Tia nắng chiều cuối cùng rơi xuống sân khấu vuông vắn, người có khuôn mặt tô vẽ thuốc màu, diện mạo không rõ đang treo một dãy đèn lồng dài đủ màu sắc, phía dưới sân khấu người ngồi người đứng, đã tụ tập rất đông.
Thương Nhung chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, có người gảy đàn, tiếng nhạc lúc liền mạch lúc đứt quãng, rất nhiều khuôn mặt xa lạ đều đang cười, tầm nhìn của nàng liên tục bị che khuất bởi những cái đầu nhấp nhô, nàng chỉ có thể bị động để thiếu niên kéo thoát ra khỏi đám đông tụ tập trước sân khấu.
Đúng như Mộng Thạch nói, đêm nay quả thật có không ít gánh hàng rong đến, họ bán đồ ăn đồ chơi, cũng có thợ bạc nhân dịp náo nhiệt chạy đến, bán những chiếc trâm vòng trang sức phu nhân thích, cũng có thể nấu chảy trang sức bạc cũ để làm ra đồ mới.
Thương Nhung thấy một đám trẻ con vây quanh một cụ già, cụ già hiền từ nhân hậu, cười ha hả nấu chảy đường, như nước chảy mây trôi vẽ ra một con hổ mập mạp đưa cho một đứa trẻ.
Tay thiếu niên đang nắm lấy tay nàng đột nhiên buông ra, ánh mắt Thương Nhung mới rời khỏi quầy kẹo vẽ, thấy thiếu niên đã tiến lên vài bước, xếp hàng phía sau đám trẻ. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn quay đầu lại hỏi: “Cô muốn vẽ hình gì?”
Hắn hoàn toàn không để ý đến ánh mắt tò mò của đám trẻ con và nữ tử đang nhìn mình, đôi mắt đen như mực của hắn chỉ nhìn nàng.
Tuy nhiên có quá nhiều ánh mắt theo hắn nhìn sang, Thương Nhung không tự nhiên nghiêng mặt đi, chỉ nói một câu:
“Cái nào cũng được.”
Chiết Trúc khẽ ừ một tiếng, quay đầu lại lặng lẽ liếc nhìn xem phía trước mình còn bao nhiêu đứa trẻ.
Ông lão làm kẹo vẽ rất nhanh nhẹn, ông gần như tiện tay vẽ ra được những con vật trẻ con thích, vừa đưa qua một con chó kẹo, ông lão ngẩng đầu lên, thấy một thiếu niên áo trắng.
Búi tóc đen của hắn được chải gọn gàng, chỉ dùng một dải lụa trắng buộc lại, khuôn mặt trẻ trung tuấn tú như vậy rất thu hút, đây không phải lần đầu tiên ông lão đến thôn Đào Khê, cũng biết có một số văn nhân nhã sĩ thường tạm trú ở vùng quê, nên ông cũng chỉ ngập ngừng một chút, sau đó cười hỏi: “Công tử muốn lão phu vẽ gì?”
Chiết Trúc quay đầu lại, thấy cô nương khoác áo choàng viền lông thỏ đã quay lưng đi, đang ngắm nhìn những phu nhân vây quanh thợ bạc.
“Tùy ông.”
Chiết Trúc quay mặt lại, ném một mẩu bạc vụn vào hộp tiền của ông lão.
Ông lão thấy một mẩu bạc trong đám tiền đồng lẻ, lập tức cười híp mắt, vuốt râu đã có ý tưởng, rồi bắt đầu nấu đường làm kẹo vẽ.
Đêm lạnh lẽo, dân làng bày một đống củi đốt ở chỗ bằng phẳng trước sân khấu, bầu trời lặng lẽ tối dần, củi cháy gãy vụn chìm hẳn vào ánh lửa, bắn lên những tia than đỏ như một chùm sao trời tán loạn, chiếu vào mắt mọi người, rồi nhanh chóng tắt ngấm.
