Chương 23: Đêm giết người

Trong ngõ, người Lưu Huyền Ý dẫn đến nghe thấy động tĩnh bèn phá cửa xông vào, hai phe lập tức giao chiến. Khương Anh không kịp để ý đến hai bên đầu gối đau buốt, phi thân xuống dưới, kiếm chém đứt một người.

Cùng lúc đó, Lưu Huyền Ý trên mái hiên vung đao chém ngang về phía thiếu niên áo đen, lưỡi đao nhẹ nhàng sượt qua lưỡi kiếm mỏng, phát ra âm thanh chói tai. Chỉ thấy thiếu niên nhảy vọt lên một cú tránh được, cổ tay vừa nâng lên, thanh nhuyễn kiếm xoay một vòng trong tay hắn, hàn quang chuyển động, nhẹ nhàng vòng qua sau đao của đối phương, ép tới cổ họng gã ta.

Lưu Huyền Ý ngửa người ra sau, chật vật tránh được, nhưng râu dưới cằm vẫn bị cắt đứt một lọn. Tim gã ta giật thót, lúc này khi nhìn lại đôi mắt đen tĩnh lặng của thiếu niên, gã ta lập tức bớt đi vài phần khinh thường, đôi tay nắm chuôi đao càng siết chặt.

Nín thở tập trung, Lưu Huyền Ý hai chân đạp vào ngói, nhảy vọt lên không trung, rồi chém thẳng xuống thiếu niên. Thiếu niên trước tiên nghiêng người rồi dùng kiếm chặn lưỡi đao nặng nề, lưỡi nhuyễn kiếm dẻo cong lại, nhưng thiếu niên lại lợi dụng khoảnh khắc lưỡi kiếm mỏng bật trở lại, xoay người tấn công vào lưng gã ta.

Suy cho cùng Lưu Huyền Ý cũng là nhân vật kiệt xuất trong giang hồ, gã ta phản ứng cực nhanh, trở tay đưa đao qua lưng, chặn đòn tấn công của thiếu niên, rồi xoay người giao chiến đao kiếm với hắn.

Đêm đen gió lạnh, chỉ có ánh sáng từ đao kiếm nhanh như sao băng, trong tiếng va chạm vang vọng, Lưu Huyền Ý dần lờ mờ thấy bóng dáng một người giữa những chiêu kiếm đẹp mắt và sắc bén của thiếu niên.

Gã ta chỉ thoáng mất tập trung, đã bị thiếu niên nắm lấy cơ hội, lưỡi kiếm mỏng như lá lập tức cắt một vết thương chảy máu trên vai gã ta. Gã ta đau đớn kêu lên, vung một chưởng đánh vào ngực thiếu niên, rồi lập tức xoay người nhảy lên, đáp xuống mái hiên đối diện.

Ánh trăng như dải lụa, nhưng ánh sáng rơi trên mái hiên lại nhạt nhòa lạnh lẽo. Lưu Huyền Ý ôm vai, nheo mắt quan sát lại thiếu niên cầm kiếm đối diện: “Tiểu tử, đạo sĩ Diệu Thiện là gì của ngươi?”

“Vậy tại sao ngươi lại ở Trất Phong Lâu?”

Ánh mắt của hắn càng trở nên quái lạ.

Diệu Thiện gì chứ.

Chiết Trúc lau vết máu bên môi, lạnh lùng cười: “Lão già, ngươi vẫn luôn nhiều lời như vậy sao?”

“Diệu Thiện đang ở đâu? Chẳng lẽ lão đang ở Trất Phong Lâu?” Sắc mặt Lưu Huyền Ý càng trở nên tái nhợt, mắt gã ta nhìn xuống, không biết vừa tự liên tưởng điều gì, rồi lại hung hăng nhìn Chiết Trúc: “Ngươi nói, có thật là nàng ấy đã ở bên tên Diệu Thiện đó không? Lão chẳng qua cũng chỉ là một đạo sĩ ngu ngốc, tại sao nàng ấy lại nhất quyết phải là lão?”

“Nàng ấy” trong miệng gã ta, tất nhiên là chỉ Lâu chủ Trất Phong Lâu.

Lưu Huyền Ý như thể vừa tự mình gợi lên ma chướng, hoàn toàn không đợi Chiết Trúc mở miệng, gã ta đã đạp vỡ ngói lấy đà nhảy lên, vung đao về phía Chiết Trúc.

Lần này, thế công của Lưu Huyền Ý càng mạnh mẽ hơn, hai tay cầm đao, mỗi một chiêu thức đều rót đầy nội lực, vừa ra đao đã gây nên từng trận gió mạnh.

