Tạo Tương Đường chuyên làm tượng thần Phật vàng cho đạo quán miếu thờ, ở thành Thục Thanh cũng được xem là có tiếng tăm. Có lẽ vì họ chưa từng tham gia vào việc giết chóc của Thiên Phục Môn trong giang hồ, việc làm ăn chỉ thu mình trong thành Thục Thanh không lớn không nhỏ này, nên ngay cả mồi nhử mà Trất Phong Lâu rải ra ngoài cũng bỏ sót một nơi như vậy.
Nếu không phải Chiết Trúc dựa vào dấu vết mờ nhạt trên bức thư tìm được tiệm thuốc Hạnh Nam, hắn thực sự cứ tưởng người của Thiên Phục Môn đã chết hết rồi.
Chẳng trách được Lưu Huyền Ý có trốn cũng phải trốn đến Thục Thanh.
Màn đêm bao phủ khắp thành quách, lồng đèn treo trong ngõ Hòe Liễu mang sắc đỏ đậm nhạt không đồng nhất, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, chiếu sáng trước cửa Ngọc Oanh Lâu xiêm y thơm ngát, tiếng cười không dứt.
“Mộng Thạch thúc thúc đã vào trong rất lâu rồi.”
Thương Nhung vịn hai tay vào lan can son đỏ, nói.
“Là y tự muốn can thiệp vào chuyện không đâu của ta.” Chiết Trúc cũng vịn hai tay lên lan can, cằm gối trên mu bàn tay, trong miệng hắn ngậm một viên mứt quả.
Mộng Thạch sợ Chiết Trúc thật sự dẫn Thương Nhung vào Ngọc Oanh Lâu, trời vừa tối, y còn chưa kịp ăn cơm tối đã vội vàng chạy vào lầu trước, xem tư thế đó của y, bằng mọi giá phải tìm ra Đường chủ Tạo Tương Đường cho Chiết Trúc.
“Vết thương ở chân của thúc ấy vẫn chưa khỏi.”
Thương Nhung có chút lo lắng nếu Mộng Thạch gặp phải nguy hiểm gì trong đó thì phải làm sao.
Đầu xuân mưa nhiều, chẳng mấy chốc dưới mái hiên đã tí tách nhỏ giọt, Chiết Trúc nghe được câu nói này của nàng trong tiếng mưa dày đặc, hắn quay mặt lại: “Vết thương của ta cũng chưa khỏi.”
Hơi nước ẩm ướt nhẹ nhàng phất qua gương mặt trắng trẻo của thiếu niên, mắt hắn đen láy trơn bóng.
“Ta biết.”
Thương Nhung thậm chí còn nhớ vì cứu Mộng Thạch mà mấy ngày nay vết thương của hắn đã bị tái phát nứt ra bao nhiêu lần, chảy bao nhiêu máu. Nàng không kìm được nhìn chằm chằm vào cánh tay hắn: “Thuốc trị vết thương cũng đã hết, hôm nay đến tiệm thuốc lẽ ra nên mua một ít.”
Nhưng rõ ràng, cả hai người họ đều quên mất.
Chiết Trúc khẽ nhấc hàng mi dày lên, nghiêm túc nhìn vẻ mặt đầy hối tiếc của nàng, một lúc sau, vết hằn dưới mắt hắn cong sâu hơn, một nốt ruồi nhỏ sinh động và đẹp đẽ.
“Đạo trưởng Mộng Thạch sẽ mua.” Hắn nói với vẻ không mấy quan tâm.
Lại nhắc tới Mộng Thạch, hai người không hẹn mà cùng nhìn xuống dưới lan can. Mưa đêm hiện rõ từng tia dưới ánh đèn, bên trong cánh cửa mở rộng có một nữ tử thướt tha yểu điệu, đỡ một nam nhân say mèm mặc hoa phục đi ra, tiểu đồng bên cạnh giương ô lên định đỡ nam nhân đó lên kiệu, nào ngờ nam nhân đó lại ôm lấy eo thon của nữ tử, lưu luyến không rời nắm lấy cằm nàng ta, không ngại gì mà hôn lên một cái.
“Chậc, các cô nương Ngọc Oanh Lâu quả nhiên xinh đẹp, huynh đệ ngươi xem, dưới kia còn lưu luyến khó rời đó…” Một bàn người đang ăn khuya bên cạnh thỉnh thoảng cũng nhìn tình hình dưới ngõ, một thanh niên thấy cảnh này, trong lòng bỗng có chút ngứa ngáy.
