Chương 13: Rượu hoa hạnh (Hạ): Nàng chưa từng thấy Đốc Công như vậy

Năm Thành Thái thứ mười bốn, ngày mùng một Tết, hai vò rượu hoa hạnh của Uyển Tinh được gửi vào Ti Lễ Giám.

Tiểu Đinh trở về sau khi giao rượu, vẻ mặt đầy thất vọng, nói: “Chủ tử, nô tỳ không gặp được Hoắc công công, vốn còn định nói với hắn đây là hai vò rượu cuối cùng của chúng ta.”

Uyển Tinh đang cầm chổi quét tuyết trước cửa, nghe vậy thì chỉ mỉm cười, nói: “Không gặp được mới tốt, Tiểu Đinh, cái gì cũng không nên làm quá mức.”

Tiểu Đinh gãi đầu, ra vẻ hiểu mà không hiểu, nói: “Chủ tử, nô tỳ nghe Tiểu Phúc Tử nói, Cao công công ở Ti Lễ Giám cũng rất thích rượu hoa hạnh chúng ta ủ. Sao người không tặng một vò cho Cao công công?”

Động tác Uyển Tinh khựng lại, không biết vì sao, trước mắt lại hiện lên bóng dáng người đàn ông đứng ngoài cửa ngắm hoa đêm Giao Thừa.

Sống trong cung năm năm, nhìn thấu lòng người lạnh nhạt, thực ra Uyển Tinh không thích những nội thị trong cung, luôn cảm thấy bọn họ giống như rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, lạnh lùng tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ rác.

Nhưng vị Hoắc công công kia… có lẽ là do ánh mắt hắn nhìn cây hạnh đêm đó quá dịu dàng, hoặc là bóng dáng cô độc của hắn đứng dưới trời đầy pháo hoa khiến nàng cảm thấy thương cảm.

Uyển Tinh luôn cảm thấy, vị Hoắc công công quyền cao chức trọng không phải là tên thái giám nham hiểm tàn nhẫn như lời người ta nói.

Rõ ràng lúc này nàng đã mất đi sự sủng ái của Hoàng Đế, còn bị vứt bỏ ở Bắc Uyển tự sinh tự diệt, cho dù chết đi có lẽ cũng chẳng có mấy ai để ý. Thế nhưng hắn vẫn đối xử với nàng một cách tôn trọng.

Uyển Tinh rủ mắt, nhìn tuyết đọng bị quét sang một bên, mỉm cười nói: “Đó là bởi vì, chủ tử của em cảm thấy vị Hoắc công công có tiền đồ vô lượng, kết giao với một mình hắn, còn hơn là ba lòng hai dạ kết giao với tất cả mọi người.”

Tiểu Đinh không hiểu hết ý tứ sâu xa trong lời nói của Uyển Tinh. Mãi cho đến mấy ngày sau, vị Đặng công công nhận chiếc vòng ngọc của chủ tử, đang làm việc ở Ngự tửu phòng lặng lẽ trả lại vòng ngọc, Tiểu Đinh mới mơ hồ hiểu được, tại sao Uyển Tinh lại tặng tất cả rượu cho Hoắc công công.

Sau khi Đặng công công cung kính trả lại vòng ngọc, rất nhiều cung nhân từng chiếm đoạt đồ của Uyển Tinh cũng lần lượt đem trả lại. Ngay cả phần lễ vật định kì dành cho nàng với tư cách Tuyển thị cũng không còn ai dám bớt xén. 

Tiểu Đinh vui mừng khôn xiết, tỉ mỉ lau sạch từng món trang sức được trả lại rồi cất vào hòm gỗ. 

“Chủ tử, người thật lợi hại! Chỉ hai vò rượu mà đổi lại được từng này thứ, đáng giá lắm!”

So với sự vui mừng của Tiểu Đinh, Uyển Tinh lại rất bình tĩnh.

Nàng chỉ tặng đi hai vò rượu, nhưng đổi lại được sự bảo hộ từ hắn. Cuộc giao dịch này, xét thế nào thì nàng cũng là người có lợi hơn. 

Nàng tự biết, đối với Hoắc Giác, chút che chở dành cho nàng chỉ là chuyện một câu nói, nhưng chung quy nàng vẫn là người được lợi.

Sau đó Uyển Tinh lại ủ rượu hoàng tửu rất được ưa chuộng ở phủ Đinh Châu, để Tiểu Đinh đưa đến Ti Lễ Giám, chỉ tiếc vò rượu đó lại bị trả lại nguyên vẹn.

Tiểu Đinh lo lắng bất an nói: “Chủ tử, Hoắc công công không nhận rượu này, có phải là hắn không muốn che chở chúng ta nữa không?”

Uyển Tinh ôm lấy vò rượu, nói: “Em nghĩ nhiều rồi, có lẽ Hoắc công công không thích uống loại rượu này. Trước kia chỉ hai vò rượu mà đổi lấy mấy tháng bình yên, đã là đủ rồi. Đừng tham lam.”

Tiểu Đinh thất vọng cúi đầu.

