Từ lâu Thương Nhung đã biết hắn không giống người thường.
Trong căn viện nhỏ trên núi ở Nam Châu, nàng từng thay hắn bôi thuốc, cũng từng nghe thấy nửa câu nói mơ hồ của lão đại phu ở y quán trong trấn Dụ Lĩnh.
Nhưng, trên đời này thực sự có người sinh ra đã không biết đau sao?
“Căn bệnh này chỉ tồn tại ở một số rất ít người, phần lớn người mắc chứng này là bẩm sinh, vì không thể cảm nhận được đau đớn, nên họ không thể phán đoán được sức tổn hại của bất kỳ vết thương nào gây ra cho mình.” Mộng Thạch nói, không khỏi nhìn về phía cánh cửa phía sau, vẻ mặt y trở nên phức tạp: “Nhưng rốt cuộc, cậu ấy đã học được một thân võ công này thế nào?”
Giết người uống máu, vậy mà cũng đã sống được mười sáu năm.
Trời càng lúc càng sáng, Mộng Thạch cũng không trì hoãn, chỉ dặn dò vội vài câu với Thương Nhung, rồi đi đến thôn Đào Khê tìm thuốc. Trước đó y đã từng trò chuyện với phu quân của Vu nương tử khi đến nhà nàng ấy bắt gà, thôn Đào Khê không phải ai cũng xây được một sơn cư như thế này để văn nhân nhã sĩ tạm trú.
Người thôn Đào Khê, chủ yếu vẫn sống bằng nghề hái thuốc, ngay cả gia đình Vu nương tử cũng chưa từng từ bỏ nghề hái thuốc này, vì vậy Mộng Thạch cũng không cần chạy một chuyến đến thành Thục Thanh.
Trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại một lò than đỏ rực thỉnh thoảng phát ra tiếng lách tách, gió lạnh thổi đến, làm cọc gỗ của song cửa sổ lắc lư nhẹ. Thương Nhung ngồi yên lặng một bên, cắn một miếng bánh Mộng Thạch để lại rồi không còn muốn ăn nữa, nàng không nhịn được nhìn về phía người trên giường, thấy trán hắn đầy mồ hôi li ti.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, tìm một chiếc khăn lau mồ hôi trên trán hắn. Trước đây khi ở trong cung, nàng biết rõ nhất đội đồ trên đầu đi ngủ khó chịu thế nào, nên sau khi lau mồ hôi, nàng cẩn thận tháo chiếc vương miện bạc trên búi tóc hắn đặt sang một bên.
Ngồi xuống bệ gỗ, Thương Nhung nghe tiếng thở đều đặn của hắn, nàng nhìn hắn một lúc rồi cảm thấy buồn ngủ.
Hắn đã đi mất một ngày một đêm, đêm qua Thương Nhung ngủ không ngon, nửa đêm tỉnh giấc, nàng ngồi một mình trong căn phòng im ắng này canh một ngọn nến, đã chống chọi rất lâu.
Khi trời chưa sáng, nàng nghe thấy tiếng động nhỏ trong sân, bèn chạy xuống giường, nào ngờ nàng vừa mở cửa, hắn đã nặng nề đè xuống, cùng nàng ngã xuống đất.
Hai tay đặt trên mép giường, nàng tựa mặt lên đó, trong lúc mơ màng, nàng hé mắt, tầm nhìn vô tình dừng lại ở một đoạn xương cổ tay lộ ra từ ống tay áo hắn.
Ở nơi cổ tay trắng nõn là một vết sẹo cũ nhiều năm, sâu hoắm và dữ tợn.
Cơn buồn ngủ tan biến trong giây lát, Thương Nhung ngồi thẳng dậy, nàng đờ đẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt không có một giọt máu của thiếu niên, một lúc sau, nàng nắm lấy bàn tay hắn.
Ánh sáng trong trẻo tràn qua cửa sổ chiếu lên vết sẹo hồng hồng ở mặt trong xương cổ tay hắn, chỉ nhìn thôi, cũng có thể tưởng tượng được, khi tạo ra vết thương này, đã dùng lực mạnh đến mức nào.
Tuy nhiên hắn thường đeo băng tay, vết thương được che giấu bên dưới, rất khó bị phát hiện.
