Chương 17: Cuộn tới trời xanh

Đèn đuốc trong phủ Tri châu Dung Châu cháy suốt cả đêm.

Tri châu Kỳ Ngọc Tùng chỉ chợp mắt ngủ được một canh giờ đã tỉnh dậy, gọi người đến hỏi mới biết đám người Hà Nghĩa Sinh vẫn chưa về, toàn thân ông ta đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng rất bất an.

Uống tạm chén trà nguội trên án, Kỳ Ngọc Tùng đi đi lại lại trong thư phòng đến khi trời hơi sáng, Triệu quản gia nhận lệnh đến sườn núi mười dặm thám thính miếu Sơn Thần mới chạy về phủ.

“Đại nhân! Xảy ra chuyện rồi!”

Triệu quản gia thở hổn hển bước vào cửa, khuôn mặt thô ráp đầy mồ hôi, hai chân không đứng vững ngã sấp xuống đất.

“Hà Nghĩa Sinh đâu?”

Kỳ Ngọc Tùng lập tức quay người lại, không thấy ai ở ngoài cửa.

“Đại nhân…”

Môi Triệu quản gia run rẩy, hắn ta phủ phục xuống đất không đứng dậy nổi: “Hà Nghĩa Sinh và hơn tám mươi người ông ấy dẫn theo, tất cả đều đã bị giết!”

“Cái gì?”

Cơ mặt Kỳ Ngọc Tùng run rẩy.

“Khi nô tài đến, không còn một ai sống sót.” Triệu quản gia tuy không tận mắt chứng kiến ngọn lửa thiêu rụi sào huyệt sơn tặc trên núi Hạnh Vân, nhưng hôm nay lại thấy ngọn lửa ở miếu Sơn Thần, hắn ta không khỏi nhớ đến thiếu niên áo đen kia, đến lúc này, hắn ta mới thực sự cảm thấy kinh hãi.

“Phu nhân.”

Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng gọi của gia nhân, Kỳ Ngọc Tùng ngẩng mắt lên, thấy chiếc váy màu hạnh thướt tha sau ngưỡng cửa, đôi chân mang giày thêu bước vào.

Kỳ Ngọc Tùng cả đêm không về phòng, lúc này chợt thấy sắc mặt tái nhợt của phu nhân, bèn hỏi: “Phu nhân, nàng có chỗ nào không khoẻ sao?”

Nào ngờ nàng lại liếc nhìn ông ta một cái, rồi “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Thiếp có một việc, muốn bẩm báo với lão gia.”

“Nàng làm gì vậy? Mau đứng lên đi.”

Lúc này trong lòng Kỳ Ngọc Tùng đã rối loạn, lại thấy vị phu nhân vốn tính tình kiêu ngạo này giờ lại như hổ già bị nhổ răng, cắt móng vuốt, ông ta càng thấy kỳ lạ hơn, vội cúi người định đỡ bà ta dậy, nhưng lại bị bà ta gạt tay ra.

“Chuyện này vốn cũng không trách thiếp được, nếu trách, thì phải trách lão gia ngài!” Kỳ phu nhân vừa nói đã đỏ hoe mắt: “Nếu không phải lão gia ngài kết thù với người ngoài, lễ vật sinh thần cho phu nhân Vệ Quốc Công cũng không bị mất…”

Sắc mặt Kỳ Ngọc Tùng biến đổi: “Lễ vật sinh thần của cô mẫu bị mất rồi?”

“Hôm qua chàng không có ở phủ, người đó ép thiếp uống một thứ, nói là thuốc độc, lại bắt thiếp giao ra lễ vật sinh thần đó.” Kỳ phu nhân rất hiếm khi thấy Kỳ Ngọc Tùng có vẻ mặt âm trầm như vậy, lúc này bà ta cũng có chút sợ hãi, ấp úng đáp lại, nước mắt rơi xuống cũng quên lấy khăn lau: “Lão gia, hắn nói, nếu thiếp dám lên tiếng sẽ khiến thiếp ruột đứt gan nát, chết không toàn thây…”

Ngón tay Kỳ Ngọc Tùng nắm chặt rồi lại buông ra, ông ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Vậy bây giờ sao mà nàng, lại dám nói?”

