Cành cây xào xạc, bóng râm tối sẫm.
Trong ánh sáng ấm áp loang lổ từng mảng, thiếu niên đưa tay chạm vào chiếc trâm bạc mỏng như cái lá cài trên tóc, trong đáy mắt hắn là sự kinh ngạc không giấu được, ánh mắt lóe lên, gợn sóng nhè nhẹ.
“Chiết Trúc?”
Thương Nhung đưa tay vẫy vẫy trước mắt hắn.
Thiếu niên theo phản xạ chớp mắt, buông tay ra, nghiêng mặt nhìn xuống cảnh nhộn nhịp bên ngoài tán lá rung rinh.
“Nếu đã là cho ta, sao lúc trước không nói?”
Giọng hắn nghe không có gì khác thường.
“Sợ huynh không nhận.”
Thương Nhung hơi ngượng ngùng, nàng vừa mua chiếc trâm bạc, hắn đã cầm lấy dùng nó cài tóc cho nàng, lúc đó nàng không nói được gì, cứ kéo dài đến tận bây giờ mới đủ can đảm.
“Chiết Trúc, huynh đừng không nhận được không?”
Nàng nhìn ánh bạc như chiếc lá trong mái tóc đen dày của hắn: “Khi ta thấy nó, đã biết nó hợp với huynh nhất.”
Đúng lúc đó, bên dưới có người khẽ gảy vài tiếng đàn, như ngọc vỡ lại như mưa rơi, thiếu niên ngồi trong bóng râm đen kịt, tiếng đàn trong trẻo rơi rải rác lấp đầy tai hắn.
“Đã hiểu.”
Giọng hắn trong trẻo, bình tĩnh đáp lại.
Khi Mộng Thạch chạy đến, vở kịch trên sân khấu đã đổi sang một vở khác, ba người họ cùng ngồi bên quầy ăn dùng đồ ăn khuya, thấy Chiết Trúc định uống rượu, y vội nhắc nhở một tiếng, thiếu niên lại bình thản, nhẹ nhàng đặt chén rượu đã cầm xuống, nghe theo lời khuyên.
Mộng Thạch nhìn ra được, tâm trạng hắn rất tốt.
“Quan sai hỏi ngài những gì?” Chiết Trúc rót lại một chén trà.
“Cũng chỉ hỏi ta vài câu qua loa, quan khám nghiệm xem xét thi thể, sau đó họ khiêng xác đi.” Mộng Thạch vừa cầm đũa vừa nói: “Hoàn toàn là nhờ hồ nước nên mới giữ được nguyên dạng thi thể, ta đứng bên cạnh nghe quan khám nghiệm nói, hắn chết vì hàn thực tán(*).”
(*)Hàn thực tán (寒食散) còn được gọi là ngũ thạch tán, là loại thuốc Đông y. Công dụng chủ yếu của nó là trị sốt và thương hàn.
Thương Nhung nghe vậy, biểu cảm trên mặt cứng lại, đây không phải lần đầu tiên nàng nghe nói đến thứ này, nàng cũng từng tận mắt thấy người dùng hàn thực tán trông như thế nào.
“Hàn thực tán có thể trừ bệnh tăng cường thể lực, không biết là lời đồn nhảm từ đâu ra.” Y thuật của Mộng Thạch có nguồn gốc từ quá trình y mưa dầm thấm đất ở Bạch Ngọc Tử Xương quán, điện Huyền Vũ không giỏi luyện đan, nhưng hàn thực tán này, y cũng đã từng cùng nghiên cứu với sư phụ và các sư huynh sư đệ: “Thứ này lúc đầu dùng, có thể khiến tinh thần người ta sảng khoái, cảm thấy thể lực dồi dào, nói là có thể trừ bệnh tăng cường thể lực, nào ngờ, nó vốn là một loại độc tính chậm, nếu người ta dùng lâu dài, không chỉ khiến cơ thể nóng rực khó chịu, còn sinh ung nhọt, nghiêm trọng hơn, còn có thể để lại tàn tật hoặc tử vong.”