Mộng Thạch từ thôn Đào Khê trở về, không nghe thấy động tĩnh trong phòng, y nhìn qua cửa sổ, thấy tiểu cô nương ngồi trên tấm ván gỗ trước giường, gục đầu lên mép giường yên lặng ngủ.
Thiếu niên trên giường cũng chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Mộng Thạch không quấy rầy, quay người lấy những dược liệu đã đổi được bằng vài viên ngọc trai của Thương Nhung. Trong thôn Đào Khê cũng có thầy thuốc chân đất biết cắt thuốc, y đã tìm vị đại phu đó cắt và phối thuốc xong, nên mới lâu hơn một chút.
Sau khi đốt một lò than để sắc thuốc, Mộng Thạch cầm quạt hương bồ quạt bên cạnh, y bận rộn lâu như vậy cũng không có thời gian ăn cơm, mãi tới lúc này mới ăn mấy miếng bánh lót dạ.
Đổ thuốc vào chén, y bưng lên bậc thang, đẩy cửa vào, màn treo ở phía Thương Nhung, còn phía Chiết Trúc thì không che không chắn, y vừa vào cửa, thấy thiếu niên trên giường đã mở mắt, có lẽ vì thấy khuôn mặt không che đậy của Thương Nhung, thiếu niên ngước mắt nhìn y với ánh mắt rất cảnh giác.
“Tuy là vô ý.”
Mộng Thạch mỉm cười bình thản: “Nhưng ta quả thực đã thấy dung mạo thật của cô nương, nhưng đúng như ta đã hứa với công tử, ta sẽ giữ kín bí mật này mà các vị muốn ta giữ.”
Sáng nay hắn trở về đột ngột, ngất đi cũng đột ngột, Thương Nhung chưa kịp đeo mặt nạ che đậy.
Giọng Mộng Thạch rất nhẹ, Thương Nhung hoàn toàn không hay biết gì về tất cả những điều này, nàng ngủ rất say, chỉ trong lúc mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc đắng, nhưng không biết là mơ hay thật.
Khi Mộng Thạch ra khỏi cửa, trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, Chiết Trúc khẽ cụp mắt xuống, nhìn chăm chú vào bàn tay đang nắm ngón tay hắn một cách vô thức trong giấc ngủ của nàng.
Thuốc vẫn quá đắng.
Hắn liếc thấy một bình đựng viên kẹo nằm ngang trên bộ y phục đã thay ra bên cạnh, đó là thứ hắn mua hôm qua.
Chiết Trúc vừa định rút ngón tay ra, nhưng lòng bàn tay mềm mại, ấm áp của nàng vô thức co lại một chút, mi mắt hắn khẽ run lên, không biết vì sao, hắn chợt dừng lại.
Hắn lặng lẽ nhìn khuôn mặt say ngủ của nàng, có gió khẽ thổi qua những sợi tóc mềm mại bên tai nàng, hắn phát hiện, má nàng trắng mịn và hồng hào, môi đỏ như màu của hộp phấn má mà hắn không thể mang về.
Cuối cùng, Chiết Trúc đổi tay kia lấy bình sứ đó, mở nắp, hắn đổ ra một viên kẹo bỏ vào miệng.
Nghĩ một lúc, hắn lại đổ ra một viên nữa, hơi nâng người dậy, theo kẽ môi nàng nhét vào, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào đôi môi mềm mại của nàng, hắn lại thoáng ngẩn người, sau đó thấy mí mắt nàng động đậy, bỗng mở to.
Thoáng chốc, bốn mắt nhìn nhau.
Chiết Trúc rút tay về, đáy mắt Thương Nhung vẫn còn vài phần buồn ngủ mơ màng, nàng mơ thấy một nồi canh măng hầm thịt nóng hổi, nhưng khi ăn vào miệng, lại là vị ngọt mát lạnh, nàng vừa mở mắt đã theo bản năng cắn nát viên kẹo giữa răng.
“Chiết Trúc, huynh…” Thương Nhung ngồi thẳng dậy, lời chưa nói hết, ánh mắt đã rơi vào vết máu đỏ thẫm thấm ướt y phục trên vai trái hắn.
Nàng nói được nửa câu rồi im bặt, Chiết Trúc theo ánh mắt nàng nghiêng mặt liếc nhìn, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt không có biểu cảm gì nhiều, giọng điệu cũng bình thản: “Một lúc nữa sẽ ổn thôi.”
