Trời còn chưa sáng, Thương Nhung đã bị ác mộng đánh thức.
Nàng khoác áo ngồi dậy, đi chân trần xuống giường chạy đến bàn rót một chén trà lạnh uống vội, hơi thở gấp gáp của nàng trong căn phòng tối mờ này càng thêm rõ ràng.
Trán sáng bóng đầy mồ hôi li ti, nàng chống khuỷu tay lên bàn nghỉ một lát mới từ từ ngước mắt lên.
Cả phòng im lặng, nàng thấy chiếc giường phía đối diện chỉ cách một bức bình phong trống không.
Rốt cuộc là hắn đã đi ra ngoài từ sớm, hay là cả đêm không về?
Thương Nhung ngồi xuống, lau đi mồ hôi rịn đầy trán, nàng gối tay nằm sấp trên bàn, lúc này trời còn tối mờ, chưa đến giờ Mão, nhưng nàng lại không còn chút buồn ngủ nào.
Cảnh trong mơ khiến tâm trí nàng rối bời, nàng đã nhắm mắt lại vẫn không thấy yên tĩnh, môi mấp máy lẩm nhẩm đọc đạo kinh.
Gặp chỗ không nhớ, nàng mím môi suy nghĩ một lát, rồi lại dùng đầu ngón tay nhúng nước trà trong chén viết lên bàn, trước đây nàng không thường đọc thuộc lòng, nhưng vẫn thường phải chép đi chép lại đạo kinh thanh từ gửi lên án trước, nên những chỗ miệng không đọc ra được, nàng chỉ cần viết một lần là có thể trôi chảy.
Thương Nhung dần quên đi giấc mơ khó chịu kia, cũng không để ý ánh sáng ngoài cửa sổ đã chuyển từ mờ tối thành những tia sáng chiếu rõ cả căn phòng, cửa phòng “cạch” một tiếng bị người ta đá mạnh mở ra, nàng giật mình, tay áo quệt qua chén trà, lập tức chén vỡ nước đổ, lộn xộn đầy đất.
Gió từ ngoài cửa ùa vào thổi tung tấm màn mỏng, thiếu niên áo đen bước nhẹ nhàng nhanh nhẹn, đến trước bàn lập tức ném một đống túi giấy dầu trong lòng lên mặt bàn.
Có lẽ là để ý đến vết nước trên bàn, ngón tay thon dài của hắn dời một túi giấy dầu ra, nhưng vết nước ở dưới đã không thể nhìn ra nét chữ ban đầu, trong miệng hắn ngậm một viên mứt mơ, hỏi nàng: “Viết gì vậy?”
“《Thái Thanh tập》.”
Thương Nhung thành thật nói.
Chiết Trúc hơi nhướn mày, cũng không nói gì thêm, chỉ móc từ túi giấy dầu trước mặt ra một miếng bánh sen nóng hổi cắn một miếng, thấy nàng vẫn ngoan ngoãn ngồi đó, không nhúc nhích, mới nói: “Không ăn sao?”
Hắn khẽ nhếch cằm: “Những thứ này đều là của cô.”
Thật ra, Thương Nhung đã đói từ lâu, từ sáng sớm đến giờ nàng cũng chỉ mới uống hai chén trà lạnh, theo làn khói nóng tỏa ra mang theo mùi thơm của bánh sen, nàng không tự chủ nuốt xuống một cái, đưa tay móc ra một miếng, nàng cũng không quên nói với hắn một câu: “Cảm ơn.”
Hắn vốn rất giỏi mua đồ ăn và đồ chơi lặt vặt, ngay cả miếng bánh sen này cũng vừa ngọt vừa dẻo, mềm xốp dai ngon.
Trong túi giấy dầu trên bàn, ngoài bánh sen thì còn có mứt quả không quá ngọt gắt, kẹo hồ lô vừa chua vừa ngọt, hoa quả khô căng mọng, và bánh dẻo đường đỏ phủ bột đậu nành.
Lò than tắt trong đêm lại được bỏ thêm than, cháy đỏ rực sáng, trong chén trà Chiết Trúc cầm bốc hơi nóng, hắn nhìn chằm chằm tiểu cô nương đang ăn từng miếng bánh ngọt ở phía đối diện, chợt dùng ngón tay nhúng nước lạnh bên cạnh viết hai chữ lên bàn.
Mộc nê.
Thương Nhung nhìn chằm chằm hai chữ đó, trong thoáng chốc cũng không cắn miếng bánh trong tay nữa.
