Chương 22: Hộp phấn son

Mộng Thạch không ngờ nàng lại đột nhiên nói vậy, y thực sự sửng sốt, lại nhìn tiểu cô nương luôn giữ phong thái đoan chính ấy, y lau khô nước trên tay, cười nói: “Tốc Tốc cô nương nói quá lời rồi, ta chỉ là một tử tù giết người, trong căn nhà cũ của thợ săn trên núi, cô nương lại chịu khoác áo tơi cho ta, múc canh cá cho ta, ta rất cảm kích.”

Trong mắt Thương Nhung thoáng lướt qua vẻ kinh ngạc, nàng nhớ khi nàng lấy áo tơi đắp lên người y, y vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh.

Nhưng lúc này y lại khẳng định chắc chắn, áo tơi là do nàng cho.

“Là bọn họ hại con gái của ngài trước.” Thương Nhung hoàn hồn, dù trong lòng càng thêm đề phòng, nhưng lời nói ra vẫn rất nghiêm túc: “Quan phủ không thể giúp đạo trưởng đòi lại công đạo, nhưng ngài dám quyết tâm chết để báo thù cho con gái, ta rất kính phục ngài.”

Nàng ngừng một chút, lại nói: “Áo tơi là do thợ săn trên núi để lại, canh cá là do Chiết Trúc nấu, còn ta, cùng lắm chỉ là nhấc tay một cái, đạo trưởng không cần để tâm.”

Ánh nắng càng thêm rực rỡ, chiếu xuống khiến tuyết đọng trên mái nhà nhỏ giọt tí tách, hóa thành nước rơi xuống. Thương Nhung ăn xong cơm canh gà, nhìn Mộng Thạch phơi con búp bê vải đã giặt sạch trong cái rổ trên giá gỗ, y lại múc canh gà vào lọ sành, nói: “Gà là của Vu nương tử, đương nhiên phải gửi cho nàng ấy nếm thử một phần.”

Thương Nhung nhớ lại bữa tối hôm qua đầy đủ hương vị, ánh mắt nàng dừng lại trên những chùm đỏ rực trên vách núi không xa, đó là màu sắc rực rỡ nhất trong khu rừng này.

“Cô nương định làm gì?” Mộng Thạch ngẩng đầu, thấy Thương Nhung đứng dậy.

Thương Nhung không biết cái đó gọi là gì, đưa tay chỉ chỉ.

“À, gai lửa.” Mộng Thạch vừa nhìn đã hiểu, y bỏ dở công việc đang làm, vội nói: “Cô cứ ngồi đó, để ta đi là được.”

Y vừa nói vừa bước ra ngoài viện, đến chỗ vách núi trong rừng, Thương Nhung chỉ thấy y nhẹ nhàng mượn lực nhảy lên, đã bẻ được vài chùm gai lửa rực rỡ.

Đợi Mộng Thạch mang gai lửa đến trước mặt Thương Nhung, nàng đón lấy khẽ nói tiếng cảm ơn, lại hỏi: “Ngài biết võ công à?”

“Biết một chút, không nhiều.”

Mộng Thạch điều chỉnh lại ống tay áo một cách qua loa, phủi những chiếc lá dính trên người: “Ta xuất thân từ Bạch Ngọc Tử Xương quán ở Đinh Châu, từ nhỏ đã tu luyện một số võ công để giúp thân thể khỏe mạnh, nếu không như vậy, ta làm sao có thể giết được ba con sói Tôn gia.”

Thương Nhung dùng kéo cắt tỉa cành lá gai lửa, nghe y nhắc đến Bạch Ngọc Tử Xương quán thì không kìm được hỏi: “Bạch Ngọc Tử Xương quán của các ngài có luyện đan không?”

“Thời buổi này, có mấy đạo quán Chính Dương không luyện đan chứ?”

Mộng Thạch bóc lạc rang ném vào miệng: “Quán chúng ta chia làm bốn điện Tứ Tượng – Thương Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ, từ nhỏ ta đã ở điện Huyền Vũ, nhưng sư phụ ta lại rất lười, ông không thích luyện đan, nên dạy bọn đệ tử chúng ta cũng không thích cái trò luyện đan tu tiên đó, cũng chỉ mỗi khi đến rằm, tùy ý nộp vài viên là xong.”

“Đã không thích những thứ này, sao các ngài không gia nhập Cửu Thanh giáo?” Lần đầu tiên Thương Nhung gặp đạo sĩ Chính Dương giáo không thích luyện đan tu hành.