Thuốc bột còn sót lại ở vết thương sẽ làm máu ngừng chảy.
Thương Nhung định đứng dậy, vừa dùng chút sức đã thấy hai chân tê dại, thấy Chiết Trúc đưa tay về phía nàng, nàng lại vội né tránh, ngã từ tấm ván gỗ xuống.
Cảm giác tê dại vẫn chưa tan, nàng nghiến chặt răng ngẩng đầu thấy hắn mặt đầy vẻ khó hiểu, mà ánh mắt nàng lại không tự chủ dừng lại trên bàn tay đang buông trên mép giường của hắn.
Ở góc độ này không thể nhìn thấy vết sẹo cũ ở mặt trong cổ tay hắn, nhưng thiếu niên khẽ nheo mắt, nhạy bén nhận ra điều gì đó, hắn rút tay về, ống tay áo trắng muốt che đi dấu vết: “Cô biết gì rồi?”
“Lý do huynh luôn thích bôi thứ nước cỏ kỳ lạ đó lên chuôi kiếm.”
Cuối cùng chân cũng không còn tê nữa, Thương Nhung gắng gượng đứng dậy, ngồi xuống mép giường hắn, nói với hắn.
“Lý do gì?”
Chiết Trúc cụp mắt xuống, cố ý hỏi nàng.
“Chiết Trúc, huynh tò mò về cảm giác đau đớn.”
Thương Nhung nhìn hắn, nghiêm túc nói.
Chiết Trúc thoáng ngẩn ra, hắn ngẩng đầu lên, lúc này, đôi mắt đen kịt đã không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Là vì hắn không biết đau, nên mới dám bôi nước cỏ đó tùy tiện trêu chọc người khác.
Hắn vốn tưởng, tưởng nàng sẽ trả lời như vậy.
“Nhưng Chiết Trúc, cảm giác đau không hề tốt chút nào.” Thương Nhung giơ mu bàn tay bị bỏng đỏ vì sáp nến đêm qua khi cầm đèn: “Ta chỉ bị sáp nến làm bỏng hai lần, đã thấy rất khó chịu rồi.”
Người có thể cảm nhận được đau đớn, không ai thích cảm giác này.
Chiết Trúc nhìn chăm chú vào mu bàn tay đỏ của nàng, đôi mắt lại lặng lẽ bừng lên ánh trong veo, hắn khẽ nhếch môi, nhưng lại nói: “Chẳng phải người ta đều như vậy sao? Càng không biết, càng tò mò.”
“Thương Nhung.”
Hắn bất chợt nhìn chằm chằm vào nàng, giọng nói trong trẻo ẩn chứa mấy phần ý cười khó đoán: “Cô có, tò mò về ta không?”
Thương Nhung ngơ ngẩn nhìn hắn, nàng há miệng, nhưng hồi lâu cũng không nói gì.
Nhưng Chiết Trúc không cần nàng đáp lại, hắn cụp hàng mi dài xuống, tùy ý nhìn qua vết sẹo cũ trên cổ tay mình, như đang cười nàng: “Dường như cô cũng không phải không quan tâm đến bất cứ điều gì.”
Thương Nhung cảm thấy giây phút này, dường như hắn đã nhìn thấu cả những cảm xúc của nàng mà chính nàng cũng chưa từng nhận ra, cảm giác bị nhìn thấu này khiến nàng rất không an tâm, nàng cúi đầu xuống, vài lọn tóc đen dài xõa xuống trước vai, đôi mày thanh tú vô thức nhíu lại.
“Huynh biết rõ cơ thể mình.” Nàng mở miệng lần nữa, cân nhắc từ ngữ, ngước đầu lên lại thấy thiếu niên bày ra vẻ mặt thoải mái, thậm chí còn loáng thoáng một chút vui vẻ, nàng có chút không hiểu, tốc độ nói cũng trở nên chậm rãi: “Vậy tại sao vẫn luôn làm những việc nguy hiểm?”
“Cô không hiểu, giết người có cái thú vị của giết người.”
Đôi mày mắt thanh tú của Chiết Trúc hơi nhướn lên: “Ta không biết đau, nhưng mỗi người ta giết đều biết, thử nhiều lần, ta nhìn vẻ đau đớn của họ, sẽ biết, ta nên đề phòng người khác làm vậy với ta thế nào.”
