Con đường núi thăm thẳm, tiếng vó ngựa chậm rãi, Thương Nhung tay nắm dây cương trong màn sương lạnh xanh biếc cũng nảy sinh chút buồn ngủ, nhưng đột nhiên “bịch” một tiếng, có vật nặng rơi xuống đất.
Nàng giật mình, cùng lúc đó, thiếu niên vốn đang vô thức tựa vào vai nàng cũng chợt mở to đôi mắt đen láy.
Mang theo vài phần ngái ngủ mơ màng chưa tan hết, vẻ mặt hắn vừa sắc bén vừa cảnh giác.
Thương Nhung nhìn theo, chỉ thấy đạo sĩ Mộng Thạch vốn đang nằm ngang trên lưng ngựa lúc này đã ngã xuống đất, tóc rối che đi nửa gương mặt, y vẫn còn hôn mê bất tỉnh.
“Tìm chỗ ngủ một giấc đã.”
Chiết Trúc thả lỏng người, chậm rãi ngáp một cái, đôi mắt đọng chút sương mờ, giọng nói cũng lộ vẻ mệt mỏi khàn khàn.
Nơi này rừng núi um tùm, thường có thợ săn lên núi săn bắn, Chiết Trúc không hề tốn chút sức nào đã tìm được một căn nhà cũ trong núi, có lẽ đã bị bỏ hoang lâu ngày, vừa đẩy cửa vào đã thấy bụi bay ập vào mặt.
Thương Nhung che mũi ho khan, lại thấy Chiết Trúc xách cổ áo đạo sĩ bước nhanh vào cửa, rồi tiện tay ném xuống, thân người đạo sĩ mềm nhũn, lập tức dựa thẳng vào chân tường.
Căn nhà tuy đơn sơ chật hẹp, nhưng cũng có một giường trúc, một bàn một ghế, đóng cửa lại, cũng tạm che được gió tuyết trong núi.
Cổ họng Thương Nhung vừa khô vừa ngứa, dọc đường đã ho, lúc này thấy bụi bặm tích tụ trong nhà lại càng ho dữ dội hơn, nàng nhìn Chiết Trúc tự mình vén tấm màn the xanh phủ bụi đi đến bên giường trúc.
Bóng màn the xanh mờ ảo phác họa thân hình cao gầy của hắn, hắn tiện tay vén đống chăn đệm rách nát ném sang một bên, có lẽ vì có chăn đệm che chắn nên trên giường trúc không thấy bụi bẩn gì, hắn bèn định nằm xuống.
Trong ánh sáng xuyên qua cửa sổ, những hạt bụi li ti hiện rõ mồn một, hắn chợt quay đầu lại, màn the xanh khẽ đung đưa, như mặt hồ bị gió thổi gợn sóng.
Rõ ràng cách một tấm màn gợn sóng lăn tăn như vậy, gương mặt hắn không nhìn rõ được, nhưng Thương Nhung vẫn cảm nhận được hắn đang nhìn nàng, trong thoáng chốc nàng không biết làm sao, thậm chí còn mím môi, cố nén cơn ngứa trong cổ họng.
Cuối cùng nàng cũng không nhịn được, không ho, nhưng hắt hơi thật mạnh.
Có lẽ Chiết Trúc đã quá mệt, khóe mắt đỏ ửng lên, không biết vì sao lại vén màn bước ra, liếc nhìn đôi mắt long lanh nước của Thương Nhung, nhưng chẳng nói gì, tự mình đi ra ngoài.
Thương Nhung không hiểu, đi theo.
Lúc nàng đến, cũng từng thấy con suối chảy qua khe núi rộng kia, và lúc này, nàng lại theo Chiết Trúc quay lại nơi đó.
“Chiết Trúc…”
Thương Nhung không biết hắn đang nhìn gì bên suối, vừa lên tiếng gọi hắn, đã thấy hắn mượn lực nhảy lên, bay người đến giữa dòng suối, thanh nhuyễn kiếm trong ánh nắng lấp lánh, lưỡi kiếm nhanh chóng chém phăng sóng nước.
Nàng chỉ thấy vạt áo đen của hắn nhẹ nhàng bay theo gió, chớp mắt hắn đã vững vàng đáp xuống bờ suối.
Thiếu niên giơ tay cầm chuôi kiếm lên, hai con cá bị xuyên một cách ngay ngắn trên lưỡi kiếm của hắn, ánh nắng rọi vào đôi mắt cong cong của hắn, những đốm sáng đẹp đẽ lấp lánh xao động.
Thương Nhung ngẩn ngơ nhìn hắn.
