Buổi sáng gió xuân lạnh lẽo, sương mù dày đặc khắp núi.

Thiếu niên áo đen ôm mấy gói giấy dầu trong tay, vừa ăn một miếng bánh ngọt vỏ giòn mật đường mới ra lò, vừa đi về phía cây cầu đá nhỏ.

Tiếng nước của con sông nhỏ dưới cầu nghe róc rách, thanh niên đã đợi lâu trên cầu nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn bèn quay đầu lại, gọi: “Thập Thất Hộ Pháp.”

“Ngươi rảnh vậy sao?” Thiếu niên bước lên cầu đá, nửa cười nửa không.

Khương Anh nghẹn lời, biết rõ thiếu niên này vẫn cực kỳ phản cảm với những lời khuyên trước đây của hắn ta, hắn ta cúi đầu, nói: “Không có ý đến quấy rầy Hộ Pháp, chỉ là thuộc hạ đã phái người đi đưa tin về đạo sĩ Diệu Thiện rồi.”

Nghe vậy, quả nhiên thiếu niên nâng mắt, nhìn chằm chằm vào hắn ta.

“Công pháp của núi Thiên Cơ nổi danh khắp thiên hạ, nhưng đã tuyệt tích giang hồ từ mười sáu năm trước khi truyền cho Diệu Thiện, cũng có tin đồn nói Diệu Thiện luyện tầng cuối cùng của công pháp Thiên Cơ không đúng cách, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Nhưng thuộc hạ điều tra được, nơi cuối cùng Diệu Thiện xuất hiện là núi Thần Khê ở Nghiệp Châu, lúc đó không biết vì sao ông ấy bị đứt một cánh tay, sau khi được Thánh thủ Trương Nguyên Hỉ của núi Thần Khê chữa trị xong, thì không còn tin tức gì nữa.”

Núi Thần Khê ở Nghiệp Châu.

Chiết Trúc dựa vào lan can cầu đá, mi mắt hơi cụp xuống che giấu đủ loại ánh sáng lờ mờ lập lòe không yên, khớp ngón tay cầm gói giấy dầu vô thức siết chặt, từng lớp từng lớp vỏ bánh vỡ vụn, hắn mới như tỉnh mộng, nới lỏng lực tay, nhưng đã quá muộn, hai cái bánh đã bị bóp nát.

Hắn khẽ nhíu mày.

“Thập Thất Hộ Pháp?” Khương Anh cẩn thận gọi thêm một tiếng.

Thực ra hắn ta không biết vì sao Thập Thất Hộ Pháp lại muốn điều tra chuyện cũ về Diệu Thiện, nhưng hắn ta cũng hoàn toàn không dám tò mò tìm hiểu sâu.

“Tiết Nùng Ngọc đã chết chưa?”

Chiết Trúc hoàn hồn, lại đột ngột chuyển chủ đề.

“Thật đúng là chẳng có chuyện gì giấu được Hộ Pháp, Lâu chủ nhất quyết phải báo thù việc Tiết gia lợi dụng Trất Phong Lâu, nhưng như vậy, dù người đã xóa ba chữ Trất Phong Lâu trong mật thư gửi đến tay Thiên hộ Hạ Tinh Cẩm của Lăng Tiêu Vệ, nhưng Tiết Nùng Ngọc là kẻ chủ mưu, thật ra đã biết hết mọi chuyện.”

Tuy nhiên sắc mặt Khương Anh vẫn có chút nghiêm trọng: “Nhưng tin truyền về từ Ngọc Kinh lại nói, Tiết Nùng Ngọc đã chạy trốn.”

Nhị Hộ Pháp đã không thể thành công lấy được đầu hắn ta ở Ngọc Kinh.

“Lần này Lâu chủ thật sự đã tính sai.”

Chiết Trúc cười khẩy một tiếng, đôi mắt hơi cong lên, ánh sáng lấp lánh: “Thập Nhất huynh chết rồi mà bà ta vẫn không hả giận, cứ nóng giận không thôi, tự lấy đá đập vào chân mình.”

“Bà ta tung tin Minh Nguyệt Công chúa mất tích khiến Tiết Nùng Ngọc mắc câu, nhưng cha hắn Tiết Trọng dù sao cũng là người từng lăn lộn trong quan trường nhiều năm, chắc hẳn đã nhận ra điều bất thường trong đó, để giữ an toàn cho Tiết Nùng Ngọc, đã có kế hoạch từ trước.”