Hắn thẳng thừng cho nàng nhìn máu tanh trên tay mình, và như mong muốn, nhìn thấy đằng sau ánh mắt đầy kinh ngạc của nàng ẩn chứa một chút sợ hãi.
Nàng vốn là thế, yếu đuối đáng thương, không chịu được sợ hãi.
Chiết Trúc nghĩ.
Thương Nhung phát hiện ý trêu đùa trong ánh mắt của hắn, nàng lập tức quay mặt đi: “Những điều huynh nói, ta thực sự không thể hiểu được.”
“Còn chưa kể ta lấy đây làm kế sinh nhai, ta muốn mua rượu, mua kẹo, mua tất cả những thứ thú vị.” Đôi mắt đen trắng rõ ràng của thiếu niên dường như chứa đầy ánh sáng trong vắt nhất của thế gian: “Chẳng lẽ cô không cần xiêm y phấn son, bữa nào cũng ăn thịt?”
Hắn nói, lại nhìn nàng: “Cô cái này không thích, cái kia cũng không thích, thật khó nuôi, ta rất cần tiền đấy.”
Thương Nhung quay đầu lại, phát hiện hắn hoàn toàn không giống như đang đùa, nàng ấp úng nói: “Ta không thích là chuyện của ta, thực ra huynh… không cần để ý đến ta.”
Nhưng thiếu niên khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi nàng: “Cô đã không thích, ta mua cho cô làm gì?”
“Nhưng Chiết Trúc.”
Thương Nhung nghiêng mặt, ánh sáng trong veo từ cửa sổ chiếu lên mặt nàng, đôi mắt không nhuốm bụi trần của nàng dường như luôn u uất trầm lặng như vậy: “Ta hoàn toàn không quan trọng, huynh không cần quan tâm đến bất kỳ sở thích nào của ta.”
Trong phòng thoáng chốc yên tĩnh, chỉ có tiếng tí tách của tuyết tan thành nước bên ngoài cửa sổ vang lên không ngừng.
“Ta khát rồi.”
Hắn đột nhiên nói.
Thương Nhung phản ứng lại, khẽ đáp một tiếng, đứng dậy đi đến bên lò sưởi, lại nghe hắn nói: “Dùng khăn lót tay.”
Trong căn nhà cũ của thợ săn, nàng đã bị ấm đất đun sôi làm bỏng một lần.
“Ta biết.”
Thương Nhung vốn định lấy chiếc khăn trên bàn trước.
Ấm trà trên bếp đã sôi, nàng lót khăn bưng đến rót vào chén, đặt ấm trà lại chỗ cũ, ngón tay chạm thử nhiệt độ thành chén, cảm giác rất nóng, nàng quay đầu thấy hắn mệt mỏi hé mắt, ngáp một cái.
Chiết Trúc không nghe thấy tiếng bước chân của nàng, nghiêng mặt liếc mắt nhìn, đã thấy nàng ngồi trên đệm cói trước chiếc bàn thấp, khuỷu tay chống lên bàn, một tay vén mái tóc nhạt màu bị gió thổi rối bù ra sau tai, cúi mặt chăm chú thổi làn hơi nóng bốc lên trên thành chén.
Ánh sáng dịu dàng từ cửa sổ rơi xuống người nàng, mái tóc đen nhánh, khuôn mặt trắng ngần, áo màu xanh khói.
Không biết vì sao, hắn nhìn chằm chằm nàng.
Chỉ trong chốc lát, Thương Nhung cảm thấy chén trà không còn quá nóng nữa, nàng bưng chén trà đứng dậy, nhưng lại phát hiện không biết từ lúc nào thiếu niên trên giường đã nhắm mắt lại.
Lòng bàn tay đầy hơi ấm từ thành chén, Thương Nhung nhẹ nhàng đặt nó xuống.
Ban ngày tuyết trong rừng bị nắng hun tan chảy, nửa đêm lại đột nhiên có một trận mưa rào đập vào cửa sổ đánh thức Thương Nhung đang ngủ say.
Tiếng sấm vang lên trầm đục nơi chân trời, ngoài cửa sổ ánh sáng chập chờn, giữa buổi đêm không yên tĩnh như vậy, nàng nhạy bén nhận ra phía sau bình phong dường như có tiếng động nhỏ.
