Chương 21: Búp bê vải

Hắn lặng lẽ cúi người ôm Thương Nhung lên, từng hạt tuyết trượt xuống từ váy nàng, nàng co chặt những ngón tay lạnh giá, trong vòng tay hắn, ngước đôi mắt sưng đỏ lên nhìn hắn.

Trong viện yên tĩnh, khung cửa sổ phòng bên tối đen một màu, bên trong cũng không có chút động tĩnh nào.

Thiếu niên bế nàng vào phòng đặt lên giường, thấy nàng run rẩy không ngừng, bèn kéo chăn đắp lộn xộn lên người nàng.

Hắn lặng lẽ nhìn nàng một lúc, rồi đột nhiên xoay người.

Thương Nhung nhìn hắn đi vào sau bình phong, tiếp theo là tiếng cửa phòng đóng lại, gió ngừng thổi, màn cũng nhẹ nhàng buông xuống.

Nàng nghe tiếng bước chân của hắn, thấy hắn lại đi ra từ phía sau bình phong, trong lòng ôm chăn của hắn.

“Có phải huynh.” Thương Nhung để mặc hắn đắp thêm một lớp chăn lên người nàng, giọng nàng bị gió cắt qua có chút khàn: “Đã nghe thấy ta nói gì không?”

“Đạm Sương.”

Chiết Trúc nhướn mí mắt mỏng lên, nhìn nàng.

Hắn đứng bên giường nàng rất lâu, nghe nàng nức nở thì thầm, ghép lại từ đầu đến cuối chỉ là một cái tên như vậy.

Trong phòng đột nhiên im lặng, Thương Nhung phát hiện sau khi hắn nói ra cái tên này, lại chẳng nói thêm lời nào nữa.

Hắn vốn luôn như vậy, đối với chuyện của nàng, hắn rất ít khi bộc lộ sự tò mò của mình.

“Tỷ ấy là tỷ tỷ thường đến quán thăm ta.”

Chiết Trúc vừa dùng ngón tay khẽ chạm vào ấm trà thử nhiệt độ, bất ngờ nghe thấy giọng nàng, hắn dừng lại một chút, quay đầu lại.

Nàng như một con nhím kỳ lạ.

Nàng giấu kín những bí mật của mình, mỗi khi có người hỏi đến, tất cả những chiếc gai nhọn của nàng chưa từng dùng để đâm người khác, mà là để hành hạ bản thân.

Nhưng đêm nay, nàng lại cẩn thận, như đang thử thăm dò, hé lộ với hắn một chút tâm tư.

Nếu không phải trăng sáng tuyết dày, nếu không phải hắn đưa tay về phía nàng, chắc chắn nàng sẽ tình nguyện ôm lấy mười lăm năm rối ren của mình, lặng lẽ tìm tới cái chết.

Chiết Trúc rót một chén trà nóng bưng đến cho nàng, nhưng hắn đã quấn nàng quá kỹ, nàng cũng không biết phải thò tay ra từ đâu, hắn đành áp chén trà vào đôi môi đã cóng đến trắng bệch của nàng.

Uống mấy ngụm trà nóng, nhiệt độ ấm áp lại khiến nàng liên tục liên tưởng đến hồ nước máu nóng đến mức gần như làm bỏng da người trong mơ, nàng lập tức mím chặt môi, không chịu uống nữa.

“Nàng ấy chết rồi à?”

Chiết Trúc đặt chén trà sang một bên.

“Ta nhìn thấy bọn họ ép tỷ ấy uống hết những viên thuốc luyện hỏng.”

Nàng như người mất hồn, đôi mắt từ từ cụp xuống: “Ta thấy tỷ ấy mất đi thần trí, cứ thế, hết lần này đến lần khác, tự đập đầu vào cột.”

Đập đến khi đầu vỡ máu chảy, vừa khóc vừa cười.