Chiết Trúc cắn một miếng bánh: “Bây giờ muốn giết Tiết Nùng Ngọc, e rằng không dễ dàng.”

“Thuộc hạ đoán, Lâu chủ có thể sẽ cho ngài đến Ngọc Kinh đi giết Tiết Nùng Ngọc cùng Nhị Hộ Pháp.” Khương Anh nói.

“Không, bà ta chắc chắn sẽ không để ta đến Ngọc Kinh.”

Chiết Trúc lắc đầu, nụ cười trên mặt nhạt đi nhiều, giọng điệu lạnh lùng, lại ẩn chứa một phần châm biếm: “Dù sao, bà ta còn nghe lời sư phụ ta hơn cả ta.”

Khương Anh lập tức im lặng, không dám nói thêm.

Người trong Trất Phong Lâu, ngoài thiếu niên này, không ai dám tùy tiện bàn luận chuyện của Lâu chủ.

“Nhưng Tiết gia liều chết muốn bảo vệ Tiết Nùng Ngọc, hắn ta cũng nên học cách quý trọng mạng sống.” Chiết Trúc cho miếng bánh cuối cùng trong tay vào miệng: “Bây giờ Lăng Tiêu Vệ muốn bắt hắn ta, Trất Phong Lâu muốn giết hắn ta, trong thời gian ngắn, hắn ta bằng mọi giá sẽ không xuất hiện.”

Hắn ta không xuất hiện, Lăng Tiêu Vệ sẽ không thể nào biết được người hắn ta ủy thác, là sát thủ của Trất Phong Lâu.

Khương Anh đang lắng nghe, giọng Chiết Trúc đột nhiên ngừng lại, hắn ta ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt trong veo sáng sủa của thiếu niên.

“Còn chuyện gì nữa?”

Chiết Trúc phát hiện gói giấy dầu trong tay đã không còn nóng nữa.

“… Không có gì.”

Khương Anh ngượng ngùng đáp, sau đó hắn ta thấy thiếu niên đứng thẳng người dậy, vòng qua hắn ta định xuống cầu, hắn ta cũng đành quay người đi về hướng ngược lại.

Nhưng mới đi được vài bước, hắn ta lại nghe thiếu niên nói: “Khương Anh.”

Khương Anh lập tức quay người lại, trong màn sương mù trắng xóa, áo đen của thiếu niên bị gió buổi sớm thổi bay lất phất.

“Ngươi nói, làm sao mới biết được muội ấy có thích ta không?”

Tiếng nước chảy dưới cầu vẫn không hề ngừng lại, giọng thiếu niên vang lên có chút phiền não.

“… Ừm.”

Khương Anh ngẩn người một lúc lâu, thấy vẻ mặt thiếu niên dần trở nên không kiên nhẫn, hắn ta vắt óc suy nghĩ cũng chỉ thốt ra được một câu: “Chuyện này… khó nói.”

Tâm tư của các cô nương đều khác nhau, hiện giờ Khương Anh cũng chưa sắp xếp được lời nói để giải thích với thiếu niên mới biết yêu này, hắn ta vừa mới suy nghĩ một lát, đã nghe thiếu niên khẽ cười khẩy một tiếng.

Chiết Trúc liếc nhìn hắn ta, giọng trong trẻo: “Xem ra dù ngươi có hai ba người, cũng chẳng có ích gì.”

“…”

Trong giây lát, đầu óc Khương Anh hoàn toàn trống rỗng.

Thiếu niên quay người đi xuống cầu, Khương Anh nhìn bóng lưng đen tuyền của hắn sắp bị sương mù che khuất, bèn vội gọi: “Hộ Pháp, ít nhất thì ngài hãy chỉnh trang bản thân, vẻ ngoài của ngài vốn đã rất đẹp, hẳn là chỉ cần ăn mặc chỉnh tề thêm chút, chắc chắn nàng ấy sẽ nhìn ngài chăm chú không rời mắt!”

Thiếu niên nhất quyết muốn lao đầu vào bể tình, Khương Anh cũng biết mình không thể khuyên được, hắn ta cũng không dám khuyên nữa.

Dù sao trong Trất Phong Lâu, chỉ có đi theo vị Thập Thất Hộ Pháp này, hắn ta mới có thể sống lâu được, ba năm qua, đối với thiếu niên này, hắn ta đã quen với việc theo lệnh mà làm.