Kỳ phu nhân nước mắt lưng tròng: “Ngài cả đêm không về phòng, thiếp cũng sợ đến nỗi cả đêm không dám ngủ, khi trời chưa sáng, có người bán hoa từ cửa sau đưa cho nha hoàn một lọ thuốc, nói là có người bảo mang đến cho thiếp.”

“Thiếp mở ra xem, thì ra giống hệt thuốc độc hôm qua đã uống.” Kỳ phu nhân tức giận đến mức gần như vò nát khăn tay: “Thiếp mới sai người đi mời đại phu đến xem, mới biết đâu phải thuốc độc giải dược gì, rõ ràng là viên kẹo trẻ con ở phố chợ hay ăn!”

“Phu nhân!”

Kỳ Ngọc Tùng chỉ thấy thái dương mình giật giật, ông ta đầy bụng lửa giận nhưng vẫn nhẫn nhịn chưa bùng phát: “Thuốc độc làm gì có vị ngọt? Nàng thật là…”

“Lão gia từng uống thuốc độc chưa? Làm sao ngài biết không có vị ngọt?” Kỳ phu nhân vừa khóc vừa phản bác.

“Nàng…” Kỳ Ngọc Tùng xoa xoa thái dương, lúc này sống lưng ông ta lạnh toát: “Phu nhân, người đe dọa nàng, có phải là một thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi không?”

Kỳ phu nhân dùng khăn tay nhàu nát lau nước mắt trên mặt: “Thiếu niên gì đó thiếp không biết, hắn đội mũ che mặt, thiếp chẳng thấy rõ gì cả.”

Kỳ Ngọc Tùng nghe xong, một tay tựa vào bàn hồi lâu không nói gì, cuối cùng gọi nha hoàn ngoài cửa vào đỡ Kỳ phu nhân đang khóc lóc về phòng.

“Đại nhân, xem ra tên tiểu tử đó đã biết thân phận của ngài rồi…” Thư phòng im lặng một lúc, Triệu quản gia mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Hắn làm vậy, không gì khác ngoài việc muốn nói cho ta biết điều này.”

Kỳ Ngọc Tùng xoa trán, khuôn mặt đầy khí phách lộ ra vẻ mệt mỏi sâu sắc: “Không ngờ hắn ta tuổi còn trẻ, lại có mưu kế và bản lĩnh như vậy, khiến ta… bị lật thuyền trong mương.”

Ông ta tự cho rằng mình tính toán kỹ lưỡng, nhưng không ngờ biến số cuối cùng lại xuất hiện ở tên thiếu niên bí ẩn kia.

Lễ vật sinh thần chuẩn bị cho phu nhân Vệ Quốc Công gần như tiêu tốn của ông ta một khoản tiền lớn, thứ này hơn xa năm mươi lượng vàng mà Triệu quản gia hứa với tên thiếu niên kia, giờ đây, năm mươi lượng vàng vẫn còn, nhưng lễ vật thì đã mất.

“Chẳng trách hắn ta cứ trì hoãn mãi, bắt buộc phải đợi đến đêm qua mới chịu ra tay.” Đến lúc này, cuối cùng Kỳ Ngọc Tùng mới nhận ra mình đã chọc giận một vị tu la sát thần thế nào: “Đối với hắn ta, Mộng Thạch cũng vô dụng, khi hắn ta nhận lời việc này, e rằng đã đoán được ta muốn lấy mạng hắn.”

Quả thật là một kẻ có thù tất báo.

“Nhưng thưa đại nhân, vậy lễ vật sinh thần thì phải làm sao? Ngài bị giáng chức từ Ngọc Kinh đến Dung Châu đã hơn một năm, như vậy khi nào ngài mới có thể trở về Ngọc Kinh?”

Triệu quản gia lộ ra vẻ mặt đầy lo lắng.

“Dù sao bà ấy cũng là cô của ta.” Kỳ Ngọc Tùng ngồi xuống ghế thái sư sau án thư, mệt mỏi tựa vào lưng ghế, ánh sáng xuyên qua song cửa sổ chiếu từng vệt lên mặt ông ta, ông ta chậm rãi thở dài: “Nhân lúc thời gian chưa đến, chuẩn bị thêm một món đi.”

