“Làm ăn ư?”
Ánh đèn lồng tắt ngấm, thiếu niên đứng trong con ngõ tối tăm, khẽ nhướn mày.
“Ta muốn nhờ tiểu công tử giúp ta cứu một người.”
Nam nhân kia cũng rất thẳng thắn, lập tức nói thẳng ý định.
“Ta không phải đại phu, làm sao có thể giúp ngươi cứu người?” Đôi mắt Chiết Trúc lộ vẻ thờ ơ.
“Trong thành Dung Châu đâu đâu cũng có y quán, nếu là bệnh tật thì tất nhiên ta đã không tìm đến công tử ngài.” Nam nhân tiến lên hai bước, hạ thấp giọng, đầy vẻ bí hiểm: “Người ta muốn ngài cứu đang ở trong ngục.”
Nghe vậy, đôi mày thanh tú sắc sảo của Chiết Trúc khẽ nhướn lên, hắn nhìn chằm chằm nam nhân bí ẩn không rõ họ tên kia, một lúc sau mới cười: “Ta không có bản lĩnh đó.”
“Ngài có.” Nam nhân lắc đầu, ý tứ sâu xa: “Dù sao, gần trăm tên sơn tặc trên núi Hạnh Vân đều đã chết dưới tay ngài.”
Thương Nhung tuy được Chiết Trúc ôm trong lòng không thấy được dung mạo người kia, nhưng vẫn nghe rõ lời hắn ta nói, đáy mắt nàng chợt có thêm vài phần ngỡ ngàng.
Sao hắn ta lại biết?
Trong khoảnh khắc này, ý cười trong mắt Chiết Trúc đã hoàn toàn tan biến: “Ngươi có chứng cứ gì?”
“Ngày đó tiểu công tử phóng hỏa trong sào huyệt sơn tặc, ta đã nhìn thấy tất cả.”
Nam nhân không hề cười đùa: “Nếu ta đến quan phủ nói rõ chuyện này, chắc sẽ có người đến thẩm tra ngài.”
Lời đe dọa trắng trợn như vậy lại khiến thiếu niên khẽ cong mắt, trong đêm tuyết tối tăm, ý cười trong mắt hắn lạnh lẽo sâu thẳm: “Xem ra ta không còn lựa chọn nào khác rồi.”
“Năm ngày nữa là đến kỳ hạn xử trảm, nếu công tử có thể cứu người này ra, ta nhất định sẽ giữ kín chuyện này trong bụng.” Nam nhân nói xong, lại ném ra một vật.
Chiết Trúc đưa tay đón lấy, chỉ vừa hạ mắt liếc nhìn ống trúc mảnh mai kia, khi ngẩng đầu lên, nam nhân nọ đã nhảy vào màn đêm đen kịt, không còn tăm hơi.
“Hắn ta đã đi rồi sao?” Thương Nhung không còn nghe thấy người kia nói chuyện nữa.
”Ừm.”
Chiết Trúc đáp một tiếng, buông tay đang giữ sau đầu nàng.
Lúc này con ngõ dài im ắng, lòng bàn tay Thương Nhung rịn đầy mồ hôi, nàng đứng thẳng người ngẩng đầu, nhìn gương mặt hắn.
Trong gió lạnh buốt, một sợi tóc nhẹ phất qua gương mặt trắng trẻo của hắn, hắn hạ mắt nhìn thẳng vào nàng: “Nhìn gì?”
“Cướp ngục là tội chết.”
Nàng nói.
Thiếu niên nghe xong nhếch môi: “Ta biết mà.”
Hắn xoay người: “Không phải cô cũng nghe thấy rồi sao? Nếu ta không đi, hắn ta sẽ kinh động quan phủ.”
Nói đến đây, hắn chợt dừng bước, quay lại nhìn cô nương đang theo sau: “Ta ngược lại không lo hắn ta thật sự có chứng cứ gì, chỉ là một khi quan phủ điều tra đến ta, chắc chắn sẽ chú ý đến cô.”
“Ta có thể đi.”
Thương Nhung bước vài bước đến trước mặt hắn, hơi thở tỏa khói mờ mịt: “Chiết Trúc, đừng nghe lời hắn ta.”
“Cô tự đi, không sợ bị phát hiện sao?”
Chiết Trúc khoanh tay, vẫn giữ dáng vẻ thong dong.
“Nếu vì e ngại cho ta mà bắt huynh phải liều mạng mạo hiểm.” Đôi mi Thương Nhung cụp xuống, không nhận được phản hồi từ hắn, giọng nàng lộ vẻ lo lắng: “Ta thà đi một mình.”
Nàng biết, trên đời này, không phải ai cũng không có kỳ vọng về tương lai của mình.
Mà Chiết Trúc liếc nhìn nàng một lúc, cố tình nói: “Như vậy vừa hay không phải chép hai cuốn sách cho ta nữa?”
“Không phải vậy.”