“Đáng tiếc gần đây vận may của ta không tốt, nếu không ta ăn khuya ở đây làm gì? Đã sớm vào lầu đó hưởng một đêm xuân rồi! Bữa rượu ăn khuya này, làm sao ngon bằng hoa tửu đối diện!” Người cùng bàn với hắn ta cũng thở dài một hơi.
“Chẳng phải thế sao? Người kia nhà ta làm sao có thể da trắng xinh đẹp như các cô nương trong lầu, ta thấy ấy à…”
Lời tán gẫu của hai người càng lúc càng trắng trợn.
Họ hoàn toàn không biết cách một bức bình phong khắc hoa có một đôi thiếu niên thiếu nữ đã nghe hết từng chữ họ nói.
Mắt Thương Nhung mở to hơn một chút, nhìn thiếu nữ dưới kia mềm mại không xương dựa vào người nam nhân, mặt đầy ý cười để mặc người nọ ôm lấy mặt mình hôn, rồi lại theo hắn ta lên kiệu.
Tấm rèm kiệu buông xuống, Thương Nhung và thiếu niên bên cạnh gần như cùng lúc quay người lại, dựa vào lan can. Ánh đèn dưới mái hiên nhấp nháy trước mắt, trong tai toàn là tiếng mưa lộp bộp gấp gáp. Nàng và hắn vô cớ liếc nhìn nhau, rồi gần như đồng thời nghiêng mặt qua, hơi sương trước mặt rõ ràng đang ướt lạnh, nhưng lại khiến vành tai người ta nóng ran.
Thanh niên chạy bàn bưng lên một đĩa thịt ngỗng nướng cho hai người kia, cuối cùng họ cũng ngừng nói chuyện, chuyển sang thảo luận xem thịt ngỗng nướng đó có ngon không.
Thương Nhung đã từng cùng Tiết Đạm Sương thưởng thức một bức《Ngọc Kinh Yên Vũ Đồ》, bức tranh gần như bao quát được tất cả sự phồn hoa náo nhiệt của toàn thành Ngọc Kinh, Tiết Đạm Sương từng chỉ cho nàng xem từng nơi một.
“Đây là hoa lâu, là nơi nam nhân đến.” Giọng Tiết Đạm Sương dường như lại văng vẳng bên tai: “Công chúa, nam nhân đã từng đến hoa lâu đều rất dơ bẩn, họ coi các cô nương trong lầu như thứ để tiêu khiển, làm sao họ có thể coi trọng thê tử mình được?”
Nơi phồn hoa, chốn phong nguyệt.
Thì ra đây chính là hoa lâu mà Tiết Đạm Sương đã nói.
“Chiết Trúc, huynh không thể đi.”
Tay Thương Nhung nắm lấy vạt áo trên đầu gối, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi, nàng hoàn toàn không nhìn thiếu niên ngồi bên cạnh.
“Hả?”
Chiết Trúc hoàn hồn, những giọt mưa rơi xuống mái hiên như gợn sóng mặt hồ trong con ngươi hắn, trà trong tay hắn đã lạnh ngắt, nhưng hắn vẫn uống một ngụm, sau đó cụp mi mắt xuống: “Ừm.”
Đây không phải lần đầu hắn nhìn thấy tình cảnh dưới kia, khi Tiền Vân Hương bí mật gặp người trong tiểu viện, hắn đã mơ hồ thấy hai người kia áp môi vào nhau, cũng không biết đang làm gì, chỉ là sau đó đã bị Khương Anh chặn lại.
Nhưng mưa đêm tuôn rơi, nàng đang ở bên cạnh.
Không biết vì sao, thiếu niên khi trước còn có thể không biểu lộ cảm xúc, giờ đây tâm tư lại trở nên xao động, hắn co ngón tay lại, hồi lâu vẫn quên đặt chén trà rỗng xuống.
Một bàn đồ ăn khuya được bưng lên, hai người ngồi ở một chỗ, nhưng một lúc lâu không ai nói gì.
Hai người sau bình phong đã rời đi, gió xuân lạnh thổi vào lưng Thương Nhung, nàng không nhịn được hắt hơi. Chiết Trúc nâng mắt, thấy chóp mũi nàng đỏ hồng, lặng lẽ cởi áo bào trên người khoác lên người nàng.
“Quay lại đây.”
Giọng hắn trong trẻo dễ nghe.
Thương Nhung cứng người quay về phía hắn, để mặc hắn buộc dây áo bào cho mình, hơi thở của thiếu niên gần như vậy, mang theo mấy phần hương trà thanh khiết, nàng vẫn không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt hắn, gương mặt hắn, vẫn luôn sạch sẽ như vậy, như cành trúc đọng tuyết trong ngày đông, thanh cao lại đẹp đẽ.
