Ba người hai ngựa rời khỏi thành một cách thông suốt không trở ngại, trong đêm giá rét, Thương Nhung vội liếc nhìn, thấy các quan sai canh thành lần lượt đứng ngủ gật, tiếng vó ngựa vang vọng qua cổng thành, họ đều bịt tai không nghe, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên.
Đạo sĩ Mộng Thạch trên lưng ngựa lắc lư hồi lâu cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, gió tuyết lạnh lẽo bị thiếu niên chắn đi phần lớn, Thương Nhung trong lòng hắn ngái ngủ, không biết từ lúc nào, hắn đã chợt giật dây cương, ngựa lập tức nghển cổ hí dài.
Tiếp theo, ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên khẽ chọc vào vành tai nàng, Thương Nhung chợt tỉnh táo hơn nhiều, khi hoang mang quay đầu lại, thiếu niên đã tung người xuống ngựa.
Đây là một khu rừng xanh kịt, nơi ánh trăng chiếu rọi, đầy những bóng cây ngang dọc.
“Chiết Trúc, ở kia có đống lửa.”
Thương Nhung chợt cảnh giác, trong khu rừng tĩnh lặng thế này, sao lại có một đống lửa đang cháy rừng rực được?
Chiết Trúc buộc dây cương của hai con ngựa vào cây, nghe thấy thế bèn ngẩng đầu liếc nhìn, khẽ đáp một tiếng, không nói gì thêm, chỉ đưa tay về phía nàng.
Đôi tay hắn duỗi ra, đầu ngón tay còn vương vài vết máu lấm tấm, dưới ánh trăng mông lung, Thương Nhung trên lưng ngựa nhìn hắn, rồi đưa hai tay về phía hắn.
Hắn ôm lấy eo thon của nàng, nàng cũng vô thức vòng tay ôm lấy cổ hắn, hơi thở thiếu niên gần trong gang tấc, nàng lại có chút không dám thở.
Hắn ôm nàng xuống đặt trên mặt đất rồi buông tay ra, quay người đi đến trước con ngựa kia, vung tay một cái dùng sức, nam nhân trên lưng ngựa lập tức nặng nề ngã xuống tuyết.
Cho dù là thế, nam nhân kia vẫn không có chút phản ứng nào.
Thương Nhung nhìn Chiết Trúc lấy một cuộn dây gai từ dưới yên ngựa ra, trói nam nhân kia vào một cây to, sau đó hắn khẽ quệt lên má, phấn màu đàn hương và vết máu hòa lẫn thành một đám trên mu bàn tay trắng nõn của hắn, hắn có vẻ ghét bỏ, hơi nhíu mày, đi đến bên suối nhỏ phía dưới.
Dù nam nhân bí ẩn kia đã thấy mặt hắn, nhưng trước khi vào ngục hắn vẫn giở vài tiểu xảo.
Dù sao, càng ít người nhìn thấy dung mạo hắn thì càng tốt.
Thương Nhung chạy chậm đến sau lưng hắn, quay đầu lo lắng nhìn về phía đống lửa đang cháy, rồi lại nhìn hắn: “Huynh trói y ở đây để làm gì?”
Chiết Trúc vốc nước rửa sạch màu sắc trên mặt, tiếng nước tí tách rơi, dòng suối lấp lánh gợn sóng, hắn quay mặt lại, có lẽ vì nước suối trên núi quá lạnh, gương mặt trắng nõn của hắn ẩn hiện vài phần ửng hồng, hàng mi dày của hắn cũng dính những giọt nước long lanh.
“Ta còn có một việc phải làm.”
Hắn nói.
Thương Nhung nghe thấy giọng hắn, khó khăn lắm mới có thể hoàn hồn, nàng không biết vì sao, vội vàng nghiêng mắt tránh ánh mắt hắn, đợi hắn đứng dậy, nàng lại đi theo hắn về bên đống lửa.
“Cô đợi ta ở đây.”
