Những viên đá cuội hai màu sáng tối được khảm chỉnh tề thành một họa tiết cá chép thái cực âm dương, đế giày thêu của Thương Nhung thỉnh thoảng lại cọ xát vào mắt cá trong đó, một tay nàng khẽ ấn vào mép mặt nạ, để nó dính chặt hơn.
“Cô nương, dùng xong bữa tối không cần dọn bát đũa đâu, sáng mai nô gia phải đến nấu cơm, lúc đó nô gia dọn luôn là được.”
Phụ nhân bưng đĩa đầy sơn trân lên bàn, mặt tràn đầy ý cười nhìn nàng.
“Đa tạ.”
Thương Nhung gật đầu với nàng ấy, nhẹ nhàng nói.
“Nô gia xin về trước.”
Phụ nhân cúi đầu thi lễ, gọi lang quân đang bận rộn đến mức đầy mồ hôi của mình, vừa lau những giọt mồ hôi bên thái dương cho y, vừa nói chuyện với y, rồi đi ra ngoài sân.
Mùi thơm bốc lên từ thức ăn thật cuốn hút, Thương Nhung không kịp chờ đợi lập tức đưa đũa về phía món cá sốt chua ngọt có nước sốt đậm đà tươi sáng kia, nhưng bỗng nhiên lại dừng lại.
Nàng quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa trên bậc gỗ, ánh đèn màu cam sau màn cửa sổ, một lúc sau, nàng vẫn đặt đũa xuống, chuyển sang bưng một chén trà nóng lên và im lặng chờ đợi.
— “Kẽo kẹt”
Thương Nhung nghe thấy tiếng mở cửa, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía phòng bên, Mộng Thạch đã tắm rửa cẩn thận, thay một bộ y phục, lúc này tóc mai cũng được chải chuốt gọn gàng, đang quay người đóng cánh cửa đó lại.
Đèn lồng dưới mái hiên đung đưa, y quay người lại, đối diện với ánh mắt của Thương Nhung.
Chén trà rơi vỡ xuống đất, phát ra tiếng vang giòn tan, Thương Nhung đột ngột đứng dậy, cũng không quan tâm đến ghế đổ, xoay người chạy lên bậc gỗ.
Cánh cửa trên bậc thang mở ra, thiếu niên vừa tắm xong bước ra, nàng không hề có điềm báo trước đã đâm sầm vào lòng hắn.
Mu bàn tay chạm phải một sợi tóc đen còn ẩm ướt chưa khô của hắn, Thương Nhung hoảng hốt ngẩng đầu nhìn hắn.
Dù lúc này nàng đang đeo mặt nạ, hắn vẫn có thể nhìn thấy được vài phần bất thường của nàng: “Sao vậy?”
Thương Nhung quay đầu lại nhìn Mộng Thạch đang đứng trong sân, gương mặt đã rửa sạch của y cứ khiến nàng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, nàng nắm chặt tay áo của Chiết Trúc không chịu buông ra.
“Không đói sao?”
Chiết Trúc liếc nhìn Mộng Thạch, nắm lấy cổ tay nàng dẫn nàng xuống bậc thang từng bước một, rồi ấn vai nàng ngồi xuống trước bàn, còn mình thì đỡ chiếc ghế đã đổ lên, vén vạt áo ngồi xuống.
“Cô nương làm sao thế?”
Mộng Thạch lộ vẻ nghi hoặc ngồi xuống.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy y quay lại, y rõ ràng nhận thấy vẻ mặt của nàng rất không bình thường.
Thương Nhung hoàn toàn không nghe thấy y đang nói gì, nàng thất thần cụp mắt nhìn chằm chằm vào một điểm bất định.
Đèn hoa sen chạm khắc gỗ như những vì sao liên kết với nhau trải ra thật rộng. Chiết Trúc nghiêng mặt liếc nhìn nàng, cho dù là lúc nào, nàng cũng luôn ngồi ngay ngắn như vậy, cần cổ trắng ngần thon dài lộ ra từ vạt áo, tạo thành sự tương phản rõ rệt với chiếc mặt nạ trên mặt nàng.
“Mộng Thạch đạo trưởng.”
Chiết Trúc cầm đũa gắp một miếng cá sốt chua ngọt, từ từ lăn qua lăn lại trong nước sốt đậm đà, rồi gắp vào bát nhỏ trước mặt Thương Nhung: “Giờ chúng ta cũng coi như là người trên cùng một con thuyền rồi.”
Thương Nhung nhìn thấy miếng cá trong bát, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt của thiếu niên.
“Chiết Trúc công tử yên tâm, nếu không phải là công tử, hôm nay Mộng Thạch ta làm sao còn có cơ hội ăn một bữa cơm như thế này?” Mộng Thạch bưng chén trà nóng lên, dù Chiết Trúc không nói rõ, y đã hiểu: “Ta cũng biết cái gì không nên nhìn, cái gì không nên hỏi, cái gì không nên nói.”
