Ân Tố Thập cùng Vệ Triệt phi ngựa nhanh nửa ngày, mới tìm được một quán trọ ở thành Quan Nguyệt gần nhất để nghỉ chân.

Trước khi đến quán trọ, Vệ Triệt đặc biệt đưa Ân Tố Thập đến một tiệm vải, chọn cho nàng một bộ nam trang, để nàng thay.

Đạo bào trên người nàng thật sự quá bắt mắt, tuy rằng đám người bịt mặt kia nhắm vào Lâu Mẫn, nhưng bọn chúng đã gặp Ân Tố Thập, nói không chừng sẽ quay lại bắt cóc nàng để uy hiếp Lâu Mẫn.

Ân Tố Thập cũng nghĩ đến điểm này, nên không có ý kiến gì với việc phải cải trang.

Nghe Vệ Triệt nói với bà chủ tiệm vải muốn hai bộ nam trang, nàng còn tò mò hỏi: “Vệ Triệt, huynh nói ta giả làm tiểu đồng của huynh tốt hơn? Hay là làm bạn học của huynh tốt hơn?”

Giọng nói của tiểu đạo sĩ còn mang theo chút hào hứng, dường như dù là làm tiểu đồng hay làm bạn học đều là chuyện cực kỳ mới mẻ.

Vệ Triệt chọn hai bộ trường bào bằng lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo, dịu dàng nói: “Trên đường đến Thanh Bình quán, Ân tiểu đạo trưởng chịu thiệt giả thành đệ đệ của Vệ mỗ vậy.”

Ân Tố Thập nhìn vóc dáng cao lớn của hắn, lại cúi đầu nhìn vóc dáng của mình, lặng lẽ chấp nhận việc giả làm đệ đệ của Vệ Triệt.

Thay xong quần áo, Ân Tố Thập từ trong phòng bước ra, vừa kéo dây lưng vừa lẩm bẩm: “Quần áo của các huynh mặc còn rườm rà hơn cả đạo bào.”

Bà chủ tiệm vải nghe vậy thì cười.

Tiểu đạo sĩ này xinh đẹp thướt tha, dáng người yểu điệu, lại bị bộ đạo bào xám xịt che mất ba phần nhan sắc. Giờ đây mặc nam trang, quả nhiên là sáng sủa hơn không ít.

Ân Tố Thập vất vả lắm mới buộc xong dây lưng, lại tháo tóc, miễn cưỡng búi thành một búi tóc nam.

Vệ Triệt nhìn búi tóc xiêu vẹo trên đầu Ân Tố Thập, tiến lên một bước, đến phía sau nàng, nói: “Ta búi lại tóc cho muội?”

Ân Tố Thập ngẩn người.

Vệ Triệt tự mình búi tóc cho nàng, đây là lần đầu tiên trong mười bảy năm.

Nàng khẽ ho một tiếng, giả vờ bình tĩnh nói: “Vậy thì làm phiền ‘Đại ca’ rồi.”

Một tiếng “Đại ca” khiến Vệ Triệt dừng động tác, sau đó cúi đầu cười cười, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gỡ cây trâm gỗ trên đầu Ân Tố Thập xuống, búi cho nàng một búi tóc chỉnh tề.

Bà chủ tiệm vải lặng lẽ nhìn hai người bọn họ.

Chỉ thấy lang quân đang búi tóc mỉm cười, tuấn tú như gió mát trăng thanh. Còn cô nương trước mặt hắn khẽ cụp mi, ánh mắt liếc về phía sau, len lén nhìn tà áo đang rũ xuống của lang quân.

Quả thật là một bức tranh tình chàng ý thiếp, nhưng hai người này dường như đều không biết tâm ý của đối phương.

Tuổi bà chủ tiệm vải đã lớn, sớm đã qua cái tuổi xuân tâm nhộn nhạo, nhưng lúc này nhìn nhóm Ân Tố Thập, lại như trở về tuổi mười sáu mười bảy.

Lúc Vệ Triệt trả tiền, bà ấy còn cười tủm tỉm nói với hắn: “Công tử và vị tiểu đạo trưởng kia thật là trai tài gái sắc.”

Vệ Triệt ngẩn người, liếc Ân Tố Thập đang đứng đợi hắn ở ngoài cửa tiệm, nhàn nhạt cười, sau đó thản nhiên nói lời cảm ơn, rồi bước ra khỏi tiệm vải.

