Chương 43: Muốn không

Ở trên núi một tháng rưỡi, cái lạnh đầu xuân đã rút đi. Trên vách núi sau tiểu viện có rừng trúc, cỏ thơm tươi tốt, hoa đua nhau nở. Hôm qua Mộng Thạch đã trồng một cây hoa dại không rõ tên, đặt trước án thư nơi Thương Nhung chép kinh.

Thương Nhung thích màu sắc tươi sáng của nó, nhưng nàng chưa kịp nhìn kỹ, chỉ trong khoảng thời gian ngáp một cái trước gương, bông hoa trong chậu nhỏ đã được một bàn tay trắng trẻo thon dài cài vào mái tóc mai của nàng.

Thương Nhung nhìn chằm chằm vào thân cây trơ trụi trong chậu hoa, hờn dỗi một hồi lâu.

“Nếu đã đẹp, ta hái cho muội có gì không đúng?” Nhưng hắn hoàn toàn không hiểu tại sao nàng giận, đôi mắt trong vắt thuần khiết đó tràn đầy bối rối.

“Ta thích nó, nên muốn ngày ngày nhìn thấy nó trước án.” Cuối cùng Thương Nhung vẫn không nhịn được mà nói chuyện với hắn: “Huynh hái nó như vậy, nó sẽ nhanh chóng héo tàn.”

Tuy nhiên thiếu niên nhìn nàng với vẻ mặt rất kỳ lạ, Thương Nhung cũng không biết hắn đang nghĩ gì, nàng luôn không đọc được tiếng lòng của hắn, cuối cùng, nàng chỉ nghe hắn thản nhiên “ồ” một tiếng.

Nhưng sáng nay tỉnh dậy, nàng phát hiện bên giường, trước gương đồng, trên án thư, thậm chí trên cửa sổ đều đầy các loại hoa núi đẫm sương.

“Tốc Tốc?”

Mộng Thạch vào viện đã thấy Thương Nhung cầm bút ngẩn người trước bàn.

Thương Nhung đột ngột nghe thấy một giọng nói như vậy, tay cầm bút chợt cử động, nàng hoàn hồn thấy một giọt mực đậm từ ngòi bút đã thấm ướt giấy Tuyên, che lấp hai chữ.

“Mộng Thạch thúc thúc, sao hôm nay thúc về sớm vậy?” Nàng ngẩng đầu hỏi.

“Trong thôn có mấy kẻ lỗ mãng đánh nhau, ngay không xa bên ngoài học đường, nhân lúc có chút thời gian rảnh ta đến hóng chuyện, nào ngờ họ đánh nhau dữ dội quá, ta vốn định khuyên giải, lại bị họ đụng một cái ngã xuống ao…” Mộng Thạch nhắc đến chuyện này hơi ngại ngùng: “Sau đó lão Tú tài của tiểu học đường lấy áo của mình cho ta thay, nhưng cháu cũng biết cái tật của ta, chỉ một lúc là nổi ban đỏ và ngứa lắm, nên tốt nhất là về nhà thay một bộ khác.”

Nhờ có Chiết Trúc, Mộng Thạch mới không phải mặc đi mặc lại một chiếc áo lót vải gấm hoa.

Thương Nhung nghe xong, lại nhìn vào cổ Mộng Thạch, quả nhiên đã có nhiều vết đỏ.

“Gần đây cháu hay dậy sớm niệm kinh.”

Mộng Thạch nhìn thấy một xấp giấy Tuyên đầy chữ viết xinh đẹp trên bàn.

“Khi Chiết Trúc ở đây, ta không có lúc nào rảnh.”

Thương Nhung đặt bút xuống, ánh mắt rơi xuống vết mực nhỏ loang trên giấy, nàng nghĩ một lúc, vẫn vo giấy Tuyên thành một viên giấy nhỏ.

Một tháng rưỡi, nàng mới vừa vặn chép xong một quyển《Thái Thanh tập》.

Tất cả là vì Chiết Trúc luôn dẫn nàng đi chơi.

Đã đến thành Thục Thanh nhiều lần, những nơi thú vị trên núi hắn cũng đều đã dẫn nàng đi khắp một lượt.

Trước đây Thương Nhung không biết gạo trong bát đến từ đâu, không biết mục đồng trong tranh khi ngồi trên lưng trâu về nhà thổi khúc nhạc gì, không biết ruộng đồng quan trọng với nông dân thế nào.

Không biết hết cơn mưa xuân này đến cơn mưa xuân khác chứa đựng bao nhiêu kỳ vọng của dân chúng.

“Chỉ mới che mất hai chữ, viết tiếp là được, sao lại vò cả đi?” Mộng Thạch vừa rồi rõ ràng thấy tờ giấy của nàng đã viết được phân nửa.

