Quán trà chật ních người cả trong lẫn ngoài, bàn của Vệ Triệt càng đông nghịt hơn.
Lang quân trẻ chỉ mặc một bộ đồ vải xanh giản dị, tóc búi bằng trâm gỗ, ý cười trên khóe mắt tựa như dòng suối mát lành chảy róc rách dưới bóng cây mùa hè, ngay cả ánh mặt trời gay gắt nhất chiếu vào cũng chỉ còn lại những tia sáng ấm áp dịu dàng.
Ân Tố Thập luôn cảm thấy Vệ Triệt là một người rất kỳ lạ.
Rõ ràng hắn là sự tồn tại rực rỡ như mặt trời, nhưng lại luôn khiến người ta cảm thấy như tắm gió xuân, dù là người buôn bán rong ruổi khắp nơi vì kế sinh nhai, hay là con cháu thế gia ngậm thìa vàng, ai cũng có thể cảm nhận được sự tôn trọng hiếm có từ hắn.
Ánh thu dịu dàng, giữa phố xá ồn ào náo nhiệt, tiếng gọi “Vệ Triệt” trong trẻo, vang dội của tiểu đạo sĩ khiến lang quân đang rót trà khựng lại.
Hắn đặt chén trà xuống, nhìn theo tiếng gọi, thấy tiểu đạo sĩ đang ngồi trên lưng ngựa, mỉm cười nhìn mình.
Ân Tố Thập nhanh nhẹn xuống ngựa, bước nhanh tới, nói: “Chào buổi sáng! Huynh định ra khỏi thành à? Đi đâu vậy?”
Vệ Triệt mỉm cười nhẹ, đáp: “Đến phủ Thuận Thiên làm việc cho ông nội.”
“Phủ Thuận Thiên?” Ân Tố Thập mở to mắt: “Thật trùng hợp! Ta cũng phải cùng sư tỷ Lâu Mẫn đến phủ Thuận Thiên rèn luyện.”
“Rèn luyện?” Vệ Triệt nhướn mày.
Ân Tố Thập gật đầu: “Sư phụ nói ta sắp mười bảy tuổi rồi mà chưa từng ra khỏi Thanh Châu rèn luyện, bất lợi cho đạo tâm. Vì vậy, sáng sớm nay ta đã bị đuổi khỏi Thanh Vân quán, cùng sư tỷ đến Thanh Bình quán ở phủ Thuận Thiên rèn luyện một phen.”
Vừa nói, tiểu đạo sĩ vừa ngoái đầu nhìn Lâu Mẫn đang đợi mình, rồi lại nói: “Vệ Triệt, vậy ta đi trước nhé, sư tỷ còn đang đợi.”
Mặc dù Ân Tố Thập có chút tò mò Vệ Triệt đến phủ Thuận Thiên làm việc gì, nhưng đó dù sao cũng là chuyện của Vệ gia, có lẽ còn là chuyện quan trọng, nên nàng cũng không hỏi nhiều, vẫy tay chào Vệ Triệt rồi quay người đi về phía con ngựa của mình.
Tiếng vó ngựa “đát đát” tung bụi mù mịt, suốt dọc đường Ân Tố Thập không hề quay đầu lại.
Vệ Triệt nhìn bóng dáng nàng cưỡi ngựa khuất dần, nhớ tới tin tức từ Thịnh Kinh gửi đến phủ ngày hôm qua, trầm ngâm một lúc rồi đặt chén trà xuống, đứng dậy lên xe ngựa, ôn hòa dặn dò Bão Ảnh: “Đi theo Lâu đạo trưởng và Ân tiểu đạo trưởng, đừng đến quá gần, tránh làm phiền họ rèn luyện, phái hai người đi trước dọn đường.”
“Dọn đường” mà Đại công tử nói đương nhiên là dọn đường cho Ân tiểu đạo trưởng, Bão Ảnh cũng không lấy làm lạ. Công tử nhà mình luôn thích âm thầm lo liệu mọi việc cho người khác, chưa bao giờ kể công.
Bão Ảnh lĩnh mệnh lui xuống.