“Nếu y tỉnh dậy dám làm gì cô.” Chiết Trúc lấy ra một con dao găm từ trong ngực đưa cho nàng, rồi liếc nhìn nam nhân tóc tai rối bù, mặt mũi bẩn thỉu kia, thong thả nói: “Cô cứ đâm y thành cái rây.”
Dao găm chạm vào mu bàn tay Thương Nhung, lạnh buốt, nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
Tóc mai thiếu niên ẩm ướt, cúi nhìn nàng, nói: “Không dám à?”
Thương Nhung mím môi, nhận lấy dao găm không nói gì.
“Đống lửa này…” Nàng vẫn rất để ý đến đống lửa rõ ràng là có người nhặt củi khô đốt lên, bên cạnh còn chuẩn bị sẵn mấy cành khô làm củi.
“Yên tâm.”
Chiết Trúc không giải thích thêm, hắn nghiêng mặt, ánh lửa nhảy múa trong đáy mắt u ám của hắn: “Nơi này rất an toàn.”
Tia lửa bắn tóe lách tách từ đống lửa đang cháy, gió đêm lạnh lẽo thổi tung vạt váy Thương Nhung, nàng đứng tại chỗ, nhìn bóng áo đen như mực của thiếu niên dần hòa vào màn đêm.
Nhưng trong bóng tối, bỗng nhiên có thứ gì đó bị ném đến, nàng vô thức đưa tay đón lấy, ánh lửa và ánh trăng soi rõ một bình ngọc nhỏ xinh đẹp trong lòng bàn tay nàng, trên đó còn đeo tua rua ngọc vàng.
“Nếu sợ, uống vài ngụm cũng không sao.”
Trong sương lạnh mênh mông, giọng thiếu niên nhẹ nhàng trong trẻo như thấm nước mưa.
Hạt tuyết li ti rơi trên đầu ngón tay, Thương Nhung cụp mắt nhìn bình ngọc nhỏ đó, lúc này trong rừng núi tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió gấp gáp và ồn ào.
Nàng quay đầu nhìn nam nhân vẫn còn bất tỉnh bị trói vào cây, hạ thấp đầu, nơi này rốt cuộc không chỉ có một mình nàng.
Nàng ngồi xuống tảng đá bên đống lửa, nhưng cúi đầu nhìn kỹ, tảng đá này nhẵn bóng và hơi ẩm ướt, không giống như vốn ở đây.
Nàng lập tức quay đầu nhìn về phía suối nhỏ bên dưới.
Tảng đá này, trông giống như được người ta cố ý khuân từ bên suối lên đây.
Thương Nhung lặng lẽ nhìn quanh bốn phía, ngón tay nắm dao găm dần siết chặt hơn.
***
Sườn dốc dài mười dặm, miếu Sơn Thần.
“Đại nhân, tên tiểu tử đó không đến nữa sao?”
Trong miếu đơn sơ chỉ thắp một ngọn đèn, một bộ khoái mặc thường phục hạ giọng nói.
“Hắn ta bắt người không đến đây, còn định đi đâu?” Bổ đầu Hà Nghĩa Sinh vẫn luôn đặt một tay trên thanh đao bên hông: “Theo ý Tri châu đại nhân, chỉ có đêm nay giết chết tên tiểu tử này, rồi đem thi thể hắn ta đến trước mặt Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, việc này mới coi như có cách giải quyết.”
“Tuy nhiên, hắn ta đã có bản lĩnh tiêu diệt hơn trăm tên sơn tặc trên núi Hạnh Vân, vậy thì đêm nay chúng ta càng phải cẩn thận.” Hà Nghĩa Sinh nhíu mày, cũng không biết vì sao, trong lòng luôn có chút bất an.
“Đại nhân yên tâm, dù sao chúng ta cũng có nhiều người thế này, hơn nữa, trong miếu đã bố trí cơ quan, chỉ cần hắn ta bước qua ngưỡng cửa này, đừng hòng sống sót mà ra ngoài.”
Tên bộ khoái buông lời thề độc.