Quay về căn nhà cũ trong núi, đạo sĩ vẫn dựa vào chân tường chưa tỉnh, còn Thương Nhung ngồi trên chiếc ghế đã được quét sạch, nhìn Chiết Trúc nhóm lửa bếp đã lau bằng đống củi chất bên ngoài cửa, nấu một nồi canh cá.
Trong túi đồ trên lưng ngựa có một ống trúc, bên trong là những hạt muối trắng như tuyết, nên lúc này nồi canh cá mới có vị ngon đậm đà.
Thương Nhung ngửi thấy mùi thơm nồng đó, lập tức chăm chú nhìn nồi đất đang sôi sùng sục, Chiết Trúc múc một bát, ngước mắt lên thấy vẻ mặt của nàng thì hơi buồn cười, đặt bát canh cá trước mặt nàng: “Thứ trên mặt cô đã đeo lâu rồi, chắc sắp rơi ra, cô cứ tháo ra, cũng dễ uống canh.”
Thương Nhung tháo mặt nạ ra, bưng bát canh nóng lên, nhìn hắn quay người đi vào sau tấm màn the xanh kia, trong nháy mắt, một tiếng kẽo kẹt vang lên, là hắn nằm xuống giường trúc.
Cổ họng khô rát vì gió đã đỡ hơn nhờ canh cá nóng, Thương Nhung ngồi trên ghế, nhấp từng ngụm canh cá nhỏ, đôi mắt nàng khi thì nhìn vào bức tường gỗ xù xì mục nát, khi thì nhìn chiếc áo tơi treo trên tường, rồi lại nhìn khe nứt dưới chân.
Nàng nhìn thấy đạo sĩ đang dựa vào chân tường, y vẫn giữ nguyên tư thế như lúc Chiết Trúc ném vào, không hề nhúc nhích.
Nhẹ nhàng đặt bát không xuống, Thương Nhung đứng dậy, bước chân cũng rất nhẹ, nàng cẩn thận đi đến trước mặt đạo sĩ, nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy bẩn thỉu của hắn một lúc, nàng ngồi xuống, vạt váy in hoa bảo tương khẽ chạm mặt đất.
Nàng thử thăm dò, đưa một ngón tay về phía mũi đạo sĩ, hơi thở đều đặn như gió nhẹ phất qua đốt ngón tay nàng, nàng thở phào nhẹ nhõm, lại đứng lên kiễng chân lấy chiếc áo tơi treo trên tường.
Áo tơi treo hơi cao, nàng mất một lúc mới lấy xuống được, quay mặt đi phủi phủi bụi bẩn trên áo tơi, nín thở đợi những hạt bụi bay lơ lửng từng hạt một tan biến trong ánh sáng, nàng mới lại đi đến trước mặt đạo sĩ, đắp chiếc áo tơi nặng nề lên người y.
Quay người thấy hơi nóng từ nồi đất trên bếp lò đã tan đi nhiều, nàng quay đầu nhìn đạo sĩ, lại nhìn bóng thiếu niên sau tấm màn kia, rồi lấy nắp nồi đất trên bàn đậy lại.
Bếp lò đốt bằng củi gãy chứ không phải than, củi cháy nhanh hơn, nên Thương Nhung bèn ngồi trước bàn, học theo Chiết Trúc thỉnh thoảng lại cho thêm củi vào.
Nàng vẫn luôn im lặng, trong nhà thỉnh thoảng chỉ có tiếng lách tách của tia lửa bắn ra từ củi cháy, một cửa sổ gió tuyết mịt mù, cả căn phòng yên tĩnh.
Thương Nhung một tay chống cằm, theo thói quen thầm đọc đạo kinh, bếp lò ấm áp làm người ta chậm rãi mơ màng, trong ánh lửa lập lòe này, nàng mơ hồ nhớ lại đống lửa cháy đỏ đêm qua.
Thiếu niên mang đầy mùi máu tanh đỡ khuỷu tay nàng, mới khiến nàng không ngã từ trên đá xuống, ánh lửa sáng rực như vậy chiếu rọi gương mặt trắng lạnh của thiếu niên.
Trong sự hoàn mỹ, lại dính những vết máu đỏ tươi.
“Uống hết rồi à?”
Thiếu niên tay kia cầm chiếc hồ lô ngọc vừa nhặt được từ dưới đất, nhướn đôi lông mi dày, giọng nói như sương tuyết của hắn chợt có thêm chút ngạc nhiên.
Thương Nhung không nói gì, chỉ cố gắng mở to mắt nhìn vào mặt hắn, qua một lúc, đầu ngón tay lạnh giá của nàng chạm vào má hắn, dưới ánh mắt càng thêm kinh ngạc của hắn, nàng từng chút, từng chút một lau sạch vết máu trên mặt hắn.