Hàn thực tán đã tồn tại trong thiên hạ mấy trăm năm, không thiếu kẻ ngốc cố tình động vào nó.
“Dùng quá liều, sẽ chết sao?”
Thương Nhung gần như không cầm nổi đũa trong tay.
Trong những cuộc tụ hội của văn nhân tài tử, ở Đại Yến, dùng hàn thực tán hoặc đan dược là chuyện bình thường, nhưng trong cung, cho dù là Thuần Thánh Đế tự mình dùng hay ban thưởng cho đại thần trong yến tiệc cung đình, đều là kim đan do Lăng Sương đại chân nhân ông thân phong luyện chế, người dùng hàn thực tán, Thương Nhung mới chỉ thấy một người.
“Không sai.”
Mộng Thạch gật đầu: “Đã là do hàn thực tán, nghĩa là vụ án này cũng dễ kết thúc, giờ chỉ xem phía quan phủ điều tra hai người đến đây hôm nay nguyên nhân và cách thức giấu xác thế nào, chắc hẳn Vu nương tử và lang quân của nàng ấy cũng không sao.”
Thương Nhung cụp mắt xuống, bỗng trở nên im lặng.
Chiết Trúc vừa uống một ngụm trà nóng, có lẽ là nhận ra điều gì đó, hắn ngẩng mắt nhìn nàng.
“Tốc Tốc cô nương sao vậy?”
Mộng Thạch cũng nhận ra chút khác thường của nàng.
“Ta…”
Thương Nhung vừa mở miệng, lại bỗng nhiên dừng lại một hồi lâu, gió đêm khẽ lướt nhẹ qua tóc nàng, giọng nàng trở nên nhẹ như gió: “Ta từng biết một người, người đó cũng dùng hàn thực tán.”
Mộng Thạch vô cùng nhạy bén, chỉ qua một câu ngắn gọn đã nhận ra người nàng nói chắc có quan hệ không nhỏ với nàng, giọng y không tự chủ trở nên dịu dàng hơn: “Người đó bắt đầu dùng hàn thực tán từ khi nào?”
“Không biết.”
Thương Nhung theo phản xạ đáp lại, nhưng nàng nghĩ một lúc, lại nói: “Có lẽ là mười lăm năm trước.”
Mười lăm năm.
Nàng hiện giờ cũng vừa đúng mười lăm tuổi.
Chiết Trúc dùng ngón tay gõ nhẹ lên chén trà, không để lộ cảm xúc.
“Mười lăm năm, nếu hiện giờ cơ thể hắn vẫn chưa sinh ung nhọt hoặc có triệu chứng bệnh khác, thì chứng tỏ liều lượng hắn dùng rất nhẹ, cũng không phải thường xuyên dùng, nghĩ là không có vấn đề gì lớn.” Mộng Thạch an ủi nàng.
“Thật sao?”
Thương Nhung ngẩng đầu lên.
“Tốc Tốc cô nương yên tâm, sau này nếu có cơ hội, ta còn có thể bắt mạch cho người đó xem sao.” Mộng Thạch mỉm cười với nàng, lại uống một ngụm rượu.
Thương Nhung nghe xong, lại ngẩn người hồi lâu.
Trong tiếng ồn ào, nàng như mơ màng, nói: “Không còn cơ hội nữa.”
Dù thế nào nàng cũng sẽ không quay về Ngọc Kinh.
Đồ ăn của người trong thôn tuy không bằng tay nghề trong tửu lâu, nhưng cũng có vài phần hương vị núi rừng không cần bày vẽ, Mộng Thạch ăn thịt bò kho tương rất ngon lành, nhưng Chiết Trúc lại không có ý động đũa, hắn chán nản chống cằm, thấy Thương Nhung ngồi lâu không động đậy, hắn chợt nói: “Hay ngày mai đến thành Thục Thanh đi?”
Thương Nhung nghe giọng hắn, ngước mắt lên.
“Tốt quá, nếu có thể vào thành ăn một bữa ngon, thì còn gì bằng.” Mộng Thạch vừa uống một ngụm rượu gạo mà bà lão mang đến, nghe Chiết Trúc nói vậy, bèn mỉm cười.