Lưỡi kiếm trong tay Chiết Trúc xoay tròn, đỡ được từng chiêu của gã ta. Hai người một trước một sau, khi cao khi thấp, liên tiếp nhảy qua mấy mái hiên. Trên đường gờ mái hiên, gió lạnh thổi cho quần áo bay phần phật, hai người giao chiến đao kiếm, khắp người Lưu Huyền Ý toàn là vết thương, Chiết Trúc cũng có mấy vệt máu.

“Diệu Thiện mất tích đã mười sáu năm.” Lưu Huyền Ý trừng mắt nhìn khuôn mặt cực kỳ trẻ của thiếu niên: “Còn ngươi bây giờ, bao nhiêu tuổi?”

Chiết Trúc vô cùng chán ghét bộ dạng lắm lời của gã ta, giơ chân đá mạnh vào bắp chân gã ta, khiến gã ta quỳ mạnh một gối xuống, thân hình thấp hơn, lưỡi kiếm của Chiết Trúc lại ép sát. Lưu Huyền Ý vội vàng giơ đao lên đỡ, nhưng lưỡi đao của gã ta đã lệch nửa tấc, lưỡi kiếm của thiếu niên đâm mạnh vào xương đùi gã ta.

Lưu Huyền Ý ngửa mặt kêu đau, tay còn chưa kịp nắm chặt chuôi đao hơn, thiếu niên đã rút kiếm ra, chuôi kiếm đập vào hổ khẩu gã ta.

Đao tuột khỏi tay, rơi xuống dưới mái hiên.

Lưu Huyền Ý chỉ còn cách tiến sát, đấu tay không với thiếu niên, chưa đầy một giây lát, gã ta đã bị lưỡi kiếm mỏng đâm đến nỗi cả lòng bàn tay máu me be bét, gã ta gầm lên một tiếng, trong khoảnh khắc một chưởng của gã ta hung hãn đánh úp về phía thiếu niên, ngực gã ta đã bị một kiếm xuyên thủng.

Gió dường như ngừng lại trong chốc lát, Lưu Huyền Ý chậm chạp hạ mắt nhìn lưỡi kiếm trước ngực, rồi ngẩng đầu lên, gã ta phun máu ra, nhưng đôi mắt vẫn đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi chắc chắn là đứa con hoang của nàng ấy với Diệu Thiện.”

“Chắc chắn là…”

Trong mắt Lưu Huyền Ý đầy oán hận, lòng đầy căm thù, những lời lẩm bẩm còn lại của gã ta đã bị máu dâng lên cổ họng nhấn chìm, thân hình cao lớn ngã xuống, nặng nề rơi xuống lối vào ngõ vắng người, chết không nhắm mắt.

Những giọt máu từ lưỡi kiếm rơi xuống không một tiếng động, Chiết Trúc đứng lặng trên mái hiên, ánh trăng như sương bạc chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của hắn.

“Hộ Pháp!”

Khương Anh dẫn người vội vã chạy đến, dưới ánh đèn mờ ảo trong con ngõ, nhìn thấy Lưu Huyền Ý đã tắt thở, máu nhuộm đỏ lớp tuyết chưa được quét sạch, lặng lẽ tạo thành một vũng máu.

Chiết Trúc nhảy xuống từ mái hiên, khí huyết trong lồng ngực cuộn trào, hắn thoáng thấy hơi chóng mặt, suýt thì không đứng vững, Khương Anh vội tiến lên đỡ lấy hắn.

“Người đã giết sạch hết chưa?”

Chiết Trúc nhắm mắt lại, gắng gượng ổn định lại tinh thần, vùng khỏi tay hắn ta.

“Không còn một ai sống sót.”

Khương Anh cúi đầu đáp.

”Ừm.”

Chiết Trúc nhấc mũi kiếm lên, giọng điệu lạnh lùng: “Dọn dẹp gã ta đi.”

Khương Anh theo mũi kiếm của hắn liếc nhìn thi thể ở đầu ngõ một lần nữa, quay đầu lại chắp tay hô vâng, lúc này một thuộc hạ dắt ngựa đến, Chiết Trúc cuốn thanh nhuyễn kiếm vào đai ngựa, xoay người lên ngựa.

Tiếng vó ngựa vang lên trong ngõ, Khương Anh nhìn thiếu niên trên lưng ngựa, trông không có vẻ có gì khác thường, hắn ta lập tức quay mặt đi ra lệnh cho người nhanh chóng xử lý xác chết và vết máu trên mặt đất.

Đêm đen kịt, Chiết Trúc một mình cưỡi ngựa qua phố, con đường rộng lớn không một bóng người, ngay cả quầy đồ ăn nhỏ dưới mái bạt cũng đã tắt lửa.

Nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi rượu, hắn khẽ hít một hơi, trên đầu một chuỗi đèn lồng hoa rực rỡ đan xen ánh sáng và bóng tối, rơi đầy người hắn, chói mắt.

Hắn vung roi thúc ngựa, phóng nhanh ra khỏi thành.

Thôn Đào Khê cách khu rừng trúc kia một con sông nhỏ, Chiết Trúc cưỡi ngựa từ thành Thục Thanh chạy về, bầu trời đã có xu hướng hửng sáng.

Ngựa bước lên cầu vòm đá, vừa đi vào rừng trúc, hắn càng thêm chóng mặt, cảm giác mệt mỏi và cạn kiệt sức lực bao trùm tâm trí dần trở nên trì trệ. Đến cổng viện, hắn xuống ngựa, gắng gượng chống đỡ cơ thể, lảo đảo bước vào sân, từng bước leo lên bậc thang, hắn thở hổn hển, trong tình trạng nhìn không rõ, ngay khoảnh khắc toàn thân nghiêng về phía trước, “kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa đột nhiên mở ra.

Thương Nhung chưa kịp nhìn rõ hắn, chỉ cảm thấy một bóng đen đè xuống, nàng không kịp phòng bị, ngã ngửa xuống đất.

Gió lạnh buổi sáng sớm ùa vào qua cánh cửa rộng mở, cuốn theo tấm màn the thủy bích bay tứ tung đan xen vào nhau, thiếu niên đè trên người nàng, hơi thở kề sát cổ nàng, mi mắt Thương Nhung run rẩy, một lúc sau, nàng mới đưa tay đặt lên lưng hắn, bàn tay đầy máu ướt nhẹp khiến người ta kinh hãi.

“Chiết Trúc?”

Nàng vội gọi hắn, nhưng hắn vẫn không có phản ứng, nàng vừa cử động, cảm thấy một thứ gì đó mát lạnh, mềm mại bất ngờ chạm nhẹ vào cổ họng nàng, nàng bỗng khựng lại.

“Sao Tốc Tốc cô nương lại…”

Mộng Thạch nghe thấy tiếng động, áo ngoài còn chưa kịp mặc chỉnh tề đã vội vã chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng này ngoài ngưỡng cửa, những lời còn lại đã bị nuốt xuống, y vội đến đỡ thiếu niên đang bất tỉnh đặt lên giường.

Y quay đầu lại thấy Thương Nhung bưng đến một bọc đồ, đổ hết các lọ thuốc bên trong ra bàn, y bèn lấy ấm nước nóng trên bếp lò rót vào trong bồn, rồi nói với nàng: “Đừng lo, ta cũng biết chút y thuật, cô mau ra ngoài đi, đừng nhìn nữa.”

Thương Nhung nghe vậy, liếc nhìn thiếu niên với vẻ mặt tái nhợt trên giường, nàng mím môi, lắc đầu, đứng im tại chỗ.

Mộng Thạch cũng không khuyên thêm, biết không thể chậm trễ hơn nữa, y vội vàng cởi áo thiếu niên ra kiểm tra vết thương, vai và cổ trắng ngần của thiếu niên lộ ra, một vết thương gớm ghiếc đã chảy máu trở lại vì bị lớp vải sượt qua, chảy dọc xuống cánh tay.

Thương Nhung hơi quay mặt đi không dám nhìn nữa, nhưng vẫn ngửi thấy mùi tanh nồng càng ngày càng đậm trong phòng.

Suốt quá trình, Mộng Thạch không dám lơ là một chút nào, đã nhiều năm không chữa vết thương ngoài nghiêm trọng như vậy, y dùng hết sức lực mới cầm được máu cho thiếu niên, làm sạch nhiều vết thương lớn nhỏ trên người, làm xong những việc này, y đã đẫm mồ hôi.

Đóng cửa phòng lại, Mộng Thạch và Thương Nhung đứng trên bậc gỗ, y lau mồ hôi trên trán, nói: “Đã cầm được máu, cần phải hái thêm thuốc về sắc, cô yên tâm, tính mạng cậu ấy không sao đâu, chỉ là…”

Y muốn nói lại thôi.

“Cái gì?” Thương Nhung ngẩng đầu lên.

Mộng Thạch sờ râu, nhíu mày nói: “Thuốc cô mang đến tuy công hiệu tốt, nhưng bôi lên vết thương rất đau, thế nhưng cho dù là khi ta làm sạch vết thương hay bôi thuốc, cậu ấy đều không có chút phản ứng nào.”

“Nếu ta đoán không sai…”

Giọng Mộng Thạch xen thêm vài phần khó mà tin nổi:

“Có lẽ cậu ấy đã mắc một chứng bệnh kỳ lạ không thể cảm nhận được đau đớn.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này