Chuyện lớn của Vệ gia lần này có liên quan đến Vệ Đại nương tử mang mệnh phượng hoàng. Vị Thái Tôn phi tương lai ấy từ nhỏ đã có thân thể yếu ớt, vừa sang xuân đã mê man bất tỉnh.
Mùa xuân ấm áp, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, chim oanh hót véo von, thường thì vào những ngày này, các vị tiểu thư và công tử chưa thành thân của Vệ gia đều ra ngoài dạo chơi thưởng hoa.
Nhưng vì bệnh tình của Vệ Xuân, chuyến dạo chơi mùa xuân thường lệ của Vệ gia đành bị hủy bỏ.
Thanh Châu có một vị Thái tôn phi tương lai mang mệnh phượng hoàng, dân chúng đều cảm thấy vinh dự. Nay nghe tin Vệ Xuân bị bệnh, không ít người lặng lẽ đến Thanh Vân quán cầu bình an cho vị Đại nương tử này.
Ân Tố Thập cũng nghe nói chuyện Vệ Xuân hôn mê bất tỉnh, hôm đó lập tức xuống núi chạy thẳng đến Vệ gia. Ai ngờ vừa bước vào Tuế An viện, đã thấy vị cô nương “hôn mê bất tỉnh” kia đang ung dung đọc thư.
Trái tim đang treo lơ lửng của Ân Tố Thập lập tức được thả lỏng, cố ý “hừ” một tiếng, nói: “Giỏi lắm Vệ Uyển Uyển, giả bệnh cũng không nói với ta một tiếng, làm ta lo muốn chết!”
Vệ Xuân gấp lá thư của Tiết Vô Vấn lại, cất vào ngăn kéo bàn trang điểm, mỉm cười nhận lỗi: “Là lỗi của Uyển Uyển, với tình hình hiện tại, ta không thể đến Thanh Vân quán tìm Tố Thập tỷ, nên đành phải đợi tỷ đến tìm ta vậy.”
Ân Tố Thập nhìn bàn trang điểm một cách đầy ẩn ý: “Mau khai thật ra! Tại sao muội lại giả bệnh?”
“Giả bệnh là để từ hôn với Thái tôn.” Vệ Xuân nhìn Ân Tố Thập, ánh mắt bình tĩnh và kiên định: “Ta không muốn gả cho Thái tôn, ta muốn gả cho người ta thích. Nhưng từ hôn với Thái tôn thật sự không dễ dàng, ta cần phải bệnh nặng một trận, để phá vỡ mệnh phượng hoàng của ta.”
Cái mệnh phượng hoàng trên người nàng chính là một xiềng xích. Không phá vỡ xiềng xích này, cả đời này nàng không thể nào gả cho Tiết Vô Vấn.
Ân Tố Thập sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại.
“Thái tử phi ở Đông cung là người nghiêm khắc, nghe nói rất khó chung sống. Còn Thái tôn, tuy mọi người khen hắn biết dùng người, đối đãi lễ độ với bề tôi, có phong thái minh quân. Nhưng chỉ cần nhìn vào hành vi hắn nạp thông phòng trước khi muội gả vào Đông cung, ta đã biết hắn không phải là người thích hợp với muội.” Ân Tố Thập liếc ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói: “Nhưng muội giả bệnh từ hôn là lừa gạt quân vương, nhất định phải làm thần không biết quỷ không hay, không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào. Dù sao nếu Thịnh Kinh biết muội ‘bệnh nặng không dậy nổi’, nhất định sẽ phái Thái y đến.”
Ân Tố Thập nói không sai, Thái y do Thừa Bình Đế phái đến và ma ma của Thái tử phi đã lên đường, không bao lâu nữa sẽ đến Thanh Châu.
Nhưng Vệ Xuân không lo lắng, bình tĩnh cười nói: “Tố Thập tỷ đừng lo lắng, ông nội đã sớm sắp xếp, ta sẽ không gặp chuyện gì đâu.”