Vén chăn xuống giường, Thương Nhung cầm đèn vén rèm đi vòng qua bình phong, tia chớp và ánh nến mờ đan xen tạo thành hai màu tối mờ, soi rõ người nằm trên giường đối diện.
Gương mặt hắn ửng đỏ không bình thường, trán đầy mồ hôi, lông mày vô thức nhíu chặt, mắt nhắm nghiền, hơi thở cũng hỗn loạn.
Thương Nhung đặt đèn sang một bên, thử đưa tay chạm vào trán hắn.
Lòng bàn tay nàng vừa chạm vào trán nóng ran của hắn, tay hắn lập tức nắm lấy thanh nhuyễn kiếm bên gối đặt ngang cổ nàng, đồng thời bất ngờ mở mắt.
Hắn sốt đến mức khóe mắt đỏ hồng, đôi mắt đen nhánh lạnh lẽo như lưỡi kiếm hắn đang áp vào cổ nàng, nhưng khi nhìn chăm chú vào mặt nàng, hắn lại có chút ngẩn ngơ.
“Thương Nhung?”
Nhiệt độ cơ thể quá cao khiến giọng hắn khàn đi, hắn gần như mê mang mà gọi tên nàng, ngón tay đột nhiên buông lỏng, thanh nhuyễn kiếm rơi xuống đất phát ra tiếng động trong vắt.
Thương Nhung vẫn chưa kịp hoàn hồn, sờ vào cổ mình, rồi nhìn vào đôi mắt khép hờ đầy mệt mỏi của thiếu niên, lúc này nàng không còn sợ hãi nữa, quay người đẩy cửa ra ngoài, đứng trên bậc thang gọi: “Đạo trưởng!”
Nàng gọi liên tiếp mấy tiếng, phòng bên mới truyền đến tiếng đáp còn ngái ngủ của Mộng Thạch, rồi trong phòng nhanh chóng sáng đèn, Mộng Thạch khoác áo mở cửa, nhìn nàng qua màn mưa: “Tốc Tốc cô nương, có chuyện gì vậy?”
“Chiết Trúc bị sốt!” Thương Nhung lo lắng đáp.
Mộng Thạch vừa nghe, vội vã buộc đai lưng một cách qua loa, chạy lên bậc gỗ dưới làn mưa.
Sau một hồi bận rộn bắt mạch kiểm tra thương tích, Mộng Thạch vừa dùng lò sưởi sắc thuốc ở hành lang, vừa nói với Thương Nhung: “Cô dùng khăn nhúng nước lạnh vắt khô, lau mặt và lòng bàn tay cho cậu ấy, đắp lên trán cũng được.”
“Được.”
Thương Nhung nhấc váy quay người vào cửa, lấy chiếc khăn bên chậu đồng nhúng vào nước, tiếng vắt nước tí tách, nàng vừa quay đầu, phát hiện đôi mắt đã nhắm của thiếu niên lại mở ra.
Nàng đi đến gần hắn, ngồi xuống mép giường.
Chiếc khăn ẩm ướt vụng về lau đi lau lại trên mặt hắn, nàng không nhịn được nhìn hàng mi khẽ chớp theo động tác của nàng.
Chiếc khăn từ mặt hắn xuống đến cổ, những giọt mồ hôi li ti trên làn da trắng được nhẹ nhàng lau đi, khớp ngón tay hơi cong lại của nàng vô tình chạm vào yết hầu của thiếu niên.
Rất nhẹ, nhưng hắn lại lập tức nắm lấy cổ tay nàng, hệt như con mèo bị giẫm phải đuôi.
Dưới ánh đèn mờ ảo, hai người nhìn nhau, hai cái bóng đổ lên bình phong đối diện.
Thương Nhung đột nhiên nắm ngược lại tay hắn, chiếc khăn ẩm chạm nhẹ vào những ngón tay co lại của hắn, khiến ngón tay hắn càng cuộn lại chặt hơn.
Hơi giống cây xấu hổ mà nàng từng chơi hồi nhỏ.
Nhưng nàng vẫn nhớ lời Mộng Thạch dặn, đành phải bẻ từng ngón tay của hắn ra, nghiêm túc lau lòng bàn tay cho hắn.
