Chương 37: Đèn quỳnh trắng

Vở rối ở Cửu Nguyên Lâu hôm nay quả thật không phải là vở họ từng xem ở thành Dung Châu.

Tia sáng trắng phản chiếu từ gương đồng thật như ánh trăng lạnh lẽo, chiếu lên người con rối mặc xiêm y thêu hoa rực rỡ, tóc đen búi cao điểm xuyết trâm cài tóc và hoa lụa. Tiếng nhạc lạnh lẽo thê lương như dòng nước nhỏ giọt. Sợi dây điều khiển từng cử động của con rối, nhìn áo quần nó bay phấp phới, nhìn nó quay đầu nhìn xa xăm, trong một khoảnh khắc, nó dường như thực sự trở thành Hằng Nga bay lên cung trăng.

“Tốc Tốc, mơ xanh muối ở đây thật là ngon, các cháu mau nếm thử xem.” Mộng Thạch vừa ăn một quả mơ, thấy vị rất ngon, bèn đẩy đĩa sứ về phía Thương Nhung và Chiết Trúc.

Chiết Trúc chống khuỷu tay vào góc bàn, nghe tiếng cũng liếc nhìn đĩa sứ gần đó, hắn thuận tay bốc một quả cho vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt khiến hắn nhướn mày. Hắn trông sang tiểu cô nương bên cạnh đang chăm chú nhìn lên sân khấu, lại bốc một quả đưa đến bên môi nàng.

Thương Nhung theo bản năng há miệng cắn lấy.

Không có báo trước, đôi môi mềm mại của nàng chạm vào đầu ngón tay hắn, chỉ là một cái chạm rất nhẹ, nhưng Chiết Trúc lập tức co ngón tay lại, hắn lại bất chợt nhìn nàng một cái.

Thương Nhung không hề hay biết, chỉ là ánh mắt dần dần chuyển từ con rối sang đôi tay đang điều khiển con rối đó, chỉ dựa vào một đôi tay như vậy, cho dù đến cùng, dưới sợi chỉ kia là Hằng Nga hay là ai, thì mãi mãi vẫn chỉ là một khúc gỗ bị điều khiển tùy ý.

Xem qua ba màn, bên ngoài Cửu Nguyên Lâu trời đã tối.

Bọn họ đã ở trong lầu từ sau giờ Ngọ đến giờ, từng chiếc từng chiếc đèn lồng trên phố cũng đã được thắp lên, họ mới bước ra khỏi Cửu Nguyên Lâu.

Bờ sông Dương Liễu, gió đêm nhè nhẹ.

Trên bờ đê treo đầy đèn lồng đủ màu sắc, ánh sáng đan xen gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, người đi trên phố tấp nập qua lại nối gót nhau, vô cùng náo nhiệt.

Thương Nhung đi theo thiếu niên về phía trước. Đèn hoa trong hội đèn đêm nay nhiều hơn trong hội đền nhỏ ở thôn Đào Khê nhiều, có cái được sắp xếp ngăn nắp trên giá gỗ cao cao, có cái đung đưa nhẹ dưới mái hiên, lấp lánh trên cầu.

Màu sắc sặc sỡ, kiểu dáng khác nhau, khiến người ta hoa mắt.

“Hôm nay là Lập Xuân, ta nghe nói người Thục Thanh thường tổ chức hội đèn trong hai ngày này.” Chân Mộng Thạch bị thương, đi chậm hơn, nhưng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của y tối nay, y giơ tay chỉ về phía tháp đèn lồng được dựng lên bằng cây trúc không xa, nói với hai người họ: “Xem kìa, hầu hết những chiếc đèn đó đều có hình dáng như hoa.”

Thương Nhung ngẩng đầu nhìn tháp đèn lồng cao cao trong đám đông, nàng phát hiện, dường như tất cả những loài hoa nở vào mùa xuân đều ở trên tháp đó.

Nàng muốn đến gần hơn, nhưng người dưới tháp đèn lồng là đông hơn cả.

Mấy đứa trẻ xô tới xô lui, Chiết Trúc phản ứng nhanh, giơ tay che nàng ra sau lưng, nhưng Mộng Thạch đang nhìn đông ngó tây lại bị đứa trẻ phía trước đâm trúng.

Y lảo đảo lùi lại hai bước, chưa kịp nhìn rõ, mấy đứa trẻ đó đã nhảy nhót vòng qua y mà chạy mất.

