Vệ Cẩn nay nhậm chức tại Hàn Lâm Viện, bận rộn hơn nhiều so với khi còn ở Đô sát viện. Từ khi A Mãn và Lục Cân Lục chào đời, hắn phải chắt chiu từng khoảng thời gian để đọc sách cho hai đứa nhỏ.
Nhưng từ khi Giang Ly đến, Vệ Cẩn an tâm giao phó việc đọc sách cho hai cục bông này lại cho cậu ta.
Nay ở Văn Lan viện, đám nha hoàn thường thấy cảnh tượng như sau:
Phu nhân ngồi sau án thư, tay gạt bàn tính, đại nhân tay cầm sách ngồi bên cạnh phu nhân, thỉnh thoảng cầm bút viết viết, vẽ vẽ lên sách. Còn trên chiếc sập thấp bên kia, Giang thiếu gia ngồi cầm sách, đọc cho tiểu thiếu gia và tiểu cô nương nằm hai bên nghe.
Hai cục bông lớn dần lớn dần, đến khi mười tháng tuổi, đã biết ngồi biết bò, còn biết tựa đầu vào cánh tay Giang Ly, hoặc bò lên người cậu ta, tò mò nhìn vào quyển sách trên tay cậu ta.
Giang Ly trước kia ở thôn quê là đứa trẻ bị vứt bỏ được vợ chồng già nhặt về, từ nhỏ đã không có ai chơi cùng, còn thường bị người ta trêu chọc. Không cha không mẹ che chở, muốn không bị đánh còn phải tự dựa vào chính mình.
Sau này đôi vợ chồng già qua đời, cậu ta đến phủ Thuận Thiên làm tên ăn mày. Tuy chỉ vỏn vẹn một năm, nhưng cậu ta cũng nếm trải đủ mọi ấm lạnh. Vết sẹo trên trán là do một đứa trẻ nhỏ hơn cậu ta ném đá vào.
Trong lòng Giang Ly, trên thế gian này có vài đứa trẻ còn xấu xa hơn cả người lớn.
Nhưng Lục Cân Lục và A Mãn dường như lại khác với những đứa trẻ cậu từng gặp.
Hai cục bông mấy hôm nay đang tập nói, trước kia chỉ “a a ô ô”, đại khái chỉ có phu nhân mới hiểu được, nhưng giờ đã bắt đầu phát âm rõ ràng, ngay cả Giang Ly cũng có thể nghe hiểu được mấy chữ chúng thường hay nói.
Ví dụ như “mẹ”, ví dụ như “cha”.
Còn có… “ca”.
Ca ca sao?
Giang Ly lặng lẽ liếc nhìn đôi phu thê bên cạnh.
Ở Vệ phủ đã hơn nửa năm, phu nhân luôn đối xử với cậu ta rất tốt, vừa dịu dàng vừa khoan hậu. Quần áo phu nhân may cho cậu ta tuy mặc chưa được hai ngày đã rách, nhưng đó là bộ y phục mới đầu tiên mà Giang Ly được mặc từ khi sinh ra.
Còn đại nhân…
Càng khỏi phải nói.
Vị đại nhân này chưa bao giờ xem cậu ta là người ngoài, cứ một câu “Nhóc là ca ca” rồi giao hai cục bông cho cậu ta.
Lúc thì phải đọc sách cho chúng, lúc thì phải chơi với chúng, có khi còn phải cùng chúng nằm trên sập nghỉ ngơi.
Thật lòng mà nói, đối với những việc mình phải làm mỗi ngày, Giang Ly đều cam tâm tình nguyện.
Vì vậy, mỗi ngày cậu ta đều tự ép mình học thật nhiều chữ, đọc thật nhiều sách.
Tiên sinh mà đại nhân mời đến cho cậu ta có khi thấy cậu ta quá siêng năng, còn khuyên cậu ta cứ từ từ, đừng quá nóng vội.
Nhưng làm sao cậu có thể lơi là được?
Dù sao… cậu ta là ca ca rồi.
Thời gian thoắt cái đã đến ngày hai mươi bảy tháng mười hai, sắp đến Tết, nhà nhà đều giăng đèn kết hoa.
Vệ phủ đương nhiên cũng vậy, lại thêm hôm nay là tiệc thôi nôi của Lục Cân Lục và A Mãn, càng náo nhiệt hơn.
Giang Ly dậy từ sáng sớm rồi đến Văn Lan viện.
Hai cục bông vừa bú sữa xong, còn ăn thêm một loại bột nhuyễn làm từ quả gì đó mà cậu ta không biết, ăn đến nỗi cả miệng vàng hoe.