Ân Tố Thập đang ở dưới mái hiên chỉnh lại tay áo, thấy Vệ Triệt đi ra, cũng không để ý đến sắc mặt vi diệu của hắn, tự mình vung vẩy tay áo, nói: “Vẫn là tay áo rộng rãi tốt hơn, tay áo rộng mới có thể toát lên vẻ tiên phong đạo cốt của ta.”

Vệ Triệt dùng quạt xếp gõ nhẹ lên đầu nàng: “Trước tiên hãy giữ được mạng, mạng mất rồi, dù có tiên phong đạo cốt cũng vô dụng.”

Ân Tố Thập nghĩ cũng đúng, nàng nhìn trộm Vệ Triệt, đột nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng.

Nếu không phải vì nàng, Vệ Triệt cũng không cần phải chậm lại hành trình, phải hộ tống nàng đến Thanh Bình quán. Ngày thường vị Đại công tử thế gia này ra ngoài, bên cạnh ít nhất cũng có hai người hầu hạ trước sau. Đây có lẽ là lần đầu tiên ra ngoài mà bên cạnh không có một người hầu hạ nào.

Ân Tố Thập sờ sờ búi tóc nam mà Vệ Triệt búi cho nàng, sau khi qua đi cảm giác ngại ngùng, nàng lại cảm động.

“Vệ Triệt huynh yên tâm, tiền hai bộ quần áo này, đợi trở về Thanh Vân quán, ta nhất định sẽ trả lại huynh. Còn cả chi phí ăn mặc mấy ngày nay, đều tính cho ta.” Sợ Vệ Triệt lo lắng nàng không trả nổi tiền, nàng vội vàng giải thích: “Sư phụ nói năng lực bói toán của ta bây giờ đã tiến bộ rất nhiều, đã có thể xuất sư rồi.”

Ngụ ý là bây giờ nàng đã có năng lực bói toán kiếm tiền rồi.

Nói ra cũng thật là khó xử, lần này Ân Tố Thập ra ngoài, tiền đều ở chỗ Đại sư tỷ, Đại sư tỷ vội vàng đuổi theo kẻ thù, không để lại cho nàng chút lộ phí, trên người nàng chỉ có một túi tiền đồng nhỏ, ngay cả một cái tay áo cũng không trả nổi.

May mà Vệ Triệt có nhiều tiền, nếu không, dọc đường này chỉ có thể ăn gió nằm sương rồi.

Vệ Triệt nắm tay thành quyền che miệng khẽ ho một tiếng, che giấu ý cười nơi khóe môi, giọng nói trong trẻo nhàn nhạt “ừm” một tiếng: “Vậy thì đa tạ Ân tiểu đạo trưởng.”

Ân Tố Thập tự biết mặt mình khá dày, nghe Vệ Triệt nói lời cảm ơn, vậy mà vẫn có thể thản nhiên đáp lại một câu “Không cần khách sáo”.

Chỉ tiếc là đêm đó nghỉ chân tại quán trọ, công lực mặt dày của nàng so với ngày thường hơi kém một chút.

Bây giờ hai người cùng đi, lại còn lấy danh nghĩa huynh đệ cùng nhau lên đường, để tránh có người bịt mặt tập kích, khi Vệ Triệt đặt phòng, đương nhiên là chỉ đặt một phòng.

Ân Tố Thập từ nhỏ ở đạo quán, so với các cô nương bình thường thì xem nhẹ chuyện nam nữ hơn nhiều. Dù sao ở đạo quán nàng cũng đã từng cùng các sư huynh sư tỷ ở trong phòng thức trắng đêm luận đạo, sau khi luận đạo mệt mỏi, nằm ngủ trên chiếu cỏ cũng là chuyện thường.

Huống chi, Vệ Triệt là người nàng tin tưởng nhất, giữa hai người bọn họ, nếu thật sự nói ai có ý đồ xấu, vậy phần lớn là nàng.

Phòng chữ Thiên mà Vệ Triệt đặt có chia phòng trong và phòng ngoài, phòng trong có giường, phòng ngoài có sạp giường nhỏ, ở giữa có một tấm rèm che, chắn tầm nhìn.

Ân Tố Thập nằm nghiêng trên chiếc giường trong phòng trong, nhìn về phía bóng lưng mờ ảo bên ngoài tấm rèm, lại một lần nữa cảm thán dọc đường này Vệ Triệt thật sự là chịu thiệt thòi.

Không có giường ngủ thì không nói, còn phải giống như nha hoàn nhỏ canh gác cho nàng. Sạp giường bên ngoài vừa thấp lại nhỏ, hắn là nam tử cao lớn nằm trên đó, e là không duỗi chân ra được.

