Chương 31: Thật sự đáng thương

“Minh Phương cô nương cứ yên tâm, Trương Hiển là một chàng trai tốt, giờ bị người ta hãm hại, ta chắc chắn không thể ngồi yên không quan tâm đến được.”

Sầm Chiếu vừa nói vừa đặt cuốn sách trong tay xuống, nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt ông ấy lướt qua Thương Nhung, nhìn về phía thiếu niên đang bước vào từ ngoài hàng rào.

Mưa thấm ướt gấu áo lay động theo bước chân, làn da thiếu niên hơi sạm, vẻ ngoài tiều tụy, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời và sắc bén.

“Không biết vị này là?” Sầm Chiếu vén tay áo rộng lên, nhìn chằm chằm vào hắn.

“Minh Phương cô nương không tìm được Trương công tử, nghe tin Trương công tử đã chết lập tức muốn đến nha môn nhận xác nhưng không được vào, đau lòng tuyệt vọng nên đã định tự sát.” Chiết Trúc giữ nét mặt ung dung, đón lấy ánh mắt dò xét của Sầm Chiếu không chút bối rối: “Tình cờ, được tại hạ cứu, nghe nói Sầm lão tiên sinh có ý tham dự vào vụ án này, nên ta đã đưa Minh Phương cô nương đến thăm.”

Lời nói thoạt nghe không có gì không ổn, nhưng Sầm Chiếu chỉ cần sai người đến nha môn hỏi thăm xem có một nữ tử tên là Điền Minh Phương đến nhận xác hay không, và nàng có bị từ chối ở ngoài cửa không, là sẽ biết được thật giả trong lời nói này.

Thương Nhung lặng lẽ lắng nghe, cũng nhận ra chỗ không ổn, nhưng ở trấn Dụ Lĩnh, trên núi Hạnh Vân, nàng đã từng chứng kiến mưu kế và thủ đoạn của Chiết Trúc, lời nói này của hắn chắc chắn không phải sơ suất lỡ lời, mà là hắn vốn không định che giấu kỹ càng.

Hắn bảo nàng giả làm Điền Minh Phương, chỉ để có cơ hội gặp Sầm Chiếu.

Còn việc Sầm Chiếu có phát hiện ra điều gì không, hắn hoàn toàn không hề lo lắng.

Trong một khoảnh khắc, Thương Nhung nhận ra mình không cần giả vờ làm một người xa lạ chưa từng gặp mặt suốt cả quá trình nữa, vai và cổ nàng cũng vô thức thả lỏng đôi chút.

“Công tử là có ý giúp Minh Phương cô nương đòi lại công đạo.”

Dù Sầm Chiếu ghét quan trường, nhưng ông ấy cũng từng lăn lộn trong quan trường Ngọc Kinh mấy chục năm, lúc này sắc mặt ông ấy vẫn không khác gì bình thường, khiến người ta không nhìn ra được rốt cuộc ông ấy có tin hay không.

“Để tạo nên một vụ án oan, cần phải hy sinh sự công bằng của bao nhiêu người, Sầm lão tiên sinh chắc chắn hiểu rõ hơn tại hạ.”

Giọng thiếu niên nhẹ nhàng.

Trong sảnh đường thoáng chốc tĩnh lặng, cho đến khi nữ tỳ bưng trà đến đặt bên cạnh chiếc ghế, âm thanh của chén đĩa chạm vào bàn vang lên rất khẽ, Sầm Chiếu đã hiểu ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn, ông ấy nhìn chằm chằm vào thiếu niên, chợt hỏi: “Công tử làm được không?”

“Nếu tiên sinh tin, ta sẽ làm được.”

Đuôi mắt thiếu niên ẩn hiện nét cười.

“Công tử lấy gì làm chứng cứ?” Sầm Chiếu hỏi.

Chiết Trúc hơi hất cằm lên, ánh mắt bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt của Thương Nhung đang nhìn về phía hắn, hắn khẽ đưa tay chỉ về phía nàng: “Tạm lấy nàng ấy làm chứng trước, tiên sinh nghĩ sao?”

Gió ẩm thổi từ ngoài mái hiên vào, phất qua ống tay áo của hắn.

Vỏ quýt trong lò than đã sôi, mùi thơm chua ngọt trong sảnh đường càng nồng hơn.

Thương Nhung kinh ngạc mở to mắt, nhìn hắn.

Ánh mắt của Sầm Chiếu đảo qua đảo lại giữa cặp thiếu niên thiếu nữ này, không mất nhiều thời gian, ông ấy mỉm cười, nếp nhăn trên đuôi mắt trở nên sâu hơn: “Vậy theo lời công tử đi, hai vị hãy ngồi xuống uống một chén trà nóng đã.”