Chiết Trúc nghe rõ lời Khương Anh cũng không quay đầu lại, nhưng khi đi vào rừng trúc đầy sương mù ẩm ướt, hắn lại không khỏi cụp mắt liếc nhìn áo bào của mình.

Ăn mặc?

Ăn mặc thế nào?

Bầu trời u ám, ánh mặt trời vẫn luôn bị lớp mây dày che khuất, Thương Nhung đang ngủ yên trong phòng mơ màng nghe thấy tiếng sột soạt.

Nhưng mí mắt nặng trĩu, nàng vẫn bị cơn buồn ngủ cuốn đi, dần dần không còn nghe thấy những âm thanh đó nữa.

Khi nàng cuối cùng cũng tỉnh dậy, trong phòng yên tĩnh, nàng nhìn về phía tấm rèm màu xanh ngọc bích, một lúc lâu mới đứng dậy mặc quần áo rửa mặt.

Không thấy người trên chiếc giường đối diện, Thương Nhung phát hiện hai gói giấy dầu trên bàn, nàng cầm lên mở ra, thấy bên trong là bánh ngọt vỏ giòn.

Nàng cầm lên cắn một miếng, mật đường bên trong vừa thơm vừa ngọt.

Đẩy cửa ra ngoài, trong sân không một bóng người, cũng không có tiếng nước róc rách, là bởi vì Vu nương tử đã tìm người đến lấp con kênh nước trước khi họ trở về.

Thương Nhung biết Mộng Thạch chắc đã tới tiểu học đường ở thôn Đào Khê rồi.

Vậy Chiết Trúc thì sao? Hắn đã đi đâu?

Thương Nhung bước xuống bậc thang, loáng thoáng nghe thấy hình như từ xa truyền đến tiếng động. Nàng ra khỏi viện, gió xuân ướt lạnh phả vào mặt, trong rừng trúc có tiếng sột soạt.

Cuối con đường đá, cỏ dại um tùm, nàng không nhìn thấy ai nhưng lại nghe thấy tiếng kêu đau đớn.

Tuy nhiên, đó không phải giọng của Chiết Trúc.

Thương Nhung lập tức cảnh giác, quay người định chạy về nhưng không ngờ một bóng người đã lướt đến như gió, tay hắn vững vàng ôm lấy eo nàng, đưa nàng vọt lên ngọn cây.

Nàng ngửi thấy mùi thuốc hơi đắng pha lẫn hương trúc thanh khiết trên người hắn, sợi dây đang căng chặt trong đầu không hiểu sao đã lại giãn ra. Trong sương mù dày đặc là những cành trúc xanh biếc ẩn hiện, giọt sương ẩm ướt từ lá rơi xuống mi mắt thiếu niên, đọng thành hạt sương trong suốt. Hắn chớp mắt một cái, hàng mi dài và dày của hắn cũng thấm ướt.

Hắn dẫn nàng nhẹ nhàng bước trên các đốt trúc, cuối cùng ngồi xuống một gốc cây khô to trong rừng. Gió thổi lọn tóc đen của hắn bay nhè nhẹ. Ánh sáng dường như bị những cành trúc rung rinh qua lại nghiền vỡ, khẽ rải lên khuôn mặt trắng bệch của hắn.

“Ngon không?”

Trong lúc Thương Nhung đang mơ màng, chợt nghe thấy hắn hỏi.

Nàng khó khăn lắm mới hồi phục được tinh thần, nương theo ánh mắt của hắn nhìn về nửa miếng bánh vỏ giòn trong tay, cuối cùng nàng cũng tìm lại giọng nói của mình: “Ngon.”

“Muội dậy quá muộn rồi, khi vừa ra lò, vỏ ngoài rất giòn, mật đường bên trong cắn một miếng là sẽ chảy ra.” Hắn nhếch khóe môi, nhưng trong mắt lại có một phần tiếc nuối.

“Huynh có thể đánh thức ta dậy mà.”

Thương Nhung hơi đỏ mặt, khẽ nói với hắn.

“Muội ngủ rất say.”

Chiết Trúc vội vã trở về chính là muốn đưa bánh cho nàng ăn khi còn nóng, nhưng hắn vừa vén rèm, đi đến bên giường thấy nàng giãn mày, có vẻ đang buồn ngủ díp mắt, hắn nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không đánh thức nàng dậy.

