Thanh niên chết ở sơn cư trong rừng trúc tên là Trương Hiển, là một Tú tài ở huyện Lương, Thục Thanh.
Hôm qua nha môn Thục Thanh còn định kết thúc vụ án này với lý do hắn ta tự uống quá liều hàn thực tán mà chết, nhưng hôm nay, quan sai lại đến bắt phu thê Vu nương tử với tội giết người, kỳ lạ hơn là, họ còn bắt cả Mộng Thạch đã được thẩm vấn hôm qua.
“Người ngăn cản nha môn kết thúc vụ án này là Sầm Chiếu ở Sầm phủ trong ngõ Tri Liễu, Thục Thanh, năm xưa ông ta từng làm quan ở Ngọc Kinh, sáu năm trước cáo quan về quê cũ Thục Thanh.”
Vó ngựa giẫm trên đường núi lầy lội, lời Chiết Trúc vừa dứt, hắn hạ mắt nhìn xuống cô nương trong lòng, nhạy bén nhận ra vài phần thay đổi của nàng: “Cô biết ông ta?”
“Ai mà không biết danh tiếng Sầm Chiếu?” Thương Nhung gật đầu, cố tỏ ra bình tĩnh đáp: “Trước đây ở Tinh La quán, ta cũng từng gặp ông ấy một lần.”
Thì ra vị Sầm lão tiên sinh thường đến sơn cư mà Vu nương tử nói chính là Sầm Chiếu, Thương Nhung nhớ ông ấy từng làm đến chức Lại bộ Thượng thư, còn là Đại học sĩ điện Văn Hoa.
Dù Thuần Thánh Đế không đón tiếp ông ấy, nhưng thấy thơ văn của ông ấy cũng không thể không thốt lên một tiếng “Tuyệt diệu”.
Và lý do Sầm Chiếu không được Thuần Thánh Đế đón tiếp là vì ông ấy quá cứng rắn thẳng thắn, còn từng nhiều lần dâng sớ khuyên can Hoàng Đế nên nhìn nhận đúng đắn về sinh lão bệnh tử của con người, không thể quá phụ thuộc vào đạo trường sinh của huyền phong.
Một bài văn phong phú, nói cho cùng chỉ là cách nói uyển chuyển cho một câu đơn giản — “Người nào cũng phải chết, dù là Hoàng Đế cũng phải chấp nhận, đừng làm những việc vô ích.”
Chuyện này đã gây xôn xao một thời gian trong thời thơ ấu của Thương Nhung, Thuần Thánh Đế suýt nữa đã trị tội Sầm Chiếu, sau đó nhờ nhiều người trong triều và Hoàng hậu Lưu thị cầu tình cho ông ấy, Sầm Chiếu mới giữ được tính mạng, nhưng vẫn bị Thuần Thánh Đế đày đến huyện Gia ở biên giới Đinh Châu và Vân Xuyên làm quan huyện mấy năm.
Huyện Gia nổi tiếng là vùng đất nghèo khổ, còn Sầm Chiếu xuất thân nhà quyền quý, từ nhỏ cũng chưa từng chịu khổ, ai cũng nghĩ ông ấy ở huyện Gia chắc chắn sẽ than vãn không ngớt, hối hận vô cùng.
Thuần Thánh Đế cũng nghĩ như vậy.
Tuy nhiên trong bảy năm, Sầm Chiếu giải quyết nạn lũ lụt, cải tạo ruộng đồng, cứu trăm họ huyện Gia khỏi nước sôi lửa bỏng, đến nỗi khi chiếc ô vạn dân(*) của huyện Gia được dâng lên điện Kim Loan, cả triều văn võ đều kinh ngạc.
(*)Ô vạn dân (万民伞) là một chiếc ô đặc biệt, thường được làm bằng lụa quý, trên đó thêu tên và công trạng của vị quan, cùng với chữ ký của hàng nghìn dân chúng địa phương. Đây là một vinh dự cực kỳ lớn, thể hiện tình cảm chân thành và sự ngưỡng mộ của dân chúng đối với vị quan đó.
Thuần Thánh Đế cũng không thể phạt nữa, lại điều ông ấy về Ngọc Kinh, thăng chức Lại bộ Thượng thư.
“Ông ta vốn muốn tiến cử Trương Hiển.”
Chiết Trúc ngẩng đầu đón gió núi ẩm ướt.
Thương Nhung nghe xong, bèn nói: “Nếu Trương Hiển thật sự thường dùng hàn thực tán, e rằng Sầm lão tiên sinh cũng sẽ không tiến cử hắn, cho nên, cái chết của Trương Hiển, chắc chắn không đơn giản chỉ là tự uống quá liều hàn thực tán, nếu không, thi thể của hắn cũng không bị giấu đi.”