Trong lúc hơi thở gần nhau như vậy, không biết có phải nàng và hắn cùng lúc nghĩ đến đôi nam nữ dưới kia cũng gần nhau như thế không, rồi…
Chiết Trúc khẽ cụp mắt xuống, ánh mắt lại vô tình rơi vào môi nàng.
Hắn nhớ lại khi cho nàng ăn quả mơ, cảm giác mềm mại.
Đột nhiên.
Thương Nhung nắm lấy tay hắn, mặt nạ xỉn màu che giấu khuôn mặt đang nóng ran của nàng, chỉ có đôi mắt long lanh ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hắn.
Nhiệt độ lạnh lẽo của ngón tay khi chạm vào nhau, tựa như bị ngọn lửa thiêu đốt, hắn buông dây áo của nàng ra, nàng cũng đồng thời buông tay hắn.
Khi Mộng Thạch đi ra khỏi Ngọc Oanh Lâu, trên người toàn mùi phấn son men rượu, vừa ngồi xuống trên lầu, y trước tiên uống một chén trà nóng để làm ấm người, rồi nói với thiếu niên: “Ta đã dò hỏi trong đó, Đường chủ Tạo Tương Đường hiện không có trong lầu.”
“Không có ư?”
Cuối cùng Chiết Trúc cũng dời ánh mắt từ lò than sang Mộng Thạch.
“Nghe nói hắn đã rời khỏi thành Thục Thanh từ đêm qua rồi.” Mộng Thạch cầm đũa nhắm chính xác miếng thịt heo nướng bì giòn gắp một đũa ăn, rồi mới nói tiếp: “Về việc hắn đi đâu thì ta không tiện hỏi nữa, chuyện này, vẫn là công tử tự tìm người dưới trướng hắn mà hỏi cho rõ.”
“Hôm nay nếu cậu thật đến đó cũng là đi một chuyến vô ích thôi…” Mộng Thạch vừa nói vừa ngẩng đầu lên, nhưng lời nói lập tức ngưng bặt, ánh mắt ông nhìn qua nhìn lại giữa đôi thiếu niên thiếu nữ đối diện, cảm thấy giữa họ dường như có điều gì kỳ lạ, bèn hỏi: “Hai cô cậu… sao vậy?”
Thương Nhung không nói gì, cúi đầu ăn thịt.
Chiết Trúc cũng không nói, mi mắt cụp xuống phủ một vùng bóng nhàn nhạt xuống mí mắt.
Khi về đến khách điếm đã là giờ Tý, ngoài cửa sổ nhìn ra phố mưa rơi càng mau hơn, trong phòng, đèn đã tắt chỉ còn một màu mờ tối. Thương Nhung không nghe thấy một chút tiếng động nào của thiếu niên, nàng lén nhìn xuống mép giường, bóng tối đen kịt khiến nàng hoàn toàn không thấy bóng dáng hắn, nhưng nàng biết, hắn đang ở đây.
Rất gần rất gần.
Đêm càng khuya, tâm tư đang sôi sục của nàng dần dần được bao bọc bởi tiếng mưa, từ từ uốn lượn vào giấc mơ, nhưng không biết bên ngoài cơn mơ, thiếu niên đã lặng lẽ rời khỏi phòng.
“Thập Thất Hộ Pháp.”
Trong căn phòng tối đen, một người nói với giọng cực kỳ nhỏ.
Thiếu niên từ tốn dùng hộp quẹt thắp sáng một ngọn đèn, ánh đèn chiếu lên người đó phong trần mệt mỏi, vẻ ngoài lôi thôi lếch thếch.
Là Khương Anh.
“Chuyện của đạo sĩ Diệu Thiện, nhanh như vậy đã có manh mối rồi sao?”
Chiết Trúc nhìn hắn ta.
“Chưa, hiện tại thuộc hạ chỉ biết, Diệu Thiện là đạo sĩ của Cửu Thanh giáo, theo học từ núi Thiên Cơ, hai mươi năm trước, nhờ có một thân công pháp Thiên Cơ, ông ấy cũng thực sự nổi danh trong giang hồ, chỉ là mười sáu năm trước ông ấy đột nhiên biến mất.”
Khương Anh cung kính đáp.
Núi Thiên Cơ.
Đêm mưa ướt lạnh, thỉnh thoảng ánh chớp lóe lên, chiếu lên y phục mỏng manh của thiếu niên, ánh sáng lạnh lẽo đó rơi trên mặt hắn, vẻ mặt hắn lạnh nhạt, không hề lộ chút gợn sóng nào.
“Lần này thuộc hạ vội vã quay về, là vì có tin từ Trất Phong Lâu, liên quan đến Minh Nguyệt Công chúa, thuộc hạ nghĩ nên báo tin cho ngài trước.”
