Chưa đến nửa canh giờ, đám đông chen chúc trước cửa nha môn đã giải tán, Thương Nhung đi ngang qua, vừa hay thấy Sầm Chiếu cùng một ông lão tóc bạc bước ra từ bên trong.

Sương lạnh buổi sớm đã tan đi nhiều, ánh mặt trời khảm viền vàng trên mái hiên, Sầm Chiếu vừa nói chuyện với ông lão kia vừa đi xuống bậc thang đá, ngẩng đầu thấy cô nương ôm cuộn tranh đi tới, lập tức dừng bước: “Cô nương đến từ lúc nào vậy?”

“Đến cùng Minh Phương cô nương.”

Thương Nhung nói.

“Sao không thấy vị công tử kia đâu?” Sầm Chiếu nhìn quanh, nhưng không thấy thiếu niên đó.

“Huynh ấy thức trắng đêm, lúc này đã rất mệt mỏi.”

Thương Nhung giải thích.

“Đa tạ cậu ấy, hôm nay vụ án này xét xử rất thuận lợi, hẳn là trong vài ngày tới, Tri phủ Thục Thanh này cũng sẽ có người thay thế.” Sầm Chiếu mỉm cười với nàng: “Tối nay ta thiết tiệc tại phủ, mời cô nương và công tử cùng dự tiệc được không?”

“E là không thể rồi.”

Thương Nhung hơi cúi đầu, uyển chuyển từ chối: “Đa tạ Tình Sơn tiên sinh có lòng, ở phủ của ngài hai ngày là đã làm phiền, hiện giờ thúc thúc và phu thê nương tử đều đã không sao, chúng ta cũng không nên ở lại nữa.”

“Đã như vậy, ta cũng không nên cưỡng ép giữ cô nương lại.” Sầm Chiếu đến giờ vẫn không biết tên và lai lịch của thiếu niên kia và cô nương trước mặt, nhưng ông ấy cũng không phải người hay tò mò, một chữ duyên này, tụ tán như gió, họ không nói, ông ấy cũng không hỏi.

“Ta đã từng đọc《Trùng Dương Hạc Sơn Phú》của Tình Sơn tiên sinh, nhưng chưa từng đến Hạc Sơn ở huyện Gia, hiện tại ta đã dựa theo miêu tả của ngài trong đó vẽ một bức Du Hạc Sơn đồ tặng ngài.”

“Trước kia khi ta ở nhà, ta chính là dựa vào thơ từ của tiên sinh để tưởng tượng ra sơn thủy nhân gian, ngài đã đi qua nhiều nơi, cũng đã trải qua nhiều khổ cực, nhưng từ trong câu chữ của ngài, ta rất ít khi thấy chữ ‘khổ’, thực sự rất an ủi lòng người.”

Thương Nhung vừa nói vừa đưa cuộn tranh lên, trong mắt Sầm Chiếu ánh lên vài phần kinh ngạc, ông ấy vội nhận lấy, rồi nhìn chăm chú gương cô nương trước mắt, đầy vẻ ôn hòa và từ ái: “Vật cô nương tặng, ta nhất định sẽ trân trọng cất giữ.”

“Cô nương đã nói thơ từ của Tình Sơn huynh đủ để an ủi lòng người.” Ông lão tóc bạc bên cạnh Sầm Chiếu lên tiếng, ông ấy cũng là người nhân từ hiền hậu: “Vậy vì sao cô nương lại ủ rũ không vui?”

Thương Nhung nhìn về phía ông ấy, nàng đoán ông ấy chính là vị Sơn trưởng của Thư viện Dã Sơn.

“Chẳng phải cô nương không biết, ta cũng không phải vừa sinh ra đã nghĩ thông suốt như vậy…” Có lẽ là thấy Thương Nhung không đáp, Sầm Chiếu bèn lên tiếng: “Đinh hương có nụ(*), chỉ là cô nương hiện giờ chưa biết cách giải.”

(*)Nụ hoa tử đinh hương có một ý nghĩa gần như cố định với người Trung Hoa: hợp với tâm sầu muộn của con người. Thơ thường sử dụng như một phép ẩn dụ cho ưu sầu kết đọng phức tạp mà không lý giải được.