Hơn nữa còn có Tiết Vô Vấn, người đó làm Đế mười mấy năm, biết không ít bí mật của chùa Đại Tướng Quốc, nghĩ đến việc năm ngoái hắn đến chùa Đại Tướng Quốc, chắc là muốn Viên Huyền đại sư xem lại mệnh cách của nàng.
“Nếu Vệ Thái phó đồng ý cho muội từ hôn với Thái tôn, vậy ta cũng không lo lắng nữa!” Ân Tố Thập ngồi xuống bên cạnh Vệ Xuân, chỉ vào bàn trang điểm nơi nàng vừa cất thư, cười nói: “Vừa rồi muội nói muốn gả cho người mình thích, chẳng lẽ người đó là người viết thư cho muội?”
Vệ Xuân đáp “Ừm” một tiếng, thẳng thắn thừa nhận: “Là hắn.”
Ân Tố Thập quen biết Vệ Xuân đã lâu, cô nương này chính là hình mẫu của quý nữ thế gia, cho dù trong lòng thật sự thích ai cũng sẽ không nói ra miệng, càng không vì một nam nhân mà làm khó gia tộc.
Thế mà bây giờ, nàng lại kiên quyết từ hôn chỉ vì một nam nhân, hành động này thực sự không giống phong cách của Vệ Xuân.
Ân Tố Thập không nhịn được nói: “Có thể khiến muội vì hắn mà làm đến mức này, rốt cuộc người đó là ai? Uyển Uyển, hắn… thật sự đáng giá sao?”
“Người đó, Tố Thập tỷ cũng từng gặp qua một lần, hắn chính là Thế tử phủ Định Quốc Công Tiết Vô Vấn.” Vệ Xuân cụp mắt xuống, trong thoáng chốc dường như lại thấy bóng dáng người ấy từ trên cây nhảy xuống, mỉm cười hỏi tên nàng. Vô thức, nàng khẽ cong mày, mỉm cười nói: “Hắn xứng đáng, trên đời này không ai giống hắn, đáng để ta liều lĩnh tất cả để đến bên hắn.”
Ân Tố Thập hơi sững sờ, lại nghe Vệ Xuân nói: “Hắn đối với ta giống như Đại ca đối với tỷ vậy.”
“Nói bậy!” Ân Tố Thập vừa nghe lời này thì phản đối, hai má hơi nóng lên, chối quanh co: “Ta không liều lĩnh tất cả để đến bên Vệ Triệt đâu!”
Vệ Xuân cười mà không nói.
Kiếp trước, Tố Thập tỷ biết rõ sẽ chết, nhưng vẫn lao vào biển lửa không chút do dự, cùng Đại ca xuống suối vàng, tỷ ấy so với bản thân nàng kiếp trước dũng cảm hơn nhiều.
***
Một tháng sau, người được phái từ Thịnh Kinh cuối cùng cũng đến Thanh Châu.
Vài ngày trước Vệ Xuân đã uống thuốc bí mật do Viên Thanh đại sư bào chế, nằm trên giường như người chết, gần như không còn hơi thở, ngay cả mạch đập cũng ngày càng yếu.
Chu Thái y do Thừa Bình Đế phái tới mỗi lần bắt mạch xong, đều không nhịn được lấy khăn lau mồ hôi lạnh trên trán, cân nhắc từ ngữ nói: “Tình trạng của Đại nương tử… hạ quan e là bó tay hết cách, mong Thái phó đại nhân lượng thứ. Hạ quan sẽ viết thư về Thịnh Kinh, để Bệ hạ phái thêm vài đồng liêu đến, cùng nhau nghĩ cách, biết đâu có thể tìm ra phương pháp chữa trị thích hợp.”