Dù mặt dày đến đâu, nàng cũng cảm thấy áy náy.

Ân Tố Thập nghĩ một lúc, xuống giường đi chân trần, vén rèm lên, nhìn Vệ Triệt đang dựa vào sạp, nói: “Vệ Triệt, chúng ta thay phiên nhau canh gác đi, nửa đêm sau đổi lại ta canh gác.”

Vừa dứt lời, Ân Tố Thập đã thấy Vệ Triệt đột nhiên quay mặt đi, chậm rãi nhắc nhở nàng: “Lần sau xuống giường, nhớ mang giày dép.”

Lúc này Ân Tố Thập mới cúi đầu nhìn đôi chân trần của mình, mười ngón chân trắng nõn như hành theo bản năng co lại.

Nàng ngẩng đầu đánh giá Vệ Triệt quay mặt đi nhưng vẫn bình tĩnh, khó hiểu nói: “Huynh đâu phải chưa từng thấy ta chân trần, năm năm trước huynh còn nắm chân ta băng bó vết thương trên mu bàn chân cho ta, lúc đó huynh đâu có e lệ như hôm nay.”

Vệ Triệt xoa xoa ấn đường: “Năm năm trước muội mới mười hai tuổi.”

“Chẳng lẽ ta lớn thêm năm tuổi thì huynh muốn xa cách ta?”

Ân Tố Thập nghĩ kỹ lại, chẳng phải là xa cách sao?

Lúc nhỏ Vệ Triệt đối xử với nàng và Uyển Uyển không khác biệt lắm, thân thiết giống như ca ca đối với muội muội vậy. Nhưng từ sau khi nàng cập kê hai năm trước, hắn đột nhiên xa cách nàng rất nhiều, cũng không gọi tên nàng nữa, chuyển sang khách khí gọi nàng là “Ân tiểu đạo trưởng”.

Lúc đầu hắn gọi nàng là Ân tiểu đạo trưởng, nàng còn cảm thấy rất oai phong. Nhưng lúc này kết hợp với cử chỉ xa cách của hắn, xưng hô này lập tức không oai phong nữa. Không chỉ không oai phong mà còn rất mỉa mai.

Vệ Triệt nghe ra sự tủi thân trong lời nói của nàng, chỉ đành quay đầu lại nhìn nàng.

Tiểu cô nương xõa mái tóc đen nhánh, đôi mắt trong veo đen trắng phân minh, giống như hắc diệu thạch, bên trong ngoại trừ một tia tủi thân nhàn nhạt thì không còn cảm xúc nào khác, cũng không có chút nào e thẹn của nam nữ ở chung một phòng.

Nói tóm lại, chính là chưa thông suốt.

Vệ Triệt thở dài một hơi: “Ta không hề xa cách muội.”

Ân Tố Thập nhìn hắn chằm chằm, thấy sắc mặt hắn coi như chân thành, mới hài lòng nói: “Vậy thì nửa đêm sau ta qua gọi huynh, huynh lên giường ngủ đi. Ta thích nhất là nửa đêm dậy ngồi thiền, ngủ nửa đêm là đủ rồi, huynh không cần lo lắng ta ngủ không đủ.”

Ở Thanh Vân quán, quả thật Ân Tố Thập quen nửa đêm ngồi thiền, cho nên đêm nay cũng như thường lệ, ngủ đến nửa đêm đã tự nhiên tỉnh dậy.

Sau tỉnh dậy, nàng khoác thêm một chiếc áo ngoài rồi xuống giường.

Lúc này bên ngoài rèm có đốt một ngọn nến, bóng dáng của Vệ Triệt bị ánh đèn chiếu lên tấm rèm.

Vừa vén rèm lên, dáng vẻ Vệ Triệt dựa vào sạp ngủ say đập vào mắt.

Phải nói rằng, vị Đại công tử Vệ gia này thật sự rất tuấn tú, mặt như ngọc, ngũ quan sâu sắc, giữa lông mày mang vẻ dịu dàng tao nhã.

Câu “ngôn niệm quân tử, ôn kỳ như ngọc” chính là nói người như hắn.

Ân Tố Thập bước chân nhẹ nhàng, đi đến cách Vệ Triệt hai bước, chậm rãi ngồi xổm xuống, chống cằm nhìn lang quân tuấn tú đang ngủ say.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy dáng vẻ Vệ Triệt ngủ, thì ra vị công tử này khi ngủ rất yên tĩnh, không ngáy. Không giống Đại sư huynh, một khi ngủ say, tiếng ngáy có thể truyền đến phòng bên cạnh.

