Nhà lão Tú tài hôm nay là nơi náo nhiệt nhất thôn Đào Khê, kiệu hoa của tân nương còn chưa tới mà trong sân đã đông nghịt người.
Lão Tú tài đã đứng ngoài cổng rất lâu, nhưng trông ông ấy không hề mệt mỏi, vẫn luôn tươi cười đón tiếp từng vị khách mang lễ vật đến.
“Lão Chu à, xin chúc mừng xin chúc mừng.”
Mộng Thạch mỉm cười đưa đồ trong tay ra.
“Ta cứ tưởng cậu không đến nữa.” Lão Tú tài nhận đồ rồi đưa cho con trai cả đứng bên cạnh, lại để ý thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đang chậm rãi bước từ đằng xa, vẫn chưa đến gần: “Đó có phải là cháu trai cháu gái của cậu không?”
“Không phải.”
Mộng Thạch thấy khá nhiều thiếu nữ đi cùng cha mẹ đang nhìn về phía đó, y hơi suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu cười híp mắt nói: “Một người là cháu gái, một người là cháu rể.”
“Cháu rể?”
Ở tiểu học đường, lão Tú tài mới chỉ thường nghe Mộng Thạch nhắc đến cháu gái của y, chưa từng nghe nhắc đến thiếu niên kia, lúc này nghe vậy thì có chút ngạc nhiên: “Đã thành thân rồi sao?”
Người thành thân lần này là con út lão Tú tài, mà năm nay con gái của con trai cả ông ấy cũng đã mười lăm mười sáu tuổi. Trước đây ở hội chùa trong thôn, nhiều người đã thấy dung mạo đẹp đẽ của thiếu niên đó, cháu gái ông ấy cũng không ngoại lệ, ông ấy còn đang nghĩ xem có thể mai mối được không, nhưng hóa ra bọn họ không phải huynh muội sao?
Lúc này thiếu niên và thiếu nữ đó đã đến gần, lão Tú tài quan sát kỹ hai người họ, đúng là trông không giống nhau lắm, cô nương kia có làn da tối hơn nhiều, dáng dấp tuy xinh đẹp nhưng đáng tiếc trên mặt lại có nhiều khuyết điểm, ngược lại thiếu niên kia…
Nhìn… có vẻ cũng không xứng đôi lắm.
“Hôn sự từ nhỏ mà.” Mộng Thạch điềm nhiên nói: “Hai nhà chúng ta đều sa sút, cũng chỉ còn cách nương tựa lẫn nhau. Cháu rể ta quyết tâm thi đỗ công danh, rồi sẽ dùng kiệu tám người khiêng đón cháu gái ta về nhà. Nếu không phải vì cậu ấy muốn tìm nơi yên tĩnh để đọc sách, chúng ta cũng không đến được nơi này.”
“Ra là vậy…” Lão Tú tài vuốt râu, thấy thiếu niên tuấn tú kia có vẻ mệt mỏi, nhìn là biết đã thức đêm đọc sách, lại thấy hắn ngáp nhưng vẫn không quên kéo cô nương bên cạnh tránh vũng nước nhỏ giữa đường, lão Tú tài hoàn toàn từ bỏ ý định trước đó.
“Mộng Thạch thúc thúc.”
Thương Nhung không biết họ đang nói gì, nhưng ánh mắt của đám người tụ tập trước cửa đều đổ dồn vào nàng và Chiết Trúc, khiến nàng có chút không tự nhiên.
“Đây là lão Chu.” Mộng Thạch cười giới thiệu lão Tú tài với nàng.
Thương Nhung thấy râu tóc lão Tú tài đều đã bạc trắng, nàng khẽ cúi đầu nói: “Chu lão tiên sinh.”
Lão Tú tài cười, nếp nhăn ở đuôi mắt càng sâu hơn. Ông ấy đang định nói gì đó, lại nghe thấy tiếng sáo và trống vang lên gần đây, mắt ông ấy lập tức sáng rực. Nhiều người trong sân cũng chạy ra, chen chúc hò hét “Tân nương tử đến rồi”.
Thương Nhung không khỏi quay mặt lại, cũng nhìn theo ánh mắt mọi người về phía đó. Trong thôn không có ngựa, tân lang trẻ cưỡi một con lừa, mặc bộ hỉ bào màu sắc rực rỡ đi đầu tiên.