Chiết Trúc dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên bàn, nhướn mày lên: “Xem ra cô biết.”
“Ở Ngọc Kinh, ta từng nghe cung…”
Thương Nhung nói được nửa câu, nàng dừng lại, ngẩng đầu đón ánh mắt của hắn, rồi mới nói tiếp: “Ta từng nghe người khác trong quán nói, thường có những nhà quyền quý nuôi ‘mộc nê’ trong phủ.”
“Mộc nê thường là nữ tử, một số quý nhân tin tưởng huyền phong vừa muốn tu hành thanh tịnh vừa không bỏ được trăm vị hồng trần, bèn mua các bé gái về nuôi trong nhà, làm người thay thế cho quý nhân, thay họ gánh chịu tai ương.”
Đây đã được coi là tin đồn bí mật trong những nhà quyền quý ở Ngọc Kinh, nếu không phải năm ngoái triều đình xảy ra một vụ án, trong cung xôn xao một thời gian, Thương Nhung cũng không biết trên đời còn có cái gọi là mộc nê.
“Gánh chịu tai ương thay người khác, thân như gỗ mục bụi đất(*).” Chiết Trúc cười nhạt không mấy hứng thú: “Bọn họ đặt tên thật khéo.”
(*)Bụi đất (尘泥), cũng chính là “mộc nê”.
“Chẳng lẽ ở đây cũng có người nuôi mộc nê sao?” Thương Nhung mơ hồ cảm thấy, hắn đột nhiên hỏi về mộc nê, e rằng còn có liên quan đến người bí ẩn gặp đêm qua.
Chiết Trúc chậm rãi uống một ngụm trà nóng, lại nói: “Người kẻ đó muốn ta cứu, là một đạo sĩ tên Mộng Thạch, nghe nói, y xuất thân từ danh quán ở Đinh Châu — Bạch Ngọc Tử Xương cung.”
Thương Nhung chẳng hề xa lạ gì bốn chữ Bạch Ngọc Tử Xương này, nàng ngẩn người một lúc, rồi lập tức hỏi: “Đã là đạo sĩ, vậy y phạm tội chết gì thế? Ở Đại Yến, tội nặng nhất của đạo sĩ cũng chỉ là lưu đày, không đến mức chết.”
“Nửa chừng y hoàn tục thành thân với người khác, thê tử lại mất sớm, sau đó y dẫn theo một con gái xuất gia lần nữa, trở thành đạo sĩ phiêu bạt vẽ bùa làm lễ cúng cho người ta, sáu tháng trước y dừng chân ở Dung Châu, con gái mất tích ở nơi này.”
Thương Nhung nghe hắn nói vậy, lập tức phản ứng lại: “Con gái của y bị bán làm mộc nê sao?”
Mộc nê vốn chỉ là món đồ chơi không thể thấy ánh sáng trong những nhà quyền quý ở Ngọc Kinh, có lẽ vì vụ án làm ồn ào khắp triều đình và dân gian kia đã khiến việc này không còn bí mật như trước, từ Ngọc Kinh đến Dung Châu này ước chừng cũng chỉ một năm, phong tục như vậy trong đám người phóng đãng xa hoa này được truyền đi vô cùng nhanh chóng.
Chiết Trúc khẽ ừm một tiếng, đặt chén trà xuống: “Người mua con gái của y chính là phú gia họ Tôn ở Dung Châu, họ Tôn vốn rất hào phóng với đạo sĩ, khi y giả vờ làm đạo sĩ đến xin tiền thì con gái của y đã chết, nên y bèn lấy cớ dâng tiên đan để vào phủ họ Tôn lần nữa, đêm đó nổi điên giết chết ba người.”
Thương Nhung nghe vậy, kinh ngạc đến nỗi cầm chén trà mà quên cả uống, một lát sau, nàng mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cho dù như vậy, theo luật pháp Đại Yến, y cũng không đến nỗi bị xử tử.”
Đương kim Thuần Thánh Đế đối đãi với đạo sĩ còn hơn cả như vậy.
Chiết Trúc lộ ra vẻ mặt nhạt nhẽo, ánh nắng mặt trời chiếu lên gương mặt trắng trẻo của hắn, càng làm tôn lên vùng quầng thâm mệt mỏi dưới mí mắt: “Đích tôn của họ Tôn là Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, nhờ người xóa đi một người trong sổ tịch của Vô cực ti cũng không phải chuyện khó.”
(*)Đô chuyển vận sứ: một chức quan đứng đầu Chuyển vận ti.
