Chiết Trúc biết nàng đang giận.
Mỗi khi nổi giận nàng đều sẽ như vậy, mím môi không nói lời nào, chỉ trừng mắt nhìn hắn, chỉ là lúc này, khuôn mặt nàng dính nước, những vệt đỏ lem nhem khiến nàng trông có vẻ chật vật hơn nhiều.
Thương Nhung vừa dùng sức lau mặt, ngẩng mắt lên đã thấy hắn đặt chén trà xuống, vén chăn chân trần xuống giường, đi về phía nàng.
Mùi thuốc đắng nhàn nhạt trên người hắn che lấp mùi hương thanh khiết của lá trúc vốn có, thân hình hắn cao như vậy, khi hắn đến gần, Thương Nhung vô thức ngẩng mặt nhìn hắn.
Chiết Trúc cũng không nói gì, kéo tay nàng dẫn nàng trở lại trước giá gỗ đặt chậu đồng, hắn tùy ý xắn tay áo lên, nhúng khăn vải vào nước rồi vắt hai lần, sau đó ngước mắt nhìn nàng.
Những giọt nước trượt xuống mu bàn tay đẹp như tạc của hắn, khăn ướt áp lên mặt Thương Nhung, trong thoáng chốc, nàng vội đưa tay ra cầm lấy: “Ta tự làm.”
Chiết Trúc nắm lấy cổ tay nàng, ánh mắt dừng lại trên những ngón tay trắng ngần mảnh mai của nàng, chợt nhớ đến đêm qua mưa gió bên tai, có người đắp khăn lạnh hạ sốt cho hắn, thức canh đến nửa đêm.
Hắn không nói gì, nhẹ nhàng lau má nàng, những vệt đỏ đậm lem nhem trên làn da trắng mịn của nàng tan ra nhạt dần, sắc màu nhạt nhòa lại rất hợp với nàng.
Ánh mắt hắn đầy vẻ tò mò mới mẻ, Thương Nhung không tự nhiên quay mặt đi, lại thấy hắn đi vài bước đến trước bàn trang điểm, bưng gương đồng đến trước mặt nàng.
Gương đồng phản chiếu khuôn mặt dính những giọt nước, vương sắc phấn nhè nhẹ của nàng.
“Như vậy có phải đã đỡ hơn nhiều rồi không?”
Hắn dường như có phát hiện mới, không nhịn được muốn chia sẻ với nàng.
Thương Nhung ngoảnh mặt đi, không nhìn gương mặt ướt đẫm của mình trong gương: “Phấn hồng vốn phải dùng ít một chút.”
Hắn hoàn toàn không hiểu.
“Ồ.”
Hắn thờ ơ đáp một tiếng, lại tiếp tục lau sạch mặt cho nàng.
Thương Nhung bị hắn ấn vai ngồi trước bàn trang điểm, ngoan ngoãn ngẩng mặt chờ hắn dán mặt nạ lên mặt nàng từng chút một, nàng quay đầu nhìn kỹ trong gương xem mặt nạ có được dán phẳng phiu không, hắn lại im lặng đưa tay gom mái tóc nàng vào lòng bàn tay.
Thương Nhung ngây ngẩn nhìn hắn trong gương.
Ngày nắng không mưa không gió, ánh sáng tràn ngập khung cửa sổ vô cùng rực rỡ, rọi qua bóng cây loang lổ khẽ rung rinh, thiếu niên áo trắng như tuyết, những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc đen nhánh của nàng vài lần, rất nhanh đã tết thành một bím tóc gọn gàng, hắn nhướn mày, đưa một tay về phía nàng.
“Gì vậy?” Thương Nhung ngơ ngác nhìn hắn.
Thiếu niên không đáp, thay vào đó lại khẽ níu ống tay áo rộng của nàng, để lộ ra một sợi chỉ màu trúc xanh buộc trên cổ tay trắng ngần của nàng, hắn nhẹ nhàng tháo ra quấn lên đuôi tóc nàng.
“Cô rất thích tua rua của ta.”
Hắn nói.
Má Thương Nhung hơi nóng lên, nàng vội tránh ánh mắt hắn, nhưng khi ánh mắt hạ xuống, nàng thấy trong gương, tay áo hắn dần dần, dần dần thấm đẫm màu đỏ thắm của máu.
Nàng sững người, lại nghe tiếng gõ cửa vang lên, tiếp theo là tiếng Vu nương tử bên ngoài cẩn thận gọi: “Cô nương, công tử, đến giờ dùng cơm rồi!”