Vệ Hạng nghe vậy chỉ lắc đầu, ôn hòa nói: “Chu Thái y không cần tự trách. Uyển Uyển vốn yếu ớt từ nhỏ, ngay khi mới sinh ra, đã có đại phu nói con bé không sống qua bảy tuổi. Sau này, nhờ Viên Huyền đại sư chỉ điểm, mới có thể thuận lợi sống đến ngày hôm nay. Ta đã phái người đến chùa Đại Tướng Quốc mời Viên Huyền đại sư đến Thanh Châu, biết đâu Viên Huyền đại sư có thể chỉ điểm cho Uyển Uyển vượt qua kiếp nạn này.”
Y thuật của Viên Huyền đại sư được truyền từ Dược Vương Cốc, Chu Thái y đương nhiên không không nhắc lại chuyện muốn xin thêm người từ Thừa Bình Đế nữa.
Chu Thái y biết rõ, dù có thêm bao nhiêu Thái y cũng không thể chữa khỏi bệnh của Vệ Xuân, lời nói kia chẳng qua chỉ là để thoái thác trách nhiệm. Bây giờ có Viên Huyền đại sư đích thân đến, thì không còn gì tốt hơn.
Ra khỏi Tuế An viện, cung ma ma ma bên cạnh Thái tử phi vội vàng đi tới, Chu Thái y thở dài một tiếng, lắc đầu với cung ma ma.
Cung ma ma nhíu mày, Thái tử phi vốn đã không thích cô nương bệnh tật của Vệ gia, nếu không phải vì mệnh phượng hoàng trên người nàng, lại là hôn ước do Hoàng thượng đích thân định đoạt, Thái tử phi sẽ không đồng ý để Thái tôn Điện hạ cưới vị Đại nương tử này.
Nhìn dáng vẻ của Chu Thái y ban nãy, e rằng Vệ Xuân không sống đến lúc xuất giá vào năm sau.
Nếu nàng thật sự không qua khỏi…
Cung ma ma nhìn cổng lớn Tuế An viện, ánh mắt lóe lên.
Theo bà ta thấy, nếu thật sự không qua khỏi, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Bảy ngày sau, cuối cùng Viên Huyền đại sư cùng đoàn người cũng đến Thanh Châu.
Sau khi bắt mạch cho Vệ Xuân, Viên Huyền nói với người Vệ gia: “Mệnh cách của Đại nương tử quá nhẹ, không chịu nổi mệnh phượng hoàng của nàng, cho nên mới gặp kiếp nạn này.”
Vệ Hạng trầm giọng nói: “Vậy theo đại sư, kiếp nạn này của Uyển Uyển có cách nào hóa giải không?”
“A Di Đà Phật. Nếu Đại nương tử muốn giữ được mạng, chỉ có thể từ bỏ mệnh phượng hoàng của nàng.”
Sau tấm bình phong, cung ma ma và Chu Thái y nghe được lời của Viên Huyền đại sư, sắc mặt đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Nói đúng ra, Vệ Xuân được Hoàng thất Chu gia coi trọng, không chỉ vì nàng là cháu gái ruột của Vệ Thái phó, mà quan trọng hơn cả là từ khi sinh ra, nàng đã được phán định mang mệnh phượng hoàng.
Nếu không có mệnh phượng này, đừng nói đến Thái tử phi, ngay cả Thừa Bình Đế cũng chưa chắc bằng lòng ban cho Vệ Xuân ngôi vị Thái tôn phi.
Con cháu Hoàng thất Chu gia đời sau càng ngày càng ít, Vệ Xuân lại quá yếu ớt, nàng không thể sinh con, sau này con của Thái tôn Điện hạ chỉ có thể là thứ xuất.
Không có gia đình quyền quý nào không coi trọng sự phân biệt đích thứ, huống chi là Hoàng thất. Đêm đó, cung ma ma và Chu Thái y vội vã rời khỏi Thanh Châu.