Những ngày sau, Tiểu Đinh nơm nớp lo sợ, thậm chí trong mơ cũng sợ sẽ trở lại những ngày tháng không yên ổn trước kia. Nhưng cuộc sống của họ ở Bắc Uyển vẫn yên ổn, những cung nhân từng khinh thường họ giờ vẫn giữ thái độ cung kính với Uyển Tinh.

“Chủ tử, xem ra Hoắc công công thật sự chỉ là không thích uống rượu hoàng tửu, chứ không phải là không muốn che chở chúng ta!” Tiểu Đinh ngây thơ nói.

Uyển Tinh không nói gì, chỉ mỉm cười nhạt.

Uyển Tinh gặp lại Hoắc Giác vào một năm sau, tức là năm Thành Thái thứ mười lăm. Năm đó Thành Thái Đế bệnh nặng, Đại Hoàng tử Chu Hoài Húc giám quốc.

Cũng trong năm đó, Triệu Bảo Anh xin cáo lão hồi hương, từ bỏ chức vụ thái giám Chưởng ấn Ti Lễ Giám kiêm Đông Xưởng Đốc công. Hoắc Giác kế nhiệm, trở thành Đông Xưởng Đốc công trẻ tuổi nhất từ khi Đại Chu khai quốc.

Vị Đông Xưởng Đốc công mới nhậm chức chưa đến hai mươi sáu tuổi, nhưng dù là triều đình hay hậu cung, cũng không một ai dám coi thường hắn.

Uyển Tinh sống ở Bắc Uyển, không hay biết chuyện triều chính. Mãi đến cuối năm, nàng mới biết Hoắc Giác đã trở thành thái giám Chưởng ấn kiêm Đông Xưởng Đốc công. Còn vị Hoàng Đế mà nàng từng hầu hạ lại trở thành người sống thực vật. Hiện giờ tuy còn thoi thóp sống, nhưng có lẽ không sống qua được năm sau.

Mấy ngày đó Tiểu Đinh lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, suốt ngày cầu thần bái phật, lẩm bẩm không ngừng.

Uyển Tinh biết Tiểu Đinh đang lo lắng điều gì.

Hoàng Đế băng hà, đáng thương nhất chính là những phi tần không quyền không thế lại không có con trong hậu cung.

Tính tình Thành Thái Đế ra sao, tuy Uyển Tinh chỉ hầu hạ chưa đến ba năm cũng hiểu rõ. Rất có thể, không ít phi tần trong cung sẽ phải tuẫn táng theo ông ta. 

Trong đó bao gồm cả nàng.

Nàng không sợ chết, chỉ có hai điều luyến tiếc không bỏ xuống được, một là người thân ở xa tận Đinh Châu, hai là Tiểu Đinh đã bầu bạn với nàng trong cung suốt sáu năm qua.

Uyển Tinh suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng vào một đêm tuyết rơi dày đặc, nàng chặn đường Hoắc Giác khi hắn đang trên đường đến cổng Đức Thắng.

Mỗi tháng, Hoắc Giác đều xuất cung ba lần.

Uyển Tinh không ít lần thấy vị thái giám trẻ tuổi này đi ngang qua Bắc Uyển, hướng về phía cổng Đức Thắng. Mỗi lần Hoắc Giác đi ngang qua Bắc Uyển, nàng đều lặng lẽ hành lễ trong sân trước bóng dáng vội vã của hắn, coi như là cảm tạ sự che chở của hắn dành cho nàng.

Sự che chở của hắn, đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Nhưng đối với Uyển Tinh, đó lại là một trong số ít thiện ý mà nàng nhận được trong cung.

Vốn nghĩ sau này cứ lặng lẽ hành lễ mỗi khi hắn đi ngang qua, không làm phiền hắn nữa. Nhưng hiện tại, nàng không thể không lỗ mãng một lần.

“Đốc công, Uyển Tinh có việc muốn cầu xin.”

Uyển Tinh vừa nói vừa quỳ xuống “bịch” một tiếng, đang cân nhắc xem nên mở lời như thế nào thì người đối diện lại như nhìn thấu tâm sự của nàng, thản nhiên nói: “Nương nương yên tâm, Hoàng thượng không có ý muốn ai tuẫn táng theo.”

Uyển Tinh sững sờ, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoắc Giác.

Đêm tối bao phủ, ánh tuyết phản chiếu bóng dáng của hắn.

Vị thái giám trẻ tuổi có dung mạo tuấn tú, nhưng vẻ mặt u tĩnh, giữa lông mày dường như có sương tuyết không tan, chiếc phất trần đen vắt trên cánh tay càng khiến hắn thêm phần quỷ dị.

Ánh mắt Uyển Tinh rơi trên cây phất trần đó, trước kia Hoắc công công dùng phất trần màu trắng. Không biết từ khi nào, cây phất trần trong tay hắn lại biến thành màu đen.

Hoắc Giác nói xong câu đó, cũng không đợi Uyển Tinh hoàn hồn, thản nhiên đi vòng qua nàng, tiếp tục đi về phía trước.