Chỉ là cuối cùng không thể lấy thêm bạc để làm ra một món đồ như thế nữa.

Triệu quản gia trước tiên khẽ dạ một tiếng, rồi lại cẩn thận hỏi: “Vậy còn Mộng Thạch…”

“Người thì nhất định phải tìm, nhưng không thể để lộ.” Kỳ Ngọc Tùng vừa nói vừa ngồi thẳng dậy, ông ta nghiêm nghị nhìn chằm chằm Triệu quản gia: “Dù sao hiện giờ thiếu niên kia cũng đã nắm được nhược điểm của ta.”

Ông ta còn phải suy nghĩ thêm về đối sách, nếu không một khi để lộ tin tức cho Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, ông ta không chỉ sẽ kết thù với Tôn gia, e rằng còn rước thêm nhiều rắc rối.

Còn Mộng Thạch, dù thế nào ông ta cũng phải tìm lại.

***

Trời đông vừa sáng phủ một màu xanh xám dày đặc, trên đường núi vang tiếng vó ngựa, Thương Nhung mơ màng, cuộn tròn trong lòng một người từ từ mở mắt.

Gió lạnh ẩm ướt, núi xa xanh biếc điểm từng đám mây trắng, nàng ngơ ngác nhìn một lúc, rồi ngẩng đầu lên.

Mũ trùm tuột xuống một chút, cằm trắng của thiếu niên hiện ra trước mắt.

Chiết Trúc cúi đầu, không ngờ lông mi nàng khẽ chạm vào cằm hắn, hơi ngứa ngáy, dường như hắn khẽ khựng lại, rồi ngẩng đầu không nhìn nàng nữa, chỉ nói: “Ta chỉ cho cô uống rượu để lấy can đảm, không bảo cô uống hết nó.”

Giọng hắn lạnh như gió tuyết, Thương Nhung lộ ra vẻ ngượng ngùng, nàng cúi đầu, nói: “Bầu rượu của huynh rất nhỏ, ta chỉ uống hai ngụm là hết.”

Tuy nhiên, nàng đã uống hai ngụm lớn.

Không biết hắn mua rượu ủ hoa từ đâu, vừa ngọt vừa thơm hương hoa, uống vào không rát cổ, ngược lại còn mềm mại thoải mái, nhưng không ngờ, tác dụng phía sau của nó lại rất mạnh, nàng mới uống rượu lần thứ hai, khó tránh khỏi việc bị say.

Thương Nhung không nghe thiếu niên nói gì, chỉ nghe hắn cười khẩy một tiếng không rõ ý tứ, nàng lập tức nhớ ra chuyện trên núi Hạnh Vân.

Hắn là người uống hai ngụm rượu nhỏ là đã say.

Thương Nhung vội ngẩng đầu, nhưng không ngờ hắn lại đột nhiên kéo mũ trùm xuống đầu nàng.

Tầm nhìn bị che mất một nửa, nàng không thấy rõ vẻ mặt hắn, đành nói: “Chiết Trúc, sau này huynh muốn uống rượu gì, ta đều mua cho huynh.”

“Sau này?”

Chiết Trúc nhướn mày, cúi mắt nhìn chằm chằm viền lông thỏ trắng trên mũ trùm của nàng.

Trong ánh sáng ban mai mênh mang, tiếng gió cũng rõ ràng, Thương Nhung ừm một tiếng, đưa tay ra khoa tay múa chân với hắn nói: “Ít nhất, chúng ta còn có một ‘sau này’ dày bằng hai cuốn sách.”

Dày bằng hai cuốn sách.

Những lời kỳ lạ như vậy rơi vào tai Chiết Trúc, hắn chợt cười nhẹ: “Nói vậy, cô phải mất không ít thời gian mới có thể chép xong cho ta đấy?”

Thương Nhung nghĩ một lúc, úp mờ nói: “Dù sao cũng cần một thời gian.”

Nàng có suy nghĩ riêng không thể nói ra, không muốn bị hắn nhìn thấu.

Trong khoảnh khắc thất thần, nàng chợt nghe thấy tiếng động vui tai từ phía sau truyền đến, chỉ trong chớp mắt, ngón tay thon dài của thiếu niên đã cầm vật đó đưa đến trước mắt nàng.