Sầm Chiếu cực kỳ ghét thế hệ trẻ bị cuốn theo phong trào bất chính tìm tiên hỏi đạo, ngay cả với đương kim Thiên tử ông ấy cũng dám dâng sớ nói ra điều đáng trách, làm sao có thể ngưỡng mộ một Trương Hiển đắm chìm trong hàn thực tán?
Còn chưa nói, là tiến cử Trương Hiển cho học trò của mình trong triều.
Người giấu thi thể Trương Hiển, có phải là hai người cứ nhất quyết muốn thuê căn tiểu viện trong rừng trúc ngày đó không?
Thương Nhung vốn nghĩ, quan phủ sẽ điều tra rõ kẻ giấu thi thể, nào ngờ chỉ qua một đêm, phu thê Vu nương tử đã trở thành hung thủ giết người không thể chối cãi.
“Nếu không có Sầm Chiếu, vụ án này sẽ được kết thúc với lý do Trương Hiển tự uống quá liều hàn thực tán mà chết.” Giọng nói trầm tĩnh của Chiết Trúc mang vài phần mỉa mai: “Sầm Chiếu vừa nhúng tay vào, họ đã gấp rút tìm vật tế thần, Mộng Thạch chính là người làm chứng mà họ đã chọn sẵn.”
“Y nghĩ đến điểm này, nên mới bảo chúng ta rời đi.”
Nếu lúc này hắn và Thương Nhung vẫn còn ở tiểu viện trong rừng trúc ở thôn Đào Khê, quan sai không lấy được lời khai như ý muốn từ Mộng Thạch, e rằng sẽ quay lại bắt cả hai người họ về nha môn.
Mộng Thạch biết hai người họ không muốn gặp quan, suốt dọc đường cũng đều là có thể tránh thì tránh, nên mới bảo vị nương tử phụ trách bếp núc ở tiểu học đường đưa sách về.
“Đạo trưởng ngài ấy sẽ không muốn làm chứng giả hãm hại phu thê Vu nương tử.” Thương Nhung càng thêm bất an.
Đạo trưởng Mộng Thạch vừa mới nhặt lại một mạng từ ngục Dung Châu, đêm qua còn ở trong sân cúng tế vong linh con gái mình, hôm nay lại vào nha môn Thục Thanh.
Thương Nhung ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt thiếu niên càng thêm tái nhợt, nàng lập tức nắm lấy tay thiếu niên đang cầm dây cương, nói: “Chiết Trúc, có phải huynh không khỏe không?”
Giọng điệu Chiết Trúc vẫn bình thường: “Chỉ là hơi buồn ngủ thôi.”
Trong khu rừng núi âm u dày đặc, con ngựa buộc bên cây vẫy đuôi, ăn những mầm non mọc trên mặt đất, còn Thương Nhung ngồi trên đá, lưng đối lưng với thiếu niên.
“Thật sự không cần ta giúp sao?”
Thương Nhung khẽ hỏi hắn.
“Không cần.”
Chiết Trúc đáp ngắn gọn, tùy tiện lục lọi trong túi tìm mấy cái chai lọ, một bình sứ lăn từ trên đá xuống, xuôi theo mặt đất không bằng phẳng đầy những cỏ vụn chạm vào mép giày thêu của Thương Nhung.
Trong một thoáng, Chiết Trúc im lặng.
Sao lại đúng là cái bình đó.
Thương Nhung cụp mắt nhìn thấy bình sứ đó, nàng đưa tay nhặt lên, thử đưa tay về phía sau.
Ánh nắng xuyên qua cành lá rơi xuống mặt đất thành những vệt lấp lánh, nàng chăm chú nhìn bóng của mình, chợt, khớp ngón tay nàng chạm vào một bàn tay hơi lạnh.
Có gì đó từ cánh tay hắn nhỏ giọt xuống.
Thương Nhung không kịp suy nghĩ đã lập tức quay đầu lại, vừa hay thấy vết thương đáng sợ trên cánh tay thiếu niên đã nứt ra, những giọt máu đỏ thẫm nhỏ xuống theo khuỷu tay hắn.
Trong ánh sáng loang lổ chập chờn, y phục thiếu niên đã cởi một nửa, đôi mắt đen láy, gương mặt tái nhợt lạnh nhạt.
“Huynh lừa ta.”
Thương Nhung đột nhiên nói.
Trước đó hắn rõ ràng nói vết thương của hắn không chảy máu, dừng lại ở đây cũng chỉ là để thay thuốc.
Những ngón tay hai người chạm nhau rồi rời ra, nhưng thiếu niên chưa kịp nhận lấy bình thuốc từ tay nàng, nàng đã xoay người lại mở nắp bình, cũng không còn sợ đến run tay như lần đầu tiên nữa.