Vệ Hạng cho con trai trưởng Vệ Trạc, cũng chính là cha của Vệ Xuân, mang theo một bức thư, phi ngựa suốt đêm đến Thịnh Kinh để cầu kiến Thừa Bình Đế.
Một là cầu xin Thừa Bình Đế cho phép chùa Đại Tướng Quốc phá bỏ mệnh phượng hoàng của Vệ Xuân, để ngọn lửa sinh mệnh của nàng không bị dập tắt. Hai là cầu xin Thừa Bình Đế thu hồi mệnh lệnh, hủy bỏ hôn ước giữa Thái tôn và Vệ Xuân.
Những lời Vệ Hạng viết trong thư không thể nói là không cảm động, ngay cả việc muốn cứu mạng cháu gái của mình cũng phải xin phép Hoàng Đế trước.
Chỉ là Vệ Hạng là thầy của Hoàng Đế, sao Thừa Bình Đế có thể từ chối lời khẩn cầu của thầy mình?
Nếu ông ta vì cái gọi là mệnh phượng mà ép chết cháu gái của thầy mình, thì sử quan không biết sẽ viết ông ta thế nào đây.
Vì vậy, Thừa Bình Đế chấp thuận lời thỉnh cầu đầu tiên của Vệ Hạng nhưng không đồng ý hủy hôn. Nguyên nhân không phải vì không nỡ bỏ mối hôn sự này, mà là không muốn để thiên hạ chê cười Hoàng thất Chu gia qua cầu rút ván, máu lạnh vô tình.
Một khi cô nương ấy mất đi mệnh phượng, Hoàng thất lập tức giải trừ hôn ước, bỏ rơi nàng như giày rách, còn ra thể thống gì nữa? Hoàng gia cũng cần giữ thể diện chứ.
Nhưng việc Vệ Xuân mất đi mệnh phượng lại khiến không biết bao nhiêu kẻ ở Thịnh Kinh dao động. Đầu tiên là Thái tử và Thái tử phi nhiều lần vào cung cầu kiến Thừa Bình Đế, tiếp theo là một vài đại thần có con gái ruột đến tuổi cập kê lén lút đến Đông cung.
Vệ gia không phải là không biết động tĩnh ở Thịnh Kinh, nhưng cũng không mấy để tâm, chỉ liên tục khẩn cầu Thừa Bình Đế thu hồi mệnh lệnh. Cứ như vậy giằng co mấy tháng, Thừa Bình Đế cuối cùng cũng thu hồi Thánh chỉ ban hôn.
Đến khi Thanh Châu vào thu, toàn bộ dân chúng Đại Chu đều biết vị Đại nương tử Vệ gia mang mệnh phượng nhưng yếu ớt không chịu nổi mệnh cách tôn quý của mình. Vì để kéo dài mạng sống, đành phải mời cao tăng chùa Đại Tướng Quốc phá bỏ mệnh cách của nàng.
Mệnh cách của Vệ Đại nương tử bị phá, tuy miễn cưỡng giữ được ngọn lửa sinh mệnh, nhưng dù sao cũng là điều không may, về sau muốn bàn chuyện hôn nhân e rằng không dễ dàng.
Trong vườn cây ăn quả, Tiết Vô Vấn hái mấy quả lê mùa thu vàng óng đưa cho Vệ Xuân, hỏi: “Có thấy ấm ức không?”
Vệ Xuân liếc hắn, chọn hai quả lê căng mọng từ tay hắn, vừa đút Toái Băng ăn vừa thản nhiên nói: “Không ấm ức.”
Nàng vừa mới làm xong lễ cập kê mười lăm tuổi.
Là cựu Thái tôn phi “ốm nặng mới khỏi”, lễ cập kê lần này không thể tổ chức linh đình, chỉ có thể làm đơn giản, tất nhiên không thể sánh với lễ cập kê long trọng kiếp trước.
Tiết Vô Vấn hỏi nàng có uất ức hay không, một là hỏi lễ cập kê của nàng, hai là hỏi danh tiếng bị tổn hại.