***

Đầu năm sau, Chu Hoài Húc đăng cơ, đổi niên hiệu thành Càn Phong.

Thành Thái Đế băng hà vào năm Càn Phong thứ nhất, mà hậu cung quả nhiên như lời Hoắc Giác nói, không một ai phải tuẫn táng.

Linh cữu Thành Thái Đế được đặt tại chùa Đại Tướng Quốc một năm, Uyển Tinh cùng các phi tần khác trong hậu cung cùng nhau tụng kinh cầu siêu cho ông ta tại chùa Đại Tướng Quốc.

Ngày Thành Thái Đế hạ táng, Tiểu Đinh đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, nói: “Chủ tử, Tiểu Phúc Tử bảo nô tỳ đến hỏi người, có muốn trở về Đinh Châu hay không?”

Uyển Tinh sững sờ, những hậu phi như bọn họ tuy không bị ép tuẫn táng, nhưng cả đời sau này đều phải ở lại chùa Đại Tướng Quốc, làm sao có thể trở về Đinh Châu? Hơn nữa, với tính cách của ông nội, cho dù nàng có thể lén trở về, ông nội cũng không dám giữ nàng lại.

Uyển Tinh im lặng hồi lâu, mới nói: “Tiểu Đinh, em thay ta hỏi Phúc công công, có thể cho ta trở về Bắc Uyển hay không?”

Tiểu Đinh giật mình: “Chủ tử, người đang nói linh tinh gì vậy? Rõ ràng người không thích Hoàng cung, vì sao còn muốn quay lại?”

Uyển Tinh lại cười: “Trước đây ta không thích, nhưng bây giờ lại thích rồi. Cây hạnh trong Bắc Uyển, ta không buông bỏ được.”

Năm Càn Phong thứ hai, Uyển Tinh trở lại Bắc Uyển. Lúc đó đúng vào mùa xuân, hoa hạnh nở rộ rất rực rỡ.

Uyển Tinh lại ủ rượu hoa hạnh.

Cuối năm, Càn Phong Đế nhường ngôi cho Tuyên Thống Đế.

Tuyên Thống Đế là Hoàng tử được Đông Xưởng Đốc công đích thân đưa về từ dân gian, ngài ấy có thể an ổn ngồi lên ngai vàng, tất cả đều nhờ vào Hoắc Giác.

Sau khi Tuyên Thống Đế lên ngôi, Hoắc Giác, Đông Xưởng Đốc công được Hoàng Đế sủng ái, trở thành vị thái giám quyền lực ngút trời nhất ở Thịnh Kinh.

Năm đó ở chùa Đại Tướng Quốc, Uyển Tinh đã nghe được rất nhiều chuyện về Hoắc Giác. Nàng biết hắn từng là một Cử nhân, sau đó phạm tội bị tước bỏ công danh, vào cung vào cung rồi nhờ miệng lưỡi khéo léo mới được Triệu Bảo Anh để mắt, trở thành cánh tay đắc lực của Triệu Bảo Anh.

Nhưng Uyển Tinh lại không tin những lời đồn ấy.

Sau khi Càn Phong Đế nhường ngôi, những lời đồn đại về Hoắc Giác trong cung ngoài cung càng ngày càng khó nghe. Ai ai cũng nói hắn là kẻ gian thần, làm loạn triều cương, giết người như ngóe, sớm muộn gì cũng bị trời phạt.

Mỗi lần Tiểu Đinh nghe thấy những lời này và kể lại, nàng ấy đều vô cùng bất bình.

“Tuy Đốc công lạnh lùng một chút, nhưng cũng không đáng sợ như người ta nói. Ngài ấy đã giúp chủ tử, trong lòng nô tỳ, ngài ấy là người tốt!”

Uyển Tinh lắc đầu cười, nói: “Em tức giận làm gì? Đốc công hoàn toàn không để ý đến những lời đồn đại này.”

Tiểu Đinh tò mò hỏi: “Chủ tử, sao người biết Đốc công không để ý?”

Vì sao biết?

Uyển Tinh rủ mắt. Có lẽ là vì nàng vẫn luôn nhớ về đêm Giao Thừa năm ấy, giữa trời pháo hoa rực rỡ, chỉ có một mình người ấy lặng lẽ ngắm hoa hạnh. Một người cô độc đến vậy, sao có thể bận tâm đến những lời đồn đãi của thế gian? 

Những năm qua, mỗi lần Hoắc Giác đi ngang qua Bắc Uyển, nàng đều lén nhìn hắn.

Nhưng dường như hắn không còn thích hoa hạnh nữa. Mỗi lần đi qua, bất kể hoa nở hay hoa tàn, hắn vẫn không liếc nhìn, bóng lưng bị màn đêm che khuất, ẩn mình trong chiếc áo choàng đen, nhìn từ xa, giống như một giọt mực đậm rơi vào màn đêm, cô tịch khôn cùng.