“Tiên sinh sảng khoái phóng khoáng, trà này tại hạ xin không uống.”

Nụ cười trong mắt Chiết Trúc có vẻ chiếu lệ, hắn nghiêng mặt lại nhìn Thương Nhung, nói: “Tạm thời ta gửi gắm nàng ấy ở chỗ tiên sinh, cũng xin được ăn uống no đủ, chăm sóc cẩn thận.”

“Chuyện này là đương nhiên rồi.” Sầm Chiếu vuốt râu mỉm cười đáp.

Thương Nhung thấy thiếu niên nói xong, xoay người đi ra cửa, nữ tỳ đứng canh ở cửa đưa qua chiếc ô giấy, hắn nhanh chóng mở ra, bước xuống bậc thang.

Nàng không chút nghĩ ngợi, vạt váy mang theo gió lướt qua ngưỡng cửa, tiếng mưa rơi tí tách vang lên trong trẻo khắp viện, nàng chỉ bước xuống bậc thang mấy bước đã nắm được chính xác tay áo hắn.

Bước chân thiếu niên dừng lại, một tia sáng xuyên qua chiếc ô giấy tạo ra thứ màu xám xanh ảm đạm, hắn quay người lại, vành ô nghiêng nghiêng che kín nàng, nhưng không ngờ nàng lại đột ngột nắm lấy tay hắn, rồi nghiêng chiếc ô về phía hắn một chút.

Mũ trùm áo bào của nàng đã thấm nước mưa, viền lông thỏ ướt sũng dính lại, khuôn mặt nàng nửa khuất trong đó, không hề dính một giọt mưa nào.

“Chiết Trúc…”

Nàng vẫn nắm chặt lấy tay áo hắn.

“Ông ấy có lòng đòi lại công bằng cho Trương Hiển, cũng biết Tri phủ Thục Thanh câu kết với người khác ngay dưới mắt ông ấy, nhưng ông ấy lại không có đủ bằng chứng để chứng minh người hại chết Trương Hiển không phải là phu thê Vu nương tử.”

Giọng Chiết Trúc rất nhẹ, trong tiếng mưa tràn ngập căn viện, chỉ có nàng nghe rõ.

“Vì vậy việc ta có phải ‘Điền Minh Phương’ thật hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng là tất cả mọi người đều biết ‘Điền Minh Phương’ đã vào Sầm phủ.”

Thương Nhung nhìn hắn: “Chiết Trúc, huynh muốn tìm Điền Minh Phương thật sự.”

“Khách điếm chúng ta thuê chính là nơi Điền Minh Phương và Trương Hiển đã ở khi vào thành, nàng ta với Trương Hiển như hình với bóng, vì sao Trương Hiển chết, mà nàng ta lại vô cớ biến mất?” Ánh mắt Chiết Trúc lặng lẽ hạ xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay nàng vẫn đang nắm chặt tay áo hắn: “Vì Mộng Thạch vẫn chưa chịu khai, nên ở bên ngoài, hiện giờ tất cả những người ở hội thơ hôm đó vẫn đang bị giam trong ngục, nếu kẻ giết người thật sự nằm trong số đó, hắn ta nhận được tin Điền Minh Phương ở Sầm phủ, chắc chắn sẽ có phản ứng.”

Trương Hiển và tất cả những người ở hội thơ hôm đó không hề quen thân, mặc dù họ đều ở Thư viện Dã Sơn, nhưng những người đó phần lớn là có xuất thân tốt, lại có người đã đỗ Cử nhân, chỉ có Trương Hiển xuất thân từ gia đình nghèo khó, là một Tú tài.

Họ đã khinh thường Trương Hiển, vậy tại sao lại mời hắn ta cùng uống rượu luận thơ? Sầm Chiếu chắc hẳn cũng cảm thấy có điều kỳ lạ, huống chi ông ấy biết rõ con người của Trương Hiển, cũng biết con người của phu thê Vu nương tử, lời giải thích từ phía Tri phủ không thể lừa được ông ấy.

Vì vậy mấu chốt của vụ án này nằm ở việc Điền Minh Phương đã mất tích.

Mà lúc này, từ sau khi Lưu Huyền Ý chết, một nửa số người Trất Phong Lâu theo Chiết Trúc đã trở về, những người còn lại cũng đã theo Khương Anh đi tra xét chuyện xưa của Diệu Thiện.

