Khi Mộng Thạch trở về, đã là buổi chiều mùa đông nắng vàng rực rỡ.
“Sao hôm nay đạo trưởng về sớm vậy?” Thương Nhung đặt bút xuống, liếc thấy cái túi vải phồng căng trên người y.
Trước đó Mộng Thạch còn nói, y phải ở học đường đến tận hoàng hôn mới về được.
“Sáng quên một thứ, trên đường về thật trùng hợp.” Mộng Thạch hạ cái túi vải nặng nề đặt lên bàn, rót cho mình một chén trà tu ừng ực vài ngụm lớn, lúc này mới có thời gian dùng tay áo lau mồ hôi trán, mỉm cười ôn hòa với nàng: “Gặp hai người muốn thuê viện này, họ thật bất cẩn quá, không biết sao lại ngã xuống kênh dưới rừng, tay chân đều gãy hết, không cử động được, ta đành phải quay lại thôn gọi người đến, cùng nhau đưa họ về thành.”
Gió thổi làm góc tờ giấy Tuyên đầy nét chữ đẹp đẽ trên bàn lay động, Thương Nhung dùng viên đá nhỏ đè xuống, nói: “Là họ không cẩn thận, hay là Chiết Trúc không cẩn thận?”
Mộng Thạch sững người, y vốn định giấu nàng chuyện này, dù sao nàng là một cô nương yếu đuối như vậy, nhưng có vẻ, Chiết Trúc không có ý định giấu giếm.
“Cũng không hẳn vậy.” Nghĩ đến đây, Mộng Thạch cũng thẳng thắn nói: “Ta và Chiết Trúc công tử đều có phần.”
Thương Nhung nghe vậy, sắc mặt chợt thêm vẻ kinh ngạc.
“Bọn họ cũng không phải người tốt gì, lần này cứ nhất quyết đòi thuê viện này, cũng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.” Mộng Thạch vừa nói, ánh mắt không tự chủ rơi vào dòng nước gợn sóng lăn tăn.
Thương Nhung mù mịt, vừa định mở miệng, thì thấy Vu nương tử và phu quân nàng ấy vội vã đi từ ngoài viện đến, hai người đều đi gấp gáp, lúc này người đầy mồ hôi, Vu nương tử cũng không nghỉ lấy hơi, đi gần đến bèn khom người hành lễ, hỏi Mộng Thạch: “Mộng Thạch tiên sinh, ngài nói hai phu thê nô gia sẽ gặp đại nạn, là ý gì vậy?”
Mộng Thạch vừa từ thành Thục Thanh về lập tức đến nhà Vu nương tử trước, chỉ là phu quân thợ mộc của nàng ấy vẫn chưa về, Mộng Thạch bèn dặn nàng ấy một tiếng, bảo nàng ấy đợi lang quân về thì đến tiểu viện rừng trúc.
“Ta nhớ Vu nương tử từng nói, cái trò Khúc thủy lưu quang(*) này, là ý của một vị lão tiên sinh?”
(*)Khúc thủy lưu quang” (曲水流觞) là một trò chơi cổ xưa của Trung Quốc, trong đó người tham gia ngồi bên dòng suối uốn khúc, thả chén rượu trôi theo dòng nước. Khi chén rượu dừng trước mặt ai, người đó phải uống rượu và làm thơ.
Mộng Thạch lại hỏi ngược lại.
“Vâng.” Vu nương tử tuy không hiểu sao y đột nhiên nhắc đến con kênh nước, nhưng nàng ấy vẫn thành thật đáp: “Là Sầm lão tiên sinh ở ngõ Tích Vân trong thành Thục Thanh, cũng chính là vị mà hai quý nhân hôm nay muốn mời đến hội thơ.”
“Vậy cô có biết, bên cạnh con kênh đó có gì không?” Mộng Thạch chỉ về phía những tấm ván gỗ được lát cực kỳ phẳng phiu bên kênh nước, trên đó có lác đác vài cái đệm hương bồ.