Mọi người vây quanh chiếc kiệu đỏ ở giữa, ai nấy đều mang vẻ mặt hân hoan, khua chiêng gõ trống vô cùng hăng hái.
Kiệu dừng lại trước cửa, bà mối ưỡn ẹo thân hình mập mạp gọi tân lang đến đá cửa kiệu, xung quanh ồn ào náo nhiệt. Chiết Trúc dựa vào tường viện, cũng có chút hứng thú nhìn theo.
Tân nương cầm quạt tròn che mặt, nắm chung một nắm dải lụa đỏ cùng bước vào cửa với tân lang, đám người tụ tập trước cổng cũng ùa vào trong viện.
Đây là lần đầu tiên Thương Nhung xem người ta thành thân.
Nàng theo Chiết Trúc vào trong sảnh, nến đỏ long phượng trên bàn thờ cháy sáng, long nhãn và đậu phộng trong đĩa chất thành đống nhỏ, chữ “Hỷ” cắt từ giấy đỏ dán giữa bức tường, lấp lánh phản chiếu ánh sáng.
Mọi người cười đùa ồn ào, đôi tân nhân bái đường trong tiếng hát.
“Khi xưa ta và mẹ Diểu Diểu thành thân, đâu có nhiều người thế này.” Mộng Thạch thấy tân nương được đưa vào phòng tân hôn, vừa vỗ tay vừa nói với Thương Nhung và Chiết Trúc bên cạnh.
Y là cô nhi, không có nhiều người thân, sư phụ ở Bạch Ngọc Tử Xương quán cũng không thể đến dự, mà người bên nhà ngoại vợ y cũng ít, ở trong núi lại không có hàng xóm láng giềng, còn xa mới náo nhiệt được bằng ngày hôm nay.
“Có phải người thành thân nào cũng vui vẻ thế này không?”
Thương Nhung nhìn tân lang lộ ra mặt mày rạng rỡ, trong đầu lại hiện lên gương mặt của Tiết Đạm Sương, khi Tiết gia và Triệu gia định ngày cưới, nàng ấy cũng như vậy, đôi mắt và lông mày đều cong cong.
“Chuyện đó còn phải xem là thành thân với ai.” Xung quanh ồn ào, Mộng Thạch ghé lại gần hai người họ nói: “Nếu thành thân với người mình yêu mến, tự nhiên trên mặt trong mắt đều ngọt ngào như tẩm mật, nhưng nếu thành thân với người không có tình cảm, thì chỉ có thể là giày vò mà thôi.”
Thương Nhung nghe vậy, hồi lâu không nói gì.
Hoàng hôn nhanh chóng buông xuống, trong viện bày tiệc rượu, mùi thức ăn và rượu thơm tràn ngập cả viện Chu gia. Người trong thôn ngồi chung một bàn bàn luận về chuyện gieo trồng mùa xuân. Thương Nhung chợt cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ, nàng nghiêng mặt lại, thấy đôi mắt thiếu niên sáng long lanh, hắn chỉ về phía những người trẻ tuổi đang chạy về phía hậu viện, nói: “Có vẻ có chuyện thú vị.”
“Họ đi náo động phòng(*).”
(*)Náo động phòng: hoạt động cuối buổi tiệc tại phòng của tân lang – tân nương để “xua tà khí”, với ý nghĩ “nhân bất náo, quỷ náo” (người không quậy, ma quỷ sẽ quấy).
Mộng Thạch đang uống rượu với người khác, nghe thấy thế, bèn quay đầu nhìn, vừa cười vừa nói: “Các cháu cũng muốn đi xem à?”
Thương Nhung không hiểu thế nào là “náo động phòng”, nhưng chưa kịp hỏi Mộng Thạch thì đã bị thiếu niên kéo đứng dậy, bị động đi theo bước chân của hắn về hướng hậu viện.
Trong phòng tân hôn tiếng cười vang dội, Thương Nhung chạy theo Chiết Trúc vào trong, thấy tân nương đã hoàn thành lễ xếp quạt(*), lộ ra khuôn mặt như hoa đào, đôi mắt lúng liếng đầy vẻ e thẹn, đang cùng uống rượu hợp cẩn với vị lang quân bên cạnh cũng lộ ra gò má ửng hồng.