Thương Nhung nhíu mày, lộ ra một chút bực bội, nhưng vẫn quyết tâm nói lý lẽ với hắn: “Chiết Trúc, chưa chắc hắn ta đã thật sự nhìn thấy huynh và ta trên núi Hạnh Vân.”
“Ngày đó trên núi Hạnh Vân có hay không có kẻ sống sót, ta biết rõ nhất.”
Chiết Trúc lại bước đi, tuyết dưới chân xào xạc: “Hắn ta không phải sơn tặc, cũng không giống dân thường, vậy chỉ có thể là người của quan phủ.”
Trong chớp mắt, Thương Nhung nhớ ra ngày đó sau khi nàng và Chiết Trúc xuống núi, trên đường núi gặp phải đám người đó, vị bổ đầu kia đã chọc thủng túi hương liệu dưới yên ngựa, rồi cho họ mượn ngựa.
“Ngày đó trên đường núi, ngoài quan sai ra, còn có mấy người mặc thường phục nhưng cầm binh khí, hẳn họ cũng là những dân binh(*) được quan phủ chiêu mộ.”
(*)Từ gốc là hương dũng (乡勇): là những binh lính không biên chế, được chiêu mộ tạm thời trong thời chiến tranh.
Giọng hắn bình thản nhàn nhã.
Thông thường các châu huyện không thể điều động binh mã địa phương, nếu có nạn trộm cướp, quan phủ thường phải tấu trình Tổng đốc, sau đó mới được chiêu mộ dân binh diệt cướp.
Chắc chắn là sau khi Thương Nhung và hắn rời đi, họ đã lên núi phát hiện sào huyệt sơn tặc đã bị đốt thành tro.
“Sớm biết vậy, chúng ta đừng nên đến trại sơn tặc.”
Thương Nhung có chút hối hận.
Nàng không hiểu vì sao người của quan phủ lại phải tốn công sức như vậy để tìm Chiết Trúc cướp ngục cứu người.
Chiết Trúc nghe xong thì nghiêng mặt qua, lại hỏi: “Cơm của bọn họ không ngon sao?”
“Hả?”
Thương Nhung đối diện với đôi mắt kia của hắn, trong lòng mờ mịt không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, thành thật đáp: “… Ngon.”
Đặc biệt là thịt kho tàu, làm vô cùng ngon.
“Đã ngon thì có gì phải hối tiếc?”
“Ta ghét kiểu đe dọa tự phụ này.” Thiếu niên cười nhạt một tiếng, ánh sáng cam từ đầu ngõ rơi trên người hắn: “Ta không giết hắn ta, chỉ là vì muốn xem rốt cuộc hắn ta muốn làm gì.”
Thương Nhung bỗng im lặng, ánh mắt cụp xuống dừng lại trên ống tay áo lay động theo bước chân của thiếu niên, hắn tự tại không chịu ràng buộc như một làn gió không ai nắm giữ được.
Còn nàng là cánh diều theo gió bay xa, không biết khi nào, hoặc là rơi nát tan tành, hoặc là bị bàn tay nắm dây kéo mạnh về.
“Yên tâm.”
Đột nhiên, nàng nghe hắn nói.
Khi nàng ngẩng đầu lên, những bông tuyết trong ánh đèn đan xen rõ ràng từng hạt một, trong đêm dài tĩnh lặng như vậy, chỉ có giọng nói kiêu ngạo, trong trẻo của hắn cất lên thật rõ ràng:
“Cô là cùng ta ra ngoài chơi, ta có đủ cách để bảo vệ cô.”
Đêm càng khuya, đèn trong phòng khách điếm đều đã tắt.
Thương Nhung mang tâm sự mệt mỏi ngủ thiếp đi trên giường, nàng không biết trong lúc nàng ngủ say, thiếu niên chỉ cách một bức bình phong đã lặng lẽ không tiếng động nhảy ra ngoài cửa sổ, ẩn mình trong gió tuyết.
Dưới ánh trăng, một tòa lầu bát giác cao sừng sững ở phía Tây thành chỉ thấy được đường nét mờ ảo, chuông đồng treo trên lầu bị gió đêm thổi kêu leng keng.
“Thập Thất Hộ Pháp.”
Trên lầu bát giác không một ánh đèn, Khương Anh cúi đầu, nói ra những tin tức mình có được: “Thuộc hạ đã tra ra, bổ đầu cho ngài mượn ngựa dưới núi Hạnh Vân ngày đó không phải người của huyện nha Đông Nguyên, mà là người trong nha môn Dung Châu, rất được vị tân Tri châu kia coi trọng.”
“Người đêm nay, ngươi có nhìn rõ dung mạo không?” Thiếu niên áo đen xoay người lại, gương mặt tuấn tú ẩn chứa vài phần ý tứ sâu xa.
Khương Anh gật đầu, lại nói: “Hắn ta không phải người của bổ đầu kia.”