Vệ Triệt ngồi yên trong xe, nhớ tới vẻ mặt hớn hở của Ân Tố Thập khi nói muốn đi rèn luyện, khẽ mỉm cười. Năm ngoái, tiểu cô nương còn hoang mang nói rằng không biết đạo tâm của mình là gì.
Bây giờ đi rèn luyện mở mang tầm mắt, có lẽ nàng sẽ tìm thấy.
Xe ngựa chậm rãi đi trên đường cái, giữ khoảng cách không xa không gần với hai người Ân Tố Thập phía trước.
Ân Tố Thập đương nhiên không biết phía sau có xe ngựa của Vệ gia, suốt dọc đường cứ ngó đông ngó tây, như con chim sẻ vừa được thả ra khỏi lồng, miệng còn hỏi liên hồi.
Lâu Mẫn thấy buồn cười, mấy hôm trước khi rời núi Thanh Vân, nàng còn than thở chuyến này đi xa quá, không nỡ rời sư phụ và các sư huynh sư tỷ trong Thanh Vân quán. Nhìn bộ dạng bây giờ của nàng, nào còn chút lưu luyến nào? Cứ như bị thế giới bên ngoài làm cho mê mẩn.
Lâu Mẫn lặng lẽ quay đầu nhìn lại, hôm nay xe ngựa đi trên đường cái không nhiều, một chiếc xe ngựa giản dị không bắt mắt đang đi cuối cùng.
Nàng ấy xuất thân từ võ lâm thế gia, nhờ gia học uyên thâm, thị lực và thính lực hơn hẳn người luyện võ bình thường. Chuyện xe ngựa Vệ gia đi theo sau lưng họ mười mấy ngày nay, nàng ấy vẫn luôn biết.
Có lẽ Đại công tử Vệ gia lo lắng cho sự an toàn của họ, lại cùng đường, nên mới đi theo phía sau, bảo vệ họ.
Lâu Mẫn tự nhận mình không có mặt mũi lớn đến mức để vị công tử như ngọc này đích thân bảo vệ. Vệ Triệt bảo vệ họ, có lẽ là vì Tiểu Thập.
Lâu Mẫn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, lại nhìn Ân Tố Thập đang hớn hở, trong lòng thở dài, không biết vị công tử kia có ý gì với Tiểu Thập.
Sư phụ từng nói, trước đây sư bá là đạo sĩ có thiên phú cao nhất trong quán, sư tổ vốn định để sư bá làm quán chủ, sau đó sư bá bị Hoắc lão tướng quân cướp mất, mới đến lượt sư phụ làm quán chủ.
Bây giờ người có thiên phú tốt nhất Thanh Vân quán chính là Tiểu Thập, hình như sư phụ cũng có ý định để Tiểu Thập kế thừa y bát, nàng ấy là Đại sư tỷ, không thể để Tiểu Thập bị người ta cướp mất giống sư bá.
Nghĩ đến đây, Lâu Mẫn khẽ ho một tiếng, nói: “Sư muội, càng đi về phía Bắc, xe ngựa trên đường cái càng nhiều. Chúng ta đổi đường, đi đường núi.”
Tất nhiên Ân Tố Thập đáp “Được”, sư phụ đã nói, khi nàng ra ngoài mọi việc đều phải nghe Đại sư tỷ, không được tự ý làm bậy.
Hai người nói đổi đường lập tức đổi đường, rất nhanh đã cưỡi ngựa đi vào một con đường núi.
Bên kia Vệ Triệt đang nhắm mắt dưỡng thần trong xe, bỗng nhiên nghe thấy Bão Kiếm ở bên ngoài nói: “Công tử, Ân tiểu đạo trưởng và Lâu đạo trưởng đổi đường, đi về phía núi Thu Minh.”
Vệ Triệt mở mắt, suy nghĩ một lát rồi nói: “Chỗ này cách phủ Thuận Thiên còn nửa đường, ngươi cùng Mộc Ảnh đi theo phía sau bảo vệ cẩn thận, cố gắng đừng làm kinh động đến họ.”