(*)Khi tân nương bỏ chiếc quạt che mặt xuống, lộ mặt với tân lang.
Chiết Trúc liếc nhìn hai chén rượu dùng chỉ đỏ buộc lại với nhau, được tân nương và tân lang đặt trên khay.
Thì ra thành thân, phải uống rượu như vậy.
Tân lang có vài người bạn thân, nhân lúc cả hai đang ngượng ngùng, bèn mỗi người một câu nói đùa trêu chọc.
Mặt tân nương đỏ bừng, nhịn cười cầm lấy táo đỏ và long nhãn rải trên chăn đỏ ném về phía họ.
Mấy người đứng chắn trước Thương Nhung bỗng tránh sang một bên, nàng không kịp đề phòng, mắt thấy quả táo đỏ sắp đập vào trán mình thì bỗng nhiên có một bàn tay giơ ra, vững vàng nắm lấy quả táo đỏ đó.
Thương Nhung chớp mi một cái, nhìn chăm chú vào mu bàn tay đẹp đẽ của thiếu niên.
Bầu trời bên ngoài không biết đã tối đi từ lúc nào, ánh đèn màu vàng cam trong phòng chiếu lên sườn mặt của hắn. Thương Nhung nhìn hắn bỏ quả táo đỏ vào miệng, rồi chầm chậm bóc vỏ long nhãn, đưa phần thịt long nhãn đầy đặn đến bên miệng nàng.
Tất cả mọi người đều đang nhìn đôi tân hôn trên giường hỉ, kể cả hắn.
Thậm chí khi đút long nhãn cho nàng, hắn cũng không nhìn nàng, vẫn còn đầy hứng thú xem bà mối bảo đôi tân hôn làm chuyện này chuyện kia.
Giữa tiếng ồn ào, phía trước và sau Thương Nhung đều chật kín người, nàng cắn một miếng long nhãn, hương vị ẩm ướt ngọt ngào tràn đầy khoang miệng. Nàng lặng lẽ nhìn sườn mặt của thiếu niên, thấy mắt hắn cong lại.
Khóe môi nàng khẽ cử động, không hề hay biết, nhẹ nhàng nhếch lên.
Vầng trăng tròn treo cao, sao đầy trời như sương, Thương Nhung và Chiết Trúc rời khỏi phòng tân hôn, tiền viện vang lên tiếng người ầm ĩ, nghe thật rõ ràng.
“Muội đã nhìn chằm chằm vào mũ của tân nương rất lâu.”
Chiết Trúc bước đi, giẫm nát bóng cây loang lổ trên mặt đất.
“Phượng vàng trên mũ của tỷ ấy rất đẹp.” Thương Nhung vừa đi theo hắn, vừa trả lời.
Ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra, từ một khoảnh khắc nào đó trong buổi đêm hôm nay, giọng điệu của nàng đã trở nên nhẹ nhàng hơn trước một chút.
“Có gì đặc biệt đâu, nếu muội thành thân, muội cũng sẽ có.” Chiết Trúc nói, rồi lại cảm thấy không đúng lắm, bèn quay mặt nhìn nàng: “Có lẽ, cái của muội sẽ đẹp hơn của nàng ta, hàng vạn lần.”
Ánh trăng rơi xuống trên vai thiếu niên một sắc bạc trắng, Thương Nhung chợt nghe câu nói này của hắn, không khỏi ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.
Cảm xúc vô cớ trong lồng ngực bỗng dâng lên khó mà ngăn lại, nàng đột nhiên quay mặt đi, lắc đầu nói: “Ta không thể thành thân, Chiết Trúc.”
Chiết Trúc ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Đây là điều đã định sẵn từ khi ta chào đời.” Giọng Thương Nhung trở nên rất khẽ, mang theo vài phần mơ hồ: “Bản thân ta cũng không biết tại sao, có rất nhiều việc trên đời này, người khác đều làm được, nhưng ta thì không.”
Trong lúc không hay biết, nàng cúi đầu xuống thấp hơn.