Gió tuyết đập cửa, cánh cửa gỗ không đóng chặt kêu kẽo kẹt không ngừng, sắc mặt Hà Nghĩa Sinh lập tức trở nên cảnh giác, ông ta ngẩng đầu ra hiệu cho người trước sau đều im lặng, tay chậm rãi nắm chặt chuôi đao.
Qua lớp cửa mỏng manh, mọi người chỉ nghe tiếng vật nặng rơi xuống đất trầm đục, tiếp theo là tiếng thở khó nhọc của một thiếu niên: “Có ai không.”
Nghe có vẻ yếu ớt.
Những người trong phòng nhìn nhau, vẻ mặt Hà Nghĩa Sinh càng thêm nghiêm trọng.
Chỉ nghe bên ngoài cửa có tiếng lưỡi kiếm cọ xát vào vật kim loại gì đó lanh lảnh, thiếu niên kia ho không ngừng, gần như nghiến răng nói: “Nếu không ra cứu ta, ta sẽ giết y.”
Bộ khoái bên cửa sổ thấy cử chỉ của Hà Nghĩa Sinh, lập tức gật đầu, dùng ngón tay chọc thủng một lỗ nhỏ trên cửa sổ, nhìn trộm ra ngoài.
Chỉ thấy thiếu niên áo đen đã ngã trong tuyết, ánh đèn dưới mái hiên chiếu lên gương mặt tái nhợt của hắn, tay dính đầy máu cầm một thanh nhuyễn kiếm, lưỡi kiếm đang kề sát cổ một nam nhân đang nằm dưới đất, tóc rối che mặt, hình như đang bất tỉnh.
Bộ khoái lập tức quay đầu lại, gật đầu với Hà Nghĩa Sinh.
“Đại nhân…” Người bên cạnh Hà Nghĩa Sinh gọi khẽ.
Hà Nghĩa Sinh suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nói với hắn ta: “Ngươi ra mở cửa, nhớ kỹ, nhất định phải mang Mộng Thạch vào trước.”
“Vâng.”
Người đó đáp, rồi gọi thêm hai người cùng đi ra cửa chính.
Cánh cửa gỗ mục từ từ mở ra, ánh sáng vàng nhạt từ bên trong theo khe cửa dần rộng mà tràn ra, tên bộ khoái dẫn người bước qua ngưỡng cửa, lập tức trông thấy dưới bậc đá, thiếu niên áo đen đã nằm ngửa trên tuyết, bất động, như đã chết vậy.
Tuyết trắng nhuốm máu, nhìn thấy mà giật mình.
Bộ khoái do dự một chút, cùng hai người phía sau bước xuống bậc thang, tiếng họ giẫm lên tuyết rất nặng, nhưng thiếu niên nằm dưới đất vẫn nhắm mắt, không có chút phản ứng nào.
Bộ khoái nhìn chằm chằm vào hắn, vẫy tay với hai người bên cạnh, ra hiệu họ mau đến đỡ nam nhân mặc đạo bào xám xịt kia dậy.
Tuy nhiên.
Nam nhân với những sợi tóc rối che mặt kia bỗng mở mắt, tay cầm một con dao găm nhanh chóng vung lên, trong chớp mắt đã cắt đứt cổ họng hai người.
Bộ khoái định quay đầu lại, nhưng thiếu niên trong tuyết đã co ngón tay nắm chặt thanh nhuyễn kiếm, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong một khoảnh khắc, dù hắn vẫn chưa mở mắt, cũng chính xác đâm xuyên qua eo bụng tên bộ khoái kia.
Từng giọt máu nương theo lưỡi dao mỏng chảy xuống tay thiếu niên, hắn mở mắt, không biểu cảm nhìn chằm chằm vẻ mặt kinh hoàng bị đông cứng của người này.
“Đại nhân! Có bẫy!”
Cảnh này rơi vào mắt những người bên trong, có người vội quay đầu nhìn Hà Nghĩa Sinh.
Nhưng bọn họ còn chưa kịp hành động, bốn cửa sổ đã bị vài bóng đen từ bên ngoài đạp mạnh mở toang, sau đó có không ít đuốc đang cháy bị ném vào trong phòng.