“Vết thương của huynh vẫn chưa lành.”
Thương Nhung nhắc nhở hắn.
Mộng Thạch thấy thiếu niên đối diện áo trắng như tuyết, vẻ mặt tự tại, trong chốc lát, y lỡ đắm chìm trong bữa ăn khuya trước mắt, uống chút rượu, suýt thì quên mất vết thương của thiếu niên này vẫn chưa lành, không nên chịu xóc nảy, y lập tức nói:
“Cũng phải, Chiết Trúc công tử, vẫn là đợi cậu dưỡng thương xong chúng ta hãy đi.”
Đêm dần khuya, kịch đã hạ màn, người tháo đèn lồng trên sân khấu lấy xuống một xâu đèn, cười tươi chia cho những đứa trẻ chạy tới chạy lui, Mộng Thạch chen vào đám đông xin được hai cái, vừa hay là hình hoa sen, một cái màu xanh thẫm, một cái màu vỏ quýt, y cầm về lại chia cho Thương Nhung một cái.
Đám đông tấp nập tản đi, ánh nến thắp lên trong từng nhà trong thôn chiếu lên mỗi tấm rèm cửa sổ, mờ ảo lại dịu dàng, ba người họ cùng nhau, cầm đèn ra khỏi thôn đi lên cầu đá nhỏ.
Mộng Thạch say rượu, lúc trước rõ ràng còn đang cười nói, nhưng không biết vì sao sau khi rời khỏi chỗ ồn ào đó, y càng lúc càng yên lặng, một mình đi phía trước nhất, trừ khi nhắc nhở họ chú ý đá vụn dưới chân, nếu không tuyệt đối không nói một câu nào.
Nước sông nhỏ chảy róc rách, chiếc đèn lồng lụa trong tay Thương Nhung chiếu bóng hai người lặng lẽ rơi trên cầu, đêm nay tối đen, sương lạnh cũng dày đặc, nàng ngoan ngoãn nắm tay thiếu niên, đi theo bước chân của hắn.
Mộng Thạch về đến tiểu viện trước, đun nước nóng trong bếp, Thương Nhung tắm xong đi ra, trong ánh đèn lập lòe nhìn thấy con kênh nước đó, tấm ván gỗ bên kênh đã trở lại như cũ, nhưng trong đêm lạnh lẽo thế này, nhớ đến xác chết được bọc trong vải dầu ban ngày, nàng vẫn có chút sợ hãi.
Mộng Thạch chuẩn bị thuốc tắm cho Chiết Trúc, lúc này Chiết Trúc đang tắm trong phòng bên, còn Mộng Thạch lại ngồi trong bóng tối dưới hành lang, Thương Nhung quay người nhìn thấy ánh lửa nhảy múa, mới phát hiện ra thân hình của y.
Thương Nhung đi tới gần hơn, thấy trong chậu đồng trước mặt y đang đốt tiền giấy vàng ố, cả chiếc đèn lồng nhỏ xinh màu vỏ quýt vừa lấy từ bên rạp hát trong thôn cũng bị y ném vào.
Trong tay y nắm lấy con búp bê vải, không hề phát hiện Thương Nhung đến gần, cũng không biết đang trầm tư điều gì.
“Đạo trưởng.”
Thương Nhung khẽ gọi một tiếng.
“Tốc Tốc cô nương, sao còn chưa ngủ?” Mộng Thạch hoàn hồn, cười với nàng một cái, nhưng có vẻ hơi gượng gạo.
“Tóc ướt ngủ sẽ đau đầu.”
Thương Nhung ngồi xổm xuống trước chậu lửa, cũng cầm tiền giấy bên cạnh ném vào chậu, ánh lửa hắt lên làm má nàng hơi nóng, nàng ngẩng đầu đón ánh mắt Mộng Thạch.