Để tránh việc quá nhiều người từ bỏ cuộc sống phàm tục để tu đạo, Thuần Thánh Đế đã lập ra một cơ quan đặc biệt cho đạo sĩ Đại Yến — Vô cực ti. Việc xây dựng đạo quán ở các địa phương đều phải được Vô cực ti cho phép, mà các đạo sĩ Chính Dương có thầy truyền dạy đều phải được địa phương ghi chép vào sổ gửi đến Vô cực ti, như vậy mới được coi là danh chính ngôn thuận.
Để kiềm chế sự “lạm phát” đạo sĩ, Vô cực ti có những quy tắc kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, vì vậy ở Đại Yến, muốn trở thành đạo sĩ cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Tên Mộng Thạch bị gạch bỏ, điều đó có nghĩa là, giờ đây y không chỉ mang tội giết người, mà còn có tội mạo danh đạo sĩ.
“Vì vậy người đó mới nhờ huynh đi cướp ngục.”
Thương Nhung chợt hiểu ra, vì họ Tôn có Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn làm chỗ dựa vững chắc, tội chết của đạo sĩ Mộng Thạch đã được định đoạt, nên người đó mới nghĩ ra cách cướp ngục.
Nàng nâng chén trà lên, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng không biết hắn ta với đạo sĩ Mộng Thạch kia rốt cuộc có quan hệ gì, mà khiến hắn ta là người trong quan phủ, cũng cam chịu rủi ro phạm tội để mưu tính việc cướp ngục.”
“Thú vị lắm phải không?”
Đôi mắt Chiết Trúc cong lên thành nụ cười, thản nhiên như không.
Thương Nhung ngẩng đầu, vừa hay thấy thiếu niên đứng dậy, thanh kiếm mỏng bên hông cọ vào chiếc móc vàng của dây lưng phát ra tiếng “keng”, hắn tiện tay ném thanh nhuyễn kiếm lên bàn, một tay vòng ra sau lưng cởi dây lưng, khiến áo bào đen rộng rãi hơn nhiều, hắn có vẻ vô cùng mệt mỏi, nhắm mắt lại, giọng nói mang chút lười biếng: “Ta ngủ một lát.”
Thương Nhung nhìn hắn xoay người đi đến sau bình phong, chẳng mấy chốc, chiếc áo bào đen đã vắt lên bình phong, rồi hắn nằm xuống giường, kéo chăn lên và không động đậy nữa.
Nàng đứng dậy đi vòng qua bình phong, đến bên giường hắn.
“Chiết Trúc.”
Nàng gọi.
Hắn lười đáp lại, cũng không mở mắt.
“Huynh thật sự muốn can thiệp vào chuyện này sao?” Nàng ngồi xuống, hai tay chống lên mép giường: “Đó là nhà lao, ta nghe nói, trong ngoài đều có rất nhiều quan sai.”
Chiết Trúc mở mắt, nghiêng mặt nhìn nàng: “Chuyện không liên quan của cô, chẳng phải ta cũng can thiệp sao?”
Thương Nhung sững người trong giây lát.
Mà Chiết Trúc không còn nhìn nàng nữa, lại nhắm mắt lại, giọng nói của hắn pha lẫn cảm xúc lạnh nhạt không quan tâm: “Người ta sống trên đời, niềm vui đều là tự mình tìm, chết cũng vậy.”
Thương Nhung ngồi im trên ghế gỗ bên giường hắn, trong chốc lát không phân biệt được rốt cuộc hắn đang nói về bản thân, hay đang nói về nàng.
Đạo sĩ Mộng Thạch sẽ bị xử trảm sau bốn ngày, vậy mà Chiết Trúc lại an nhàn vui chơi ba ngày, ban ngày nghe sách xem kịch, đi thuyền uống rượu, tối đến ăn đêm ngắm tuyết, xem múa rối.
Thương Nhung cũng vì thế mà được thấy những thú vui ngày đêm của dân chúng bên ngoài những bức tường cung điện cao ngất.
Đêm ngày thứ tư, Thương Nhung ngồi trên đường gờ trên mái nhà, nàng ôm một bọc đồ, chân đạp trên ngói, không dám cử động nhiều, gió lạnh thổi qua ngõ nhỏ khiến mái tóc đen dài của nàng bay theo gió, nàng lo lắng ngẩng đầu nhìn thiếu niên bên cạnh: “Chiết Trúc…”
“Đêm nay xong việc, chúng ta phải lập tức rời khỏi Dung Châu, khách điếm không phải nơi để ở lâu, nên cô chỉ có thể đợi ta ở đây.” Chiết Trúc kéo bầu rượu nhỏ bằng ngọc bên hông ra nhấp một ngụm, tiện tay đưa cho nàng một túi giấy dầu.