Thương Nhung lập tức đứng dậy, xoay người nắm lấy tay hắn, đẩy hắn về phía giường: “Chiết Trúc, vết thương của huynh lại chảy máu rồi, mau nằm xuống.”
Cũng là lúc này Chiết Trúc mới phát hiện vết máu loang lổ trên tay áo mình.
Thương Nhung đỡ hắn nằm xuống, kéo chăn đắp lên người hắn, nghe thấy bên ngoài lại vang lên một tiếng gọi nghi hoặc, nàng vội quay đầu đáp một tiếng: “Vu nương tử, ta biết rồi.”
Đuôi tóc nàng nhẹ quét qua má hắn, Chiết Trúc chớp mắt một cái, thấy nàng quay đầu lại, khẽ nói: “Mộng Thạch đạo trưởng nói lúc huynh leo cao vô ý bị thương ở chân, thuốc men đều mua ở nhà Vu nương tử, không thể để dì ấy phát hiện.”
Phần lớn người trong thôn Đào Khê đều sống bằng nghề hái thuốc, Vu nương tử hẳn cũng biết về dược lý, ngã thì không thể ngã đến mức cả người đầy vết thương do đao kiếm chém vào như hắn được.
Thương Nhung nói xong, xoay người chạy ra cửa, nàng mở một cánh cửa, thấy Vu nương tử đứng bên ngoài, bèn bước ra ngoài, cúi đầu nói: “Ngủ hơi say, mong Vu nương tử thứ lỗi.”
“Công tử bị thương, cô nương hẳn cũng mệt mỏi lắm.” Vu nương tử thấy vị cô nương này có lễ có tiết, nàng ấy cũng khẽ khom người, đáp lại với một nụ cười: “Chỉ là không biết công tử giờ có thể tỉnh dậy chưa? Cơm nấu nhạt nhẽo, mong cậu ấy dùng được chút ít.”
Thương Nhung lắc đầu: “Huynh ấy vẫn chưa tỉnh.”
“Vậy nô gia sẽ để cháo trên bếp hâm nóng, đợi cậu ấy tỉnh rồi hãy ăn.”
Vu nương tử nói xong, lại bảo nàng: “Nô gia múc cho cô nương một chén trước.”
“Đa tạ.”
Thương Nhung khẽ nói.
Ánh nắng chói chang rơi đầy sân, rọi lên người cũng cảm thấy ấm áp hơn một chút, có lẽ sẽ không còn tuyết rơi nữa, Thương Nhung ngồi bên bàn, vừa uống cháo vừa nghĩ.
Vu nương tử vừa đi, nàng lập tức bưng một chén cháo đẩy cửa vào phòng.
Không biết thiếu niên đã ngồi dậy từ lúc nào, tay áo thấm những đốm máu li ti, hắn hoàn toàn không để tâm, chỉ chăm chú nhìn một viên giấy nhỏ trong lòng bàn tay, nghe thấy tiếng đẩy cửa, hắn bèn ngước mắt lên, lặng lẽ nhét nó vào trong ngực áo.
Thương Nhung vốn định đưa chén cho hắn, nhưng đến gần hơn, nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của hắn một lúc, cuối cùng mím môi, ngồi xuống mép giường, múc một thìa cháo thử đưa đến gần môi hắn.
Mi mắt thiếu niên khẽ cụp xuống, ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên những ngón tay cầm thìa của nàng.
“Huynh vẫn đừng nên cử động nữa.”
Thương Nhung ậm ừ một tiếng, lại đưa chiếc thìa về phía trước thêm chút nữa.
Thiếu niên không nói gì, trong khoảnh khắc nàng đang do dự có nên rút tay về hay không, hắn hơi cúi người về phía trước, đôi môi tái nhợt khẽ mở, nhẹ nhàng ngậm lấy chiếc thìa sứ trắng.
Một lọn tóc đen rơi xuống gò má, đường viền dưới mắt hắn càng sâu hơn, một nốt ruồi nhỏ rất thu hút.
Lúc hoàng hôn, Mộng Thạch từ thôn Đào Khê trở về, mang theo vài miếng bánh từ học đường, trước tiên y đưa cho Thương Nhung hai miếng: “Tốc Tốc cô nương, đây là bánh đậu đỏ, rất ngọt đấy.”
“Còn nữa, ta nhớ cô muốn bút mực giấy nghiên, ta đã mang về cho cô những thứ này, sau này nếu giấy Tuyên không đủ, cứ nói với ta.”