Quả nhiên là Đại công tử Vệ gia Thanh Châu, ngay cả ngủ cũng tao nhã như vậy. Haiz, sau này tâm ma đến tìm nàng, lại thêm một khuôn mặt nữa rồi.

Ân Tố Thập không nhịn được lắc đầu thở dài, đúng lúc này, Vệ Triệt bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn tiểu đạo sĩ đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn mình thở dài.

Vệ Triệt: “…”

Ngọn nến “lách tách” một tiếng, hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí trong chốc lát ngừng lại.

Tay Ân Tố Thập vẫn chống cằm, vài lọn tóc đen rơi xuống mu bàn tay trắng nõn của nàng, khuôn mặt tinh xảo được ánh nến phủ lên một tầng ánh sáng dịu dàng.

Vệ Triệt yết hầu hơi động, nói: “Muội ngồi xổm ở đây bao lâu rồi?”

Ân Tố Thập nói: “Không lâu, ta đang do dự có nên gọi huynh dậy không thì huynh đã tỉnh rồi.”

Tiểu cô nương vừa nói vừa buông tay xuống, nhẹ nhàng vỗ vai Vệ Triệt, khen ngợi: “Yên tâm, lúc ngủ huynh rất yên tĩnh, không giống sư huynh Mộ Dung chút nào.”

Mộ Dung đạo trưởng trước kia là một du hiệp, dáng người cao lớn, tính tình hào sảng, lại đặc biệt thích rượu, chuyện ngáy khi ngủ vang trời thì cả Thanh Vân quán đều biết.

Vệ Triệt đương nhiên cũng từng nghe nói, lúc này nghe Ân Tố Thập nhắc đến, trong chốc lát nghẹn lời, chút ý nghĩ mơ hồ vừa nảy sinh vì nàng tan biến trong nháy mắt.

Ân Tố Thập nào biết chỉ trong hai hơi thở ngắn ngủi, lòng Vệ Triệt đã đi từ xuân sang thu.

Nàng đứng dậy, tự mình ngồi xếp bằng trên sạp, nói với hắn: “Huynh lên giường bên trong ngủ đi, bản đạo trưởng muốn ngồi thiền rồi.”

Vệ Triệt đành phải vén rèm vào phòng trong.

Trên giường bên trong, một chiếc chăn lẳng lặng được vén một góc, chiếc gối vải bông bên cạnh lõm xuống một chút, vừa nhìn đã biết là vừa có người nằm.

Vệ Triệt xoa trán, đẩy cửa sổ ra, kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống, không lên giường.

Nửa đêm còn lại, hắn ngồi bên cửa sổ, đón gió mát, thỉnh thoảng xuyên qua tấm rèm được gió thổi bay, hắn nhìn bên ngoài yên tĩnh không một tiếng động.

Tiểu đạo sĩ một lòng hướng đạo, ngồi thiền nhanh nhập định hơn người khác, lúc này chắc là đã thần du nơi cõi tiên rồi.

Ân quán chủ từng lén nói với bà ngoại, cô nương này có tính tình khoáng đạt, rất có linh tính tu đạo, thích hợp kế thừa y bát của bà ấy.

Lúc Ân Tố Thập cập kê, Ân quán chủ ở Thanh Vân quán ban cho nàng pháp hiệu “Lan Thanh”. Lúc đó Vệ Triệt tình cờ đi du ngoạn bên ngoài, sau khi trở về, hắn đến đạo quán một chuyến, tặng lễ cập kê cho nàng.

Vừa bước vào đạo quan, hắn đã nghe thấy Ân Tố Thập hùng tâm tráng chí nói với Ân quán chủ: “Đại đạo ba ngàn, thiên diễn năm mươi chín. Sư phụ yên tâm, Lan Thanh nhất định sẽ tìm được đạo của mình, kế thừa y bát của sư phụ, chấn hưng Thanh Vân quán! Đây là tâm nguyện cả đời của Lan Thanh!”

Gió mát hiu hiu, lời nói đầy hùng tâm tráng chí của tiểu cô nương vẫn còn văng vẳng bên tai, Vệ Triệt chậm rãi cụp mắt xuống.

Hai năm trôi qua, tâm nguyện cả đời của nàng chắc… vẫn là đạo của nàng.


Bình luận

Bình luận về bài viết này