“Thiên gia tôn Chính Dương giáo là chính thống, cô xem Cửu Thanh giáo giờ đã sa sút đến mức còn gì để ăn nữa đâu?” Mộng Thạch lại tiếp tục nói: “Nhưng cơm ở Bạch Ngọc Tử Xương quán ngon và đủ no, cô nói xem, chúng ta nên chọn thế nào?”

“Đạo trong thiên hạ này, vì người mà có muôn vàn biến hóa, có người hướng tới cái gọi là tu tiên thành thần, còn có người nhập đạo, chỉ vì hai chữ.”

“Hai chữ gì vậy?” Thương Nhung cắt một mảnh lá, ngước mắt lên.

“Tu tâm.”

Gió hiu hiu thổi lướt qua râu Mộng Thạch, đôi mắt y sáng ngời có thần: “Không mong trường sinh không cầu thần tiên, chỉ cầu đạo pháp thuận theo tự nhiên, làm người tốt, không tự chuốc khổ, không tự rước thêm phiền nhiễu, không mất đi chí tiến thủ.”

Một tiếng kéo cắt trong trẻo vang lên, tay Thương Nhung khựng lại.

Có lẽ thấy qua một hồi lâu nàng vẫn không có động tĩnh gì, Mộng Thạch bèn gọi: “Tốc Tốc cô nương? Cô sao vậy?”

Thương Nhung hoàn hồn, lắc đầu:

“Chỉ là lần đầu nghe có người nói với ta về ‘đạo’ như vậy.”

Cây gai lửa đã cắt tỉa được cắm vào chiếc bình sứ men xanh rất đẹp, Mộng Thạch đặt gai lửa và canh gà vào giỏ. Tiếng xào xạc trong rừng dường như còn xen lẫn một số tiếng động khác, từ lâu Mộng Thạch đã biết trong rừng có người canh gác, mới nói với Thương Nhung: “Ta đi vào trong thôn một chuyến, cô nương đừng sợ, nơi này rất an toàn.”

Mộng Thạch vừa đi, trong sân vắng lặng.

Thương Nhung chỉ ngồi bên ngoài thêm một lúc, rồi trở vào nhà, nàng vén màn đi đến bên giường, một dải ánh sáng rọi từ ngoài song cửa chiếu lên gối của nàng.

Nàng nhìn chằm chằm vào dải ánh sáng đó, nhớ đến thiếu niên đứng bên giường nàng lúc sáng sớm.

Thương Nhung lặng lẽ quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hắn đi làm gì rồi?

***

Phố Động Đình thành Thục Thanh ẩm ướt, một cỗ xe ngựa nghiền qua đống tuyết chưa tan hết, dừng lại trước một tiệm phấn son.

“Thập Thất Hộ Pháp, người đó chính là Tiền Vân Hương.”

Khương Anh nhìn nữ nhân trong xiêm y gấm vóc, búi tóc cài hoa được đỡ xuống xe, bèn nói với thiếu niên bên cạnh: “Năm xưa nàng ta là kỹ nữ sắc nghệ song toàn, nổi danh gần xa ở thành Thục Thanh, sau này nàng ta chuộc thân, mở một sòng bạc trong thành, kinh doanh cho đến nay.”

“Thuở đó nàng ta đang ở thời kỳ nổi danh, dù trong tay có tích cóp, làm sao tú bà trong kỹ viện có thể dễ dàng thả nàng ta, nàng ta bề ngoài là tự chuộc thân, thật ra là nhờ vào Lưu Huyền Ý, nàng ta mới có thể hoàn toàn thoát khỏi chốn phong nguyệt.”

Lưu Huyền Ý với tư cách là Môn chủ Thiên Phục Môn, nhiều năm nay luôn đối đầu với Trất Phong Lâu, giành việc, giết môn đồ, thù hận hai bên đã đến mức không thể hòa giải, đến đầu năm nay, Trất Phong Lâu đại phá Thiên Phục Môn.

Nhưng Lưu Huyền Ý đã trốn thoát.

Cũng chỉ tới gần đây, Trất Phong Lâu mới điều tra ra mối quan hệ bí mật giữa gã ta và Tiền Vân Hương.

Chiết Trúc đáp nhẹ một tiếng, ăn nốt nửa miếng bánh gạo trong tay, đưa túi giấy còn lại cho hắn ta, rồi sải bước nhanh đi về phía đối diện.