“Con gái của ta sinh vào đêm xuân sương dày đặc, nên ta đã đặt tên nó là Diểu Diểu(*).” Người bề ngoài trông luôn khoáng đạt lạc quan, rượu không những không phải thuốc giải sầu tốt, ngược lại còn là lưỡi đao sắc bén phơi bày tâm sự: “Tốc Tốc cô nương không biết, nó cũng như cô, có lúm đồng tiền, chỉ là nó thích cười, còn ta chưa từng thấy cô cười.”
(*)Diểu Diểu (杳杳): xa xăm, ngút ngàn, mờ mịt (sương).
Nên lúm đồng tiền của Thương Nhung hoàn toàn không rõ ràng, chỉ có thể thấy được một chút trong những biểu cảm nhỏ.
“Khi ta dẫn nó đến Dung Châu, từng hứa với nó, vào đêm Giao Thừa sẽ mua cho nó một chiếc đèn lồng nhỏ.”
Mắt Mộng Thạch đón ánh lửa lung linh trong chậu đồng, y nhìn chiếc đèn lồng màu vỏ quýt bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn: “Gửi hơi muộn một chút.”
Thương Nhung thấy khi y nói chuyện, một tay vẫn sờ thứ gì đó trong bọc vải trên người, đó là hình dạng một cái hũ nhỏ. Thực ra nàng cũng không biết việc cúng tế của người sống liệu có thể đưa nỗi nhớ và tiếc nuối đi theo đống tro tàn này đến cho người đã khuất không. Ánh mắt nàng dừng lại trên con búp bê vải mà Mộng Thạch nắm chặt, nói: “Đạo trưởng, giữ lại một món đồ của muội ấy bên mình cũng tốt, dù mang nó bên mình mãi cũng được, đã không nỡ, vậy ngài đừng làm khó mình.”
Mộng Thạch cúi đầu nhìn cái hũ nhỏ mình đang nâng trong lòng bàn tay qua một lớp túi vải, gió lạnh thổi chòm râu đen bóng của y, y thở dài: “Từ xưa đến nay, người chết, chẳng phải đều cầu mong một chỗ an nghỉ dưới đất, lá rụng về cội sao?”
Thương Nhung lại hỏi y: “Đạo trưởng phiêu bạt nửa đời người, nơi nào mới được tính là cội nguồn của đạo trưởng? Nơi nào lại là cội nguồn của Diểu Diểu? Phu nhân của ngài chôn xương nơi chân trời, giờ lại chôn Diểu Diểu ở đây, vậy năm sau, đạo trưởng sẽ ở nơi nào trên thế gian này?”
Mộng Thạch giật mình, cảm xúc trong đáy mắt rất đậm cũng rất nặng nề, y không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn tiểu cô nương trước mặt, nàng đã tháo mặt nạ kia xuống, lúc này tóc đen ướt đẫm, vạt áo tuyết gấm rũ xuống mặt đất, ánh sáng nhạt trong sân rơi trên người nàng, đôi mắt nàng trong sạch như chưa từng vương khói bụi trần gian.
“Đạo trưởng nhớ nhung họ, thì đừng cách xa họ trời Nam đất Bắc.” Thương Nhung gối hai tay trên đầu gối, gò má trắng nõn của nàng phản chiếu một phần bóng lửa nhảy múa: “Hãy mang Diểu Diểu theo bên mình đi, đến một ngày nào đó, ngài đưa muội ấy về, để muội ấy ngủ bên cạnh mẹ muội ấy.”
Từng khung từng cảnh chuyện cũ như trang sách chồng chất trong đầu, Mộng Thạch không nhịn được rưng rưng, y hít sâu một hơi, cố nén xuống trăm nỗi xót xa trong lòng, thấy nàng cụp mi mắt, bèn nói: “Xin lỗi, có phải vì những chuyện này của ta, mà khiến Tốc Tốc cô nương nhớ nhà rồi không?”
“Không nhớ.”
Nàng lắc đầu.
“Nhà của ta, khác với nhà của đạo trưởng.” Trong đầu nàng hiện lên một nam một nữ, nàng nhớ rõ dáng vẻ người phụ nhân đó xiêm y lộng lẫy, quý phái sang trọng, mặt mày thanh cao kiêu sa, nhưng lại không sao nhớ nổi mặt nam nhân kia, chỉ nhớ vạt áo ô kim của ông, bóng lưng xa cách đó.