Cuối cùng, nàng xòe bàn tay ra, cho hắn xem màu đỏ giữa những ngón tay nàng.
Đột nhiên có một tiếng “phù” vang lên, Thương Nhung giật mình hoàn hồn, chỉ thấy nồi đất mà nàng vừa thêm củi đã sôi trào, nước canh cá tràn ra từ nồi, chảy xuống bếp phát ra tiếng “xèo xèo”.
Nàng hoảng hốt, không kịp suy nghĩ đưa tay nắm lấy cái nắp, lại bị bỏng đau ở đầu ngón tay, nàng luống cuống rụt tay lại, đứng dậy lại đụng vào chân bàn.
Đầu gối đau nhói, nhưng nàng cũng không kịp để ý, vội tìm khăn vải, chợt nghe tiếng ho nặng nề từ góc tường, nàng quay đầu lại, thấy đạo sĩ kia nhăn mặt, sắp mở mắt.
Nàng sờ mặt mình, lập tức hoảng hốt, cũng không còn để ý đến nồi đất nữa, cầm chiếc mặt nạ trên bàn, nhanh chóng vén màn the xanh chạy vào trong.
“Chiết Trúc!”
Nàng chưa kịp đến bên giường đã vội gọi hắn.
Thiếu niên trên giường trúc đã tỉnh từ khi canh cá sôi, lúc này hắn mở mắt, thấy nàng hốt hoảng chạy đến, lại nghe thấy động tĩnh ngoài màn, hắn biết đạo sĩ kia đã tỉnh.
Ngồi dậy, Chiết Trúc lấy từ túi vải bên cạnh ra một hộp gỗ, nói ngắn gọn: “Ngồi lại đây.”
Thương Nhung lập tức ngồi xuống mép giường, thấy hắn lấy từ trong hộp ra một chiếc mặt nạ mới, nàng bèn ngoan ngoãn ngẩng mặt lên, đợi hắn.
Đạo sĩ Mộng Thạch vừa tỉnh lại đã thấy chóng mặt hoa mắt, y lắc lắc đầu, cố gắng mở mắt ra, lúc này mới phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Y cảnh giác dựa vào tường, loạng choạng đứng dậy, chưa kịp quan sát kỹ căn phòng này đã nghe thấy một giọng nói rất trẻ: “Tỉnh rồi à?”
Giọng nói đó trong trẻo và dễ nghe.
Mộng Thạch ngước đôi mắt lên, qua tấm màn the xanh đang lay động, mơ hồ thấy hai bóng người.
“Các người là ai?”
Mộng Thạch ôm ngực mình, mới phát hiện không hiểu tại sao mà trên người mình lại dính đầy bùn đất ẩm ướt.
“Là người đã cứu mạng ngài.”
Thiếu niên dường như vẫn còn chút buồn ngủ chưa tan hết, giọng nói nghe lười biếng.
“Mộng Thạch ta chẳng qua chỉ là một đạo sĩ sa cơ…” Mộng Thạch vừa nói đến đây, lại nhớ đến lời ngục tốt nói với y hôm trước, y dừng lại một chút, rồi cười đầy thê lương: “Không, e rằng bây giờ ngay cả đạo sĩ cũng không phải nữa.”
Y lại ngẩng đầu lên: “Không biết đối với công tử mà nói, người như ta có giá trị gì chứ? Lại khiến cậu phải bỏ công sức cứu ta ra khỏi tử lao?”
“Đạo trưởng kết thiện duyên rộng rãi, chắc hẳn nếu không phải ta, cũng sẽ có người khác cứu ngài.” Chiết Trúc vừa nói, vừa dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn từng chút một lên mép mặt nạ ở bên thái dương của Thương Nhung.
Hơi thở của hắn gần như vậy, Thương Nhung nghe câu nói này của hắn, không khỏi mở mắt nhìn hắn, nhưng khi hắn đối diện với ánh mắt của nàng, nàng lại vội vàng cụp mắt xuống.
“Người khác sao? Còn có người khác nào nữa.” Mộng Thạch không biết tình hình, y nghe câu này của thiếu niên, lập tức lắc đầu, nhìn ra sắc trời bên ngoài cửa sổ: “Nếu không phải công tử, e rằng hôm nay đã là ngày chết của ta rồi.”
Mà Chiết Trúc nghe câu nói này của y thì biết ngay Kỳ Ngọc Tùng không hề báo trước với y điều gì, thậm chí y còn không biết Kỳ Ngọc Tùng muốn cứu mình.