Chiết Trúc không nói gì, lấy ống trúc kia từ bên hông, từ từ mở tờ giấy gấp bên trong ra, ánh trăng chiếu lên vẻ mặt lạnh nhạt của hắn, hàng mi dày của hắn hơi cụp xuống, tự xem xét người ăn mặc như đạo sĩ trên bức họa.
Mấy hàng chữ bên trái đều mô tả đặc điểm của người này.
“Đã là tù nhân sắp bị xử tử, vậy trong dân gian hẳn có vài phần lời đồn về y.” Chiết Trúc vừa nói vừa đưa bức họa cho Khương Anh: “Đại Yến ít khi có đạo sĩ bị xử cực hình, muốn tra ra nguyên do phạm tội của y chắc không khó.”
“Vâng.” Khương Anh vội đón lấy bức họa, khi ngẩng đầu lên, hắn ta lại nói: “Thập Thất Hộ Pháp, theo như ý ngài, thuộc hạ đã báo cáo việc Thập Nhất Hộ Pháp chết trong tay ngài cho Lâu chủ, quả nhiên người không có một lời trách phạt ngài, nhưng ngài xem những thứ này…”
Khương Anh vừa nói vừa đưa mấy bức họa trong ngực đến trước mắt hắn.
Ánh trăng mờ chiếu lên người trong tranh, rõ ràng chính là dáng dấp của Thương Nhung, vẻ mặt Chiết Trúc hơi thay đổi, hắn đón lấy mấy tờ giấy nhàu nát kia.
“Gần đầy những thứ này mới được gửi vào lầu, thân phận tuy khác nhau, nhưng khuôn mặt đều là cùng một khuôn mặt.” Sắc mặt Khương Anh hiện lên vài phần kỳ lạ: “Rõ ràng đều được ra giá rất cao, nhưng Lâu chủ lại không thèm để ý… Thập Thất Hộ Pháp, chẳng lẽ Lâu chủ đã biết người trong bức họa này chính là Minh Nguyệt Công chúa sao?”
Nhưng hắn ta nghĩ một lúc lại thấy không đúng: “Nhưng rốt cuộc làm sao người biết được?”
Trong lúc đang nghĩ mãi không ra, Khương Anh chợt nghe thiếu niên trước mặt cười lạnh một tiếng, hắn ta giật mình, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên.
“Bà ta vốn không biết.”
Gân cốt dưới làn da mỏng trên mu bàn tay thiếu niên căng lên, hắn từ từ vò những tờ giấy đó thành những viên giấy nhỏ: “Nhưng giờ những thứ này đến tay bà ta, bà ta cũng đã biết hết rồi.”
Trất Phong Lâu không bao giờ hỏi thân phận chủ thuê, nhưng chỉ là không hỏi, không phải là không tra.
Nếu Lâu chủ thật sự dám làm tất cả mọi vụ làm ăn, e rằng Trất Phong Lâu đã không thể đứng vững trong giang hồ nhiều năm không sụp đổ như thế.
“Bà ta vẫn chưa nguôi cơn giận về sự phản bội của Thập Nhất ca, lại hận mình sơ suất, không nắm được thân phận kẻ đã nói sự thật cho Thập Nhất ca.” Đôi mắt hắn đen như mực, sắc mặt lạnh lẽo vô cùng: “Vốn dĩ bà ta cũng chỉ muốn thả tin giả ra để dụ người kia, không ngờ, Minh Nguyệt Công chúa lại thật sự mất tích.”
Trất Phong Lâu không nhúng tay vào chuyện Hoàng gia, nhưng không phải không dám gây sự với người làm quan.
“Vì vậy Lâu chủ làm như thế, chỉ là để tra ra kẻ đứng sau Thập Nhất Hộ Pháp từ những chủ thuê này…” Khương Anh bỗng toát mồ hôi lạnh: “Trất Phong Lâu không nhận vụ làm ăn, không có nghĩa là người khác trong giang hồ không nhận, xem ra vị Minh Nguyệt Công chúa kia giờ đã là củ khoai nóng bỏng tay.”
Tay Chiết Trúc chơi đùa viên giấy nhỏ, nghe vậy suy nghĩ một chút, nói: “Đúng là rất bỏng tay.”
Hắn nhớ đến thân thể mảnh mai yếu ớt của nàng, yếu đuối nhút nhát, vậy mà lại là cái đinh trong mắt mà nhiều người chỉ mong sao có thể trừ khử ngay lập tức.
Chuông đồng ở góc mái lắc lư qua lại phát ra tiếng “boong”, tuyết mịn tan trong mái tóc đen dày của thiếu niên, lúc này, Khương Anh chắp tay khuyên nhủ:
“Thập Thất Hộ Pháp, Lâu chủ nhiều lần thúc giục ngài sớm đến Thục Thanh, ngài hoàn toàn không cần phải quan tâm chuyện sống chết của Minh Nguyệt Công chúa.”
“Trất Phong Lâu chúng ta, đáng lẽ càng nên tránh xa người của Hoàng gia càng tốt.”

Bình luận về bài viết này