“Mộng Thạch thúc thúc, thúc không sao chứ?”

Thương Nhung nhớ chân y còn có thương tích.

Mộng Thạch xoa bụng bị đụng đau, lắc đầu với Thương Nhung, nhưng chân y quả thật lại có chút đau, y bèn nói: “Ta đi qua đó ngồi một lát trước, lát nữa nếu hai người đi mệt rồi, thì đến tìm ta, chúng ta cùng thuê thuyền ăn tối.”

Đêm nay trên sông có không ít thuyền mui đen, để cho người ta ăn khuya trên mặt nước, nghe những kỹ nương tử trên thuyền hoa gảy đàn hát ca.

“Được.”

Thương Nhung gật đầu.

Gió đêm nay rất nhẹ, ánh sáng mặt trăng chiếu xuống trần gian còn kém xa tháp đèn lồng sáng rực rỡ kia, muôn vàn màu sắc ấy dường như chính là trăm vị của nhân gian.

Khác với mặt trăng xa xôi, mãi mãi là không vương bụi trần.

Thương Nhung đi theo sát bước chân hắn về phía trước, ánh sáng đủ màu lấp lánh trước mặt, mà thiếu niên khẽ cụp mắt, trên mặt dường như có vài phần lơ đãng, các khớp ngón tay hắn co lại rồi duỗi ra trong tay áo, ẩn trong bóng tối được núi người che khuất.

Chợt.

Một bàn tay ấm áp, mềm mại nhẹ nhàng bao lấy những ngón tay hắn.

Ánh sáng trong đôi mắt đen láy của thiếu niên khẽ động. Hắn nghiêng đầu, nhưng chỉ thấy sườn mặt của nàng. Hắn chậm rãi nhìn theo ánh mắt của nàng, dưới tháp đèn lồng, qua khe hở trong đám đông, có thể loáng thoáng thấy được cảnh đông vui bên trong.

Ba chiếc bình đồng được đặt ở chính giữa, một nam tử để râu quai nón đang chỉ vào những mũi tên dài bày bên cạnh kêu gọi người đến tỷ thí.

Đó là trò ném tên vào bình.

Thiếu niên đã từng chơi vô số lần ở trên phố.

“Cô muốn chơi à?”

Gương mặt vô cùng tuấn tú của hắn lại có thêm đôi chút biểu cảm.

“Ta…”

Thương Nhung nghe nam tử râu quai nón nói phần thưởng là một chiếc đèn hoa hải đường, nàng có chút do dự, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay hơi lạnh của thiếu niên bao lấy những ngón tay nàng. Gió nhẹ phất qua mặt, trong ánh sáng kỳ ảo đủ màu sắc sặc sỡ này, Thương Nhung ngước nhìn góc mặt nghiêng của thiếu niên. Nàng bị động để hắn kéo tay rẽ qua đám đông, chạy về phía ồn ào đó.

“Cô muốn gì?”

Mắt thiếu niên, luôn trong vắt và tràn đầy sức sống như thế.

“Ta muốn tự mình ném.”

Thương Nhung cố gắng kiềm chế cảm giác bất an muốn tránh xa những ánh mắt xung quanh, nói với hắn.

Thiếu niên nghe vậy, vẻ mặt thêm vài phần hứng thú, hắn rút một mũi tên từ bên cạnh đưa cho nàng.

Thương Nhung nhận lấy từ tay hắn, quay người nhìn về phía chiếc bình đồng không xa. Nghe thấy xung quanh nhiều người đang xì xào, nàng cầm mũi tên, liếc nhìn thiếu niên bên cạnh.

Hắn đang nhìn bình đồng.

Thương Nhung nhẹ nhàng giơ tay lên, trong tiếng ồn ào của đám đông, mũi tên trong tay nàng được ném ra, xuyên qua gió. Trong khoảnh khắc ánh mắt mọi người tập trung vào miệng bình, mũi tên nhẹ nhàng rơi trúng ngay miệng bình.

“Giỏi quá!”

Có người trong đám đông hô lên, tiếp theo là một tràng vỗ tay.

Thương Nhung len lén thở phào nhẹ nhõm, nàng quay mặt lại, chạm phải ánh mắt của hắn, mắt hắn cong cong, ẩn chứa ý cười.