Hốc mắt lại ướt đẫm, Thương Nhung ngẩng đầu lên nhưng không thể nhìn rõ mặt hắn, nàng nói năng lộn xộn: “Sau đó, bọn họ đè tỷ ấy xuống nước! Tỷ ấy thấy ta, tỷ ấy gọi ta, tỷ ấy nói với ta, nước rất nóng, tỷ ấy rất đau…”

Nàng không thể kiềm chế được mà khóc thành tiếng: “Chiết Trúc, không phải nước, là thuốc tỷ ấy uống, tỷ ấy uống nhiều thuốc như vậy nên mới đau đớn thế… Ta nhìn bọn họ dìm chết tỷ ấy!”

Bao nhiêu bức tường người, luôn chắn trước mặt nàng, trong kẽ hở giữa những lớp áo của những người đó, nàng nhìn thấy một nữ tử trẻ như vậy cuối cùng đã trở thành một cái xác không còn cử động được nữa.

Nhưng nàng, chẳng làm được gì cả.

“Chỉ vì tỷ ấy nói với ta, tỷ ấy rất muốn dẫn ta đi xem bên ngoài như thế nào.”

Nàng gần như khóc không thành tiếng: “Chỉ vì tỷ ấy nói với ta, trên đời vốn không có thân thể thuần khiết tuyệt đối, chỉ có tâm hồn tuyệt đối thuần khiết, tỷ ấy hy vọng ta đừng bị trói buộc bởi những quy tắc người khác đặt ra cho ta, tỷ ấy hy vọng ta đừng quá nghe lời…”

“Rõ ràng chỉ còn năm ngày nữa là tỷ ấy sẽ xuất giá, tỷ ấy nói với ta, người tỷ ấy lấy, là một người lang quân tốt nhất trong mắt tỷ ấy.” Mái tóc nhạt màu bị nước mắt thấm ướt, dính vào gò má tái nhợt của Thương Nhung: “Nhưng mà, bọn họ đã giết chết tỷ ấy.”

Nàng trông thật đáng thương.

Chiết Trúc lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nàng, không nói một lời, gió tuyết đập vào cửa sổ phát ra những tiếng va chạm, ánh đèn chập chờn, một tay hắn nhẹ nhàng giơ lên, bóng đổ xuống màn cửa sổ không một tiếng động.

Ngón tay hắn vừa chạm vào đỉnh đầu đen nhánh của nàng, nàng đã như một đứa trẻ chưa từng nếm vị ngọt, bỗng được một viên kẹo, lập tức nghiêng cả đầu vào lòng hắn.

Lông mi chớp một cái, ngón tay Chiết Trúc khẽ chạm vào mái tóc đen của nàng chợt khựng lại giữa không trung, lúc này nàng đã khóc rất nhỏ, nhưng hắn cúi đầu nhìn một cái, vạt áo của hắn vẫn bị thấm ướt.

“Ta sẽ nhanh chóng ngưng khóc thôi.”

Nàng nghẹn ngào nói với hắn.

Chiết Trúc suy nghĩ một chút, vẫn thử đưa tay vỗ nhẹ đầu nàng.

Đây là một sự an ủi rất vụng về.

“Huynh đánh ta làm gì?” Vụng về đến mức Thương Nhung hoàn toàn không nhận ra đây là an ủi, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ.

”…”

Chiết Trúc khó chịu ngoảnh mặt đi, rồi hỏi nàng: “Mộng Thạch có giống người đã giết nàng ấy không?”

Thương Nhung ngẩn người, nàng chợt nhận ra thiếu niên trước mặt vốn là người cực kỳ thông minh, thận trọng sắc bén, nàng không thể tiết lộ với hắn thêm nữa.

“Chỉ là đôi mắt của ngài ấy… thoạt nhìn có hơi giống.” Lúc này nàng nghĩ kỹ lại, Mộng Thạch trẻ hơn nhiều, nhưng khi y xoay người dưới ánh đèn, thần thái lại cực kỳ giống.