Uyển Tinh ngước mắt nhìn cây hạnh trong sân, nhớ tới lời đồn nghe được mấy hôm trước, khẽ hỏi: “Em có biết cây phất trần mà Đốc công ngày đêm mang theo, có câu chuyện gì không?”

Tiểu Đinh nhìn trái nhìn phải, ấp úng nói: “Nô tỳ chỉ nghe nói cây phất trần đó được làm từ tóc của một thiếu nữ. Cũng vì cây phất trần này, có người nói Đốc công tu luyện yêu thuật, hàng tháng đều ra khỏi cung để hút máu thiếu nữ. Nô tỳ đương nhiên không tin những lời nói nhảm nhí này, chỉ là… chỉ là… Đốc công quả thật rất coi trọng cây phất trần màu đen đó. Trước đây có kẻ không biết điều lén sờ vào cây phất trần một cái, kết quả là mất luôn một bàn tay.”

Uyển Tinh thản nhiên thu hồi ánh mắt, lại nghe Tiểu Đinh nói: “ Những lời đồn trong cung còn nghe được, nhưng ở dân gian, trong miệng bá tánh Đốc công chính là Diêm La quỷ quái hỷ nộ vô thường, trẻ con ba tuổi nghe tên cũng không dám khóc. Nếu để nô tỳ nói, Đốc công bây giờ là người dưới một người, trên vạn người, có thể nói là người tôn quý nhất rồi, nhưng nô tỳ cảm thấy ngài ấy không hề vui vẻ.”

Uyển Tinh im lặng.

Đốc công, đâu chỉ là không vui vẻ?

Nàng luôn có cảm giác, dường như trên đời này không còn gì có thể khiến Hoắc Giác vui nữa. Hắn giống như một người bị mắc kẹt trên đảo hoang, dù đi thế nào cũng không thể thoát ra, ngày qua ngày chỉ có sự cô tịch vô tận và kéo dài.

***

Uyển Tinh ở Bắc Uyển một mạch bảy năm.

Năm Tuyên Thống thứ bảy, Tuyên Thống Đế bị ám sát ở điện Kim Loan. Vụ ám sát này diễn ra vô cùng hung hãn, hàng trăm thích khách bịt mặt tràn vào điện Kim Loan, bao vây Hoàng Đế và Hoắc Giác.

Khi cấm quân đến, Tuyên Thống Đế bị thương ở cánh tay, còn Hoắc Giác thì nằm gục trong vũng máu, hai mắt nhắm nghiền, môi tím tái, đã hôn mê bất tỉnh.

Vài ngày sau, Uyển Tinh mới biết chuyện, vội vàng chạy từ Bắc Uyển đến điện Dưỡng Tâm, nhưng không gặp được Hoắc Giác.

Người trong cung đều giấu kín chuyện ám sát, Tiểu Phúc Tử nói với Uyển Tinh với vẻ mặt đầy ẩn ý: “Thái tần nương nương, sắp tới trong cung e rằng không yên ổn, nô tài xin đưa người về chùa Đại Tướng Quốc.”

Uyển Tinh bị đưa về chùa Đại Tướng Quốc.

Mãi đến hai tháng sau, Túc Hòa Đế Tiết Tấn đăng cơ, Tiểu Phúc Tử mới phái người đến hỏi: “Thái tần nương nương còn muốn về Bắc Uyển không? Trước đây Hoắc đốc công từng nói, chỗ Bắc Uyển đó, nếu người muốn ở thì cứ để người ở, có người và Tiểu Đinh ở đó, cây hạnh đó chắc có thể vượt qua mùa đông lạnh giá trong cung.”

Uyển Tinh nghe vậy, nước mắt lập tức trào ra, nói: “Chẳng lẽ Đốc công không còn nữa?”

Tiểu Phúc Tử chậm rãi lắc đầu: “Nô tài cũng không biết, đêm Đốc công bị thương nặng hôn mê, Thái y từng nói ngài ấy sống không quá hai ngày. Hai ngày sau, Tiên Đế mang ngài ấy biến mất khỏi cung.”

Tiểu Phúc Tử nói đến đây, ngước mắt nhìn Uyển Tinh một cái, nói: “Những chuyện này nô tài vốn không nên nói với nương nương, chỉ là, trên đời này người nhớ đến điều tốt của Đốc công thật sự quá ít, nô tài mới nhiều lời một chút.”

Tên thái giám xưa nay vẫn cười tủm tỉm, miệng ngọt lòng dạ độc ác nói xong câu này, hốc mắt lại đỏ lên. Hắn ta quay mặt đi, nói: “Đêm nay nô tài ngủ lại khách xá dưới chân núi, nếu nương nương muốn về Bắc Uyển, bảo Tiểu Đinh báo cho nô tài một tiếng là được.”

Tiểu Phúc Tử xoay người rời đi, một chân vừa bước qua bậc cửa, chợt nghe Uyển Tinh nói: “Phúc công công, ta không quay về Bắc Uyển nữa. Sau này ta sẽ ở lại chùa Đại Tướng Quốc, nương nhờ cửa Phật, tụng kinh cho Đốc công. Chỉ mong kiếp sau, Đốc công không còn cô độc một mình nữa.”