Khương Anh vội vàng theo sau, hắn ta vừa bước vào tiệm phấn son đã thấy một góc váy của Tiền Vân Hương, nghe thấy tiếng bước chân nàng ta lên lầu.

“Có phải hai vị công tử muốn chọn phấn son giúp người khác không?” Chưởng quỹ thấy hai vị khách nam trong đám khách nữ cũng không lấy làm lạ, trước giờ vốn luôn có một số nam tử đến mua phấn son tặng cô nương.

“Chọn cho ta một hộp.”

Khương Anh chưa kịp lên tiếng, đã nghe thiếu niên đột nhiên nói.

Hắn ta hơi ngẩn người, thấy ánh mắt lạnh lùng của thiếu niên liếc qua, hắn ta vội gật đầu: “Vâng.”

Không phải Khương Anh chưa từng có người thương, đối với hắn ta, chọn những thứ này vô cùng đơn giản, hắn ta nhanh chóng chọn ra một hộp, chưởng quỹ nhìn thấy cũng cười: “Đây là món bán chạy nhất gần đây, mắt nhìn của công tử thật tốt.”

Bọn họ vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa đi xuống bậc thang, Khương Anh đã thấy Tiền Vân Hương cũng ra khỏi tiệm, để nữ tỳ đỡ lên xe ngựa.

“Chủ tiệm này, quả nhiên là tình nhân của nàng ta.”

Khương Anh không nhịn được cười một tiếng: “Nếu Lưu Huyền Ý biết được, chỉ sợ gã ta sẽ không ngồi yên.”

“Vậy thì nghĩ cách cho gã ta biết.”

Chiết Trúc tùy ý nhét hộp phấn hồng vào trong ngực.

Khương Anh chưa kịp đáp lại, đã có một thanh niên vội vàng chạy đến, ghé vào tai hắn ta nói vài câu, hắn ta nghe xong, lập tức nói với thiếu niên áo đen: “Hộ Pháp, thật sự có cơ hội rồi.”

“Hắn vừa nghe được Tiền Vân Hương và tình nhân của nàng ta sẽ gặp nhau vào đêm nay.”

“Đêm nay?”

Chiết Trúc nhíu mày một cái, nhìn hắn ta: “Gặp nhau thì gặp nhau, sao còn phải đợi đến đêm?”

“… Ừm.” Khương Anh hơi lúng túng, lúc này hắn ta mới chợt nhớ ra, vị Thập Thất Hộ Pháp này vẫn còn là thiếu niên mười sáu tuổi chưa ra đời, hắn ta đành phải uyển chuyển nói: “Có một số việc, ban ngày… không thích hợp lắm.”

Chiết Trúc liếc hắn ta một cái kỳ lạ.

“Hộ Pháp có việc gấp khác không?” Khương Anh vội chuyển đề tài.

“Về ăn cơm.”

Giọng Chiết Trúc lạnh nhạt.

”…” Khương Anh thoáng chốc không biết mình nên nói gì, đành lau mồ hôi trên trán, bảo người đem tin tức truyền vào sòng bạc.

Lưu Huyền Ý không ở nhà Tiền Vân Hương, nhưng một sòng bạc lớn như vậy, làm sao một mình Tiền Vân Hương có thể kinh doanh tốt được, trong đó chắc chắn có người của Lưu Huyền Ý.

Chỉ cần tin tức này được truyền vào sòng bạc, không sợ Lưu Huyền Ý không biết.

Khi trời hoàn toàn tối, cỗ xe ngựa đậu trước tiệm phấn son ban ngày lại lặng lẽ chạy vào con ngõ sâu trong đêm, dừng trước cổng một căn viện.

Chiết Trúc ẩn trong bóng tối đen kịt trên cây, lạnh lùng nhìn Tiền Vân Hương xuống xe, hai nữ tỳ cung kính đứng bên xe ngựa, chỉ có một mình nàng ta đẩy cửa đi vào.

Sau bức tường viện, ánh đèn mờ ảo, loáng thoáng thấy một nam tử thân hình cao ráo đi từ trong phòng ra đón nàng ta, hai người ôm ấp trong sân, không biết nói gì, chẳng mấy chốc đã dìu nhau vào phòng.

Ánh trăng lấp lánh, người đánh xe và hai nữ tỳ đều bị đánh ngất nhét vào xe, ngay sau đó, mấy bóng người nhẹ nhàng đáp xuống sân.