Hắn thong thả dán mặt nạ cho Thương Nhung, khóe môi hơi nhếch lên, nói: “Ta cứu ngài, thật ra là vì ta có chút thù oán với Tri châu Dung Châu Kỳ Ngọc Tùng.”
Có thù oán với Tri châu Kỳ Ngọc Tùng?
Mộng Thạch sững người.
“Ta cứu ngài ra, chính là sự thất trách của Kỳ Ngọc Tùng ông ta, như vậy, vị Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn Tôn gia kia làm sao có thể dễ dàng buông tha cho ông ta, ngài nói — có phải không?”
Thiếu niên chậm rãi nói.
“Chỉ vì chuyện đó sao?” Mộng Thạch vẫn có chút nghi hoặc.
“Không thì thế nào chứ?”
Cuối cùng Chiết Trúc cũng dán xong mặt nạ cho Thương Nhung, ngón tay hắn khẽ bóp nhẹ gáy nàng, nhiệt độ lạnh lẽo khiến Thương Nhung đột nhiên mở mắt.
Chiết Trúc khẽ nhếch cằm ra hiệu cho nàng, đôi mắt lấp lánh mà trong vắt.
Thương Nhung cũng không biết vì sao, gò má hơi nóng lên, nàng vội cúi đầu lấy từ túi thơm bên hông ra một cây bút phấn đã gãy, ngoan ngoãn đưa cho hắn.
“Mộng Thạch đạo trưởng, ta phải nhắc nhở ngài, hiện giờ ngài không chỉ là kẻ thù mà Tôn gia chỉ mong sao có thể băm vằm ra, mà còn là rắc rối mà Kỳ Ngọc Tùng cần phải giải quyết ngay lập tức.”
Đầu bút phấn hơi thô, Chiết Trúc mài nhẹ trên mép giường.
“Rốt cuộc công tử muốn nói gì?”
Lúc này Mộng Thạch không nhìn rõ thiếu niên kia, y nhíu mày, bước lên định đi vào trong màn, không ngờ một chiếc lá bạc mỏng xuyên qua màn the xanh đã bay ra, sượt qua má y cắm vào bức tường phía sau.
Hai chân Mộng Thạch lập tức như mọc rễ, không còn dám nhúc nhích một bước.
“Không có gì.”
Y nghe thấy giọng thiếu niên kia lại vang lên từ trong màn: “Chỉ là muốn hỏi ngài, rốt cuộc là muốn chết, hay muốn sống?”
Sau lưng Mộng Thạch đã toát đầy mồ hôi lạnh, nhưng dù sao y cũng có bản lĩnh giết chết ba người nhà họ Tôn trong một đêm, lúc này y không có vẻ gì sợ hãi, ngược lại rất bình tĩnh và thản nhiên: “Nếu có thể sống, ai muốn chết chứ?”
Nào ngờ, nghe câu nói này của y, bỗng nhiên Chiết Trúc lại khẽ bật cười.
Thương Nhung nghe thấy tiếng cười này của hắn bèn ngẩng đầu lên, Chiết Trúc vừa chạm đến chân mày nàng, bút phấn vẽ một nét, màu xanh đen loang ra một mảng trên mí mắt nàng.
Nàng trừng mắt nhìn hắn, biết tiếng cười này của hắn là đang cười nàng.
“Vì sao công tử lại cười?”
Mộng Thạch hỏi từ bên ngoài tấm màn.
Mà Thương Nhung thì đang nhìn chằm chằm Chiết Trúc, bọng mắt hắn càng in vết sâu hơn, ánh mắt hắn rơi trên mặt nàng, lại nói với Mộng Thạch: “Cũng không phải là không có người có thể sống nhưng không muốn sống.”
Đầu ngón tay hắn khẽ chạm vào mí mắt mỏng của nàng, khiến mắt nàng không ngừng chớp theo động tác của hắn, hắn lơ đãng lau vết tích trên mí mắt nàng: “Ở đây có một người.”
Mộng Thạch nghe tiếng ngước mắt lên, qua tấm màn the xanh kia, hắn mơ hồ thấy thiếu niên kia tựa ngồi trên giường, còn cô nương kia ở bên mép giường.
Trong tay hắn cầm một vật gì đó, Mộng Thạch thấy hắn chậm rãi vẽ vào giữa lông mày cô nương kia, lập tức đoán ra đó có lẽ là một cây bút phấn.
Màn the xanh lay động như gợn sóng, hai bóng người đối diện nhau, cả cửa sổ tràn ngập ánh sáng.

Bình luận về bài viết này