Dứt lời, Uyển Tinh khẽ cúi đầu chào Tiểu Phúc Tử.

Trước đây nàng muốn về Bắc Uyển, chưa bao giờ là vì luyến tiếc cây hạnh đó.

Từ đó, Uyển Tinh ở lại chùa Đại Tướng Quốc, mười mấy năm sau, Hoàng quyền Đại Ung thay đổi ba lần, niên hiệu từ Túc Hòa, Kiến Hi thay đổi thành Thừa Chiêu.

Mười mấy năm này, Đại Ung thái bình thịnh trị, bá tánh an cư lạc nghiệp.

Xuân năm Thừa Chiêu thứ tám, Uyển Tinh đã ở chùa Đại Tướng Quốc hai mươi tư năm. Năm nay, Thịnh Kinh có mùa xuân ấm áp nhất trong trăm năm qua, hoa trà trên núi nở rộ rực rỡ hơn bất kỳ năm nào trước đây.

Uyển Tinh cùng Tiểu Đinh lên núi ngắm hoa, đi được nửa đường thì bất chợt sương mù dày đặc phủ xuống. 

Khoảnh khắc trước Uyển Tinh còn đang nghe Tiểu Đinh nói chuyện, khoảnh khắc sau đã bị lạc trong màn sương mù trắng xóa này. Nàng chậm rãi bước đi, cũng không biết đã đi bao lâu, bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo dễ nghe, như tiếng chim hoàng oanh.

“Vệ Cẩn, chàng mau lại đây!”

Cùng với giọng nói dần dần nhỏ lại, màn sương mù trước mắt đột nhiên tan biến, tầm nhìn trở nên rõ ràng.

Uyển Tinh nhìn thấy một nữ tử búi tóc kiểu đọa mã kế, đang cau mày chỉ vào con diều mắc trên cây, lẩm bẩm: “Đây là diều của Tiểu Nhị, đừng làm hỏng nó.”

Uyển Tinh ngước mắt nhìn con diều trên cây, đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng mang theo ý cười cất lên giữa cơn gió: “Không sao, nếu hỏng ta sẽ làm cái mới cho nó.”

Ngay khoảnh khắc giọng nói này vang lên, hơi thở của Uyển Tinh bỗng ngừng lại. Quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng động, nàng thấy một nam tử đầu đội mũ ngọc trắng, mặc thường phục màu xanh thêu hình mây lành, chậm rãi bước tới.

Ánh mặt trời phác họa ra bóng dáng cao lớn như tùng như trúc của người nọ, Uyển Tinh nhìn nam tử kia, lẩm bẩm: “Đốc công…”

Hai người lại như không nhìn thấy nàng. Sau khi nam tử lấy diều xuống, đưa nó ra dưới ánh nắng xem xét, rồi đưa cho nữ tử bên cạnh, nói: “Diều không hỏng.”

“Vậy thì tốt. Tiểu Nhị rất thích con diều ưng này, nói nó rất oai phong.” Nữ tử nói xong, nghiêng đầu nhìn lang quân bên cạnh một cái, cười nói: “Con diều chim khách nhỏ mà chàng làm cho ta trước đây, có một chỗ bị rách giấy, chàng về nhà rồi vá lại cho ta nhé.”

“Con diều đó cũ rồi, ta làm cho nàng cái mới.”

“Không được, ta thích cái đó, đó là con diều đầu tiên chàng làm cho ta mà.”

Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, tiếng nói chuyện cũng dần dần xa đi, không bao lâu, bên cạnh bọn họ lại có thêm vài người.

“Đó là Vệ Thủ phụ và phu nhân của ngài ấy, Khương đại chưởng quỹ sao! Ta thường đến Trạng Nguyên lâu mua rượu, ta đều biết các nương tử chưởng quỹ trong đó, chắc chắn không nhìn nhầm. Cô nương nhà ta thích uống rượu hoa hạnh và rượu trái cây mà Khương đại chưởng quỹ ủ nhất.”

“Là bọn họ! Nghe nói Nhị công tử nhà họ thích đến chùa Đại Tướng Quốc thả diều, mỗi tháng Vệ đại nhân đều dẫn mấy đứa con đến đây.”

“Ơ? Thiếu niên bên cạnh ngài ấy chẳng lẽ là Vệ Ly tân khoa Trạng nguyên năm nay?”

“Ngươi tinh mắt thật, đúng vậy. Ta nghe lão gia nhà ta nói, vị Trạng nguyên lang đó là con trai bạn cũ Vệ đại nhân, sau khi cha mẹ qua đời được Vệ đại nhân nhận nuôi. Sau đó kế thừa hương hỏa của huynh trưởng Vệ đại nhân, bây giờ là trưởng tử đích tôn Vệ gia rồi!”

Xung quanh tràn ngập tiếng nói chuyện cố tình hạ thấp giọng, Uyển Tinh nhìn người ở đằng xa, cũng không biết là nữ tử bên cạnh hắn nói gì, khóe môi hắn hơi nhếch lên ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều. 