“Cái gì?”
Người thợ mộc vẫn im lặng bên cạnh Vu nương tử lộ vẻ nghi hoặc: “Dưới đó có thể có gì được?”
Lời hắn ta vừa dứt, chợt nghe một tiếng “kẽo kẹt”, chỉ thấy cánh cửa trên bậc gỗ mở ra, thiếu niên gương mặt sạch sẽ, y phục màu trắng tay áo rộng, dáng vẻ y hệt một thư sinh văn nhã.
Hắn đỡ cửa bước ra, bước chân chậm rãi như thật sự bị thương ở chân vậy, đối diện với ánh mắt phu thê Vu nương tử, hắn khẽ hất cằm: “Nhìn thử không phải sẽ biết sao?”
“Chuyện này…”
Vu nương tử và lang quân của nàng ấy nhìn nhau.
Thợ mộc Vu nhanh chóng tìm được dụng cụ sắt thuận tay, cùng Mộng Thạch đứng trong kênh nước hợp lực cạy lên hai tấm ván gỗ, Thương Nhung thấy vậy, không khỏi tò mò tiến lên vài bước.
Tuy nhiên một bàn tay đột nhiên che trước mắt nàng, nàng theo bản năng nắm lấy cổ tay hắn, đang không biết chuyện gì xảy ra, lại nghe Vu nương tử hét lên một tiếng kinh hoàng.
“Sao vậy?” Nàng không thấy gì, chỉ có thể hơi ngẩng đầu, hỏi một câu.
“Dưới đó có một xác chết.”
Thiếu niên chậm rãi nói.
“Gì chứ?”
Thương Nhung giật mình, suýt nữa đã tưởng mình nghe nhầm.
Hàng mi của nàng phất qua lòng bàn tay hắn mấy cái, hơi ngứa ngứa, thiếu niên không lộ vẻ gì, lặng lẽ liếc nhìn Mộng Thạch, thấy y đang đậy lại tấm vải dầu bọc thi thể, hắn buông tay ra, nhìn về phía đôi phu thê sợ đến tái mặt: “Hai vị có nhận ra người này không?”
Tấm vải dầu bọc thi thể rất chặt, nước từ kênh tràn vào dưới tấm ván gỗ vô tình làm cho thi thể được niêm phong chặt hơn, nên cái xác này không những không thối rữa, cũng không tỏa ra mùi thối rõ ràng.
“Không, không nhận ra…”
Môi Vu nương tử run rẩy, hai chân mềm nhũn gần như đứng không vững, nàng ấy vô cùng khiếp sợ: “Nô gia hoàn toàn không biết người này bị chôn ở đây từ khi nào!”
“Khi con kênh này vừa làm xong, có ai ở đây không?” Mộng Thạch rửa tay trong kênh, đứng dậy hỏi.
“Không có ai ở, nhưng có người tụ họp bạn bè ngâm thơ ở đây.”
Thợ mộc Vu đỡ lấy thê tử của mình, cố gắng ổn định lại tinh thần, nói xong, hắn ta lại nhớ ra: “Chính là hai vị hôm nay! Nửa tháng trước, chính hai người họ gặp bạn ở đây! Chẳng lẽ là bọn họ?”
“Hôm nay ta giúp họ nắn xương cũng đã trò chuyện với họ, lần này họ gấp gáp muốn có viện này như vậy, là vì vị Sầm lão tiên sinh đã mở lời, đồng ý cùng họ bàn thơ ở đây.” Mộng Thạch quay đầu nhìn lại thi thể ngâm trong nước, lúc nãy y đã thấy gương mặt thi thể, là một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi: “Nhưng giờ hai người họ đã bị thương gân cốt, hội thơ này xem ra cũng không mở được nữa, nếu hai người họ thật sự là kẻ giết người, lần này không chuyển được thi thể, e rằng họ sẽ vì gấp gáp mà đổ tội giết người này lên đầu phu thê các vị.”