Ngoài tiền viện không ngừng vang đến tiếng nói cười, dưới bóng râm đen kịt xen lẫn những đốm trăng sáng nho nhỏ, thiếu niên bình tĩnh nhìn chăm chú vào đỉnh đầu đen nhánh của nàng, bỗng nhiên, hắn giơ một ngón tay khẽ chạm vào cằm nàng, buộc nàng ngẩng đầu lên.
“Chẳng phải muội đã nói, muội ăn thịt, uống rượu cùng ta.” Chiết Trúc nhìn chăm chú vào gương mặt đã cố tình vẽ lên đủ loại khuyết điểm của nàng: “Sao những quy củ đó có thể phá bỏ, mà quy củ này lại không thể phá?”
“Thương Nhung.”
Gương mặt trong trẻo của thiếu niên ngang tàng mà phóng khoáng: “Rốt cuộc vì cớ gì mà muội phải giữ những thứ người khác áp đặt lên người muội?”
Khi quay trở lại bữa tiệc ở tiền viện, Mộng Thạch đã uống không ít rượu, lúc này gò má ửng đỏ, thấy chỉ có Thương Nhung ngồi xuống bên cạnh mình, y bèn hỏi nhỏ: “Chiết Trúc công tử đâu?”
“Huynh ấy nói muốn ra ngoài hít thở không khí.”
Thật ra, Chiết Trúc nói với nàng là muốn đi tỉnh rượu, nhưng nàng nhớ đến lời hứa với hắn trên núi Hạnh Vân, không nói với bất kỳ ai về chuyện hắn chỉ có thể uống hai chén rượu.
“Ồ.”
Mộng Thạch gật đầu, cũng không nghi ngờ gì, đưa cho nàng hai viên kẹo vừa lấy được: “Tốc Tốc, kẹo này làm từ mật ong, ngọt lắm.”
Thương Nhung không cưỡng lại được lời mời của Mộng Thạch, bèn mở giấy dầu ra ăn một viên.
Quả thật rất thơm ngọt.
Mộng Thạch thấy nàng gói viên còn lại lại, trên mặt hiện lên ý cười, cố tình hỏi: “Còn một viên sao không ăn?”
“Để cho Chiết Trúc.”
Thương Nhung nhìn gói giấy dầu trong tay, nhẹ giọng nói.
Chiết Trúc đi hồi lâu không quay lại, Mộng Thạch cười nói với người khác trên bàn tiệc, uống quá nhiều, đầu đã hơi choáng váng, y lảo đảo đứng dậy định về.
Thương Nhung sợ y ngã, đỡ y đi.
“Tốc Tốc, ta nhìn thấy những dải lụa đỏ này, lại nhớ đến mẹ của Diểu Diểu…” Mộng Thạch vừa đi, vừa vô thức thổ lộ tâm sự với nàng.
Hai người ra khỏi cổng viện Chu gia, nhưng Thương Nhung nhìn bốn phía vẫn không thấy bóng dáng Chiết Trúc trong ánh đèn dưới mái hiên, nàng chỉ có thể đỡ Mộng Thạch đi tiếp.
Con đường này tĩnh lặng, thỉnh thoảng mới có tiếng côn trùng kêu.
Mộng Thạch bỗng cảm thấy buồn nôn, vội vàng tránh ra khỏi tay Thương Nhung, lảo đảo chạy đến dưới gốc cây nơi ánh đèn không soi tới.
Thương Nhung đứng nguyên tại chỗ, vẫn không thấy Chiết Trúc đâu.
Có khi nào huynh ấy đã say ngã ở đâu đó không?
Ánh mắt nàng di chuyển, chỉ thấy ở góc xa xa có một tia sáng bạc lóe lên, nàng nhớ đến thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà ở thắt lưng Chiết Trúc, lại nghe Mộng Thạch dưới gốc cây nói: “Tốc Tốc, ta vẫn nên đi xin một chén nước uống đã.”
Mộng Thạch vừa nôn xong, tỉnh táo hơn một chút, nói rồi tự mình quay về phía viện Chu gia.
Thương Nhung vẫn nhớ đến tia sáng bạc đó, nên cũng không đi theo y quay lại, nàng nhấc váy tránh vũng nước dưới đèn, bước đi trên con đường mờ tối.
Khúc quanh đó là một khe hở được tạo thành giữa hai sân viện, đi trên con đường đất trong thôn, bước chân Thương Nhung rất nhẹ, nàng chưa đến gần khe hở ở khúc quanh thì đã lờ mờ nghe thấy một giọng nói: “Ta đã nói rồi, đến Nghiệp Châu trước.”