Ngọn lửa vừa chạm màn và cột gỗ cũ nát đã lập tức lan rộng, đám người mai phục trong phòng tức thì hoảng loạn, bị lửa bén vào người trong cơn hoang mang, liều mạng lần lượt nhảy ra ngoài cửa sổ.
Cơ quan thiên la địa võng giăng khắp trong phòng đã bị một đám lửa này phá hủy sạch sẽ, Hà Nghĩa Sinh dẫn người đá tung cửa chính chạy ra, bước chân lập tức dừng lại trên bậc đá.
Ông ta thấy trên mảnh tuyết trắng xóa trước mắt này, không biết từ khi nào đã có thêm hơn mười bóng người lạ mặt, họ đều bịt mặt, trừ nam nhân mặc đạo bào giả làm đạo sĩ kia, và — một thiếu niên áo đen bên cạnh đó.
Đèn lồng đung đưa, ánh sáng đó phản chiếu trong đôi mắt thiếu niên lại lạnh lẽo, từng giọt máu trên lưỡi kiếm mỏng manh hơi rung lên của hắn lặng lẽ rơi xuống.
“Giết.”
Ánh mắt thiếu niên lướt qua mặt Hà Nghĩa Sinh, giọng nói như phủ băng sương.
Ngọn lửa cháy rực vươn mình múa may, tiếng đao kiếm va chạm giao chiến liên tiếp vang lên.
Hà Nghĩa Sinh khó khăn dùng lưỡi đao đỡ mũi kiếm của thiếu niên, cuối cùng vẫn không địch lại, mới vài chiêu đã lảo đảo lùi lại, ông ta hoảng hốt ngẩng đầu, thanh nhuyễn kiếm của thiếu niên cọ vào lưỡi đao của ông ta, thân nhuyễn kiếm mại rung lên, ông ta bị ánh sáng lấp lánh kia làm cho chói mắt, lưỡi kiếm mỏng đâm xuyên cổ họng ông ta.
Hà Nghĩa Sinh trợn tròn mắt, dần dần mất tiêu cự.
Gần trăm người mai phục ở nơi này đều bị hơn mười thanh niên bịt mặt này giải quyết dễ dàng, mà ngọn lửa phía sau cũng vừa vặn nuốt chửng ngôi miếu cũ.
“Thập Thất Hộ Pháp.”
Khương Anh mặc đạo bào cầm kiếm, thấy thiếu niên áo đen quay người, vội vàng đi theo sau.
“Như thường lệ, các ngươi tránh xa ta ra.”
Thiếu niên lau lưỡi kiếm dính máu vài cái trên tuyết.
“… Vâng.”
Khương Anh đáp một tiếng, còn muốn hỏi gì đó nhưng lại không dám hỏi.
Nhất là chuyện liên quan đến Minh Nguyệt Công chúa kia.
Đám ô hợp này dù có tám mươi người, Thập Thất Hộ Pháp muốn giết họ cũng không phải chuyện khó, theo tính cách của hắn, hắn vốn không cần bọn họ nhúng tay vào những việc ngoài nhiệm vụ này.
Họ đến hay không đến, cùng lắm cũng chỉ là sự khác biệt về thời gian.
Nhưng hôm nay Thập Thất Hộ Pháp không những bảo hắn ta dẫn người ra khỏi thành trước, lại còn nhóm lửa trong khu rừng kia, còn để người ở đó canh giữ.
“Ngài định đi ngay sao?”
Từ đêm đó gặp Chiết Trúc trên lầu bát giác ở Dung Châu, Khương Anh đã không dám nhắc đến Minh Nguyệt Công chúa nữa.
Chiết Trúc dùng đầu ngón tay chạm vào vết máu dính trên má, lạnh nhạt ngước mắt liếc nhìn hắn ta một cái, rồi bước những bước nhẹ nhàng đi vào giữa sương mù mờ mịt.

Bình luận về bài viết này