Trong không khí có mùi thơm của canh nóng và rượu, Chiết Trúc ngẩng mặt lên, thấy đối diện có người dựng bếp lò đơn giản, để phục vụ người đến hội chùa nhỏ ăn khuya.
“Công tử, kẹo vẽ của ngài xong rồi.”
Giọng nói già nua của ông lão gọi suy nghĩ Chiết Trúc trở về, hắn cụp mắt xuống, thấy bốn cây kẹo vẽ màu như hổ phách ông lão đưa lên.
“Mai lan trúc cúc tứ quân tử, mong công tử thích.” Ông lão tươi cười nói.
“Đa tạ.”
Chiết Trúc quay người, cũng không biết ăn cái nào trước.
Thương Nhung đang chăm chú nhìn đồ trang sức bạc trong hộp gỗ mở của thợ bạc, bỗng có bóng râm phủ lên người, nàng lập tức cảm nhận được, quay mặt lại, đối diện với bốn cây kẹo vẽ trong tay thiếu niên.
“Cô muốn cái nào?”
Hắn hỏi.
Thương Nhung vội muốn để hắn xem hộp gỗ của thợ bạc, cũng không nhìn kỹ, đưa tay nhận lấy một loại cây từ tay hắn, lại kéo tay hắn, nói: “Chiết Trúc, huynh xem cái đó.”
Ánh mắt Chiết Trúc lại rơi xuống cây kẹo trong suốt long lanh trong tay nàng trước, đó là một nhánh trúc mang sương tuyết, lông mi hắn cụp xuống, lại nghe thấy giọng nàng, hắn mới ngẩng mắt nhìn theo hướng nàng chỉ.
Một cây trâm bạc nằm yên ở góc hộp, nó mảnh mai thon dài, đầu trâm khắc một chiếc lá, gân lá sống động như thật, không có ngọc đá tô điểm, không có hoa lá làm nền, đám phụ nhân qua lại cũng không ai thèm nhìn nó.
“Cô thích à?”
Chiết Trúc cắn một miếng kẹo hoa lan, tiện tay đưa hai cây kẹo còn lại cho đứa trẻ đi qua, sau đó định mò bạc vụn bên hông.
Thương Nhung lại lắc đầu với hắn, nói: “Ta tự mua.”
Lúc đầu gặp hắn ở sông Ngư Lương Nam Châu, váy áo và giày thêu đều đính đầy ngọc trai, Thương Nhung đã tháo hết chúng ra, so với những đồ trang sức vàng ngọc kia, dùng ngọc trai vẫn thuận tiện hơn.
Thương Nhung vừa mới dùng ngọc trai đổi cây trâm bạc đó, Chiết Trúc đã một tay đón lấy dùng nó cài lên bím tóc nàng, thấy nàng sờ cây trâm bạc muốn nói lại thôi, hắn khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Thương Nhung lắc đầu, không nói gì.
Trong khoảnh khắc ấy, pháo hoa nở rộ trên bầu trời với muôn màu sắc rực rỡ, màn đêm sáng bừng rồi lại tối đi, trên sân khấu tiếng chiêng trống vang lên, vở kịch hay bắt đầu.
Tuy nhiên đám đông đen nghịt đã che khuất tầm nhìn, Thương Nhung không thể thấy rõ mọi thứ trên sân khấu, cho đến khi thiếu niên bên cạnh vươn tay ôm nàng vào lòng.
Mọi người đều đang chú ý vào sân khấu, không ai phát hiện ra hai bóng người như gió lướt vào bóng râm dưới gốc cây to kia, rồi biến mất.
Thương Nhung ngồi trên thân cây to, qua khe hở giữa cành lá, nàng nhìn thấy rõ cảnh tượng náo nhiệt được vẽ nên bởi ánh đèn và đám đông vây quanh bên dưới.
Vở kịch đang diễn trên sân khấu là gì, nàng chưa từng nghe qua, lại nhìn kẹo vẽ trong tay, nó tinh xảo đẹp đẽ đến mức nàng có chút không nỡ ăn, nhưng khi nàng ngoảnh đầu, lại thấy thiếu niên bên cạnh đang cắn miếng cuối cùng của chiếc kẹo hình hoa lan.