“Hả?” Thợ mộc Vu sợ đến cơ mặt run rẩy, trong giây lát, hắn ta rối loạn, hoảng hốt vô cùng: “Vậy, vậy phải làm sao đây?”
Vu nương tử suýt thì ngất đi.
“Các vị đừng ngại báo quan trước, đừng để bọn họ chiếm cơ hội.” Mộng Thạch nói thẳng vào trọng tâm.
“Tiên sinh nói phải, nô gia, nô gia và phu quân lập tức đi báo quan!”
Vu nương tử nắm chặt tay lang quân, nghe Mộng Thạch nói vậy, lúc này mới tìm lại được giọng nói của mình, ngay sau đó cũng không quan tâm chuyện gì khác, hồn xiêu phách lạc khom mình hành lễ với ba người Chiết Trúc, rồi cùng thợ mộc Vu đỡ nhau vội vã đi.
Tiếng nước chảy không ngừng, ánh mắt Thương Nhung từ bóng lưng đôi phu thê đó chuyển về con kênh, những bọt nước dạt dào vượt qua kênh đá chảy vào khoang tối vốn được che giấu dưới tấm ván gỗ bên cạnh, tí tách tí tách, âm thanh trong veo vang vọng cả một vùng.
“Chuyện thú vị huynh nói.”
Thương Nhung nhìn chằm chằm tấm vải dầu lộ ra mặt nước, đột nhiên hỏi: “Chính là cái này sao?”
“Một xác chết/”
Nàng nghe thiếu niên bên cạnh mở miệng, giọng lạnh lẽo: “Có gì thú vị?”
Thương Nhung quay mặt lại nhìn hắn, mới phát hiện tóc mai hắn hơi ướt, trên trán không biết từ khi nào đã có mồ hôi mỏng, môi không còn chút màu máu, nàng lập tức vén tay áo hắn lên.
Cánh tay trắng trẻo mạnh mẽ của thiếu niên quấn vải mỏng vẫn sạch sẽ, xem ra không có vết máu gì, nàng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lại đối diện với đôi mắt trong veo của hắn.
“Xem trí nhớ của ta này.” Mộng Thạch nhìn những cử chỉ âm thầm của đôi thiếu niên thiếu nữ này, lông mày anh tuấn của y hơi nhướn lên, vuốt râu cười nói: “Hôm nay công tử còn chưa thay thuốc, Tốc Tốc cô nương, ta sắc thuốc trước, cô trông lò giúp ta một lát, cái lò đó không dễ dùng đâu, cô đừng tự ý thêm củi, nếu có việc gì, cô cứ để ta làm.”
“Được.”
Thương Nhung gật đầu với y.
Mộng Thạch thành thạo đặt thuốc lên bếp, đưa cho Thương Nhung một cái quạt mo, lại dặn dò nàng đừng ngồi quá gần, cẩn thận tàn lửa bắn vào người, rồi mới vào phòng thay thuốc cho Chiết Trúc.
Trong sân yên tĩnh chỉ còn tiếng nước chảy trong kênh, cùng tiếng lách tách thỉnh thoảng phát ra từ lò lửa trước mặt Thương Nhung. Một lúc sau, nàng ngẩng đầu nhìn qua.
Nàng ngồi ở đây, khói nóng mang theo mùi đắng lượn lờ, thực ra nàng hoàn toàn không thể nhìn rõ thi thể chìm dưới nước kia.
Người chết rồi, chỉ yên tĩnh như vậy.
Những ngón tay nắm quạt mo càng siết chặt, Thương Nhung không kìm được nghĩ đến Đạm Sương cũng chết dưới nước.
“Tốc Tốc cô nương.”
Tiếng Mộng Thạch đột nhiên vang lên, Thương Nhung quay đầu đối diện với đôi mắt của y, cái quạt rơi khỏi tay.