Một nữ tử ốm yếu bệnh tật, mệnh cách bị phá, còn bị vị Hoàng Đế tương lai từ hôn, dù có thế gia mạnh như Vệ gia chống lưng, cũng không thể giữ danh tiếng hoàn toàn nguyên vẹn.
Nhưng Vệ Xuân thật sự không quan tâm đến cái gọi là mệnh phượng và danh tiếng, muốn hủy hôn ước của nàng và Chu Hoài Hữu thì chỉ có thể hủy mệnh phượng của nàng trước, nàng đã sớm lường trước được tình cảnh ngày hôm nay.
“Nghe nói tên Chu Hoài Hữu kia còn viết thư cho nàng?” Tiết Vô Vấn tựa vào thân cây, cười như không cười nói: “Chẳng lẽ hắn không muốn từ hôn?”
Vệ Xuân mặt không đổi sắc “Ừ” một tiếng.
Nếu nói ở phủ Thái tử còn ai muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này, thì đó chỉ có Thái tôn Chu Hoài Hữu. Trong thư hắn ta viết, dù nàng không còn mang mệnh phượng, hắn vẫn nguyện cưới nàng.
Khi Vệ Xuân nhận được bức thư đó, thật sự rất bất ngờ.
Nàng và Chu Hoài Hữu chỉ gặp mặt một lần, dù mấy năm qua hai người có trao đổi thư từ hàng năm, nhưng nội dung thư đều chỉ có vài câu ngắn ngủi, như kiểu trời lạnh nhớ mặc thêm áo, những lời khách sáo vô thưởng vô phạt.
Nàng tự biết Chu Hoài Hữu không có nhiều tình cảm với nàng, nếu không thì cũng sẽ không nạp hai thông phòng khi nàng chưa qua cửa.
Bức thư đó có lẽ là để an ủi lòng Vệ gia, dù sao hắn ta cũng tham vọng giang sơn, muốn làm minh quân, đương nhiên không muốn vì chuyện từ hôn mà mà khiến phủ Thái tử và Vệ gia nảy sinh mâu thuẫn.
“Bức thư đó ta đã nhờ Đại ca hồi âm từ chối rồi.” Vệ Xuân giải thích một câu rồi không nói gì nữa, chỉ tập trung đút Toái Băng ăn lê.
Tiết Vô Vấn cúi đầu, cũng không làm phiền hứng thú đút Toái Băng ăn của cô nương này, chỉ khẽ cười một tiếng. Vất vả lắm mới đợi Toái Băng ăn xong hai quả lê trên tay nàng, hắn vỗ nhẹ vào đầu Toái Băng, nói: “Tự đi chơi đi.”
Nói xong, hắn rút ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau tay cho Vệ Xuân.
Vệ Xuân ngước mắt nhìn hắn, chợt nhớ đến kiếp trước, nàng từng hỏi xin hắn một chiếc khăn tay. Lúc đó vị Thế tử phủ Định Quốc Công này nói hắn không có thói quen mang khăn tay, dứt khoát xé một mảnh vải từ vạt áo cho nàng dùng.
Tiết Vô Vấn thấy nụ cười trên khóe môi nàng, khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay nàng, cười khẽ: “Cười cái gì?”
Nụ cười trên khóe môi Vệ Xuân càng thêm rạng rỡ, hỏi: “Tiết Thế tử phá hỏng hôn ước của ta và Thái tôn, chàng nói xem… chàng có nên bồi thường cho ta một lang quân như ý không?”
Tiết Vô Vấn nghe vậy bật cười: “Nếu Vệ Đại nương tử không chê, lấy ta bồi thường được không? Đại nương tử đợi ta thêm hai năm nữa, đợi ta giải quyết xong đám yêu ma quỷ quái không biết điều kia, ta sẽ đến cưới nàng.”

Bình luận về bài viết này