Ánh đèn xuyên qua cành lá chiếu lên gương mặt bên của hắn, hắn đang cụp mắt nhìn xuống sân khấu bên dưới.
Thương Nhung lặng lẽ nhìn theo tầm mắt của hắn, khẽ cắn một miếng kẹo.
Đây không phải lần đầu tiên nàng xem kịch, ở thành Dung Châu, nàng đã từng xem vài vở cùng Chiết Trúc, lúc này tiếng hò reo bên dưới hòa lẫn vào nhau, còn nàng và hắn ở ngoài cảnh náo nhiệt đó, trong bóng cây đen thẫm, khiến người ta không nhìn rõ, có được sự yên tĩnh của hai người.
“Chiết Trúc.”
Nàng đột nhiên gọi hắn.
”Ừm?”
Chiết Trúc đáp một tiếng, nhưng không ngẩng mắt nhìn nàng.
“Huynh phát hiện thi thể trong sân từ khi nào thế?” Nàng vừa ăn kẹo vừa hỏi hắn.
“Đêm qua.”
Hắn chỉ đáp ngắn gọn hai chữ.
Thương Nhung nghe vậy, nghĩ kỹ về đêm qua, nàng nhớ sau khi ăn tối xong hắn đã ở trong phòng, vì thế nàng nghiêng mặt nhìn hắn: “Là sau khi ta ngủ sao? Đêm hôm khuya khoắt, huynh ra ngoài làm gì?”
“Ngắm sao.”
Giọng hắn trong trẻo.
Thương Nhung nhìn hắn, qua một hồi lâu, nàng khẽ hỏi: “Có phải vì ta hỏi chuyện của huynh, khiến huynh không vui không?”
Chiết Trúc nghe câu này, hắn quay đầu nhìn thẳng vào nàng.
“Thương Nhung.”
Hắn đột nhiên gọi tên nàng, vẻ mặt bình tĩnh và thản nhiên: “Có lẽ ta không giống như cô nghĩ, ta không có ký ức gì không thể chạm vào, cô cũng không cần day dứt vì điều đó.”
“Ta lại thấy, cô nên nghĩ về bản thân mình.”
Hắn nói.
“Ta ư?”
Thương Nhung không hiểu vì sao hắn bỗng dưng nhắc đến nàng.
“Ngày đó ở sông Ngư Lương khi ta và cô gặp nhau lần đầu tiên, cô đã mang vàng ngọc đến yêu cầu ta giết cô.” Gương mặt Chiết Trúc thấm đẫm trong những mảng ánh sáng ấm áp rải rác, đôi mắt đen láy của hắn lấp lánh: “Nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc tự kết liễu sao?”
Thương Nhung sững người, rồi nhanh chóng cúi đầu tránh ánh mắt của hắn, nói:
“Đó là vì ta sợ đau.”
“Chỉ là sợ đau thôi à?”
Lời nói của Chiết Trúc dồn nàng đến chỗ không thể nào lui được nữa, nàng bất an mím chặt môi, không chịu nói thêm lời nào.
“Cô thiếu một phần can đảm tự kết liễu, nên mới gửi gắm vào ta để giúp cô kết thúc nỗi đau của mình.” Trong bóng những cành cây lay động, giọng hắn như gió rơi bên tai nàng: “Nhưng cô có nghĩ đến không, cô không dám, có lẽ xuất phát từ sự không nỡ?”
Những ngón tay của Thương Nhung không tự chủ dần dần siết chặt lai, nắm chặt váy đến nhăn nhúm, đáy mắt nàng toát lên vẻ ảm đạm, như một con ốc sên nhỏ trốn vào vỏ không chịu ra ngoài.
Bỗng nhiên, ngón tay của thiếu niên nhẹ nhàng, chọc chọc vào vỏ ốc của nàng.
Thương Nhung tránh hắn, cũng không muốn ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng nàng cực kỳ rối bời, chậm rãi lắc đầu, cũng không biết là đang nói với hắn, hay đang nói với chính mình: “Ta không có gì không nỡ cả.”