“Cô nương, hoa hải đường nở năm cánh, nếu muốn chiếc đèn hoa hải đường này của ta, phải trúng liên tiếp năm lần.” Nam tử râu quai nón giơ tay ra, nhắc nhở bên cạnh.

Chơi trò ném tên vào bình tại chỗ của hắn, hoa có bao nhiêu cánh, thì phải ném trúng bấy nhiêu lần mới thắng được đèn hoa.

Thiếu niên lặng lẽ đưa cho nàng một mũi tên nữa.

Thương Nhung nhận lấy, giơ tay lên cũng không do dự lâu mà ném ra luôn, liên tiếp bốn lần, nàng thậm chí còn không buông tay hắn, nhưng không ngoại lệ, đều trúng cả.

“Đừng nói là các cô nương, tối nay ngay cả nam tử, đến giờ ta cũng chưa thấy ai có độ chính xác cao hơn cô nương.” Nam tử râu quai nón không tiếc lời khen ngợi Thương Nhung, rồi quay lại thắp nến trong đèn hoa hải đường, mang đến trước mặt nàng: “Cô nương, đây là do thê tử ta tự tay làm, tặng cho cô đấy.”

Thương Nhung quan sát chiếc đèn hoa hải đường trong tay, nó quả thật rất tinh xảo, cánh hoa màu hồng có gân mạch rõ ràng, gần như có thể lầm tưởng là thật.

Ở giữa có một đế cắm nến nhỏ ngăn cách ngọn lửa không lộ ra ngoài, ánh sáng ấm áp mờ ảo chiếu lên bông hoa rực rỡ càng thêm vẻ thi vị.

“Tặng cho ai?”

Thiếu niên nắm tay nàng ra khỏi đám đông, liếc nhìn đỉnh đầu đen nhánh của nàng.

“Sao huynh biết ta muốn tặng cho người khác?”

Thương Nhung ngẩng đầu.

“Có khi nào cô từng nghĩ cho bản thân mình điều gì?” Thiếu niên nhàn nhạt nói.

Thương Nhung sững người, một lúc lâu sau, nàng mới cụp mắt xuống, nói: “Ta nghe Mộng Thạch thúc thúc nói, con gái thúc ấy là Diểu Diểu thích đèn hoa, muội ấy lại sinh vào tháng tư tháng năm khi hoa hải đường đang nở, ta chỉ muốn đưa cái này cho Mộng Thạch thúc thúc.”

Nàng nhớ, đèn lồng ở hội chùa nhỏ trong thôn Đào Khê là được dùng để chiếu sáng sân khấu, không tính là đẹp lắm.

“Ừm.”

Thiếu niên tùy ý đáp một tiếng, rồi bỗng nhiên đứng lại, khi nàng còn đang nhìn về phía hắn đầy vẻ khó hiểu, hắn đã buông tay nàng ra, nói: “Đứng ở đây đợi ta.”

Thương Nhung không hiểu tại sao, chưa kịp hỏi gì, đã thấy hắn quay người, áo trắng như sương nhanh chóng lướt vào đám đông mà họ vừa mới đi ra.

Thương Nhung cầm đèn lồng hoa hải đường ngoan ngoãn đứng tại chỗ đợi. Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỗ đó càng lúc càng nhiều người tụ tập. Đám đông chống chất lên nhau che khuất toàn bộ tình hình bên trong, nàng hoàn toàn không thấy được bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Lúc này muốn chen vào đám đông, đã không thể được nữa.

May mắn thay, rất nhanh sau đó, Thương Nhung đã thấy thiếu niên đi ra từ trong đám đông, gần như tất cả mọi người xung quanh đều nhìn chiếc đèn lồng hoa quỳnh trắng trong tay hắn, nàng cũng không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào nó.

Hoa quỳnh trắng chỉ nở rồi khép lại trong đêm, có bao nhiêu người bỏ lỡ vẻ đẹp của nó lúc nửa đêm, thì có bấy nhiêu người nhớ nhung mãi không quên.

Hoa quỳnh có đến hai ba mươi cánh.

Cũng có nghĩa là, muốn có được chiếc đèn lồng hoa quỳnh này, hắn phải trúng liên tiếp hai ba mươi lần.