“Cảm ơn đạo trưởng.”
Thương Nhung nhận bánh đậu đỏ và gói đồ đựng bút mực giấy nghiên, cúi đầu cảm tạ.
Mộng Thạch xua tay cười, rồi vén tay áo lên, bê chậu đồng nước nóng vào phòng, thay thuốc cho Chiết Trúc.
“Sao vết thương trên cánh tay công tử lại chảy máu nữa rồi?”
Y vừa cởi đai lưng của Chiết Trúc, kéo một nửa áo xuống, thấy tình trạng vết thương thì lập tức nhíu mày, nhưng rồi y lại nghĩ đến mái tóc tết gọn gàng đẹp đẽ của cô nương bên ngoài, y chợt hiểu ra, lắc đầu cười nói: “Vết thương trên cánh tay cậu đang nặng, sao lại tự làm khổ mình như vậy?”
Chiết Trúc không đáp, lại chuyển sang hỏi: “Có phải đạo trưởng đã dự định sẽ an hưởng ở đây đến hết cuộc đời còn lại rồi không?”
“Ta đã quen phiêu bạt, làm sao an hưởng ở đây được.” Mộng Thạch đổ thuốc bột trong bình sứ lên vết thương của hắn: “Chiết Trúc công tử cũng biết, ta còn một mối thù chưa báo.”
“Nếu không phải vì hiện tại ta đang ở giữa cơn sóng gió, phía trước có Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, phía sau có Tri châu Kỳ Ngọc Tùng của Dung Châu, hai ngọn núi lớn đè lên người ta, ta cần gì phải trốn ở đây.”
“Vậy không bằng, ta làm một vụ giao dịch với đạo trưởng?”
Giọng Chiết Trúc mang theo vài phần buồn ngủ, hơi lười biếng.
Mộng Thạch vừa nghe, tay đang dùng vải mịn băng vết thương cho thiếu niên lập tức khựng lại, y ngước mắt lên: “Chẳng lẽ công tử muốn giúp ta tìm kẻ thù cuối cùng đó? Nếu thật là như vậy, dù thế nào Mộng Thạch ta cũng sẽ tận lực báo đáp công tử…”
“Ta không giỏi báo ân, nhưng báo thù thì có cả ngàn cả vạn cách.” Chiết Trúc ngắt lời y, từ tốn kéo vạt áo lại: “Ngài đã thấy dung mạo thật của nàng ấy, ta vốn có một cách diệt cỏ trong một lần(*) để ngài giữ kín miệng mãi mãi.”
(*)Nguyên văn là “Nhất lao vĩnh dật” (一劳永逸): ý chỉ mất công làm sự việc đâu ra đấy, từ đây về sau sẽ không phải phí sức làm nữa.
Chiết Trúc vịn mép giường đứng dậy, đôi mày mắt tuấn tú lạnh lùng và sắc bén: “Nhưng rất tiếc, nàng ấy không cho phép, nên ta chỉ có thể trao đổi với ngài như vậy.”
Nói xong, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, đón lấy ánh mắt của Mộng Thạch: “Biết đâu sau này phong thủy xoay vần, đạo trưởng thật sự có chỗ báo đáp, đừng nhớ nhầm, người ngài nên báo đáp không phải là ta, mà là nàng ấy.”
Dù Mộng Thạch nửa đời phiêu bạt đã gặp nhiều người, lúc này y vẫn không thể đoán được chút tâm tư của thiếu niên mười sáu tuổi trước mặt, thậm chí còn cảm nhận được một sự lạnh lẽo từ trong từng câu từng chữ của thiếu niên này.
Mộng Thạch hoàn hồn, không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp:
“Nếu báo được thù này, Mộng Thạch nhất định không quên lời công tử hôm nay.”
Khi màn đêm buông xuống, tất cả đèn hoa sen điêu khắc gỗ trong viện đều được thắp sáng, chiếu sáng rực cả viện, Mộng Thạch ban ngày dạy trẻ nhận mặt chữ ở học đường trong thôn Đào Khê, về lại thay thuốc cho Chiết Trúc, đã rất mệt mỏi, nên sau khi dùng cơm tối xong, y bèn đi tắm rửa rồi ngủ.
Trong viện im ắng, Thương Nhung ngồi bên cửa sổ trong phòng, nàng nghiêm túc viết từng nét từng nét trên tờ giấy trắng tinh, tiếng bút sột soạt rất nhỏ có thể nghe thấy.