Thiếu niên lặng lẽ quan sát biểu cảm của nàng, giữa những cành lá xào xạc, hắn lại nhìn xuống đám đông náo nhiệt bên dưới, hơi nóng bay lên từ quầy thức ăn, trẻ con đuổi nhau cười đùa.
“Trước đây không biết, chưa chắc sau này cũng không biết.”
Hắn nói.
Tiếng đàn tơ gảy bên tai, tiếng chiêng đồng vang lên ồn ào, cuối cùng Thương Nhung cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
Thiếu niên nhướn mày, vết hằn dưới mắt càng sâu hơn: “Cô đã từng nói, ta và cô còn có tương lai dày bằng hai cuốn sách.”
“Ta giấu cô bên cạnh mình, biết đâu đến một ngày nào đó, cô sẽ biết.”
Gió đêm lạnh lẽo thổi làm lay động viền lông thỏ trên áo choàng của Thương Nhung, cảm giác bông xù nhẹ nhàng phất qua tai, không hiểu sao lại thấy hơi ngứa, nàng gần như chạy trốn quay mặt đi, nhìn về phía những bóng người qua lại trên sân khấu, cắn một miếng kẹo thật mạnh.
Thiếu niên không nói gì nữa, những nỗi lòng rối ren của Thương Nhung từ từ trôi lơ lửng trong sự tĩnh lặng sâu thẳm, trong tiếng nhạc dần trở nên bi thương, không biết từ lúc nào, cuối cùng nàng đã hiểu được vở kịch trên sân khấu.
Tướng quân một mình đứng giữa bức tường thành đổ nát, xung quanh toàn là cảnh hoang tàng, lời ca kéo theo khúc điệu buồn hùng tráng, cùng lúc với động tác rút kiếm tự vẫn của tướng quân mà đột ngột dừng lại.
“Không được khóc.”
Khóe mắt Thương Nhung gần như ướt đẫm, lại nghe giọng nói lười biếng mà trong veo của thiếu niên bên cạnh.
Sương mù ẩm ướt trong mắt nàng thật sự ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Lúc này nàng mới nhận ra, mình vẫn đang đeo mặt nạ, nếu dính nước mắt, tuy không đến mức rơi xuống ngay, nhưng vẫn sẽ phồng lên thành những chỗ không đều.
Thương Nhung bị dải dây buộc tóc của hắn phất nhẹ qua, nàng bèn nghiêng mặt, ánh mắt dừng lại trên búi tóc của hắn.
“Chiết Trúc.”
Nàng gọi.
Ánh đèn chiếu sáng thành chùm rọi đến làm nổi lên ánh trăng rất nhạt, trong một vùng bóng tối mờ mịt, thiếu niên quay mặt lại, lại không ngờ nàng đột ngột tiến lại gần như vậy.
Trong bóng râm đen kịt không ai hay biết, một đôi bóng người im lặng không một tiếng động.
Chiết Trúc thấy nàng tháo chiếc trâm bạc lấp lánh trong tóc xuống, mái tóc đen tuyền xõa trên vai nàng, nàng nắm chiếc trâm, động tác cực kỳ nhẹ nhàng cài vào búi tóc của hắn.
Gió cũng rất nhẹ, dường như trong một thoáng chốc, tiếng ồn ào bên tai đều trở nên mơ hồ.
Hắn chớp mắt một cái.
“Nếu không phải là huynh, có lẽ ta sẽ không bao giờ được ăn kẹo vẽ ngọt ngào và đẹp đẽ như thế này, càng không thể yên ổn ngồi ở đây xem một vở kịch.”
Thương Nhung nhìn hắn: “Huynh cho ta chỗ nương tựa, lại mua phấn son y phục cho ta, cùng ta chia sẻ những thứ vui chơi, những thứ ngon.”
Nàng nói:
“Chiết Trúc, chiếc trâm bạc này, thực ra là món quà ta muốn tặng cho huynh.”

Bình luận về bài viết này