“Chiết Trúc, ta thích nhất là ngủ khi trời mưa, dù không biết tại sao, nhưng điều này thực sự khiến ta rất an tâm.”
Nàng ngẩng đầu lên, nói với hắn: “Huynh hãy ngủ một giấc ngon nhé.”
Giọng nàng như một giấc mơ được bọc trong mưa đêm, Chiết Trúc mơ hồ nhìn nàng một chốc lát, không biết từ lúc nào, tầm nhìn dần mờ đi, mí mắt nặng trĩu khép lại.
Tiếng mưa nhỏ giọt tí tách ngoài mái hiên, Thương Nhung lại nhúng khăn vào nước rồi vắt khô, gấp lại đắp lên trán hắn, dưới ánh đèn hơi chập chờn, nàng lặng lẽ quan sát gương mặt hắn, rồi cúi người nhặt thanh nhuyễn kiếm rơi trên đất đặt lại bên gối hắn.
Một đêm mưa nặng hạt, Thương Nhung đã vô cùng mệt mỏi, cũng không nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, không biết khi nào mới trở về giường mình nằm xuống như cái xác không hồn, vừa chạm gối đã ngủ.
“Thập Thất Hộ Pháp, đêm qua khi thuộc hạ lục soát người Lưu Huyền Ý, phát hiện ra thứ này.”
Trong sương mù lạnh buổi sáng sớm che khuất mọi cảnh vật, Khương Anh hạ thấp giọng nói dưới gốc cây.
Nói xong, hắn ta lấy từ trong ngực ra một bức thư.
Mí mắt Chiết Trúc còn in vết thâm quầng đầy mệt mỏi, hắn cầm lấy bức thư Khương Anh dâng lên, mở ra liếc qua, ánh mắt bỗng khựng lại.
“Thư này có cần mang về Trất Phong Lâu không?” Khương Anh đã xem qua nội dung trong thư, chỉ là một người ký tên “Tân Chương” làm một vụ làm ăn với Lưu Huyền Ý, muốn hắn tìm một cái hộp báu gì đó.
Khương Anh không thấy có gì đặc biệt, chỉ là quy tắc của Trất Phong Lâu là phải trình lên Hộ Pháp tất cả mọi thứ liên quan đến đối tượng nhiệm vụ.
“Không quan trọng.”
Chiết Trúc cụp mắt xuống, sắc mặt không rõ, khớp ngón tay co lại vò nó thành một cục giấy nhỏ, giọng vẫn còn chút khàn do bệnh: “Trất Phong Lâu cũng không phải nơi ô uế cái gì cũng có thể thu vào túi.”
“Vâng.”
Khương Anh không nghi ngờ gì, chắp tay nói tiếp: “Thuộc hạ sẽ mang tin Lưu Huyền Ý đã chết về lầu.”
Việc giết Lưu Huyền Ý đã xong, Chiết Trúc có thể không về Trất Phong Lâu, nhưng những người như bọn họ, lại không thể không về.
“Khoan đã.”
Nhưng hắn ta vừa quay người, đã nghe giọng lạnh lùng của thiếu niên truyền đến, hắn ta vội quay đầu lại: “Thập Thất Hộ Pháp còn có chỉ thị gì?”
“Ngươi có thể không cần về.”
Chiết Trúc nhìn hắn ta chằm chằm.
Khương Anh sửng sốt, rồi đôi mắt bừng lên vẻ mừng rỡ.
“Nhưng ta muốn ngươi đi dò la về một người.” Hắn nghe Chiết Trúc nói tiếp.
“Ai vậy?”
“Một đạo sĩ pháp hiệu ‘Diệu Thiện’.” Chiết Trúc nhớ lại đêm trước, lời nói của Lưu Huyền Ý đã tiết lộ rằng Diệu Thiện đã mất tích mười sáu năm, hắn lại thêm một câu: “Chỉ sợ nay đã tuyệt tích giang hồ, ngươi chỉ cần tra rõ về cuộc đời ông ấy là đủ.”
“Vâng, thuộc hạ nhất định sẽ làm được.”
Khương Anh cung kính đáp, sau đó nhớ tới một vật khác trong ngực, hắn ta vừa đưa tay vào lấy, thì nghe thiếu niên đột nhiên “à” nhẹ một tiếng, rồi quay mặt đi, nói: “Còn một đạo sĩ nữa.”