Nhớ đến lần đó, nàng vừa thay thuốc cho hắn, vừa nói: “Lúc đó ở Nam Châu, rõ ràng huynh còn ép ta thay thuốc cho huynh, sao lần này ta muốn giúp huynh, huynh lại không chịu?”
Nàng không nhận ra khi nói chuyện, hơi thở của nàng gần hắn như vậy.
Rõ ràng nàng đeo mặt nạ đầy tì vết, ngay cả đôi tay đang thay thuốc cho hắn cũng đã bị phấn trang điểm che đi thành vàng vọt, nhưng lông mi hắn chớp một cái, hơi không tự nhiên mà quay mặt đi.
Không nói gì, cũng không nhìn nàng, nhưng ánh mắt cúi xuống, hắn thấy bóng của nàng và hắn.
Lặng lẽ gần nhau, hòa vào làm một.
Trương Hiển vốn không phải người thôn Đồng Thụ, huyện Lương, hắn ta xuất thân nghèo khổ, cha mất sớm, mẹ tái giá vào thôn Đồng Thụ, hắn ta mới theo mẹ sống ở thôn Đồng Thụ đến nay.
Khi Thương Nhung và Chiết Trúc đến thôn Đồng Thụ đã là lúc hoàng hôn.
“Các ngươi tìm nhà Trương Hiển làm gì?” Ông lão chăn trâu về nhìn đôi thiếu niên thiếu nữ trước mặt: “Nhà họ xảy ra chuyện rồi, Trương Hiển chết rồi, mẹ hắn đi thành Thục Thanh về, chiều nay đã nhảy sông tự vẫn.”
Nhảy sông?
Thương Nhung nghe vậy, đôi mắt hiện lên đầy vẻ kinh ngạc.
Theo chỉ dẫn của ông lão, Thương Nhung và Chiết Trúc vừa đến cổng nhà Trương Hiển, đã thấy trong ngoài cổng viện nhỏ hẹp toàn người là người, qua khe hở giữa đám đông loáng thoáng thấy bóng dáng một cụ già hai bên tóc mai đã bạc, ông cụ khom lưng, im lặng nhìn chằm chằm vào thi thể đã phủ vải trắng.
“Tiếc quá, tiểu lang Trương gia đã qua kỳ thi Huyện, là một Tú tài thực thụ, ngay cả Thư viện Dã Sơn cũng có thể vào được, sau này chắc chắn có thể làm quan…”
“Chẳng phải vậy sao? Thấy rõ là Trương công tử nhà họ sắp thành danh, sao lại bị người ta hại thế?”
“Trương phu nhân vất vả nuôi con thành Tú tài, chớp mắt đã mất, chắc là một phút mộc chốc nghĩ không thông, nên mới làm chuyện dại dột…”
Không ít người bàn tán xôn xao, nửa khuôn mặt Thương Nhung khuất dưới mũ trùm, mãi đến khi Chiết Trúc nắm tay nàng, nàng mới hoàn hồn, từng bước theo sau hắn.
“Chiết Trúc, nếu đạo trưởng không chịu nói, có phải ngài ấy sẽ không ra được không?” Thương Nhung không nhịn được hỏi hắn.
“Bọn họ cùng lắm chỉ muốn Mộng Thạch nói một câu đã tận mắt thấy phu thê Vu nương tử di chuyển thi thể, Mộng Thạch không chịu, bọn họ cũng không đến mức giết y, nhiều nhất là ghép cho y tội làm chứng giả thôi.” Chiết Trúc suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: “Chặt tay chặt chân là có thể.”
Chặt tay chặt chân?
Khớp ngón tay Thương Nhung lập tức siết chặt.
Chiết Trúc cảm nhận được sức lực ngón tay nàng, hắn khẽ liếc nhìn mặt nàng: “Yên tâm, vẫn còn cứu được.”
Hắn có thể cướp ngục Dung Châu vốn là vì có Tri châu Kỳ Ngọc Tùng giúp đỡ, nhưng ngục thành Thục Thanh không dễ đi như vậy, còn chưa kể hiện giờ hắn còn có việc chưa làm ở Thục Thanh, tạm thời chưa muốn gây chuyện với quan phủ.
Nên hiện giờ người có thể giải nguy cho Mộng Thạch và phu thê Vu nương tử, chỉ có Sầm Chiếu.
Từ thôn Đồng Thụ vội vã đến thành Thục Thanh, Thương Nhung mệt mỏi ngủ thiếp đi ở khách điếm, nhưng ngủ không yên ổn, có lẽ là nhớ đến câu “chặt tay chặt chân” của Chiết Trúc lúc hoàng hôn, trong mơ nàng thật sự thấy Mộng Thạch bị chặt mất tay chân.
Bọc vải trên người y thấm đẫm máu tươi, chiếc bình nhỏ bên trong lăn ra, đó là tro cốt của con gái y.