Nàng chưa từng thấy Đốc công như vậy, cứ như thể trái tim và ánh mắt hắn cuối cùng cũng có ánh sáng, không còn là người bị mắc kẹt trên đảo nữa hoang.

Uyển Tinh không kìm được nước mắt lưng tròng, khẽ nói: “Thật tốt, Đốc công…”

“Chủ tử, người đang nói gì vậy?”

Giọng nói của Tiểu Đinh đột nhiên vang lên bên tai, Uyển Tinh ỗng mở mắt ra, một cụm hoa trà trắng như ngọc hiện ra trước mắt. 

Nàng đứng dậy, nhìn xung quanh, nhưng không còn tìm thấy bóng dáng đôi nam nữ kia nữa.

“Chủ tử, người đang tìm gì vậy? Sao mắt người lại đỏ hoe? Có chỗ nào không thoải mái không?” Tiểu Đinh lo lắng hỏi.

Uyển Tinh quay đầu hỏi Tiểu Đinh: “Tiểu Đinh, vừa rồi ngươi có nhìn thấy màn sương mù dày đặc không?”

“Sương mù ạ? Không có, nô tỳ vẫn luôn ở đây ngắm hoa cùng người. Hôm nay trời trong sáng thế này, lấy đâu ra sương mù?”

Uyển Tinh ngẩn người, ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, một lúc lâu sau, nàng mỉm cười thoải mái.

“Quả thật là một ngày nắng đẹp.” Nàng dừng lại một chút, dường như đã quyết tâm, rồi nói tiếp: “Tiểu Đinh, vài ngày nữa chúng ta sẽ về Đinh Châu, ta nhớ sóng trắng bãi cát trắng của Đinh Châu rồi.”

Tiểu Đinh ngạc nhiên: “Nhưng chủ tử không phải nói muốn tụng kinh ở đây cả đời sao?”

Uyển Tinh lại lắc đầu.

“Không cần nữa.” Nàng nói: “Không cần nữa rồi.”

Một đêm trước khi rời chùa Đại Tướng Quốc, Uyển Tinh đặc biệt đến gặp Tuyên Thống Đế.

Tuyên Thống Đế Chu Hoài Ly mất tích vào năm Tuyên Thống thứ bảy, Uyển Tinh từng nghĩ hắn đã chết. Mãi đến hai năm trước, Thừa Chiêu Đế đích thân đến chùa Đại Tướng Quốc, Uyển Tình mới biết “Giang tiên sinh” sống trong căn nhà tre ở Dược Cốc chính là Tuyên Thống Đế đã mất tích hơn hai mươi năm.

Khi Uyển Tinh đến Dược Cốc, Giang Ly đang viết chữ dưới gốc cây bồ đề.

Trước đây, Uyển Tinh từng gặp vị Hoàng Đế trẻ tuổi mặc long bào từ xa một lần trong cung, khi đó hắn ngồi trên long liễn, Đốc công cầm phất trần màu đen đi theo bên cạnh hắn.

“Tiên sinh chắc không nhận ra ta, ta đến đây là muốn kể cho tiên sinh nghe về một cuộc gặp gỡ kỳ lạ của ta.”

Giang Ly ngước mắt nhìn Uyển Tinh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta nhớ cô. Cô là Lương Thái tần từng sống ở Bắc Uyển, khi Á phụ còn sống, hàng năm cô đều gửi cho ngài ấy hai vò rượu hoa hạnh.”

Uyển Tinh mỉm cười gật đầu: “Tiếc là Đốc công chưa bao giờ uống rượu hoa hạnh ta ủ. Ta cứ tưởng là hắn không thích rượu hoa hạnh, hóa ra là ta đã nghĩ sai. Không phải hắn không thích, mà chỉ là người ủ rượu không phải người hắn thích mà thôi.”

Giang Ly đặt bút xuống, lặng lẽ nhìn Uyển Tinh, im lặng chờ nàng nói tiếp.

“Nửa tháng trước, ta đã lạc vào một màn sương mù dày đặc ở phía sau núi, trong màn sương ta đã gặp Đốc công. Nhưng tên hắn không phải là Hoắc Giác, mà là Vệ Cẩn. Hắn đã trở thành Thủ phụ, còn cưới một nữ chưởng quỹ quán rượu làm vợ, vị chưởng quỹ đó tên là A Lê.”

Theo lời Uyển Tinh nói, khuôn mặt vốn bình tĩnh của Giang Ly dần dần nổi sóng.

Trên thế gian này, người biết khuê danh nữ tử mà Hoắc Giác yêu thương không quá một bàn tay. Giang Ly là một trong số đó, hắn biết Á phụ từng là con cháu của Vệ gia ở Thanh Châu, tên là Vệ Cẩn, cũng biết ngài cất giấu một cỗ quan tài băng.

Khi Á phụ nhắm mắt, câu cuối cùng ngài nói là “A Lê, ta đến tìm nàng đây”.