Chiết Trúc nhấp một ngụm trà nóng: “Ta tin đạo trưởng, dù sao ngài vẫn còn mối thù chưa báo, giờ đã được tự do, chắc không muốn dễ dàng chết trong tay ta.”
Mộng Thạch nghe vậy thì khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc kinh ngạc, trong lòng thầm than thiếu niên này thật sự vô cùng thận trọng.
Sau đó y đặt chén trà xuống, khuôn mặt anh khí nho nhã hiện rõ dưới ánh đèn: “Công tử có thủ đoạn cứu ta, tự nhiên cũng có thủ đoạn giết ta, như công tử nói, ta đã tự tay giết ba kẻ trong Tôn gia đã hại con gái của ta, nhưng vẫn chưa tìm được tung tích tên buôn người đó.”
Thương Nhung vẫn luôn im lặng nghe y nói, ngước mắt lên vừa hay trông thấy bàn tay y đặt trên bàn từ từ nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt nàng di chuyển lên trên, thấy rõ khóe mắt đỏ hoe của y.
“Nếu không phải vì tên buôn người đó, làm sao con gái của ta lại bị Tôn gia mua về làm mộc nê chứ?” Giọng y như bật thốt ra từ trong kẽ răng: “Con gái của ta… nó mới sáu tuổi, chỉ vì lão thái gia Tôn gia ăn đan dược mà chết, nó làm mộc nê này, phải bị đầu độc chết, bộ hài cốt đã thiêu thành tro cũng phải bỏ vào hũ vàng, như một món đồ vật, ném vào quan tài của lão già đó để chôn theo…”
Thương Nhung nhìn tay y từ từ rơi xuống dưới bàn, góc bàn che khuất tầm nhìn của nàng, nhưng nàng biết, chắc chắn y đang sờ cái túi vải mà y luôn mang bên mình đó.
“Người Tôn gia đáng chết, tên buôn người đó cũng đáng chết.” Mộng Thạch nhắm mắt lại rồi mở ra, sắc mặt y trở nên lạnh lẽo và sắc bén: “Trời cao biển rộng, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ khiến hắn ta phải chết.”
Trong viện im lặng, y như chợt tỉnh mộng ngẩng đầu đón ánh mắt Thương Nhung, thấy nàng lập tức cúi đầu, y cũng nhanh chóng có thể thu lại cảm xúc hoàn toàn, bưng chén trà uống một ngụm, trên mặt lại treo lên nụ cười: “Thực sự không nên để những chuyện của ta làm phiền lòng hai vị, ta không nói nữa.”
Mộng Thạch ăn cơm có thể dùng cụm từ “gió cuốn mây tan” để hình dung, quan trọng là, y hoàn toàn không khách sáo, chỗ này gắp một đũa, chỗ kia gắp một đũa, Thương Nhung thấy đũa của y sắp đến miếng thịt kho mật cuối cùng, nàng hơi do dự không biết có nên tranh không, người bên cạnh đã cướp đũa của nàng, gắp lấy miếng thịt kho đó.
Đũa của Mộng Thạch dừng giữa đường, nhìn thiếu niên kia ném miếng thịt kho vào bát của Thương Nhung, y ngượng ngùng cười: “Xin lỗi, thực sự đã lâu rồi không được ăn thịt.”
Chiết Trúc không nói gì, Thương Nhung cũng cúi đầu ăn thịt, từ khi thấy Mộng Thạch đã tắm rửa sạch sẽ, nàng không nói với y một câu nào.
Lúc này Mộng Thạch hỏi tên nàng, nàng mím môi, hoàn toàn không muốn trả lời.
Mộng Thạch đã ba mươi mốt tuổi, nhưng dung mạo y cực kỳ đoan chính, mày dài phóng khoáng(*), đôi mắt tinh anh sáng ngời, râu để vừa đủ không ngắn không dài, dù không mặc đạo bào, cũng có vài phần khí chất tiên phong đạo cốt.
(*)Nguyên văn là: Mi phi nhập mai (眉飞入鬓): Kiểu lông mày dài như sắp chạm đến tóc mai, hơi xếch lên một chút, đây là lông mày của anh hùng.
Đây thực sự không phải dung mạo khiến người ta ghét bỏ sợ hãi, nhưng Thương Nhung lại không muốn nói chuyện với y, Chiết Trúc thản nhiên thu hết những biểu hiện bất thường của nàng vào mắt, lại lười biếng nói với Mộng Thạch: “Nàng ấy còn nhỏ tuổi, chưa có tên chính thức.”
Rốt cuộc là không có thật hay không, Mộng Thạch cũng không đào sâu, chỉ là chợt nghe tiếng động trong rừng ngoài viện, y theo đó nghiêng mặt nhìn, rồi hai ngón tay chỉ về phía bóng cành lá đung đưa trong ánh đèn trăng ngoài hàng rào trúc, sảng khoái cười: “Nếu cô nương cũng không có tên tự, vậy ta thấy hai chữ ‘Tốc Tốc’, vô cùng hợp với cô.”