Vẻ mặt nàng có chút không đúng, Mộng Thạch chỉ nhìn nàng một lúc, y cúi người nhặt cái quạt dưới đất lên, gió lạnh thổi lay chòm râu đen của y: “Ngày đó tình cờ thấy dung mạo thật của cô nương, xin cô nương hãy tin ta, ta tuyệt đối không có ý định dòm ngó bất kỳ bí mật nào của cô và Chiết Trúc công tử.”
“Đạo trưởng có phải là người đáng tin hay không, trong lòng ta hiểu rõ.” Thương Nhung cụp mắt xuống, nhìn than hồng trong lò: “Thực ra ta cũng không sợ, dù sao cũng chỉ là con đường trước mắt này, ta cũng không biết ta có thể đi được bao lâu, nếu đi không qua được, thì ta, sẽ không đi nữa.”
Mộng Thạch thông minh như vậy, làm sao không hiểu câu “không đi nữa” của nàng là có ý gì.
Y lại đánh giá cô nương trước mắt này một lượt, rõ ràng tuổi nàng còn trẻ như vậy, nhưng đôi mày mắt của nàng dường như luôn bị những tâm sự không ai biết tới đè nặng.
Mộng Thạch đổ thuốc vào chén, lại nói với nàng: “Lúc này gió lớn rồi, cô nương vào phòng đi.”
Một chén thuốc được đưa đến bên cạnh Chiết Trúc, hắn ngồi bên cửa sổ, một tay chống cằm, thấy nàng thu dọn bút mực giấy trong sân, còn không quên nhặt cả viên đá nhỏ nàng dùng làm chặn giấy, khóe mắt hắn cong lên.
Thương Nhung ôm một đống đồ vào, đụng phải ánh mắt của hắn, nàng cúi đầu nhìn tờ giấy cầm trong tay mình, rồi đột nhiên đặt tất cả đồ đạc lên bàn, cầm mấy tờ giấy đã viết kín đến trước mặt hắn: “Huynh muốn xem không? Là《Thái Thanh tập》.”
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy, hàng mi dài cụp xuống, trong ánh sáng tràn ngập bên cửa sổ, hắn lặng lẽ đánh giá từng nét mực trên giấy.
“Một ngày cô có thể thuộc nhiều nhất bao nhiêu?” Hắn đột nhiên hỏi.
“Ba mươi trang.”
Thương Nhung không biết vì sao hắn lại hỏi điều này, nhưng vẫn suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời.
“Một cuốn《Thái Thanh tập》có tổng cộng bao nhiêu trang?”
“《Thái Thanh tập》coi một trang là một luân hồi, tổng cộng ba trăm sáu mươi lăm trang.”
Cái gọi là một trang một luân hồi, chính là dùng sinh tử luân chuyển của con người và thời gian để giải thích vòng tuần hoàn vô tận của “đạo”, Thương Nhung đã nghe Lăng Sương đại chân nhân giảng kinh không chỉ một lần, nàng đã có thể đọc ngược vanh vách duyên pháp trong đó.
Chiết Trúc khẽ ừ một tiếng, cuối cùng ngẩng đầu nhìn nàng.
“Sao vậy?”
Thương Nhung bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, nàng có chút không tự nhiên.
“Lúc hoàng hôn, chúng ta ra ngoài chơi đi.”
Hắn đột nhiên nói.
Thương Nhung không cần suy nghĩ, lắc đầu: “Ta không đi, ta còn phải thuộc đạo kinh.”
“Chiết Trúc, huynh cũng đừng đi.”
Nàng nhìn gương mặt tái nhợt của hắn, lại nói.
“Trong sân còn một xác chết.” Chiết Trúc ung dung, giọng điệu trầm tĩnh nhắc nhở nàng: “Lúc hoàng hôn Vu nương tử sẽ dẫn quan sai đến, cô là muốn ở lại, hay là muốn đi chơi với ta?”
“Tốc Tốc cô nương, trong thôn Đào Khê có gánh hát đến, lúc về ta đã thấy họ dựng rạp hát rồi, còn có rất nhiều người bán kẹo hồ lô, kẹo vẽ, đồ ăn vặt, náo nhiệt lắm, cô đi xem đi.”