Có vẻ là giọng của Chiết Trúc.
“Nhưng Thập Thất Hộ Pháp, lần này Lâu chủ đã cử bốn vị Hộ Pháp Đệ Nhất, Đệ Tam, Đệ Lục, Thập Ngũ, đến đưa ngài về Trất Phong Lâu. Người chắc chắn có việc cực kỳ quan trọng, không thể để ngài tự ý đi Nghiệp Châu trước được!”
Là một giọng nói xa lạ khác, Thương Nhung chưa từng nghe qua, nàng chỉ nghe được chính xác ba chữ “Trất Phong Lâu” rất rõ ràng.
“Thập Thất Hộ Pháp! Hiện giờ tình thế khẩn cấp, ngài hẳn cũng biết rõ tính tình của Lâu chủ, mấy vị Hộ Pháp mà tới, sẽ không giấu được chuyện Minh Nguyệt Công chúa đang ở bên cạnh ngài nữa! Hộ Pháp, ngài còn giữ nàng ta bên cạnh, sẽ hại chính mình!”
“Nên ta muốn đưa muội ấy đến núi Thần Khê.”
Giọng nói của thiếu niên bình thản.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua những sợi tóc nhạt màu bên tai Thương Nhung, nàng gần như mất hồn, cứng đờ đứng ngẩn người tại chỗ, ngón tay siết chặt viên kẹo được bọc trong giấy dầu.
Hắn biết.
Hắn thực sự đã biết tất cả.
Từ nơi ánh trăng mờ ảo, Chiết Trúc lại bước vào dưới ánh đèn, chưa vào cổng viện Chu gia, đã thấy Mộng Thạch lảo đảo bước đến, vừa thấy hắn, y lập tức gọi một tiếng: “Chiết Trúc công tử?”
Chiết Trúc không thấy Thương Nhung ở phía sau y, lên tiếng hỏi: “Muội ấy đâu?”
“Chẳng phải Tốc Tốc đang ở…” Mộng Thạch nói rồi đưa tay chỉ, nhưng thấy con đường vắng tanh không một bóng người, giọng y lập tức im bặt.
“Vừa rồi muội ấy, đã ra ngoài?”
Chiết Trúc nhìn chăm chú về hướng y chỉ.
“Ta uống nhiều quá, định ra ngoài tìm cậu để cùng nhau quay về, nửa chừng thì ta nôn một trận, rồi quay lại xin một chén nước uống.” Mộng Thạch đã tỉnh táo hơn nhiều, y vịn khung cửa: “Chỉ trong chốc lát, cô bé đã đi đâu rồi?”
“Đi tìm.”
Chiết Trúc liếc nhìn y, đáy mắt lộ vẻ lạnh lẽo.
Để tìm kiếm Thương Nhung, Chiết Trúc thậm chí còn lệnh cho Khương Anh dẫn sát thủ Trất Phong Lâu đang ẩn náu trong rừng trúc ra ngoài tìm kiếm khắp nơi. Nàng không quay về tiểu viện trong rừng trúc, cũng không ở trên cầu đá nhỏ. Mộng Thạch cầm đèn lồng chạy khắp thôn, hơn một canh giờ đổ đầy mồ hôi, cũng tỉnh rượu.
Tiệc mừng ở Chu gia đã tàn, dân thôn lần lượt trở về nhà, đèn đuốc trong thôn từ từ tắt hết, tiếng người dần im bặt, cả thôn trở nên tĩnh lặng.
Chiết Trúc cầm đèn lồng đi tìm khắp nơi, thậm chí cả những con kênh dưới con đường đá trong rừng cũng không bỏ qua. Ánh đèn màu cam rọi chiếu khắp cỏ cây um tùm dưới đất, hắn đi lên cây cầu đá nhỏ, nghe thấy tiếng nước chảy bên dưới.
Hắn cẩn thận nhớ lại từng câu từng chữ vừa nói với Khương Anh trong thôn.
Muội ấy, có nghe thấy hết không?
Bỗng nhiên, như vừa nhận ra điều gì đó, hắn cầm đèn nhanh chóng bước xuống cầu đá.