Hiện giờ, bên người hắn không còn ai có thể dùng được, để giữ an toàn cho Thương Nhung, cũng chỉ có thể để nàng lại đây trước.

Sầm Chiếu cần chứng cứ, mà hắn cũng cần mượn Sầm Chiếu để tìm ra chứng cứ.

“Đáng lẽ ta nên nói cho cô biết trước, không cần diễn nghiêm túc như vậy.”

Chiết Trúc nhớ đến lời nàng nói với Sẫm Chiếu lúc vừa rồi vào cửa, hắn nhướn mày, nhìn chằm chằm vào nàng: “Nếu không, cô đã không đến mức nói ra cả cái xưng hô ‘Hiển lang’ kia.” 

“Ta…”

Thương Nhung đỏ mặt, nàng lí nhí giải thích: “Ta nghe Vu nương tử gọi phu quân của dì ấy như vậy.”

“Đừng cái gì cũng học theo.” Thiếu niên khẽ lắc lắc tay áo, tay nàng cũng theo đó mà lắc lắc, hắn nói: “Hôm nay ta vẽ lông mày của cô xấu hơn cả, sẽ không có ai nhìn cô nhiều đâu, cô bảo Sầm Chiếu chuẩn bị cho cô một bàn đồ ăn ngon, đợi ta quay lại đón cô.”

Đôi mắt thiếu niên cong cong: “Nếu cô không buông tay, tay của Mộng Thạch sẽ không giữ được đâu.”

Thương Nhung lập tức nhớ đến giấc mơ đẫm máu đó, nàng vội vàng buông tay áo của hắn ra, đón lấy đôi mắt trong veo và đẹp đẽ của hắn, nói: “Chiết Trúc, huynh nhất định phải cẩn thận.”

Sầm Chiếu ngồi trong sảnh đường uống trà nóng, lặng lẽ nhìn thiếu niên trong sân che ô đưa cô nương kia trở lại mái hiên che chắn gió mưa, rồi quay người rời đi.

“Cô nương, trời mưa ẩm lạnh, mau vào uống trà sưởi ấm đi.”

Sầm Chiếu vừa nói, vừa vẫy tay gọi nữ tỳ đang đứng ở cửa.

Nữ tỳ đó lặng lẽ cúi đầu, tiến lên đỡ lấy cánh tay của Thương Nhung, nhẹ nhàng nói: “Cô nương, mau vào sưởi ấm người đi.”

Sầm Chiếu không gọi nàng là “Minh Phương” nữa, ngồi trong sảnh đường một lúc, thấy nàng ôm chén trà cúi đầu không nói gì, ông ấy bèn ôn hòa cười nói: “Ta thấy cô nương có vẻ mệt mỏi, chi bằng hãy đến phòng nghỉ ngơi trước, hôm nay cô nương là khách quý, phủ ta nhất định phải chuẩn bị một bàn tiệc thật tốt.”

Phòng bên của Sầm phủ còn rộng rãi thoải mái hơn cả phòng thượng hạng của khách điếm, nhưng Thương Nhung nằm trong chăn gấm ấm áp, vẫn không tài nào ngủ được.

Một trận mưa rả rích mãi đến lúc màn đêm đã buông xuống vẫn chưa dứt, Thương Nhung mở mắt nằm trong phòng đến khi trời tối, có người đến gọi, nàng mới đứng dậy đi đến sảnh đường.

Nước mưa chảy xuống theo mái hiên, trong sảnh đường bày đầy một bàn sơn hào hải vị, nhưng chỉ có một mình Sầm Chiếu ngồi trước bàn.

“Thấy cô nương sợ người lạ, nên ta không để con cháu của ta tới.” Sầm Chiếu vừa nói, vừa quan sát dáng vẻ nàng rót trà súc miệng, rồi rửa tay trong chậu, hoàn toàn không giống như một cô nương nhà bình thường.

“Đa tạ Tình Sơn tiên sinh.”

Thương Nhung cúi đầu nói.

Một già một trẻ ngồi trước bàn thoáng chốc không ai nói lời nào, tinh thần Thương Nhung không tập trung, nàng ăn vài miếng cá thịt do nữ tỳ gắp đến, ngước mắt lên lại vô tình nhìn thấy rất nhiều bức thư họa ẩn hiện sau giá cổ kia.

Trong đó có một bức với nét chữ nàng từng nhìn thấy trên án thư của mình mỗi sáng sớm.

“Cô nương đang nhìn gì vậy?”

Sầm Chiếu đang bận gắp thịt ngỗng quay ăn, bất chợt thấy Thương Nhung đặt đũa xuống, cũng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của nàng.