Ông ấy đã sớm nhìn thấu dưới lớp vỏ tươi trẻ hoạt bát của tiểu cô nương này là một trái tim sắp gần đất xa trời.

“Tốc Tốc?”

Thương Nhung chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy từ trên bậc thang truyền đến một tiếng gọi, nàng ngẩng đầu thì thấy Mộng Thạch đã thay trang phục tù nhân đi ra từ bên trong, khi đi, chân của y có vẻ hơi bất tiện.

“Tình Sơn tiên sinh, ta đi trước.”

Thương Nhung hơi cúi người, rồi nhấc váy lên bậc thang đỡ lấy Mộng Thạch.

Sầm Chiếu quay đầu lại nhìn bóng lưng tiểu cô nương, không biết vì sao, trong lòng ông ấy cứ cảm thấy có chút kỳ lạ, khi cùng ông lão tóc bạc bên cạnh đi về phía con ngõ bên phải, ông lão thúc giục ông ấy: “Tình Sơn, mau cho ta xem bức tranh của cô nương này thế nào.”

“Cái tính nóng vội này của huynh, thật là đến già cũng không sửa được.”

Sầm Chiếu lắc đầu cười một tiếng, nhưng vì trong lòng cũng có phần tò mò khó tả, cũng đành từ từ mở cuộn tranh trong lòng ra.

Mây mù che khuất một nửa, lá thu vàng óng, vách núi gồ ghề mà cheo leo hiểm trở, nguy nga như điện ngọc trên trời nhìn xuống sông núi khói mưa, thuyền bè lác đác.

Từng nét bút ung dung phác họa cảnh núi sắc sông, hòa quyện vẻ đẹp thanh tú và tuyệt diệu trong một cuộn tranh.

“Tình Sơn, huynh và Trình Thúc Bạch đều ở trong đó kìa.”

Ông lão tóc bạc chỉ về phía hai người trên con đường núi hiểm trở, đeo túi thơm ngải cứu, cầm trượng trúc, vạt áo phần phật như sắp bay lên, ông ấy không khỏi cảm thán: “Bút pháp của cô nương này thật thần diệu.”

Thông thường người vẽ tranh đến cuối cùng đều sẽ đề tên, nhưng lúc này bên phải bức tranh trong tay Sầm Chiếu lại sạch sẽ, không để lại một chữ nào.

Sầm Chiếu quay mặt lại, vừa hay thấy cô nương kia đang đỡ vị thúc thúc vừa được thả đi về phía phố xá đông đúc đối diện nha môn.

Không biết vì sao, bỗng nhiên.

Ông ấy nhớ đến người bạn vong niên xa xôi ở Ngọc Kinh.

“Mộng Thạch thúc thúc, chân của thúc không sao chứ?”

Trước đó Thương Nhung nhìn thấy Mộng Thạch quỳ trên công đường trong đám đông, nên nàng không nhận ra chân y bị thương.

Mộng Thạch nghe tiếng “thúc thúc” này mà ngẩn người trong giây lát, rồi cười lắc đầu: “Chỉ là khi mới vào ngục bị cai ngục đánh một trận, roi vừa hay quất vào chân, cũng không đến nỗi tổn thương gân cốt.”

“Ta đã nghĩ rồi, thúc hiện giờ không còn là đạo sĩ, trước mặt người khác cũng không tiện gọi thúc là đạo trưởng.” Thương Nhung vừa đỡ y đi vừa nói: “Sau này ta và Chiết Trúc, sẽ nói thúc là thúc thúc của chúng ta.”

Dưới bóng cây không xa có một cỗ xe ngựa, Chiết Trúc thấy hai người họ đi lại gần, bèn buông rèm xuống.

Nhưng chẳng mấy chốc rèm đã lại bị người bên ngoài vén lên, một tia sáng rực rỡ theo đó tràn tới, cô nương cúi người bước vào, hắn thấy hoa tai trong suốt trên vành tai nàng lấp lánh ánh sáng long lanh.