Giang Ly hơi ngước mắt lên, vẻ mặt vốn ung dung tự tại thêm vài phần nghiêm nghị.

Uyển Tinh mỉm cười nhạt với hắn, tiếp tục nói: “Ta cứ tưởng là Phật tổ thương xót ta, cho ta nhìn thấy kiếp sau của Đốc công, cho đến khi ta gặp tiên sinh ở đó.”

“Ngươi nhìn thấy ta?” Giang Ly khàn giọng nói.

Uyển Tinh gật đầu: “Ở đó, tiên sinh tên là ‘Vệ Ly’, là con trai của bạn cũ của Đốc công. Sau khi mất cha mẹ, được Đốc công thương xót, đưa về Vệ gia, kế thừa hương hỏa của dòng trưởng Vệ gia.”

“Con trai của bạn cũ, Vệ Ly.” Đôi mắt vốn u ám không ánh sáng của Giang Ly dần dần tụ lại một tia sáng, chậm rãi nói: “Á phụ ở đó… khỏe mạnh chứ? Hạnh phúc chứ?”

“Tất nhiên là khỏe mạnh, hạnh phúc.” Uyển Tinh rưng rưng nước mắt, mỉm cười nói: “Ta chưa bao giờ thấy Đốc công như vậy, dù không cười, nhưng khóe mắt đuôi mày đều chứa đựng ý cười. Ngoài ngài ra, bên cạnh Đốc công còn có hai con trai một con gái, lần lượt tên là Vệ Thừa Chu, Vệ Trường Ngọc, và Vệ Trăn.”

Khi Uyển Tinh rời đi, nàng để lại cho Giang Ly một bức tranh, cảnh trong tranh chính là “kỳ ngộ” mà nàng đã kể.

Giang Ly chậm rãi mở bức tranh ra, thấy một nam tử mày kiếm mắt sáng đứng ở giữa, mỉm cười nhìn nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp bên cạnh. Còn ở phía xa, bốn thiếu niên nam nữ với độ tuổi khác nhau đang sóng vai đi tới, mỉm cười nhìn về phía họ.

Gió thổi, cây bồ đề xào xạc, tiếng chuông chùa vang vọng khắp núi rừng.

Cuối xuân, tự khắc liễu xanh hoa nở.

Giang Ly nhìn chằm chằm vào thiếu niên cao nhất trong tranh, một lúc lâu sau, hắn mỉm cười, nói: “Kiếp này, cuối cùng ngươi cũng có người thân rồi, thật tốt.”

(Hết)


Bình luận

13 bình luận cho “Chương 13: Rượu hoa hạnh (Hạ): Nàng chưa từng thấy Đốc Công như vậy”

  1. Đọc đến ngoại truyện cuối cùng này cứ cảm giác man mác buồn. Cảm ơn Miu đã edit 1 bộ truyện hay như vậy

    Đã thích bởi 2 người

  2. Ảnh đại diện Hantuquan
    Hantuquan

    Hết mất rồi, tiếc quá, lụy truyện quá, cứ muốn đọc nữa đọc mãi. Cảm ơn Miu đã edit bộ truyện siêu hay như vậy nha🥰

    Đã thích bởi 1 người

  3. Ảnh đại diện nhoxhauan
    nhoxhauan

    Truyện hay quá mà dở văn nên chỉ biết like. Lụy quá mà hết rồi giờ phải làm sao làm sao làm sao.

    Nhà Miu edit siêu mượt. Cảm ơn chủ nhà nhiều nhiều 😍

    Đã thích bởi 1 người

  4. Thì ra kiếp trc Vệ Cẩn cũng hông hề cô độc 1 mình, họ đều ngày đêm thành tâm mong cầu cho hắn 1 kiếp sau trọn vẹn💗

    Đã thích bởi 2 người

  5. Truyện hay thật sự, mấy chương ngoại truyện tác giả viết rất thoả mãn độc giả như mình. Mình thấy các nhân vật (ng tốt) đều ko có tiếc nuối gì cả. Cảm ơn Miu nhiều nhiều ❤️

    Đã thích bởi 2 người

  6. Cũng may là có những dòng cuối của ngoại truyện để lôi lại cảm xúc chứ không lại ngồi ngẩn ngơ buồn cho Hoắc Giác và A Lê. Mỗi đoạn truyện về kiếp đầu tiên lúc nào cũng cảm thấy buồn. Nhưng dù sao cũng rất cảm ơn tác giả đã cho con dân được thấy cái kết hạnh phúc hơn. Cảm ơn nhà Miu đã dịch rất mượt mà, sẽ còn theo dõi nhiều truyện khác của nhà Miu.