“…?”
Khương Anh theo ánh mắt hắn nhìn về phía căn phòng bên, cửa phòng đóng chặt, lúc này trong đó không có ai, hắn ta lập tức hiểu ra, vội vàng nói: “Thuộc hạ cũng sẽ phái người đến Bạch Ngọc Tử Xương quán Đinh Châu.”
Nói xong, cuối cùng hắn ta cũng lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ chạm khắc từ trong ngực, đưa đến trước mắt Chiết Trúc, ngập ngừng nói: “Thập Thất Hộ Pháp, cái này giống hệt với cái đêm trước.”
Chiết Trúc nghe vậy, hạ mắt nhìn.
Quả nhiên là giống nhau, đôi mắt mệt mỏi của hắn lập tức xen thêm một chút hứng thú.
Trong giấc mơ, Thương Nhung cứ cảm thấy có một bàn tay đang vuốt ve trên mặt nàng, nhưng động tác nhẹ đến mức giống như một ảo giác vô cớ, giấc ngủ nặng nề bao trùm lấy khiến suy nghĩ thoáng qua của nàng nhanh chóng tan biến, từ đầu đến cuối nàng vẫn không thể mở mắt ra để phân biệt là ảo hay thực.
Mùi thơm của bữa trưa tràn ngập cả viện, men theo cánh cửa sổ mở hé chui vào trong phòng, Thương Nhung bị cơn đói đánh thức.
Nàng mơ màng nhìn chằm chằm lên xà nhà một lúc, sau đó nhớ ra hôm nay Mộng Thạch phải đến thôn Đào Khê dạy trẻ em nhận mặt chữ, vậy thì lúc này người đang bận rộn trong bếp, chắc chắn là Vu nương tử.
Không thể để Vu nương tử phát hiện ra vết thương của Chiết Trúc được.
Nàng lập tức tỉnh táo hơn nhiều, vội vàng ngồi dậy, lại tình cờ phát hiện không biết từ lúc nào bên gối mình đã có thêm một hộp phấn hồng, ngơ ngẩn một lúc, nàng cầm hộp phấn lên nhìn một chút, rồi chợt nhìn về phía bình phong vải mỏng được che bởi tấm màn.
Thay một bộ xiêm y, Thương Nhung vén màn đi vào phía sau bình phong, ngẩng đầu lên đã thấy thiếu niên đêm qua còn sốt mê man giờ đây đang dựa vào giường, chậm rãi uống một chén trà nóng.
Sắc mặt hắn vẫn còn tái nhợt, môi cũng nhợt nhạt không có màu máu, hàng mi đen dày vừa nhấc lên, đôi mắt nhìn về phía nàng lại trong sáng, ánh sáng lấp lánh.
Vết hằn ở bọng mắt hắn thậm chí còn sâu hơn một chút.
Thương Nhung không hiểu tại sao hắn đột nhiên vui vẻ như vậy, lại nghe hắn lên tiếng: “Nếu cảm thấy không được, lần sau ta sẽ mua cái khác cho cô.”
“Không cần.” Thương Nhung khẽ lắc đầu, biết hắn đang nói về hộp phấn hồng kia: “Đã rất tốt rồi.”
Dù sao nàng vốn chẳng có mấy tâm trí dùng những thứ này.
Vu nương tử vẫn còn ở ngoài, Thương Nhung gấp rút muốn đeo mặt nạ, bèn đến bên giá gỗ rửa mặt, nàng vừa bưng chậu đồng đựng nước trong lên, nước vừa làm ướt nửa mặt, nàng đã phát hiện có điều không đúng, nhìn lại lòng bàn tay đã dính phải màu đỏ kỳ lạ.
Thương Nhung mở to mắt, lập tức chạy đến trước bàn trang điểm, tấm gương đồng nhẵn bóng phản chiếu những vệt đỏ loang lổ trên gương mặt trắng ngần của nàng.
Gặp nước, càng buồn cười hơn.
“Cô xem.”
Làn khói nóng bốc lên từ chén trà làm mờ đi gương mặt của hắn, giọng Chiết Trúc vẫn còn chút yếu ớt: “Đúng là cô không thích.”
Khương Anh hoàn toàn không biết mua.

Bình luận về bài viết này