Thương Nhung vừa vào, đã thấy thiếu niên dựa vào thành xe, vẻ mặt trắng bệch thần thái mệt mỏi.

“Để ta đi đánh xe.”

Mộng Thạch vén rèm thấy hắn, bèn hỏi: “Có phải muốn trở về thôn Đào Khê không?”

“Đến khách điếm trước đã.”

Chiết Trúc ngồi thẳng người, nhàn nhạt nói.

“Chúng ta không đi sao?” Thấy Mộng Thạch buông rèm xuống, Thương Nhung quay đầu lại hỏi hắn.

“Y đã đường đường chính chính đi ra từ công đường, vậy sao chúng ta phải vội vã rời đi?”

Chiết Trúc thờ ơ nói.

Lúc này, Mộng Thạch ở bên ngoài cách một tấm rèm đang giật dây cương, thoáng chốc vang lên tiếng lộc cộc, xe ngựa khẽ lắc lư.

Thương Nhung ngồi bên cạnh hắn vẫn luôn cảm thấy có mùi tanh của máu rất nhạt vấn vít quanh mũi, nàng không nhịn được nhìn chằm chằm vào cánh tay hắn một cái, rồi đưa ngón tay chạm nhẹ vào tay áo hắn.

Không ngoài dự đoán, trên ngón tay dính thêm vài vết máu ẩm ướt, nàng lập tức mở bọc đồ bên cạnh ra tìm thuốc trị thương: “Ít nhất cũng phải cầm máu trước.”

Dù vết thương của Chiết Trúc lại bị rách, hắn cũng không thấy đau, chỉ là sẽ cảm thấy mệt mỏi hơn, hắn cũng chẳng buồn quan tâm, nhưng Thương Nhung lại lo lắng vết thương của hắn liên tục bị rách sẽ làm tình trạng trở nặng thêm, lúc này nhanh chóng cởi dây lưng của hắn.

“Thương Nhung.”

Chiết Trúc vừa định dùng cổ tay mình để ngăn tay nàng, nhưng vẫn muộn mất, nàng đã sờ đến móc vàng trên dây lưng.

Xe ngựa lắc lư, rèm bị gió thổi bay lên, thiếu niên nhìn lông mày nàng nhíu lại từng chút một.

“Thật sự hơi đau.”

Thương Nhung xòe bàn tay ra, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta đã sớm nói với cô rồi, đừng tùy tiện chạm vào ta ấy?” Đôi mắt thiếu niên đen như mực, giống như một vực thẳm sâu hút: “Trên xe ngựa không có nước, cô chỉ có thể nhịn một chút.”

Trên móc vàng chỉ dính một chút máu từ chuôi kiếm, lúc này Thương Nhung cũng không đau lắm, chỉ hơi nhoi nhói, nàng mím môi lại, nhân lúc hắn không thể nắm tay nàng, nàng miễn cưỡng kéo vạt áo hắn ra, qua loa đắp bột thuốc lên qua lớp vải mỏng đã thấm máu.

Nàng ở rất gần, Chiết Trúc không khỏi quay mặt đi, tránh hơi thở gần kề của nàng, mà trong lúc hắn hít thở, một lọn tóc của nàng nhẹ nhàng quét qua xương quai xanh của hắn.

Cảm giác hơi ngưa ngứa.

Khớp ngón tay hắn lại co lại, lặng lẽ siết chặt.

Sau đó ánh mắt hắn rơi xuống những vật dụng lộn xộn trong bọc đồ đã mở ra, ngoài viên kẹo và thuốc bôi vết thương, cùng với hộp mặt nạ, thì đều là một số trang sức vàng ngọc, áo choàng và y phục.

“Ngọc trai của cô đều cho người khác hết rồi sao?”

Bất chợt, Thương Nhung nghe tiếng hắn hỏi.

Nàng cũng không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp một tiếng, nói: “Ta lén nhét vào túi kín trong tay áo của Minh Phương cô nương rồi.”

Điền Minh Phương sắp rời Thục Thanh, chắc sẽ rất cần những viên ngọc trai đó làm phí đi đường.

