công tử xin yên tâm, ta không có ác ý gì.” Ánh trăng nhợt nhạt chiếu rõ dáng người to lớn của người đó, hắn ta có một khuôn mặt thô kệch: “Chỉ là muốn làm một vụ làm ăn với ngài.”

Bình luận về bài viết này