Thương Nhung nhận lấy, phát hiện bên trong là một miếng thịt bò nướng, mùi gia vị của người Hồ vô cùng thơm, dù ngón tay cách lớp túi giấy dầu bị nóng đến mức không cầm nổi, nàng cũng không nỡ buông tay.
Đêm nay ánh trăng rực rỡ, ánh sáng bạc trắng rơi xuống mái nhà, chiếu rọi từng đám tuyết đọng lấp lánh như pha lê, thiếu niên hơi cụp mắt xuống, bóng râm che khuất mọi cảm xúc trong đáy mắt hắn.
Thương Nhung đang cúi đầu ăn thịt bò nướng từng miếng nhỏ, bỗng thấy bàn tay thon dài của thiếu niên đưa tới một cọng cỏ xanh mảnh mai, nàng khựng lại, khẽ ngước mắt nhìn hắn.
“Chơi không?”
Hắn có vẻ chán nản.
“Cái gì?”
Thương Nhung ngớ ra, không hiểu ý của hắn khi đưa cọng cỏ này.
Bọng mắt Chiết Trúc càng hằn lên rõ hơn, hắn khẽ cười: “Xem ra người trong Tinh La quán các cô ngoài việc chép kinh đạo với luyện mấy viên thuốc vô dụng ra, thì chẳng có thú vui gì khác.”
Nghe hắn nhắc đến Tinh La quán, Thương Nhung có chút không tự nhiên, nàng ậm ừ một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Đợi thiếu niên nhét cọng cỏ mảnh vào lòng bàn tay nàng, nàng đặt gói thịt bò nướng sang một bên, nghe hắn nói: “Đây là đấu cỏ, cọng cỏ của ai đứt trước, người đó thua.”
Thương Nhung chạm vào cọng cỏ mảnh, quả nhiên nó rất dẻo dai, khoảnh khắc tiếp theo, lòng bàn tay ấm áp của thiếu niên nắm lấy tay nàng, chỉ dẫn nàng dùng hai tay kẹp lấy hai đầu lá cỏ.
Toàn thân nàng cứng đờ, nhìn chằm chằm vào ngón tay hắn một lúc, nhưng trong lòng lại nghĩ, hôm nay hình như hắn không bôi thứ nước cỏ kỳ lạ đó lên cán kiếm.
“Nếu cô thắng, tất cả viên kẹo trên người ta đều là của cô.”
Chiết Trúc kẹp lấy đầu cuối lá cỏ, giọng điệu của hắn rất ung dung.
Thương Nhung vốn đang nhìn hai cọng cỏ đan vào nhau, nhưng khi nghe thấy giọng hắn, ánh mắt nàng dừng lại trên mặt hắn, trong khoảnh khắc này, nàng cảm nhận được ngón tay hắn dùng sức, nên nàng vội vàng kéo theo một cách bị động.
Lá cỏ đứt đoạn theo tiếng động, trong chớp mắt đã phân thắng bại.
Có lẽ vì nàng không nắm được bí quyết, dùng sức quá mạnh, cọng cỏ của nàng đứt làm hai đoạn, vì thế mà thân thể nàng cũng không kiểm soát được ngả về phía sau.
Gió lạnh tràn đầy mũi miệng, Thương Nhung theo bản năng nắm lấy vạt áo thiếu niên, cùng lúc đó, tay hắn cũng nhanh chóng đỡ lấy sau eo nàng.
Ánh trăng trong trẻo thấm đẫm trên mái tóc đen dày của thiếu niên, trong ánh sáng lạnh lẽo và tĩnh mịch này, đôi mắt hắn như mực đen, tràn đầy những làn sóng lấp lánh.
Hơi thở của thiếu niên mang mùi thơm lá trúc ngâm tuyết, Thương Nhung như thể sợ hãi, lộ ra vẻ hoảng hốt nhìn hắn, nhưng không ngờ ngón tay hắn lại đưa tới, nhét một thứ gì đó vào miệng nàng.
Vị ngọt ngọt, mát mát lan tỏa trên đầu lưỡi.
Tai nàng đầy tiếng gió, nhưng vẫn nghe thấy giọng nói ẩn chứa ý cười của hắn:
“Niệm tình đây là lần đầu của cô, dù cô thua, ta cũng nhường cô.”
Bình luận về bài viết này