Chiết Trúc nằm trên giường chán đến phát ngấy, nhắm mắt được một lúc lại mở ra, hắn đành đứng dậy xuống giường.
Thương Nhung nghe thấy động tĩnh qua một tấm màn, nàng lập tức đặt bút xuống, chạy qua thấy thiếu niên bưng một chén trà đẩy cửa sổ ra, bóng đèn lay động bên ngoài mái hiên rơi xuống người hắn.
“Vài ngày nữa, ta dẫn cô đi chơi trong thành Thục Thanh.”
Hắn nghe thấy tiếng bước chân của nàng nhưng không quay đầu lại, đột nhiên hứng lên.
“Vết thương của huynh, vài ngày không thể lành được đâu.”
Thương Nhung đến gần, nhắc nhở hắn.
“Không chảy máu là đủ rồi.” Hắn đáp một tiếng như chẳng có gì quan trọng, trong ánh sáng nửa tỏ nửa mờ, những đường nét nơi sườn mặt đều trở nên lãnh đạm.
Đêm đông không có tuyết rơi, gió thổi đến cũng lạnh, hắn không nói gì, lúc quay mặt lại bắt gặp chính xác ánh mắt nàng đang dừng lại trên cổ tay hắn.
“Chiết Trúc.”
Thương Nhung không hề hay biết, vẫn đang nhìn vào cổ tay hắn, ánh đèn lấp lánh trong đôi mắt nàng, nàng đã mang mối tâm sự này rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Có phải huynh… đã từng tự tử không?”
Gió phất qua bên tai, nhưng rất nhẹ, không thể che lấp giọng nói của nàng.
Vẻ mặt Chiết Trúc không có chút thay đổi nào, thậm chí hắn vẫn nhìn nàng bình tĩnh như vậy, một lúc sau, hắn khẽ hất cằm:
“Phải.”
“Tại sao?” Thương Nhung nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt: “Huynh có thể nói cho ta biết không?”
“Không thể.”
Chiết Trúc nhấp một ngụm trà nóng, giọng điệu bình thản.
Hắn dựa vào khung cửa sổ, nhìn nàng hồi lâu không có động tĩnh gì, sau đó, hắn khẽ cong mắt: “Thế là không hỏi nữa à?”
Thương Nhung nhìn vạt áo của hắn bị gió cuốn lên, nàng lắc đầu, nói: “Mỗi người đều có bí mật không muốn nói với người khác, giống như ta, ta cũng có chuyện của ta chưa thể nói với huynh.”
Nàng lại nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Xin lỗi, Chiết Trúc.”
Rõ ràng nàng còn có bí mật không thể nói với hắn, vậy mà lại nổi lên suy nghĩ hỏi về vết sẹo cũ này của hắn.
Chiết Trúc im lặng liếc nhìn gương mặt trong veo của nàng, một chén trà đã bị gió đêm thổi nguội mất nửa chừng, hắn tiện tay đặt xuống, nghiêng mặt nhìn về phía bóng tối đen kịt của rừng trúc được ánh đèn chiếu rọi.
“Ta từng muốn thoát khỏi số mệnh phải gánh vác một thứ.” Giọng hắn không nghe ra bất kỳ sóng gió nào, như thể chỉ đang nói về chuyện của người khác: “Vô cùng chán ghét, vô cùng mệt mỏi, suy đi tính lại, chỉ còn cách chết đi.”
Chiết Trúc khẽ nâng cổ tay phải lên, vết sẹo cũ hiện ra trước mắt, hắn cười nhạt: “Nghĩ lại bây giờ, chẳng bằng để người khác làm cô hồn dã quỷ đó đi, còn hơn là ta.”
Thương Nhung nhìn cổ tay hắn dưới ánh đèn, nàng đột nhiên nói: “Chắc chắn rất đau.”
Nếu là trên cổ tay nàng, chắc chắn sẽ rất đau.
“Chẳng phải cô đã biết ta…”
Chiết Trúc không biết nàng đang nghĩ gì, hắn vừa mở miệng, lông mi thoáng run lên, giọng nói đột ngột ngừng lại.
Màn the xanh bị gió cuốn nhẹ, từ từ đung đưa, mấy ngọn đèn chiếu căn phòng lờ mờ, lặng lẽ kéo dài những cái bóng trên mặt đất.
Nàng hạ mắt xuống, ngón tay rất nhẹ, rất nhẹ, chạm vào vết sẹo dữ tợn của hắn.

Bình luận về bài viết này