Thương Nhung nhìn qua, hóa ra là một chiếc trâm Cung Tiên Tỏa Ngọc Nga vàng rực rỡ, cung tiên được chạm trổ bằng vàng ròng tinh xảo tỉ mỉ, tiên nga bằng ngọc trắng ló đầu qua song cửa sổ càng sống động như thật, minh châu được khắc thành dáng mây mù nâng đỡ lầu các, phía dưới buông những dải tua rua vàng ròng và những hạt đá quý, khi va chạm sẽ phát ra âm thanh trong trẻo như mưa rơi lộp bộp trên lan can.

Thương Nhung ngẩng đầu nhìn gương mặt thanh tú của thiếu niên trong sương lạnh, lông mi dài của hắn còn dính những hạt tuyết: “Muốn không? Cho cô chơi?”

Thương Nhung sinh ra trong Hoàng gia, một tuổi đã vào cung, từng có hàng ngàn món đồ quý hiếm, hàng vạn thứ báu vật trước mắt, làm sao nàng không biết chiếc trâm Tiên Cung Tỏa Ngọc Nga đang nắm trong tay Chiết Trúc có giá trị như thế nào.

Nhưng mà, đây lại là một món đồ vô tri vô giác mang tính tìm tiên hỏi đạo.

“Ta không muốn.”

Thương Nhung nhíu mày nhẹ: “Kiểu dáng già nua như vậy, ta không thích.”

“Ta thấy cũng đúng.”

Chiết Trúc hờ hững đáp một tiếng, một sợi tóc khẽ sượt qua gò má trắng của hắn, vẻ mặt hắn không có gì thay đổi, chỉ là dưới mí mắt có một quầng thâm mệt mỏi, hắn hơi lười nói chuyện, nhưng vẫn nói ngắn gọn: “Vậy thì nấu chảy nó mua rượu.”

Nói xong, hắn tùy ý ném chiếc trâm vào túi đồ lặt vặt treo bên yên ngựa.

Nhưng bỗng dưng, hắn lại đưa dây cương cho nàng.

Thương Nhung không hiểu, ngẩng đầu lên thì thấy thiếu niên vừa ngáp một cái, hắn cúi đầu nhìn thẳng vào nàng, nàng thấy rõ đuôi mắt hắn ửng hồng, đôi mắt nhìn nàng cũng như đẫm sương ẩm ướt.

Nàng mím môi, không nói gì, lo lắng nắm chặt dây cương, nhưng lúc này đường núi vắng lặng như tờ, không có vị khách qua đường hay xe ngựa nào, ngựa cũng đi rất chậm.

Có lẽ là tiếng vó ngựa ru ngủ người ta, nàng nghe thấy tiếng gió mát thổi trong núi, cũng nghe thấy hơi thở gần kề của thiếu niên càng lúc càng đều đặn.

Đột nhiên.

Vai nàng nặng trĩu.

Sống lưng Thương Nhung cứng đờ, từ từ, nàng nghiêng mặt, thấy cằm thiếu niên đã gác trên vai nàng.

Lông mi hắn vừa dày vừa dài, dưới ánh sáng xám xịt như thế này, càng tôn lên gương mặt trắng nõn của hắn toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, chỉ có nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt là sinh động.

Gió cuốn một sợi tóc nhạt của nàng khẽ cọ qua mặt hắn, Thương Nhung đưa tay, gió luồn qua kẽ ngón tay, nàng vén sợi tóc trở về.

Khi quay mặt đi, nàng nhìn vào sương lạnh mênh mang, nơi đó là một dãy núi xanh biếc mờ ảo, nối lấy đuôi nhau cuộn lên tới tận trời xanh. 


Bình luận

3 bình luận cho “Chương 17: Cuộn tới trời xanh”

  1. huhu, tình dã man. Họ chưa yêu nhau và t đã rung động rồi

    Đã thích bởi 3 người

  2. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    thích mấy cảnh thân mật nhẹ nhàng🥰

    Đã thích bởi 1 người

  3. mấy cảnh này nhẹ nhàng mà sao t thấy rung động dữ thần

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này