***
Tháng trước, một khoản quân lương của triều đình bị thổ phỉ cướp mất, hiện tại quan binh phủ Thuận Thiên đang ráo riết truy bắt đám thổ phỉ đó. Vệ Triệt phái người đi theo Ân Tố Thập và Lâu Mẫn là vì sợ họ gặp phải đám thổ phỉ đó trên đường.
Nhưng hắn không ngờ, chỉ ba ngày sau, Bão Kiếm đã dẫn Ân Tố Thập toàn thân lấm lem đến tìm hắn.
“Công tử, đêm qua, Lâu đạo trưởng gặp phải một nhóm người áo đen trả thù. Sau khi giao Ân tiểu đạo trưởng cho thuộc hạ, nàng ấy rời khỏi núi Thu Minh, nói nửa tháng sau dù có thể tự tay giết kẻ thù hay không, nàng ấy cũng sẽ đến Thanh Bình quán đón Ân tiểu đạo trưởng.”
Ân Tố Thập vẫn còn sợ hãi lau khuôn mặt nhỏ dính đầy bụi đất, đêm qua nàng và Lâu Mẫn tá túc trong một ngôi miếu trên núi. Ai ngờ ngủ được một lúc, bỗng nhiên xuất hiện một đám người bịt mặt, vừa nhìn thấy sư tỷ đã lập tức ra tay.
Tuy võ công của Ân Tố Thập tầm thường, nhưng khinh công của nàng lại rất tốt, nàng vội vàng đi tìm người cứu viện. May mắn là vừa ra khỏi cửa miếu thì gặp Bão Kiếm và Mộc Ảnh, miễn cưỡng giúp sư tỷ đánh lui địch.
Người bịt mặt có tổng cộng năm người, chết ba người, còn hai người bỏ chạy. Sư tỷ giao nàng cho Bão Kiếm, rồi đuổi theo, nói muốn báo thù rửa hận.
Bão Kiếm nói ngắn gọn về chuyện vừa xảy ra trong miếu, cuối cùng còn nói thêm một câu: “Thuộc hạ để Mộc Ảnh đi cùng Lâu đạo trưởng, nếu không địch lại, Mộc Ảnh sẽ đánh ngất Lâu đạo trưởng, hộ tống nàng ấy đến Thanh Bình quán.”
Ân Tố Thập giật mình bởi câu nói này: “Nếu Mộc Ảnh thật sự đánh ngất sư tỷ, sư tỷ tỉnh lại sẽ rất tức giận. Sư tỷ là Đại tiểu thư Trầm Kiếm Sơn Trang, Mộc Ảnh đánh không lại sư tỷ đâu…”
Trầm Kiếm Sơn Trang trước đây là kiếm trang số một giang hồ, kiếm pháp tuyệt vời, nhưng mười lăm năm trước đã bị diệt môn, sớm đã biến mất khỏi giang hồ.
Mặc dù Vệ Triệt không quản chuyện giang hồ, nhưng cũng từng nghe nói về chuyện Trầm Kiếm Sơn Trang bị diệt môn. Lúc này nghe Ân Tố Thập nói xong, hắn lập tức hiểu ra thân phận của Lâu đạo trưởng, còn cả kẻ thù của nàng ấy là ai.
Đương nhiên tiểu cô nương nói với hắn thân phận của Lâu đạo trưởng không phải nói bừa.
Vệ Triệt nhìn Ân Tố Thập, quả nhiên ngay sau đó nghe tiểu đạo sĩ nói: “Vệ Triệt, huynh có thể phái thêm người đi giúp sư tỷ không? Không thể để người khác biết hậu nhân của Trầm Kiếm Sơn Trang còn sống, hơn nữa còn trở thành đạo sĩ của Thanh Vân quán.”
Ân Tố Thập nói xong, có lẽ cũng cảm thấy yêu cầu như vậy của mình hơi mặt dày, ngượng ngùng giơ năm ngón tay trắng nõn lên, nói: “Đợi ta đến Thanh Bình quán, ta sẽ xin quán chủ năm lá bùa Thượng Thanh cho huynh, được không?”
Sợ hắn không biết hàng, nàng lại giải thích: “Quán chủ Thanh Bình quán là truyền nhân lợi hại nhất của phái Thượng Thanh, bùa do ông ấy vẽ, ngàn vàng khó đổi!”