Lửa trong chậu đồng đã cháy hết, góc này bị hành lang che khuất tối tăm và tiêu điều, nàng khẽ nói: “Ta thà giống như Chiết Trúc, sinh ra đã không có nhà.”
Vừa dứt lời, một cánh cửa mở ra.
Thương Nhung quay đầu lại, đèn lồng dưới mái hiên chiếu sáng làn hơi nóng từ trong phòng tràn ra rồi bị thổi tan trong giây lát, thiếu niên để tóc ướt xõa, đôi mắt được thấm ướt long lanh, môi bị hơi nóng trong phòng hun đỏ thêm vài phần đang ngậm hờ chiếc trâm lá bạc đó, hai tay lơ đãng thắt dây lưng bên hông.
Đột nhiên, hắn nghiêng mặt lại, chính xác nhìn chằm chằm vào nàng dưới cả một vùng bóng tối.
Từ đuôi một lọn tóc nhạt màu bên sườn mặt hắn, một giọt nước lặng lẽ rơi xuống, hắn ngửi thấy mùi tiền giấy đã đốt, nhưng không hỏi gì Mộng Thạch, chỉ nói với nàng: “Sao cô lại ra đây?”
Dây lưng của hắn thắt lỏng lẻo, giọt nước lấp lánh trong suốt nơi hõm xương quai xanh trắng ngần đẹp đẽ, Thương Nhung lập tức đứng dậy, nói: “Ta đi ngủ đây.”
Nàng xoay người nhấc váy chạy lên bậc gỗ, đẩy cửa vào.
Đèn đuốc trong viện đã tắt gần hết, Mộng Thạch tắm xong cũng về phòng bên ngủ.
Ánh sáng lờ mờ chập chờn sáng tối từ cửa sổ im lặng tràn vào phòng, trong tai tràn ngập sự tĩnh lặng, Chiết Trúc khẽ liếc nhìn chiếc trâm bạc trong tay, rồi nhét nó xuống dưới gối, nhắm mắt lại.
Thương Nhung vừa chạm gối đã chìm vào giấc ngủ say, nàng có một giấc mơ, lại mơ thấy cây đại thụ sum suê tươi tốt đó, tiếng nhạc từ rạp hát vang vọng trong mơ của nàng, trong lúc không hề hay biết, một đêm lặng lẽ thấm thoắt trôi qua.
Ánh sáng chói chang chiếu vào phòng có chút chói mắt, trong sân đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp, tiếp theo là giọng nữ thở hổn hển: “Chiết Trúc công tử! Chiết Trúc công tử có trong phòng không?”
Thương Nhung lập tức mở mắt.
Nàng vừa ngồi dậy, lại nghe thấy tiếng bước chân, nàng ngước mắt lên, qua bình phong và tấm màn, nàng mơ hồ thấy bóng thiếu niên lướt qua.
Sau đó là tiếng kẽo kẹt của cánh cửa mở ra.
“Ngài chính là Chiết Trúc công tử?”
Phụ nhân kia thấy cửa vừa mở, một thiếu niên áo trắng từ trong đi ra, bà ấy trước tiên ngẩn người, rồi vội vàng nói:
“Vừa rồi trong làng có nha dịch đến, nói Vu nương tử và phu quân của nàng ta giết người, cả Mộng Thạch tiên sinh ở tiểu học đường cũng bị họ đưa đến nha môn thẩm vấn, trước khi đi Mộng Thạch tiên sinh bảo nô gia mang sách của ngài ấy về.”
Chiết Trúc cúi mắt nhìn quyển《Luận Ngữ》bà ấy cầm trong tay, khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy, gió sớm thừa cơ thổi vào tay áo rộng trắng muốt của hắn, hắn lật một trang, lập tức hai chữ hiện ra trước mắt:
— “Chạy mau.”
Bình luận về bài viết này