Tốc Tốc(*).
(*)Tiếng gió thổi rì rào.
Thương Nhung gần như ngẩng đầu lên cùng lúc với Chiết Trúc, gió đêm mùa đông thổi qua rừng trúc thăm thẳm tĩnh mịch kia, mang theo từng tiếng, từng hồi âm vang.
Hoàn toàn không cần Mộng Thạch viết nét chữ xuống, họ đã nghe thấy hai chữ này.
Thật ra, Thương Nhung cũng hơi thích.
Phòng ngủ chỉ có hai gian, Mộng Thạch ở gian phòng bên nhỏ hẹp ẩm lạnh hơn. May mà trong phòng chính, lang quân chủ nhà đã chuyển thêm một chiếc giường, lại lấy màn Thiên Thủy Bích và một bức bình phong sa mỏng dài ngăn ở giữa, như vậy cũng miễn cưỡng chia một gian phòng chính thành hai bên.
Thân thể mệt mỏi rã rời khiến Thương Nhung vừa chạm gối đã chìm vào giấc ngủ.
Ngoài cửa sổ bóng đêm đen kịt, trong một khoảnh khắc, Chiết Trúc bị tiếng động nhỏ đánh thức, hắn chưa mở mắt đã chính xác nắm lấy thanh nhuyễn kiếm bên gối.
Còn ngái ngủ, hắn ngồi dậy, càng nghe rõ âm thanh đó hơn.
Trên án một ngọn đèn nhỏ như hạt đậu, ánh sáng yếu ớt.
Chiết Trúc xuống giường, lưỡi nhuyễn kiếm mỏng vén màn lên, hắn đi vòng qua bình phong, lặng lẽ đi đến bên kia, ánh đèn mờ nhạt chiếu thấy vệt nước mắt ướt đẫm trên mặt cô nương trên giường.
Trong mộng của Thương Nhung đầy tiếng sấm ầm ầm kèm theo tiếng mưa lạnh tí tách, nàng ở trong một hồ nước bằng máu nóng bốc đầy hơi, dùng hết sức lực muốn kéo người thiếu nữ kia ra.
Thương Nhung cứ khóc, cứ gọi tên thiếu nữ, nhưng nàng ta chỉ mở một đôi mắt trống rỗng, không có chút phản ứng nào.
“Minh Nguyệt, ngươi biết lỗi chưa?”
Cửa sổ chạm khắc son đỏ bị gió thổi mở, gió mưa không chút lưu tình tràn vào, màn the dài bị thổi bay loạn xạ, nàng ngước đôi mắt đẫm lệ, mờ mịt nhìn thấy bóng người sau màn.
Bước chân hắn dần đến gần, giọt lệ làm mờ tầm nhìn của nàng đã rơi xuống khỏi khóe mắt.
Khi nàng nhìn rõ, lại là gương mặt Mộng Thạch.
Thương Nhung gần như hét lên, bất chợt tỉnh giấc, nước mắt lưng tròng, nàng thậm chí còn không nhìn rõ thiếu niên đứng bên cạnh, chân trần chạy xuống giường.
Nàng như một cơn gió, vội vàng lướt qua, Chiết Trúc giương mắt, nhìn chăm chú vào tấm màn bị vạt áo nàng phất nhẹ qua, khẽ lay động, nhưng ngay sau đó cửa phòng mở toang, gió đêm ập đến cuốn màn sa xanh lam tùy ý tung bay.
Thương Nhung ngã ngồi trong tuyết ngoài sân, đôi chân bị che phủ trong tuyết đến lạnh buốt đau đớn, cả người nàng vẫn còn run rẩy, cố gắng thở gấp, gió lạnh ùa vào miệng mũi, nàng bị kích thích đến ho sặc sụa.
Cả tay phủ đầy tuyết lạnh lên mặt, nàng muốn dùng cái lạnh cực độ này để chứng minh lúc này mình đang tỉnh táo.
Có người giẫm tuyết dừng bên cạnh nàng.
Cả người nàng co ro, nhìn chằm chằm bóng người trên mặt đất một lúc, mới chậm rãi ngẩng đầu.
Thiếu niên khoác y phục mỏng manh, cứ thế cụp mi mắt nhìn nàng, nhìn mái tóc đen của nàng vương đầy hạt tuyết, nhìn dung nhan tái nhợt của nàng, cũng nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của nàng.
“Thương Nhung.”
Giọng hắn trong trẻo, bình tĩnh nói với nàng: “Cô đang ở Thục Thanh, không phải Ngọc Kinh.”
“Ta biết.”
Sau một hồi rất lâu, Thương Nhung mới tìm lại được giọng mình, trong rừng trúc vang tiếng xào xạc, nàng cứ thế ngước nhìn hắn, lại không kìm được tiếng nghẹn ngào:
“Chiết Trúc.”
“Khi nhìn thấy huynh, ta đã biết rồi.”
Bình luận về bài viết này