Chiết Trúc nhạy bén nhận ra nàng bắt đầu thu mình lại, nhưng hắn nhìn nàng một cái, lại không nói gì, chỉ đỡ nàng nằm xuống, rồi đứng dậy: “Y xuất thân từ Bạch Ngọc Tử Xương quán, đạo sĩ ở đó đã lớn lên trong quán từ nhỏ, không phải người Ngọc Kinh.”

Màn the xanh biếc sau lưng thiếu niên khẽ lay động, ánh sáng ấm áp xuyên qua bình phong chiếu lên vai hắn, đôi mắt hắn lạnh lùng trong trẻo: “Huống chi ta còn ở đây.”

“Cô sợ y làm gì?”

Trong phòng trở lại vẻ yên tĩnh, nến trên giá đã cháy hết, ngọn lửa cuối cùng tắt ngấm, trong bóng tối cũng không biết Thương Nhung đã nhìn vào đâu thật lâu, rồi mới nhắm mắt lại.

Lần này, nàng không mơ.

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn còn một màu xanh thẫm, Thương Nhung đang ngủ thì bị véo má, nàng mơ màng mở mắt, thấy trong ánh nắng ban mai chưa sáng rõ, gương mặt trắng trẻo của thiếu niên còn dính theo những giọt nước, hắn đang quấn thanh nhuyễn kiếm vào đai lưng.

“Ta phải đến thành Thục Thanh một chuyến.”

Giọng hắn trong trẻo như sương sớm mùa đông: “Lần này không tiện dẫn cô theo.”

Sau khi Chiết Trúc đi, Thương Nhung không chống lại được cơn buồn ngủ lại ngủ thêm một giấc, khi tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng choang.

Ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, nàng mới nhận ra, trong viện này chỉ còn hai người là nàng và Mộng Thạch, bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên, nàng lập tức quay người nắm chặt con dao găm dưới gối.

“Tốc Tốc cô nương, trước khi Chiết Trúc công tử đi có bảo ta nấu thuốc trị phong hàn cho cô, mau ra uống thuốc đi!” Bên ngoài cửa là giọng nói mang theo ý cười của Mộng Thạch.

Vừa nghe hai chữ “Tốc Tốc”, Thương Nhung đã lập tức phản ứng lại.

Nàng nhìn bóng người mờ ảo qua màn cửa sổ, nhớ lại câu nói của thiếu niên trong tuyết đêm qua: “Cô đang ở Thục Thanh, không phải ở Ngọc Kinh.”

Nàng khẽ nâng mắt, đáp một tiếng.

Khi Chiết Trúc đi, đã đặt mặt nạ mới lên bàn, Thương Nhung mặc quần áo, rửa mặt xong, lập tức dán mặt nạ vào, đi ra ngoài.

Bên ngoài cửa không thấy phụ nhân nhà nông đã dẫn họ lên hôm qua, ngược lại Mộng Thạch đi ra từ nhà bếp, bưng một nồi đất, lại lấy một bộ chén đũa đặt lên bàn, ngẩng đầu thấy nàng trên bậc thềm, bèn mỉm cười với nàng: “Tốc Tốc cô nương, uống xong thuốc, hãy nếm thử xem nồi canh gà này ta nấu thế nào?”

Phong thái y đầy nho nhã, đôi mắt đã thu lại hết mọi vẻ sắc bén lạnh lùng, khi cười lên trông thân thiện hơn nhiều, Thương Nhung nhìn y trong ánh sáng rực rỡ như vậy, dường như lại thấy, y cũng không giống đến thế.

“Sao lại là ngài… làm thứ này?” Thương Nhung vẫn mở miệng.

“Lúc Vu nương tử đến, cô vẫn còn đang ngủ.” Mộng Thạch bưng một chén thuốc đặt lên bàn: “Ta tiện thể ghi nợ của nàng ấy một con gà, nấu một nồi súp gà hầm.”