“Ta không thích có tì vết.”

Thương Nhung cầm viên giấy nhỏ, nói.

Trên mặt Mộng Thạch hiện lên một nụ cười, rõ ràng y đã nhìn thấu điều gì đó, nhưng không nói nhiều, chỉ gãi vết ban ở cổ, rồi vội vã vào phòng thay quần áo.

Trong viện yên tĩnh, chỉ còn tiếng sột soạt nhỏ từ ngòi bút của Thương Nhung, môi nàng mấp máy không tiếng động, viết xuống từng câu từng chữ đã ghi nhớ trong lòng.

Lại nghe thấy tiếng cửa phòng bên, nàng ngẩng đầu, thấy Mộng Thạch đã thay quần áo đi ra.

“Mộng Thạch thúc thúc.”

Nàng đột nhiên gọi.

“Tốc Tốc, muốn hỏi ta điều gì cứ hỏi, không cần e ngại.” Mộng Thạch chỉnh lại nếp nhăn trên tay áo, đi đến gần nàng.

Thương Nhung sững người.

“Từ lần đầu cháu nhìn thấy cổ ta đầy ban đỏ này, cháu đã muốn nói lại thôi.” Mộng Thạch mỉm cười, thêm than vào bếp lò bên cạnh để đun trà.

“Ta có chút tò mò về chuyện của thúc.”

Thương Nhung thành thật hỏi: “Thúc sinh ra ở Đình Châu phải không?”

“Không.” Mộng Thạch không có điều gì cấm kỵ không thể nói ra về quá khứ của mình, y kín đáo nhận ra sự dò hỏi trong lời nói của cô nương này, vừa bỏ lá trà vào ấm, vừa lên tiếng: “Ta sinh ra ở Nam Châu, là một đứa trẻ quan tài.”

“Tốc Tốc có biết thế nào là đứa trẻ quan tài không?”

Y đốt than trong bếp lò.

“Không biết.”

Thương Nhung lắc đầu.

“Đó là đứa trẻ được mổ ra từ bụng người chết.” Mộng Thạch kể về thân thế của mình, vẻ mặt y vẫn thoải mái: “Sư phụ ta nói với ta, năm đó ông du ngoạn Nam Châu, đi qua một vùng hoang đã gặp mẹ ta sắp chết, bà bị thương do kiếm đâm, trước khi tắt thở cầu xin sư phụ ta mổ bụng lấy đứa con của bà ra…”

“Sư phụ ta không nỡ từ chối, mới khiến ta chưa sinh ra đã không chết trong bụng mẹ.”

“Sau đó, ông mang ta về Bạch Ngọc Tử Xương quán ở Đình Châu, ta lớn lên trong đạo quán.” Mộng Thạch nói, không khỏi nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ trong đạo quán, y không khỏi thở dài: “Nhờ có sư phụ che chở, ta ở trong đạo quán, cũng coi như đã trải qua một khoảng thời gian cực kỳ thoải mái và tốt đẹp, chỉ là sau này, ta xuống núi du ngoạn gặp mẹ của Diểu Diểu, sau khi hoàn tục, ta không bao giờ quay lại Bạch Ngọc Tử Xương quán nữa.”

Sau này tái nhập đạo, cũng không phải tại Bạch Ngọc Tử Xương quán.

“Sư phụ thúc không đồng ý việc thúc ở bên mẹ của Diểu Diểu sao?” Thương Nhung thấy vẻ mặt y có điều khác lạ, bèn hỏi.

“Không.” Mộng Thạch sắp xếp lại chút chua xót trong lòng, trên mặt lại thêm một nụ cười: “Sư phụ ta tuy là đạo sĩ Chính Dương, nhưng tâm vô cùng cởi mở, ông nói với ta, nếu ta cảm thấy hồng trần tốt, thì cứ đến hồng trần, nếu một ngày nào đó lại cảm thấy nó không tốt, cũng có thể quay lại.”

“Chỉ là khi ta muốn quay lại, ông đã qua đời.”

“Sư phụ của thúc thật tốt.” Thương Nhung trước đây chưa từng nghe thấy cái “đạo” này, đều là do Mộng Thạch nói cho nàng nghe, nàng không khỏi nhớ đến một người: “Sư phụ của ta chỉ nói với ta về quy tắc, nói ta nên làm những gì, không nên làm những gì.”

“Tốc Tốc cũng có sư phụ sao?” Mộng Thạch ngạc nhiên nâng mắt lên.

Thương Nhung mím môi, khẽ đáp.