“Chỉ là tò mò.”

Thương Nhung hoàn hồn, cố tỏ ra bình tĩnh: “Nghe nói Tình Sơn tiên sinh không thích huyền phong, sao trong nhà lại có một bức thanh từ.”

Nét mặt Sầm Chiếu không có chút thay đổi, ông ấy đặt đũa xuống, lau tay, nói: “Là bạn cũ tặng, làm sao có thể vì sở thích của ta mà từ chối tấm lòng của bạn chứ? Ông ấy muốn tặng, ta cũng nhận.”

“Đạo không giống nhau, cũng có thể làm bạn sao?” Thương Nhung quay mặt lại, hỏi ông ấy.

“Nếu ngay từ ban đầu đạo đã không giống nhau, tất nhiên là không thể.”

Nụ cười của Sầm Chiếu nhạt đi một chút, có lẽ là nghĩ đến người bạn cũ đã tặng ông ấy bức thư họa đó: “Nếu ông ấy là nửa đường thay đổi, thì phải xem xem thay đổi đó có phải tự nguyện không.”

“Ta có thể không vướng bận lòng mà tự đưa ra lựa chọn cho bản thân.” Tiếng mưa bên ngoài mái hiên đập vào lan can ngói xanh, Sầm Chiếu nghiêng mặt, đối diện với màn mưa tầm tã: “Nhưng trên đời này không phải ai cũng có thể sống theo lòng mình, ta tuy tiếc nuối, tuy tức giận, nhưng… cũng có thể hiểu được ông ấy.”

Sầm Chiếu cũng không biết tại sao, đối với cô nương chưa từng quen biết này, ông ấy lại có thể thổ lộ đôi chút tâm sự sau vài ba chén rượu, nhưng khi nhắc đến những chuyện xưa đó, rất khó để ông ấy không nghĩ đến đêm thu sáu năm trước khi ông ấy quyết định từ quan, lúc đó ông ấy vừa mới bước ra khỏi thư phòng của Vinh Vương, đã gặp một cô bé.

“Ông ấy có một người con gái, nghĩ lại có lẽ cũng tầm tuổi cô nương.” Sầm Chiếu nhìn chăm chú vào nàng, cầm chén rượu một chốc, rồi nói tiếp: “Vốn dĩ ta còn định nhận lời dạy con gái ông ấy đọc sách, nếu ta chưa từ quan, e rằng đã là tiên sinh của tiểu cô nương đó rồi.”

“Tiểu cô nương đó…”

Giọng Sầm Chiếu đột nhiên dừng lại, ông ấy nhắm mắt, thở dài một hơi thật sâu: “Thật sự đáng thương.”

Bàn tay Thương Nhung đặt trên đầu gối bỗng siết chặt lại, hàng mi dài buông xuống.

Đêm dần khuya, mưa vẫn chưa tạnh.

Thương Nhung trở về phòng cũng không rửa mặt, trên mặt nàng vẫn dính mặt nạ, nàng không dám tháo ra ở nơi xa lạ này, trong phòng, ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu, nàng đẩy một cánh cửa, ngồi ngoài hành lang, trong đầu chỉ còn tiếng mưa ngoài lan can.

Đêm mưa, dưới lầu không tiếng người.

Trong sân trống trải, đầy sương mù ẩm ướt, ánh đèn rọi đến trở nên mờ ảo nhạt nhòa.

Không biết từ khi nào, đột nhiên phía sau có tiếng động.

Thương Nhung cảnh giác quay đầu, lại thấy một bóng người như gió lướt đến bên trong lan can, ánh đèn soi sáng tay áo màu đen ẩm ướt của hắn, thanh nhuyễn kiếm dính máu bên hông.

Hắn đi đến gần, khuôn mặt trắng bệch mà tuấn tú hiện ra rõ ràng, gương mặt ướt đẫm, trên mi mắt cũng dính mấy giọt nước.

“Thương Nhung, cô đặt chiếc hộp của ta ở…”

Cái ôm đột ngột của nàng khiến lời nói của thiếu niên ngưng bặt.

Giọt nước trên mi mắt hắn rơi xuống, hai tay hắn khựng lại giữa không trung, một lúc sau mới chậm rãi hạ mắt nhìn xuống khuôn mặt nàng.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 31: Thật sự đáng thương”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    ôm ôm ~

    Đã thích bởi 1 người

  2. Ảnh đại diện hoaiminh huyNH
    hoaiminh huyNH

    ghen rồi..khó chịu rồi..

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này