“Muội hiếm khi ngủ được an ổn như đêm qua, không phải sao?”

Chiết Trúc nghiêng mặt nhìn nàng, cũng không đợi nàng trả lời. Một chiếc lá bạc bay ra từ lòng bàn tay hắn, tầm mắt Thương Nhung di chuyển theo đó, dễ dàng xuyên qua sương mù, nhìn thấy mấy bóng người ở đằng xa.

Viên đá đâm trúng đầu gối một người, thân hình người đó nghiêng ngả rồi ngã xuống bãi cỏ trong rừng, lăn lộn đầy bùn đất.

Người đó kêu đau, run lên lập cập, mất một hồi lâu vẫn không đứng dậy được.

“Họ là ai?”

Thương Nhung quay mặt lại nhìn hắn.

“Hồ Lâm Tùng bị bắt vào ngục kết tội, trong lòng người nhà họ Hồ ôm hận với Mộng Thạch, biết chúng ta trở về…” Chiết Trúc nghịch chiếc lá bạc mỏng trong tay: “Lập tức đến tính sổ.”

Thương Nhung nghe vậy, lại nhìn về phía mấy người nằm trên đất.

Họ run rẩy dìu nhau đứng dậy, tất cả đều ôm lấy vết thương của mình, như gặp ma vậy, lê bước khập khiễng vội chạy về phía cuối rừng.

Người đi đầu không để ý bị vấp phải thứ gì dưới chân, người phía sau cũng theo đó nghiêng cả người về phía trước rồi cùng ngã nhào xuống đất.

Thương Nhung nghe thấy thiếu niên bên cạnh khẽ cười một tiếng.

Nàng không khỏi nhìn về phía hắn.

Đôi mắt trong trẻo của thiếu niên cong lên, mấy đốm sáng lấp lánh trong đó đang gợn sóng lung linh.

Nàng chợt nhận ra, hôm nay hắn mặc một chiếc áo bào tay rộng màu đỏ thẫm, từ vạt áo đỏ thẫm lộ ra một đoạn cổ áo trong, sạch sẽ trắng tinh.

Eo thon của hắn được thắt lại bằng một sợi dây lụa đỏ thẫm viền vàng, trên đó treo chiếc hồ lô ngọc nhỏ nhắn của hắn, những hạt ngọc vàng trên bầu rượu thỉnh thoảng va chạm phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.

Màu đỏ thẫm như vậy, càng tôn lên làn da trắng lạnh không tì vết của hắn.

Thương Nhung ngây người nhìn chằm chằm vào hắn.

“Muội…” Lông mi Chiết Trúc khẽ run lên, những ngón tay trong tay áo hắn vô cớ co lại, tiếng tim đập trong lồng ngực bên tai hắn càng lúc càng gấp, cảm xúc hoàn toàn xa lạ như đang trêu chọc hắn, vành tai hắn dần dần đỏ lên, không nhịn được quay mặt đi: “Nhìn gì vậy?”

Thương Nhung nghe giọng trong trẻo của hắn mới lấy lại được tinh thần, má nàng tự dưng nóng bừng, không dám nhìn hắn thêm nữa, vội cúi đầu, mím môi một cái, nói: “Ta chỉ là… chưa từng thấy huynh mặc bộ quần áo này.”

“Chủ tiệm may chọn cho ta.”

Hôm qua mua quần áo trong thành, hắn chỉ chăm chú chọn lựa xiêm y cho nàng, còn đồ của bản thân, đều để chủ tiệm tùy ý chọn.

Ánh mắt Thương Nhung dừng lại trên vạt áo đỏ thẫm trơn bóng của thiếu niên. Tiếng gió trong rừng càng lúc càng mạnh, tiếng xào xạc không ngớt bên tai. Nàng ngừng lại một lúc lâu, rồi mới khẽ nói: “Rất đẹp.”

Thật sự rất đẹp.

Nàng không nhịn được lại lén ngẩng đầu nhìn một bên sườn mặt thiếu niên.

Thiếu niên không nói lời nào, nhưng gió lạnh cũng không thổi tan được màu đỏ nhàn nhạt trên vành tai hắn. Những ngón tay đang co lại của hắn giãn ra, chiếc lá bạc lạnh lẽo đã bị hơi ấm trong lòng bàn tay hắn thấm ướt.

Lặng lẽ.

Hắn nhếch khóe môi.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 42: Rất đẹp”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    công xoè đuôi ~

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này