Lục Cân Lục vừa thấy Giang Ly, bàn tay mũm mĩm lập tức vẫy vẫy, giọng nói ngọng nghịu gọi “Bế”.
Giang Ly đáp lại một tiếng, nhận lấy khăn nóng Đào Chu vắt sẵn, thành thạo lau miệng lau tay cho Lục Cân Lục và A Mãn, rồi mới bế hai đứa xuống.
Hai cục bông đang tập đi, vừa xuống đất liền bò đến mép sập, tay vịn vào thành sập, dùng đôi chân ngắn mũm mĩm đứng lên vững vàng.
Đứng thẳng rồi còn cười tủm tỉm nhìn quanh, để lộ nửa chiếc răng sữa trắng nhỏ ở hàm dưới.
Vẻ mặt đó như đang nói: Nhìn ta đứng giỏi chưa, mau khen ta!
Đào Chu, Vân Chu cùng đám nha hoàn thấy dáng vẻ của hai tiểu chủ tử, đều không nhịn được cười, thi nhau khen tiểu chủ tử thật giỏi.
A Mãn được khen thì ngồi phịch xuống đất, Lục Cân Lục đại khái là thấy khen chưa đủ, cố gắng lắc lư đi thêm hai bước.
Giang Ly bước tới bế A Mãn, đặt lên sập.
A Mãn thấy Lục Cân Lục còn đang vênh váo, bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ lên sập.
Lục Cân Lục thấy vậy, đôi mắt phượng dài khẽ đảo, nhìn Giang Ly nói hai chữ: “Ca, bế”.
Giang Ly ở Vệ phủ thời gian này đã cao lên không ít, người cũng không còn gầy yếu nữa.
Nhưng dù sao cậu ta cũng chưa đủ bảy tuổi, A Mãn nhẹ, cậu ta bế không mệt. Nhưng Lục Cân Lục nặng hơn A Mãn nhiều, mỗi lần bế nó cậu ta đều rất tốn sức.
Mà hai đứa nhỏ này lại cứ thích gọi cậu ta bế.
Giang Ly nhìn vào đôi mắt đen láy của Lục Cân Lục, nhớ đến mấy hôm trước không biết nghe được lời đồn “mua một tặng một”, trong lòng không khỏi thương xót, cúi xuống bế Lục Cân Lục lên.
Vất vả bế cục thịt nhỏ lên sập xong thì thấy phu nhân cầm ba bộ y phục mới may bước vào.
Giang Ly nhìn bộ y phục, kiểu dáng và chất liệu đều giống y phục của Lục Cân Lục và A Mãn, chỉ khác là của cậu màu lam, của hai cục bông là màu đỏ tươi.
Giang Ly do dự một lát, nhận lấy y phục rồi sang phòng bên cạnh thay đồ.
Khi ra ngoài, hai đứa nhỏ ngồi trên sập cũng đã thay y phục xong. Y phục của ba người ngoài màu sắc và kích cỡ khác nhau, còn lại đều giống hệt.
Nhìn qua là biết con cái trong cùng một nhà.
Khương Lê vẫy tay gọi cậu ta, đợi cậu ta đi tới, nàng nhẹ nhàng kéo tay áo cậu ta, mỉm cười nói: “Quả không hổ danh là sản phẩm của Bách Tú Phường, thêu thật tinh xảo.”
Bách Tú Phường là tiệm thêu nổi tiếng nhất nhì Kinh thành, khi Giang Ly còn làm tên ăn mày từng lang thang ở ngoài tiệm thêu này, chờ những tiểu thư nhà giàu tốt lòng bố thí vài đồng.
Nhưng cậu ta chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày cậu ta được mặc y phục của tiệm đó.
Giang Ly rũ mắt, bỗng nghe phu nhân nói: “Ta chọn cho con một miếng ngọc bội, đeo với bộ y phục mới này rất đẹp.”
Miếng ngọc bội mà Khương Lê nói là một miếng ngọc Hòa Điền trong suốt, một góc của ngọc bội được khắc chữ “Ly”.
Giang Ly nhìn chằm chằm vào chữ “Ly”, khẽ nói: “Đa tạ phu nhân.”
Khương Lê mỉm cười nhìn cậu ta, nói: “Hôm nay sẽ có nhiều người đến dự tiệc thôi nôi của Lục Cân Lục và A Mãn, con đừng câu nệ, con bây giờ là Đại lang quân của Vệ phủ, nếu có ai dám cười nhạo con, bắt nạt con, con cứ nói với Vệ thúc thúc của con, chàng ấy sẽ thay con xả giận.”
Giang Ly chầm chậm ngẩng đôi mắt đen láy lên, khẽ “Ừm” một tiếng.