Khuôn mặt tiểu đạo sĩ trắng nõn vẫn còn dính một lớp bụi mỏng, búi tóc lệch một nửa, đạo bào trên người cũng bị cành cây cào rách hai đường.
Vệ Triệt nhìn nàng, chỉ thấy ánh dương mùa thu chiếu vào đôi mắt trong veo linh động của nàng, khiến cho đôi mắt ấy càng thêm rực rỡ.
Hắn dời mắt, nói với Bão Ảnh bên cạnh: “Ngươi cùng Bão Kiếm đi hỗ trợ Lâu đạo trưởng, ta cùng Ân tiểu đạo trưởng đi riêng là được.”
Bão Ảnh là người có võ công cao nhất bên cạnh Vệ Triệt, xưa nay không rời hắn nửa bước, lúc này nghe Vệ Triệt nói vậy, do dự nói: “Công tử một mình…”
“Không sao. Đi đi, đừng chần chừ nữa.” Vệ Triệt dịu dàng cắt ngang lời Bão Ảnh, dắt một con ngựa lại, nói với Ân Tố Thập: “Từ đây đến Thanh Bình quán, tầm bảy tám ngày là đến. Ta đưa muội đến Thanh Bình quán trước, còn về việc muội nói bùa Thượng Thanh…”
Vệ Triệt dừng lại một chút, nhìn năm ngón tay mảnh khảnh vẫn chưa rụt lại của Ân Tố Thập, cười nói: “Không cần cầu thay ta, Lâu đạo trưởng là sư điệt của bà ngoại ta, ta không định khoanh tay đứng nhìn.”
Ân Tố Thập ngượng ngùng rụt tay lại, càng cảm thấy mặt mình dày. Năm ngoái Vệ Triệt làm lễ cập quan, đích thân đến xin nàng một lá bùa bình an làm lễ cập quan, nàng còn tưởng hắn thích bùa chú, nên mới nghĩ dùng năm lá bùa Thượng Thanh để đáp tạ hắn.
Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, dùng năm lá bùa Thượng Thanh để nhờ Vệ Triệt làm việc cho mình, đúng là có chút sỉ nhục vị Đại công tử Vệ gia này.
Nàng sờ sờ mũi, nịnh nọt nói: “Ây dà, Vệ Triệt, thảo nào ai cũng nói huynh có tấm lòng rộng mở, quả nhiên là đệ nhất công tử Thanh Châu của chúng ta! Quả thật là công tử vô song trên đời này!”
Lời khen ngợi như thế Vệ Triệt từ nhỏ đã nghe đến lớn, nhưng đây là lần đầu tiên nghe Ân Tố Thập nói như vậy, hắn theo bản năng cúi đầu nhìn nàng.
Sau khi tiểu cô nương nịnh nọt xong, có lẽ hơi ngượng ngùng, nàng quay đầu kéo dây cương, nhanh nhẹn lên ngựa, nói với Vệ Triệt: “Chúng ta mau đến Thanh Bình quán thôi, việc sư phụ giao phó còn chưa hoàn thành, ta phải nhanh chóng làm xong việc, rồi mới đi hội hợp với sư tỷ.”
Nói xong thì thúc ngựa, phi thẳng về phía trước.
Vệ Triệt nhìn bóng lưng gần như bỏ chạy của nàng, lắc đầu cười.
Vừa rồi hắn nói không cần bùa Thượng Thanh, chỉ là không nỡ để nàng đi cầu xin người khác. Nàng là lần đầu tiên đến Thanh Bình quán, vừa đến đã xin quán chủ bùa chú, quả thật là mất lễ nghi của bậc hậu bối.
Tuy rằng người tu đạo không e dè tiểu tiết, nhưng Vệ Triệt không muốn vì mấy lá bùa mà hắn chẳng coi trọng chút nào, mà khiến người khác thấy nàng không hiểu lễ nghĩa.
Nói cho cùng, hắn nhìn tiểu đạo sĩ lớn lên từ nhỏ, sao hắn nỡ để người khác xem thường nàng?

Bình luận về bài viết này