Chiết Trúc dang định nói gì đó, nhưng trong lúc không ngờ tới, một luồng gió nhẹ nhàng êm dịu bỗng thoảng qua cánh tay hắn, lưng hắn cứng đờ, hắn hạ mắt xuống, thấy má nàng phồng lên.

Trong căn viện trên núi ở Nam Châu, nàng cũng như vậy.

Hắn cong khớp ngón tay, khẽ gõ vào trán nàng.

Thương Nhung lập tức ngước mắt lên, ấm ức giải thích: “Ta biết huynh không đau, ta đang thổi tay ta.”

Khi đến khách điếm, Mộng Thạch trước tiên xin một chậu nước cho Thương Nhung rửa tay, còn y thì giúp Chiết Trúc làm sạch lại vết thương trên cánh tay.

Ba người lại tụ họp tại một bàn ăn cơm lần nữa, đã là cả một quá trình vô cùng khó khăn.

“Đây đã là lần thứ hai Chiết Trúc công tử cứu ta.” Mộng Thạch bưng một chén trà nóng lên: “Ta lấy trà thay rượu, tại đây cảm tạ đại ân của công tử.”

Không biết bên ngoài mái hiên trời đã lại đổ mưa từ lúc nào, tiếng ồn vang lên không ngớt.

“Cũng là ngài tự mình nắm bắt được cơ hội.”

Chiết Trúc hờ hững nâng chén trà lên, nhấp một ngụm.

“Đàm Giới Chi đó lại thật sự nhớ việc ta cứu hắn và nắn xương cho hắn, nên lúc trong ngục đã dùng tiền để chăm sóc ta, ta cũng không phải chịu nhiều khổ sở, chỉ là tên Hồ Lâm Tùng kia luôn bày ra vẻ mặt oán hận đau khổ đầy do dự, ta nhìn hắn thì biết chắc hắn đã biết được một số nội tình.” Mộng Thạch uống hết một chén trà như uống rượu vậy: “May thay nhờ công tử cử người đến nhà lao nhắc nhở ta, ta đã dùng một chút kế nhỏ, khiến cho hai người Đàm và Hồ tin rằng ngày đó họ rơi xuống sườn núi trong rừng trúc tại thôn Đào Khê, là do Tiền Hi Nguyên âm mưu giết người diệt khẩu.”

“Như vậy, ta lại nói lý lẽ khiến họ cảm động.” Mộng Thạch rung đùi đắc ý một phen, đũa gõ nhẹ vào thành bát: “Hồ Lâm Tùng mới khai ra trước đó hắn đã làm ăn chung với Tiền Hi Nguyên, hai người hối lộ quan địa phương để được thuận tiện, nhưng sổ sách ghi chép tất cả các giao dịch lại nằm trong tay một mình Tiền Hi Nguyên, Hồ Lâm Tùng trước đây không nói, là lo lắng việc này bại lộ.”

Nhưng đêm qua Chiết Trúc đã tìm được sổ sách, giải tỏa lo toan của Hồ Lâm Tùng, nên hôm nay hắn ta mới dám nói ra sự thật trên công đường.

Dù sao, tội che giấu thi thể, còn xa mới nặng bằng tội hối lộ quan chức.

Còn chưa kể, hắn ta cũng tin rằng Tiền Hi Nguyên muốn đẩy hắn ta vào chỗ chết.

“Sổ sách thì sao?”

Thương Nhung ngẩng đầu lên hỏi y.

“Đương nhiên là giao cho Sầm lão tiên sinh rồi.” Trên mặt Mộng Thạch hiện lên một nụ cười: “Hồ Lâm Tùng hắn đã làm những việc này, vì cớ gì ta phải giúp hắn che đậy chứ?”

Cho đến bây giờ, cho dù là Đàm Giới Chi hay Hồ Lâm Tùng đều không biết vị Mộng Thạch tiên sinh đã cứu họ, thực tế lại chính là người đã khiến họ gãy thêm một tay.

Mộng Thạch hành tẩu giang hồ nhiều năm, cũng không phải là người luôn lương thiện thuần túy, lúc nào cũng nhường nhịn, y cũng có lúc mang lòng dạ đen tối.