“Chính Dương giáo hiện giờ đa phần đều như vậy, chú trọng quy tắc ràng buộc, như thế mới tính là đạo tu hành.” Mộng Thạch nhìn làn khói nóng tỏa ra từ ấm trà: “Thực ra cháu không cần nghe tất cả, giờ cháu đã không còn trong ‘đạo’ của họ, chi bằng thử nhìn những bông hoa kia nhiều hơn.”

Nắng xuân ấm áp, vàng rực cả mái hiên, Thương Nhung gần như vô thức quay đầu theo ánh mắt của Mộng Thạch.

Trên khung cửa sổ, là từng chùm hoa núi rực rỡ.

“Sáng nay khi ta vừa ra khỏi phòng, đã thấy cậu ấy ôm về rất nhiều hoa, quần áo dính đầy bùn đất.” Mộng Thạch nhớ lại khi nhìn thấy thiếu niên ấy trong sương sớm, toàn thân đẫm sương, mang theo hơi nước trở về, đáy mắt y chứa đầy ý cười: “Tốc Tốc, đã lâu lắm rồi ta không sống an nhàn được một khoảng thời gian như thế này, được ở cùng các cháu, trong lòng ta rất vui vẻ.”

Hôm nay Chiết Trúc về hơi muộn. Màn đêm bao phủ, sấm rền vang ở chân trời, chẳng mấy chốc lại mưa rả rích. Bóng dáng nhẹ nhàng của hắn xuyên qua màn mưa, bộ áo bào màu đen gần như ướt sũng, vết máu lớn dính trên vạt áo bị nước mưa cuốn trôi thành những giọt đỏ nhạt liên tục rơi xuống từ gấu áo.

Trong rừng trúc sương đêm mờ mịt, hắn dừng bước, đôi mắt đen nhánh như được nước mưa rửa sạch trở nên trong veo sáng rực hơn, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào một điểm trong sương: “Đi tránh mưa.”

“Vâng.”

Trong rừng có vài giọng nói gần như đồng thời vang lên, sau đó những cành trúc ướt sũng rung rinh, như có một cơn gió thoảng qua, chỉ trong chốc lát đã không còn động tĩnh nào.

Chiết Trúc một tay che trước ngực, nhanh chóng đi qua rừng trúc vào trong viện, vừa ngẩng đầu, đã thấy một cửa sổ gỗ mở, ánh lửa trong ngọn đèn lồng dưới mái hiên lay động, chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo của cô nương đang ngồi bên cửa sổ.

Mắt Chiết Trúc sáng lên, hắn nhanh chóng bước lên thềm, đứng ở hành lang đối diện với nàng qua ô cửa sổ. Tiếng mưa rơi tí tách, giọng hắn lạnh lẽo dễ nghe: “Muội đợi ta à?”

“Huynh có bị thương không?” Đối diện là hơi ẩm ướt và mùi máu tanh nồng nặc từ người hắn, nhưng hắn đứng hơi xa, nàng đành phải đưa tay móc vào đai lưng của hắn để kéo hắn lại gần.

Thiếu niên hoàn toàn không đề phòng nàng, bị lực không lớn từ tay nàng kéo về phía trước mấy bước, hắn mới cúi mắt nhìn những ngón tay của nàng móc vào đai ngọc của mình.

“Không có.”

Hắn khẽ nói, lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu dày đưa cho nàng.

Đó là bánh đường đã được ủ ấm trong ngực hắn suốt đường đi, không hề bị mưa làm ướt chút nào, thậm chí không có miếng nào bị vỡ.

Thương Nhung nhìn bánh đường bên trong, tiếng mưa đêm bên tai lộp bộp giòn tan, nàng không kìm được, lại ngẩng đầu nhìn gương mặt thấm ướt của hắn.

Trong phòng thắp nhiều ngọn nến, ánh đèn vàng cam chiếu lên bình phong lụa mỏng. Thương Nhung hơi liếc mắt qua, thoáng nhìn thấy bóng thiếu niên đang cởi áo nới đai phía sau, bèn vội quay mặt đi, đối diện với cửa sổ đầy mưa bụi, cắn một miếng bánh đường.

Hắn vừa cởi áo ngoài, Mộng Thạch bên ngoài đã gọi hắn đi tắm.

Thương Nhung vừa ăn bánh đường, vừa nhẩm đọc kinh trước án, nhưng tâm trí vẫn có phần không tập trung, khi Chiết Trúc quay lại, trên giấy của nàng cũng chẳng có mấy chữ.

Mái tóc đen dày của hắn xõa tung, nước nhỏ giọt, chỉ vén rèm nhìn thấy nàng cầm bút trong tay, lông mày hắn hơi nhíu lại một chút, không nói gì, rồi buông rèm xuống đi về phía giường của mình.

“Chiết Trúc.”

Thương Nhung lại đứng dậy, đuổi theo hắn đến bên giường.