***
Trước kia Lục Cân Lục và A Mãn đã làm tiệc đầy tháng, tiệc trăm ngày, nhưng đều không long trọng bằng tiệc thôi nôi hôm nay.
Thân phận của những người đến dự tiệc càng cao quý hơn, Thái tử Tiết Vô Vấn, Thái tử phi Vệ Xuân, Thủ phụ Chu Dục Thành, hai vị Đô Ngự sử của Đô sát viện, còn có ba người của Tông gia đều đến.
Tiệc thôi nôi được tổ chức long trọng không chỉ vì đây là sinh thần đầu tiên của đứa trẻ, mà còn vì nghi thức “Niệm Chu Thử Thôi” trong buổi tiệc, hay còn gọi là lễ “bốc đồ”.
Lúc này, chính sảnh của Vệ phủ đang bày một tấm chiếu gấm dày, trên đó bày đủ loại đồ dùng và đồ chơi trẻ em, như trái cây, văn phòng tứ bảo, tiền bạc, kinh sách đạo Phật, bàn tính, chiếu chỉ tổ tông, kim chỉ nữ công, vân vân.
Năm ngoái, khi Vệ Xuân làm tiệc thôi nôi cho A Thiền đã đặc biệt gọi Khương Lê đến, tỉ mỉ dạy nàng cách bày tiệc, cách thiết yến.
Có kinh nghiệm quan sát năm ngoái, Khương Lê làm tiệc thôi nôi cho hai đứa nhỏ cũng khá ra dáng.
Đến giờ lành buổi chiều, bắt đầu long trọng thắp hương đốt nến, tế cáo tổ tiên.
Sau đó, có bà vú đặt Lục Cân Lục và A Mãn vào giữa chiếu gấm, để hai huynh muội tự do lấy đồ trên chiếu.
Hai cục bông bị mọi người vây quanh xem cũng không hề sợ hãi, thấy trước mặt có nhiều đồ chơi như vậy còn rất vui vẻ.
Bàn tay Lục Cân Lục mũm mĩm vỗ vào một cái bàn tính, ngẩng mặt gọi “mẹ”, sau đó đẩy đẩy bàn tính, muốn tặng vật này cho Khương Lê.
Khiến mọi người cười một trận.
Những người trong căn phòng này đều biết Khương Lê quản lý mấy quán rượu, nhìn dáng vẻ Lục Cân Lục thế kia chắc hẳn đã không ít lần cùng mẹ gảy bàn tính.
Đứa trẻ thấy mẹ không nhận lấy bàn tính, bèn bỏ mặc nó, quay đầu đi tìm thứ khác thú vị hơn. Đứa trẻ lựa chọn hồi lâu, ước chừng một tuần trà, mới cầm lấy một cây bút lông sói.
Lục Cân Lục bình thường không ít lần thấy cha cầm bút lông sói viết chữ, nhưng mỗi lần đều không leo lên được chỗ cao như vậy để lấy, bây giờ tự tay cầm được một cây, đương nhiên là vui mừng khôn xiết.
So với Lục Cân Lục đang hớn hở, muội muội A Mãn ngồi bên cạnh lại yên tĩnh hơn nhiều. Cô bé ngoan ngoãn mút ngón tay cái, nhìn ca ca nghịch ngợm, thấy huynh ấy cầm lấy cây bút lông, còn tò mò sờ vào chùm lông mềm mại nơi đầu bút.
Nhưng cũng chỉ sờ một chút rồi thôi, sau đó không động đậy nữa, chỉ mở to đôi mắt đen láy nhìn mọi người xung quanh.
Đợi mãi không thấy A Mãn bốc thứ gì, Khương Lê nhịn không được khẽ gọi: “A Mãn.”
A Mãn nghe tiếng nhìn lại, thấy mẹ gọi mình, hai tay chống xuống đất, định bò qua tìm mẹ.
Giang Ly đứng một bên thấy vậy, do dự một lát rồi bước lên nửa bước, định đến giúp A Mãn.
Bỗng một bóng người nhỏ nhắn lướt qua bên cạnh cậu.
Giang Ly nhận ra bóng người đó là vị Đức Âm Quận chúa được sủng ái của phủ Thái tử.
Thấy vị Quận chúa nhỏ này từ trong lòng phụ thân cô bé là Thái tử Điện hạ, bước xuống, vững vàng đi đến chỗ tấm thảm gấm, nói với A Mãn bằng giọng sữa non nớt: “Muội muội, bốc đi.”
Vừa nói, cô bé vừa chỉ vào những thứ trên tấm thảm gấm.