Mộng Thạch bước vào cửa vừa hay nghe được lời Chiết Trúc, nên cũng nói với nàng như vậy.
Kẹo hồ lô nàng biết.
Lớp đường đỏ trong suốt như hổ phách, nàng đã thấy ở phố chợ trong trấn Dụ Lĩnh, nhưng kẹo vẽ là cái gì?
Nàng đột nhiên nhận ra, thì ra đây chính là những điều thú vị mà Chiết Trúc nói.
Ngước mắt lên lần nữa, Thương Nhung đón lấy ánh mắt của thiếu niên, nàng mím môi, khẽ nói:
“Được thôi.”
Nói là đợi đến hoàng hôn, Thương Nhung chỉ ngồi bên cửa sổ cầm bút thuộc được vài trang đạo kinh đã dễ dàng đợi đến lúc mặt trời lặn, ánh vàng lấp lánh dưới mái hiên làm người ta hoa mắt, gió núi thổi qua bóng cành trong rừng, nàng mơ hồ nghe thấy vài âm thanh của nhạc cụ dây và ống sáo.
“Các vị đi trước, quan sai đến chắc chắn sẽ hỏi chuyện, một lát nữa ta sẽ đến thôn cùng hóng chuyện với các vị.” Mộng Thạch thấy Thương Nhung khoác áo choàng cùng Chiết Trúc đi ra, bèn cười nói với họ.
Thương Nhung đáp một tiếng, theo bước chân Chiết Trúc đi về phía rừng trúc bên ngoài viện.
Hoàng hôn mùa đông ngắn ngủi, người trong thôn Đào Khê đã thắp đèn lồng dưới mái hiên từ sớm, hôm nay người trong thôn đông khác thường, có lẽ vì có gánh hát đến, nên còn có người từ nơi khác tới.
Thương Nhung có chút lúng túng trước cảnh tấp nập như vậy, nàng muốn bám sát bước chân thiếu niên, bèn đưa tay nắm lấy tay áo hắn, thiếu niên dừng bước, nhưng không nói gì, để mặc nàng nắm tay áo hắn đi về phía trước.
Tuy nhiên người đi qua bên cạnh càng lúc càng đông, họ ai nấy đều mang vẻ mặt vui mừng, nóng lòng muốn đến nơi đông vui nhất, Thương Nhung bị một đôi nam nữ chạy vội đẩy sang một bên, tay áo hắn tuột khỏi tay nàng.
Ánh tà dương và ánh đèn lồng đan xen thành một màu, thiếu niên áo trắng quay đầu lại, chính xác tìm thấy nàng trong đám người vội vã, nhưng chỉ trong chốc lát, lại nghiêng mặt đi nhìn xung quanh.
Trong thôn cứ hai nhà lại có một cái vại nước, dùng để phòng hỏa hoạn.
Thương Nhung thấy hắn đi đến bên vại nước vốc nước lên chậm rãi rửa tay.
Thanh nhuyễn kiếm của hắn cuộn trong bên trong đai ngọc ở thắt lưng, chỉ lộ ra tua rua màu trúc xanh đung đưa trong gió, trong tiếng ồn ào, nàng nhìn hắn đi đến trước mặt nàng, cũng nhìn hắn đưa về phía nàng một bàn tay có ngón dài và đẹp.
“Nắm tay ta.”
Hắn nói.
Giọt nước từ kẽ tay hắn lăn xuống, nàng nhìn chằm chằm vào hắn, phát hiện vai hắn phủ đầy bóng đèn lồng rủ xuống từ mái hiên, mà ánh mắt của hắn vẫn luôn trong sáng và phóng khoáng như vậy.
Cũng không biết bị điều gì thúc đẩy, nàng như thăm dò, đưa tay ra.
Nàng nắm lấy bàn tay ẩm ướt, hơi lạnh của hắn.

Bình luận về bài viết này