Chiết Trúc ngẩng đầu lên, thấy nàng quả nhiên vẫn đứng ở vị trí ban nãy không hề di chuyển, đuôi mắt hắn hơi nhếch lên, đi đến trước mặt nàng, đưa chiếc đèn cho nàng: “Cầm lấy.”

Thương Nhung ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào mu bàn tay đẹp đẽ của hắn, trong tai đầy tiếng ồn ào, dường như đều không bằng tâm tình bỗng dưng sôi sục của nàng lúc này.

“Không thích sao?” Chiết Trúc nghi hoặc hỏi nàng.

“Thích.”

Thương Nhung hoàn hồn, khẽ lắc đầu, nàng đưa tay nhận lấy chiếc đèn lồng hoa quỳnh trắng, lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn.

“Cô chơi ném tên vào bình từ lúc nào thế?”

Chiết Trúc cầm lấy đèn lồng hoa hải đường từ tay nàng, hỏi nàng.

“Lúc mười tuổi, Đạm Sương tỷ tỷ dẫn ta đi chơi.” Thương Nhung thành thật nói, nàng vừa ăn hoa quả khô hắn mua cho nàng, vừa nắm tay hắn đi theo hắn: “Ta ở trong quán, ngoài việc chép thanh từ đạo kinh thì là đọc sách, tỷ ấy nói ta sống rất nhàm chán, nên mỗi lần đến, đều chơi với ta một số trò mà người bên ngoài hay chơi.”

“Nàng ấy dạy rất tốt.”

Chiết Trúc đáp một tiếng.

Hắn đã biết đến Đạm Sương qua lời nói của nàng từ đêm đầu tiên đến thôn Đào Khê, nên lúc này, khi Thương Nhung lại nhắc đến Đạm Sương với hắn, nàng cũng không đề phòng, nàng nghe hắn nói vậy, bèn tiếp tục: “Ta rất biết ơn tỷ ấy, vì có tỷ ấy, những ngày ta ở trong quán mới không phải ngoài khổ sở, vẫn là khổ sở.”

Nàng đột nhiên dừng bước.

“Chiết Trúc.”

Nàng nhìn hắn chăm chú: “Ta cũng rất biết ơn huynh.”

Ngoài Tiết Đạm Sương, không ai quan tâm nàng có vui không, không ai quan tâm nàng có thích thứ gì không, vô tình, ngay cả bản thân nàng cũng dần dần trở nên không mong đợi, không muốn, không dám muốn.

Nhưng hắn, lại khác.

Trên sông Dương Liễu tiếng tỳ bà vỡ vụn như mưa rơi, Mộng Thạch đã tìm được thuyền ở bên sông, Thương Nhung và Chiết Trúc vừa lên thuyền, đã có một bàn tiệc khuya được đưa lên, người lái đò chèo thuyền qua hầm cầu, tiếng sào tre đánh vào nước, đến gần thuyền hoa hơn.

Thương Nhung thấy trên thuyền đó treo đầy đèn lồng hoa, vài kỹ nương tử che mặt bằng lụa mỏng, trâm hoa đầy đầu, trong tiếng nước và ánh đèn, họ hoặc ôm đàn, hoặc cầm sáo, âm nhạc đan xen hòa hợp, vẽ nên một khúc tranh xuân.

Canh cá trong bát vẫn còn ấm, viên thịt cá băm nhừ đóng thành khối có độ dai của nấm, trong mắt Thương Nhung toàn là pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm.

Có lẽ vì rượu gạo ngọt mà Mộng Thạch rót cho nàng hơi có men say, nàng ngẩn ngơ nhìn pháo hoa tan ra thành nhiều mảnh, từng tia từng tia rơi xuống, ánh mắt nàng cũng theo đó đi xuống dưới.

Nàng gối đầu ở mũi thuyền, bên cạnh là ánh sáng của đèn hoa quỳnh trắng và đèn hoa hải đường, chúng phản chiếu trên mặt nước trong veo, lấp lánh sáng ngời, suy nghĩ của nàng chậm chạp, nhưng tay lại đưa ra.

Đầu ngón tay chạm nhẹ mặt nước, gợn sóng lăn tăn, tay áo ướt đẫm.

“Tốc Tốc, cháu cẩn thận, đừng rơi xuống.”

Mộng Thạch thấy nàng đưa tay vào nước chọc ánh đèn, bèn cười gọi nàng.