Vì Mộng Thạch vội vã muốn Thương Nhung tìm chỗ rửa tay, nên cũng không để ý kỹ những chỗ không tốt của khách điếm này, ngay cả phòng thượng hạng cũng không có thêm giường.

Đêm càng khuya, Thương Nhung tắm rửa xong chỉ lau qua loa mái tóc ướt, rồi nằm xuống.

Phòng của ba người họ không ở cùng chỗ, ở giữa còn cách các khách trọ khác, Thương Nhung để tóc ướt nên không ngủ được, nàng đành chủ động thức dậy, cầm đèn đi ra.

Bóng đèn màu vàng cam lóe lên một cái qua rèm cửa, thiếu niên trong phòng lập tức tỉnh táo mở mắt.

Thương Nhung đứng trên hành lang vắng vẻ tối tăm, đang do dự không biết có nên đưa tay gõ cửa không, thì cánh cửa trước mặt đột nhiên bị mở ra từ bên trong.

Nàng lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của thiếu niên.

“Huynh ở cách ta xa quá, ta không ngủ được.”

Nàng hoàn toàn không nói gì, nhưng Chiết Trúc lại chợt nhớ đến sáng hôm qua, trên gác lửng Sầm phủ, nàng đã nói với hắn một câu như thế.

Khoảnh khắc này, Thương Nhung vừa định mở miệng, đã thấy thiếu niên chợt nghiêng người, đôi mắt lạnh lùng của hắn nhìn nàng, giọng nói bình thản: “Vào đi.”

Thương Nhung hầu như không do dự, nàng lập tức bước qua ngưỡng cửa.

“Tóc cũng không lau khô sao?”

Nhờ ánh nến trong tay nàng, thiếu niên nhìn rõ mái tóc ướt của nàng, màu đen tuyền, càng tôn lên khuôn mặt trắng nõn nà như tuyết.

“Ta buồn ngủ quá rồi.”

Tiểu cô nương cụp mi mắt xuống, uể oải nói với hắn.

“Ngồi qua đó.”

Thiếu niên khẽ hất cằm.

Thương Nhung nhìn hắn, rồi đặt giá nến sang một bên, ngồi xuống mép giường, khoảnh khắc tiếp theo, nàng thấy thiếu niên cầm khăn đi về phía nàng.

Nàng ngơ ngẩn nhìn hắn.

Trong lòng đã biết hắn có lẽ định làm gì.

Quả nhiên, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, những ngón tay thon dài thu lấy tất cả tóc nàng gom lại sau vai, dùng khăn thong thả lau khô cho nàng.

Rõ ràng trước đây, cho dù nàng làm gì cũng có cung nữ giúp đỡ, hắn không phải người đầu tiên lau tóc cho nàng.

Nhưng mà…

Nàng nhìn chằm chằm vào ngọn nến lập lòe, tâm tư hệt như giọt nước đặt trên ngọn lửa đó, bị đun sôi thành khói.

Cuối cùng hắn cũng lau khô tóc cho nàng, vẻ buồn ngủ trong mắt không hề che giấu, hắn ngáp một cái, mắt như ngấn hơi nước ẩm ướt, ngón tay chọc vào gáy nàng một cái: “Ngủ đi.”

Thương Nhung như vừa tỉnh giấc mộng, quay mặt lại thấy hắn đứng dậy ngồi xuống bàn, nàng biết mình đã chiếm mất giường của hắn, hắn sẽ phải ngồi ở bàn suốt đêm.

“Chiết Trúc.”

Nàng đứng lên, gọi hắn.

Thiếu niên dụi mắt, một tay chống cằm nhìn nàng.

“Ta vẫn về ngủ vậy.”

Nàng cầm lại giá nến, nói.

Thiếu niên im lặng nhìn nàng quay người, đi về phía cửa phòng, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt lạnh nhạt của hắn, trong khoảnh khắc nàng đưa tay chạm vào cánh cửa, hắn đột nhiên lên tiếng:

“Khoan đã.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này