“Huynh sao vậy?”

Nàng thấy thiếu niên vừa ngồi xuống giường, rõ ràng khi nãy còn cho nàng ăn bánh đường, giờ lại chẳng thèm để ý đến nàng.

“Muội thật giữ lời hứa.”

Chiết Trúc khẽ nâng đôi mắt lên, giọng điềm tĩnh: “Hẳn là chẳng bao lâu sẽ có thể đọc thuộc cho ta quyển cuối cùng rồi.”

“Huynh không vui sao?”

Thương Nhung nhìn mặt hắn, cũng không nhìn ra chút gì.

“Ta vui chứ.” Hắn đáp với một giọng lười biếng.

“Ta…” Thương Nhung nghe hắn nói vậy, đôi mắt nàng hơi cụp xuống, không hiểu sao trong lòng có chút buồn bực, sau một lúc, nàng nắm lấy vạt váy, nói: “《Thanh Nghê thư》ta không thuộc bằng《Thái Thanh tập》, nếu huynh không vội, ta… có lẽ sẽ chậm một chút.”

Nàng đã nói dối, lúc này lo lắng đến mức hoàn toàn không dám nhìn vào mắt hắn.

Nhưng nàng, tại sao lại nói dối?

“Như vậy thì, quả thật không thể vội vàng quá.” 

Chiết Trúc gật đầu, trong tai đầy tiếng mưa đêm, mắt hắn hơi cong lên, ánh mắt rơi vào chậu hoa màu xanh nhạt bên cửa sổ: “Muội không thích nó sao?”

“Ta thích nó nhất.”

Thương Nhung lắc đầu, cũng men theo ánh mắt hắn mà nhìn về phía chậu hoa nhỏ đó: “Nên Chiết Trúc, ta muốn đặt nó ở nơi huynh vừa nhìn đã thấy.”

Nàng nói, ngồi xuống, vạt váy rũ xuống mặt đất, tay nàng nhẹ nhàng chạm vào một nụ hoa chưa nở.

“Tại sao?”

Mái tóc đen ướt của thiếu niên càng làm nổi bật làn da trắng nõn. Tâm sự không ai biết trong lòng hắn giống như tấm rèm kia, gió thổi đã gợn sóng lay động.

Hắn thật sự không thể nghe chữ “thích” từ miệng nàng.

Vừa nghe, tai đã nóng lên.

Ước gì nàng thích hắn thì tốt rồi.

“Ta muốn chia sẻ với huynh. Ngoài Đạm Sương tỷ tỷ ra, chỉ có huynh quan tâm ta thích gì, chỉ có huynh nghiêm túc nghe lời ta nói.” Thương Nhung ngước nhìn hắn, giọt nước từ mái tóc đen của hắn rơi xuống mu bàn tay nàng, vô cớ khiến tim nàng rung rinh: “Chiết Trúc, huynh có muốn gì không? Ta cũng muốn tặng huynh.”

Ngón tay thiếu niên không nhịn được nắm chặt lấy mép chăn gấm trên giường, hắn gần như không thể bình tĩnh dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, ánh mắt hắn dời đi lại rơi vào chậu hoa núi xanh nhạt đó.

“Muội nói muội muốn nhìn thấy nó mỗi ngày.”

Không biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng hắn tìm lại được giọng nói của mình: “Vậy muội nói cho ta biết.”

Hắn lại nhìn nàng, trong ánh sáng vàng ấm áp, mắt hắn lấp lánh những đốm sáng.

Có những lời, sao lại khó nói như vậy.

Đôi môi mỏng của hắn mím lại, cằm căng chặt.

“Gì vậy?” Thương Nhung nhìn hắn, đợi hắn.

“Muội có muốn nhìn thấy ta mỗi ngày không?”

Giọng hắn bọc trong làn mưa đêm, nhưng lại du dương hơn cả tiếng mưa đêm.

Lại là từng giọt nước từ đuôi tóc hắn rơi xuống mu bàn tay nàng, Thương Nhung chớp mắt một cái, trái tim trong lồng ngực nàng không kiểm soát được mà đập dồn dập.

Nàng cúi đầu tránh ánh mắt hắn.

Một cửa sổ gần đó bị thổi mở, mưa xiên như những hạt châu vụn rơi xuống sàn nhà. Thương Nhung dường như không hay biết, chỉ thấy y phục trắng như tuyết của thiếu niên khẽ lay động, hắn sắp đứng dậy, nàng đột nhiên nắm lấy cổ tay hắn.

Gió mưa càng lúc càng mạnh, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, buột miệng:

“Muốn.”


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 43: Muốn không”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    anh cầu hôn chị hở~

    Đã thích bởi 1 người

  2. chài ơi quéo ng luôn r

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này