    Đã thích bởi 1 người

  7. Ảnh đại diện Quân Ngọc
    Quân Ngọc

    Cảm ơn tác giả và dịch giả đã mang lại cho tụi mình một bộ truyện hay, cảm động và sâu sắc . Đọc truyện mà mình cảm giác tác giả cứ như một họa sĩ tài ba, vẽ nên bức tranh hiện tại và quá khứ đan xen vào nhau. Vừa bi thương tàn khốc ở kiếp trước nhưng lại vừa tươi sáng đầy hi vọng ở kiếp này, tưởng như đối lập nhưng lại giao thoa hòa hợp. Tác giả cũng tài tình khắc ra từng nét từng nét để bức tranh hiện thực triều đấu phong kiến đầy xấu xa dần lộ nhưng điểm chấm phá lại là hình ảnh nhưng vị trung lương không lùi bước
    Tiêu đề làm người đọc cứ nghĩ về một chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng không, ở đây chúng ta còn có rất nhiều cảm xúc khác nhau: tình yêu khắc khoải mấy kiếp của A Cẩn- A Lê, tình yêu nhưng gánh trên vai gia tộc nặng nề của A Vấn và thù nhà chưa báo của A Xuân, tình yêu lạc nhau nửa đời người nhưng lại vì mặc cảm mà k dám nhận của Triệu Đốc công và Tiểu Kết Ba của hắn, mối tình yêu hận đan xen của Tề Xương Lâm và Dư Tú nương, tình yêu vị tha của Triệu Vân và Huệ Dương trưởng công chúa. Tình cảm gia đình của Khương gia, Vệ gia,Triệu gia(đoạn sư Viên Thanh chấp nhận mắc nợ Vương quý phi để đón được Triệu Vân ra cung làm mình rất ấn tượng) . Tình cảm girls help girls của A Lê với 4 cô bạn thân và của Dương Huệ nương với mấy vị nương tử ở Trạng nguyên lâu. Tình yêu nước thương dân của Chu Thủ phụ, Vệ đại công tử Vệ Triệt, Vệ Cẩn,Lỗ Ngự sử,Bách ngự sử.

    Cái hay nữa là truyện được viết dưới nhiều góc nhìn của nhiều nhân vật. Nếu cùng một sự kiện, một thời điểm, nhưng nhân vật khác nhau chọn lựa hành động khác nhau nên cũng gặt được kết quả khác nhau, trái ngọt cũng có mà trái đắng cũng có. Đúng với quan điểm của tác giả ” Nhân gieo hôm nay, chính là quả của ngày mai”

    Một lần nữa xin chân thành cảm ơn dịch giả đầu tư thời gian công sức để dịch bộ truyện ý nghĩa này. Mình đã rất vui khi dõi theo hành trình trưởng thành của A Giác khi tìm lại bản ngã nhờ vào sự chân thành của A Lê, nhìn A Lê vì yêu A Giác mà cố gắng theo kịp bước chân người ấy nhưng luôn sáng trong như ban đầu. Nhìn A Xuân ngày một khỏe mạnh hơn, không còn bi thảm như kiếp trước, nhìn A Vấn chung tình k còn đau khổ. Nhìn ai ai cũng có nơi chốn quay về, không còn cô độc❤

    Đã thích bởi 1 người

  8. Ảnh đại diện ebertamicasa
    ebertamicasa

    Truyện thật sự quá hay. Truyện đã cứu mình khỏi cơn đói truyện hơn 2 tháng qua khi tìm mãi vẫn chưa có bộ nào thật sự ưng ý. Nhất là về truyện cổ địa mình càng kén cá chọn canh hơn nữa. Mọi thứ trong truyện đều vô cùng trọn vẹn, 39c ngoại truyện về từng kiếp cũng vô cùng sâu sắc và cảm động. Mỗi nhân vật đều có câu chuyện riêng của mình. Cảm ơn Miu đã đem đến cho mọi người 1 bộ truyện hay như vậy. Rất tin tưởng gu truyện nhà Miu. Mong rằng sau này vẫn sẽ được đọc những bộ truyện nội dung sâu sắc như này.

    Đã thích bởi 1 người

    1. Ảnh đại diện ebertamicasa
      ebertamicasa

      Tự nhiên tối qua nằm nghĩ về truyện thì mình vẫn mong tác giả viết về kiếp trước kể về khúc cha nội kia gặp Khương Lê như nào, rồi cưỡng ép cô ấy ra sao để mà Khương Lê thà chết chứ không chịu khuất phục. Rồi tâm trạng Hoắc Giác sẽ như nào khi biết được người mình yêu chết và biết được kẻ hại chết Khương Lê là ai. Nhưng nghĩ lại thì có lẽ tác giả không muốn Khương Lê, Hoắc Giác và cả độc giả phải đau lòng thêm lần nào nữa nên dù có viết về kiếp trước thì cũng skip qua khúc đó.

      Đã thích bởi 1 người

  9. 3.7.2025. Truyện hay, cảm ơn chủ nhà💗

    Đã thích bởi 1 người

  10. 14.08.2025. Truyện hay vô cùng luôn ạ. Cảm ơn ad nhiều ♥️

    Đã thích bởi 1 người

  11. Ảnh đại diện hanhnguyen1978
    hanhnguyen1978

    Truyện hay quá luôn

    Đã thích bởi 1 người

  12. ❤️❤️❤️

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này