Thương Nhung sợ hãi tỉnh giấc, trong ánh sáng mờ mờ, thấy thiếu niên đã thay một thân áo bào trắng như tuyết, búi tóc chải gọn gàng, trong đó cài một chiếc trâm bạc sáng ngời, trông rất có khí chất thư sinh.
Vừa cắn một miếng bánh bao, hắn đã ngước mắt lên nhìn nàng.
“Ăn không?”
Hắn hỏi.
Thương Nhung đương nhiên là muốn ăn.
Cũng không biết bây giờ là canh giờ nào, Thương Nhung ăn hai cái bánh bao, rồi thay một bộ váy vải thô sau bình phong, đôi giày thêu hoa sen rực rỡ cũng đổi thành đôi giày vải không có hoa văn.
“Biết cô không thích như vậy.”
Chiết Trúc một tay chống cằm ngắm nàng: “Ra khỏi Sầm phủ, ta sẽ mua cho cô cái khác.”
Chuyến đi thôn Đồng Thụ này cũng không phải không có thu hoạch, ít nhất bọn họ đã biết Trương Hiển có một vị hôn thê tên là Điền Minh Phương, là người thôn Đồng Thụ.
Hai năm trước khi mẹ của Điền Minh Phương qua đời, đã ước định với Trương gia sẽ cho con cái thành thân trong năm nay, hơn nửa tháng trước, Trương Hiển và Điền Minh Phương cùng đến thành Thục Thanh.
Hiện giờ, Trương Hiển đã chết, nhưng Điền Minh Phương lại mất tích.
Bây giờ Thương Nhung phải giả làm Điền Minh Phương, vào Sầm phủ gặp Sầm Chiếu.
Buổi chiều bỗng có một trận mưa lớn, Thương Nhung lo nước mưa làm ướt mặt nạ, bèn kéo mũ trùm xuống thêm chút nữa, giọt mưa lộp bộp đập vào tán ô, nàng lại không kìm được nhìn thiếu niên bên cạnh.
Lúc này hắn cũng đã dùng mặt nạ che đi vài phần dung mạo, ánh sáng lờ mờ chiếu vào trong ô, hắn liếc nhìn gia bộc Sầm phủ ra đón bọn họ vào cửa, rồi hạ mắt nhìn nàng: “Đi thôi.”
Thương Nhung mím môi, cùng hắn bước lên bậc đá.
Đi qua sân viện rộng rãi tao nhã, dưới mái hiên tiếng mưa rả rích, Thương Nhung vừa đến sảnh đường đã thấy một ông lão ngồi trên ghế thái sư, tóc mai hoa râm, một thân áo bào xanh lục.
Trong phòng đốt lò than, trong đó hâm một cái bình nhỏ, trong bình có nước, nấu vài miếng vỏ quýt, khiến trong phòng bớt đi mùi khô khốc của than, thêm vài phần hương quýt ẩm ướt.
Thương Nhung vừa thấy ông ấy, trong đầu chợt nhớ lại một đêm thu sáu năm trước, đó là lần duy nhất nàng trở về phủ Vinh Vương sau khi vào cung.
“Vinh Vương Điện hạ.”
Qua một cánh cửa, nàng nghe thấy bên trong vang lên một giọng nói nghẹn ngào kìm nén, như đang nghiến răng nghiến lợi, thấm đẫm vẻ thất vọng: “Thần thấy tất cả xương cốt trên người ngài, đều gãy hết rồi…”
Rồi cánh cửa đó mở ra, người bước ra chính là ông ấy.
Nhiều năm trôi qua, Thương Nhung đã không còn nhớ rõ khuôn mặt của ông ấy lúc đó, nhưng vẫn nhớ rõ phụ vương trong phòng đã gọi ông ấy là — Tình Sơn.
Tình Sơn chính là tên tự của Sầm Chiếu.
“Minh Phương cô nương?”
Đôi mắt Sầm Chiếu tinh nhanh sáng quắc, ánh mắt dừng lại trên người Thương Nhung trước tiên: “Nghe nói cô và Trương Hiển đã có hôn ước từ sớm, nay xảy ra chuyện như vậy, thật là ý trời trêu người…”
Thương Nhung hoàn hồn, lập tức cúi đầu khom mình, nói: “Tình Sơn tiên sinh, Hiển lang gặp nạn, tiểu nữ cầu cứu không được, hiện giờ chỉ mong Tình Sơn tiên sinh có thể đòi lại công đạo cho Hiển lang.”
Trong sân khói mưa mờ mịt, Chiết Trúc vừa đưa chiếc ô giấy đẫm nước mưa cho nha hoàn bên cạnh, chợt nghe nàng nói một tràng như vậy, hắn không khỏi nghiêng mặt nhìn nàng từ ngoài ngưỡng cửa.
Hiển lang.
Ai dạy nàng gọi như vậy?

Bình luận về bài viết này