Thương Nhung không đáp, nàng chậm rãi, trong ánh nước lấp lánh đan xen với ánh đèn thành một màu nhạt nhòa, mơ hồ nhìn thấy gương mặt thiếu niên.

Nàng nhìn, lại cảm thấy hương lá trúc gần kề.

Hắn đang ở phía sau nàng, ngón tay trắng trẻo thon dài nắm lấy cổ tay mảnh mai của nàng, kéo tay áo ngâm trong nước của nàng lên tạo ra tiếng nước nhỏ giọt tí tách.

Khi nàng sắp nhắm mắt lại theo tiếng nước này và tiếng đàn cách đó không xa, bàn tay ẩm ướt của hắn kịp thời chống vào tấm ván cứng, vì vậy má nàng cứ thế gối lên bàn tay hắn.

Nàng lại mở mắt ra, nhìn hắn chăm chú.

“Chiết Trúc.”

Nàng gọi nhẹ.

Tiếng pháo hoa nổ vẫn còn đó, trên cầu dưới cầu cũng toàn là tiếng người ồn ào, tiếng gọi nhẹ này của nàng đã chìm trong sự huyên náo ấy.

Nhưng hắn nhìn thấy môi nàng khẽ cử động, vẫn biết nàng đang gọi hắn.

Song, hắn còn chưa kịp đáp lời, nàng đã nhắm mắt lại.

Đầy thuyền là ánh trăng ánh đèn, pháo hoa lấp lánh, nàng vẫn đang gối đầu lên tay hắn, Chiết Trúc không nói lời nào, cầm chén trà nóng trên bàn nhấp một ngụm.

Mộng Thạch nhìn thấy tất cả trong mắt, nhưng chỉ cười mà không nói gì.

Đêm dần khuya, thuyền cập bến.

Chiết Trúc cõng cô nương đang ngủ say cùng Mộng Thạch đi vào con hẻm vắng lặng, nơi này không náo nhiệt như bờ sông Dương Liễu, dưới mái hiên chỉ treo lẻ tẻ vài chiếc đèn lồng.

“Chiết Trúc công tử, có vài lời ta không biết có nên nói hay không.”

Mộng Thạch chậm rãi đi bên cạnh hắn, đột nhiên nói.

“Ngài trở nên ấp úng như vậy từ khi nào?”

Chiết Trúc không thèm nhìn y.

“Dù sao đây cũng không phải chuyện của ta, mà là chuyện của công tử và Tốc Tốc.” Mộng Thạch mỗi tay cầm một chiếc đèn lồng hoa, vừa đi vừa nói: “Công tử và Tốc Tốc dù sao cũng là nam chưa cưới nữ chưa gả… khụ, ta nghĩ đi nghĩ lại, vì muốn tốt cho Tốc Tốc, vẫn muốn nói với công tử, dù sao bây giờ đang ở bên ngoài, hai người ở chung một phòng cũng không sao, chỉ là có một số chuyện… e là cần phải chú ý một chút.”

Trước đây tiểu viện rừng trúc chỉ có hai phòng, Mộng Thạch lại sợ nàng là một cô nương ở trong phòng lạnh lẽo sẽ sinh bệnh, nên hai người họ cùng ở phòng chính y cũng không thấy có vấn đề gì, chỉ là sáng nay y đi gõ cửa phòng Thương Nhung hồi lâu không thấy trả lời, sau đó mới biết nàng lại ở trong phòng Chiết Trúc.

Đôi thiếu niên thiếu nữ này, tuổi còn trẻ, Mộng Thạch suy đi tính lại, vẫn cảm thấy mình là người lớn tuổi hơn, nên nhắc nhở điều gì đó.

“Một số chuyện gì?”

Chiết Trúc dừng bước, bên tai là tiếng thở nhẹ nhàng đều đặn của Thương Nhung, hắn nghi hoặc nhìn về phía Mộng Thạch.

“… Không có gì.”

Mộng Thạch sửng sốt, y nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong sáng không tì vết của thiếu niên, một lúc sau, y mới nhận ra mình hoàn toàn đã lo lắng thừa rồi.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 37: Đèn quỳnh trắng”

  1. ảnh cũng hiểu mô tê gì đâu à🤭 chị cũng chả biết gì nốt 🤣 cả 2 hoàn toàn là tiến triển tự nhiên, mưa dầm ướt nhẹp đất nha

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này