Khương Anh bước lên thềm, lắng nghe động tĩnh trong phòng, rồi một chân đá tung cửa.

Chiết Trúc ngậm viên kẹo bước qua ngưỡng cửa, ngước mắt mơ hồ thấy sau tấm màn sa mỏng kia, hai cái miệng nam nữ dính vào nhau, sau đó, một bàn tay che trước mắt hắn.

Tiếng kêu thét the thé của nữ tử vang lên, nam nhân hoảng hốt kêu: “Các ngươi là ai?!”

Chiết Trúc bày ra gương mặt không biểu cảm nhìn về phía Khương Anh đang che mắt mình.

“Hộ Pháp, đừng để bẩn mắt ngài.”

Khương Anh vội vẫy tay với thuộc hạ, có hai người lập tức hiểu ý, tiến tới vén màn lên, động tác cực nhanh quấn hai người đang khỏa thân kia vào chung một cái chăn, lại lấy màn làm dây trói lại.

Nến trong phòng bị thổi tắt, nam nữ bị trói chung trên giường hoàn toàn không dám phát ra một tiếng động, ánh trăng rọi vào song cửa, trên cửa sổ chiếu bóng đôi uyên ương đang quấn quýt.

Thật là tình tứ.

Trong tình cảnh yên tĩnh như vậy, tiếng ngói rơi nhẹ bên ngoài càng trở nên rõ ràng hơn, Khương Anh lập tức cảnh giác.

“Tiền Vân Hương!”

Một bóng người cao lớn đáp xuống trước cửa, giọng nói trầm khàn đầy tức giận vang lên, hai cánh cửa bị đập vỡ nát, khói bụi tứ tung.

Lưu Huyền Ý bày ra mặt mày dữ tợn, giẫm lên ván cửa gỗ vỡ nát bước vào, nhưng lại thấy hai người trên giường đã bị trói lại với nhau, miệng còn bị nhét vải.

Sắc mặt gã ta đột nhiên cứng đờ, chậm rãi quay đầu, mượn ánh trăng đã cùng gã ta phá cửa xông vào, thấy thiếu niên ngồi trên ghế thái sư bên kia.

Gã ta lập tức quay người xuống thềm, trong chớp mắt, mấy sát thủ Trất Phong Lâu ẩn nấp trong sân đã rút kiếm ra đáp xuống, gã ta cũng rút đao bên hông ra, vẻ mặt âm trầm đón đỡ.

Dù sao Lưu Huyền Ý cũng là Môn chủ Thiên Phục Môn, gã ta đánh bại mấy sát thủ một cách cực kỳ nhẹ nhàng, cũng không ham chiến, mượn lực nhảy lên mái nhà.

Một bóng người lướt qua, vạt áo mang gió phất qua gò má Lưu Huyền Ý, bước chân gã ta khựng lại, nhìn chằm chằm Khương Anh đang chặn đường mình, nhưng cũng chỉ trong giây lát, gã ta đã phi thân lên, giơ tay vung đao.

Trong lúc gấp rút, Khương Anh lấy lưỡi kiếm chống đỡ, nhưng nội lực của Lưu Huyền Ý quá mạnh, chiêu thức cũng cực kỳ độc ác, hai đầu gối hắn ta bị ép quỳ mạnh xuống, ngói vỡ vụn.

Khương Anh ngẩng đầu, thanh đao đã vòng qua kiếm của hắn ta, sắp chạm vào cổ.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một chiếc lá bạc như sao băng, đâm xuyên qua không khí bay tới, Lưu Huyền Ý phản ứng cực nhanh, ngửa mặt né tránh, lưỡi đao cũng lệch đi mấy phần, cắt rách vạt áo của bóng người đang bay vút đến.

Gã ta lùi lại hai bước, nhìn rõ gương mặt của thiếu niên áo đen đột ngột xuất hiện trên mái nhà.

“Thập Thất Hộ Pháp…”

Đầu gối Khương Anh đau dữ dội, nghiến răng gọi một tiếng.

Nhưng Chiết Trúc mắt điếc tai ngơ, hắn cụp mắt xuống, thấy hộp gỗ vỡ nát rơi trên ngói, bột phấn đỏ như chu sa còn sót lại trên vạt áo hắn rơi xuống rào rào.


Bình luận

Bình luận về bài viết này