“Ghi nợ gà?”

Thương Nhung chú ý đến câu này, bên hông nàng không đeo theo vật gì, bèn đặt vòng tay của mình lên bàn đẩy cho y, giọng nàng vẫn mang vài phần xa cách và thận trọng: “Ta không có bạc, ngài… hãy đưa cái này cho Vu nương tử đi.”

Mộng Thạch vừa liếc nhìn chiếc vòng ngọc trên bàn đã biết giá trị không hề nhỏ, y lắc đầu, cười nói: “Con gà này là ta ghi nợ, làm sao có đạo lý để cô trả nợ thay ta? Ta đã hỏi Vu nương tử, trong làng họ thiếu thầy dạy học, tuy ta từng là đạo sĩ chưa từng tham gia khoa cử, nhưng cũng đã đọc sách nhiều năm, nếu việc này thành, ta sẽ sớm trả được tiền con gà kia cho Vu nương tử.”

Nói xong câu này, Thương Nhung thấy y bưng chén thuốc đổ một ít vào chiếc chén trống trước mặt, sau đó y bưng chén lên từ từ uống từng ngụm.

Thương Nhung kinh ngạc nhìn y.

“Tốc Tốc cô nương, uống đi.” Đặt chén xuống, gương mặt Mộng Thạch lộ ra ý cười.

Y làm vậy một cách đường hoàng tự nhiên, đã xua tan đi sự cảnh giác và lo lắng ẩn sâu trong lòng nàng.

Thương Nhung cụp mắt, nhìn chằm chằm vào nước thuốc đen kịt, một lát sau, nàng bưng chén lên từ từ uống.

Mộng Thạch mở nắp nồi đất, hơi nóng tỏa ra, mang theo mùi thơm nồng của canh gà lan tỏa, Thương Nhung không kìm được nuốt nước bọt, nhưng trong miệng vẫn đầy vị đắng của thuốc.

“Canh gà này là món ta làm ngon nhất, năm xưa khi thê tử của ta còn sống, nàng cũng rất thích.” Mộng Thạch nói, múc một chén canh từ nồi đất ra tự mình uống trước, rồi mới đưa muỗng cho nàng, đũa cũng đặt bên tay nàng.

Thương Nhung ngồi trước bàn ăn cơm, Mộng Thạch thì ở bên cạnh bệ đá dùng nước chảy từ ống tre để giặt một con búp bê vải bẩn thỉu.

Thịt gà hầm mềm rục tróc xương, canh gà thơm nồng ngon ngọt, Thương Nhung không thể không thừa nhận, lời y nói không sai.

“Cô nương xem ta có giống người xấu không?”

Trong tiếng nước róc rách, chợt vang lên giọng nói của Mộng Thạch.

Thương Nhung lập tức quay đầu lại, thấy y vẫn đang chăm chú giặt con búp bê vải, nàng mím môi, một lát sau đáp: “Chỉ là đêm qua nhìn nhầm ngài thành một người quen của ta.”

“Nói vậy thì người quen đó của cô hắn không phải là người tốt.”

Mộng Thạch nói.

Thương Nhung cầm muỗng không động đậy, cũng không nói gì nữa.

“Cô nương xem ta như người quen xấu xa, nhưng ta lại thấy cô nương có khuôn mặt hiền lành.” Mộng Thạch vắt hết nước trên người con búp bê vải, lại hết sức trân trọng chỉnh trang lại cho nó.

Thương Nhung nghe tiếng ngước mắt lên, thấy y vì giặt một con búp bê vải mà làm ướt cả người, cả râu cũng dính những giọt nước, mà vạt áo cũng dính không ít lông gà chưa dọn sạch.

Y thật sự không giống.

Nàng nghĩ một lúc, nói: “Là ta không nên vì chuyện của mình mà thất lễ với ngài.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này