Khương Anh không dám nhìn kỹ hắn, lại tiếp tục nói.
Vừa nghe bốn chữ “Minh Nguyệt Công chúa”, thiếu niên quả nhiên có chút biến sắc:
“Nói.”
“Lâu chủ đã tra ra người cấu kết với Thập Nhất Hộ Pháp ám sát Minh Nguyệt Công chúa là con trai của Tín Lăng Hầu Tiết Trọng, Tiết Nùng Ngọc. Tiết Nùng Ngọc có một tỷ tỷ tên Tiết Đạm Sương từng bị Hoàng Đế ban chết vì đầu độc Minh Nguyệt Công chúa. Tiết Nùng Ngọc và tỷ tỷ cùng mẹ sinh ra, là song sinh. Hắn ôm hận trong lòng, lại biết quy tắc Trất Phong Lâu tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện Hoàng gia, nên tự tìm đường trong giang hồ, dùng Thập Nhất Hộ Pháp làm bàn đạp cho vụ ám sát ở Nam Châu.”
Đây không phải lần đầu Chiết Trúc nghe thấy cái tên Tiết Đạm Sương này, người tỷ tỷ rất tốt với Thương Nhung mà nàng nhắc đến, sao lại mang tội danh đầu độc nàng?
Ẩn tình trong đó, e chỉ có Thương Nhung là biết rõ nhất.
“Lâu chủ đã tiết lộ tin này cho triều đình chưa?”
Chiết Trúc đối diện ánh đèn, hờ hững hỏi hắn ta.
“Rồi, Thiên hộ Lăng Tiêu Vệ Hạ Tinh Cẩm vẫn đang tìm kiếm tung tích Minh Nguyệt Công chúa, Lâu chủ đã tiết lộ tin này cho hắn, e rằng Tiết gia sắp chịu cảnh diệt môn.”
Khương Anh nói xong, đột nhiên cúi đầu xuống, chắp tay nói tiếp: “Thập Thất Hộ Pháp, những người liên quan đến Minh Nguyệt Công chúa đều không có kết cục tốt, Lâu chủ cũng nhiều lần nhắc nhở người trong lầu không được nhúng tay vào chuyện này nữa, Hộ Pháp, nếu chuyện Minh Nguyệt Công chúa ở bên cạnh ngài bị triều đình hoặc Lâu chủ phát hiện, đến lúc đó ngài sẽ phải làm sao?”
“Thập Thất Hộ Pháp…”
Khương Anh thấy đôi mắt thờ ơ của thiếu niên liếc nhìn hắn ta, hắn ta miễn cưỡng kìm nén cảm giác lạnh sống lưng, quỳ xuống: “Ngài là Hộ Pháp của Trất Phong Lâu, ngài ở trong lầu ba năm, thuộc hạ theo ngài ba năm. Vì ngài, thuộc hạ mới không phải trở về Huyết Trì, mạng về suối vàng, nên thuộc hạ không thể nhìn ngài sa vào chuyện tình yêu, nhất là khi, nàng ta là Minh Nguyệt Công chúa!”
“Thập Thất Hộ Pháp, ngài thích nàng ta sẽ không có kết quả đâu! Ngay cả khi có, đó cũng là kết cục xấu!”
Trước đây Khương Anh vẫn luôn tưởng trong lòng thiếu niên còn có tính toán, nên dù là phấn son hay những thứ khác, đều chỉ là thủ đoạn thiếu niên dùng để lừa gạt Minh Nguyệt Công chúa.
Nhưng đêm nay, hắn ta đã thấy rõ ở dưới lầu.
Thập Thất Hộ Pháp khoác áo cho nàng, gắp thức ăn cho nàng, còn luôn nhìn chằm chằm vào nàng.
Khương Anh cũng từng có vài hồng nhan tri kỷ, nhưng hắn ta không bao giờ dám kéo dài. Là một sát thủ, nếu hắn ta đắm chìm trong tình yêu, cuối cùng thứ giết chết hắn ta, nhất định sẽ là tình yêu.
Giống như Thập Nhất Hộ Pháp đã chết vậy.
Hắn ta không thể nhìn thiếu niên này trong lúc ngây thơ không hay không biết, vì một người mà đi vào vực sâu bùn lầy.
Tiếng mưa như những hạt châu đứt dây rơi lộn xộn bắn lên cửa sổ, thiếu niên áo trắng như sương đứng yên trước đèn, hồi lâu, hắn chậm chạp nhấc mi mắt lên.
Giọng hắn như được bọc trong mưa bụi, vừa nhẹ nhàng vừa mơ hồ:
“Thích?”

Bình luận về bài viết này