Khi tỷ tỷ đến gần, A Mãn rốt cuộc cũng ngồi lại. Đôi mắt đen láy nhìn theo tay tỷ tỷ, vừa vặn thấy một quyển kinh thư, bèn ngoan ngoãn bò tới, cầm lấy quyển kinh, hai tay nâng niu, “ư a” một tiếng, muốn cho A Thiền xem.
A Thiền lại xoa đầu muội muội, nói một câu “A Mãn ngoan”, rồi chậm rãi quay về chỗ mẫu thân, dang tay muốn Vệ Xuân bế.
Vệ Xuân bế A Thiền lên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm quyển kinh thư trên tay A Mãn, nàng ấy nhận ra chữ viết trên đó.
Đó là… chữ của Tố Thập tỷ.
Nhớ đến vị tiểu đạo cô luôn mặc đạo bào, cười đến cong cả mắt, khóe mắt Vệ Xuân bỗng cay cay.
Nhưng hôm nay là ngày vui, dù sao cũng không thể để nước mắt rơi, nàng ấy nhắm mắt lại. Trong lúc mơ màng, người bên cạnh bỗng nắm lấy tay nàng ấy, siết chặt.
Vệ Xuân mở mắt ra, trước mắt hiện lên khuôn mặt tuấn tú cao quý của Tiết Vô Vấn.
Nam nhân dịu dàng hỏi nàng ấy: “Mệt rồi sao?”
Vệ Xuân lắc đầu: “Không mệt, chỉ là nhớ lại một vài chuyện cũ.”
Tiết Vô Vấn nhìn nàng ấy chăm chú, cũng không hỏi là chuyện gì.
Dù sao cũng không phải là hồi ức vui vẻ gì, chi bằng không hỏi, kẻo nàng ấy lại rưng rưng nước mắt.
Không ai để ý đến hành động nhỏ này của Thái tử và Thái tử phi, mọi người đều kinh ngạc vì quyển kinh Phật trên tay A Mãn. Tham gia biết bao nhiêu tiệc thôi nôi, đây là lần đầu tiên thấy tiểu hài tử bốc một quyển kinh thư.
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng miệng vẫn không ngừng nói lời chúc mừng.
Lúc A Mãn cầm lấy quyển kinh thư, Khương Lê đã “Ồ” lên một tiếng, sau đó cười nói với Vệ Cẩn: “Ngày khác chúng ta đến Thanh Châu, đừng quên dẫn A Mãn cùng Lục Cân Lục đến Thanh Vân quán một chuyến.”
Vợ chồng hai người kỳ thực không quá coi trọng việc hai đứa nhỏ cầm lấy thứ gì, nếu không phải các gia đình quyền quý ở Thịnh Kinh đều làm nghi thức này thì Khương Lê thật sự lười tổ chức.
Giờ phút này nghi thức cuối cùng cũng kết thúc, nàng vội vàng đứng dậy, phân phó hạ nhân dọn tiệc.
Một bữa tiệc kết thúc đã gần giờ Hợi, đến giữa bữa tiệc, hai đứa nhỏ đã mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Khương Lê cầm lấy bút lông và kinh thư mà hai đứa nhỏ đã chọn, cười nói: “Ta còn tưởng Lục Cân Lục sẽ giống chàng hồi nhỏ, cầm lấy một thanh tiểu kiếm, với sức lực của nó, sau này không làm tướng quân thì thật đáng tiếc.”
Vệ Cẩn nhìn nàng, nói: “Sao nàng biết ta cầm một thanh tiểu kiếm?”
Khương Lê liếc hắn: “Năm ngoái, lúc tiệc thôi nôi của A Thiền, a tỷ đã nói với ta.”
Vệ Cẩn “Ừ” một tiếng, nói: “Nếu nàng muốn Lục Cân Lục làm tướng quân, đợi nó lớn hơn một chút ta sẽ đưa nó đến chỗ Hoắc Thính.”
Khương Lê khẽ hừ một tiếng, cười nói: “Ta có muốn nó làm gì đâu, sau này nó muốn làm gì thì tự nó quyết định, ta không lo chuyện này.”
Vệ Cẩn cúi đầu nhìn nàng một lúc, khẽ cười, nói: “Được.”
Lục Cân Lục vẫn đang say giấc nồng, cứ thế thoát khỏi số phận bị cha đưa đến quân doanh rèn luyện từ khi còn nhỏ.
Lư hương Bác Sơn tỏa ra làn khói nhàn nhạt, là mùi hương ngọt ngào của quả mơ.
Khương Lê đặt bút lông và kinh thư xuống, nghiêng đầu nhìn Vệ Cẩn, bỗng nhiên nói: “Chàng lại gần đây một chút.”

Bình luận về bài viết này