Sao trời dày đặc trên bầu trời đêm, ánh trăng lặng lẽ chiếu sáng trên mái hiên, Thương Nhung ôm gối ngồi ẩn mình trong khe hẹp giữa hai viện.
Nàng nghe thấy hai nhà vừa dự tiệc mừng ở Chu gia lần lượt trở về, nghe thấy mấy đứa trẻ vui vẻ chạy trong sân, nghe thấy mẹ của chúng đầy bất đắc dĩ mà dịu dàng gọi chúng vào nhà rửa mặt đi ngủ.
Rồi đèn trong viện cũng tắt, không còn một tiếng động nào nữa.
Nàng co ro trong bóng tối đen kịt, không hề cử động.
Không biết đã bao lâu trôi qua, ánh sáng từ một chiếc đèn lồng đột nhiên đến gần, chiếu vào đôi mắt đẫm lệ của nàng khiến nàng gần như không mở mắt nổi.
Nàng lau mắt, trong ánh đèn ấm áp vàng nhạt ấy, nhìn thấy gương mặt bình thản của thiếu niên.
“Trốn ở nơi ta từng trốn.”
Nàng ngẩn người, chỉ thấy hắn tiến đến, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, giọng hắn trong trẻo vang lên gần kề: “Muội đúng là thông minh thật.”
“Huynh đã biết thân phận của ta.”
Giọng nàng nghẹn ngào, những giọt lệ đọng trên mi mắt khiến nàng nhìn hắn không rõ.
Nàng vốn định trốn ở đây cho đến khi họ không tìm thấy nàng nữa, rồi nhân lúc đêm tối lặng lẽ rời khỏi nơi này.
“Vì chuyện này, nên muội định rời xa ta?” Thiếu niên đặt đèn lồng sang một bên, đôi mắt đen trong veo nhìn chằm chằm vào nàng.
Thương Nhung lắc đầu, mím môi hồi lâu, khóe mắt nàng càng đẫm nước mắt: “Không phải, không phải…”
“Chiết Trúc, ta phải đi rồi.”
Cuối cùng từng giọt nước mắt của nàng cũng rơi xuống, nàng nhìn hắn, vừa khóc vừa nói: “Huynh biết thân phận của ta, huynh biết ta rất phiền phức, rất có thể ta sẽ hại chết huynh, hại chết Mộng Thạch thúc thúc, ta không muốn, ta thật sự không muốn như vậy, ta muốn các người sống tốt…”
Thiếu niên thấy mặt nạ trên mặt nàng phồng lên từng cục nhỏ, hắn đơn giản giơ tay lên, tháo mặt nạ xuống cho nàng, một lúc sau mới lên tiếng: “Nếu ta không cho muội đi thì sao?”
Không ngờ, lời hắn vừa dứt, đôi tay nàng đã vươn tới nắm lấy thanh kiếm trong tay hắn, lưỡi kiếm mỏng sắc lẹm lập tức cắt vào lòng bàn tay nàng, nhưng nàng vẫn nắm chặt nó, đặt ngang cổ mình.
Những giọt máu đỏ thẫm từ lòng bàn tay nàng nhỏ xuống, đôi mắt hắn hơi mở to hơn, tay nắm chuôi kiếm không dám động đậy, sợ làm vết thương trên tay nàng sâu thêm.
“Thương Nhung…”
Giọng hắn chợt lạnh đi, còn có thêm vài phần bồn chồn.
“Chiết Trúc, khoảng thời gian theo huynh…” Trên mặt nàng giàn giụa nước mắt, cơn đau từ lòng bàn tay khiến khóe mắt nàng càng thêm chua xót: “Là giấc mơ đẹp nhất trong đời ta, nhưng nếu giấc mơ này phải đánh đổi bằng tính mạng của huynh, ta thà tỉnh dậy sớm một chút.”
Nàng nói: “Rõ ràng huynh cũng có những khó khăn của riêng mình, ta đã nghe hết rồi, ta không thể làm ngơ trước khó khăn của huynh, để thỏa mãn lòng muốn trốn tránh của mình.”
Nàng nhớ đến vị quả long nhãn mà thiếu niên đã đút cho nàng trong phòng đôi tân hôn, nàng cảm thấy mình sẽ không bao giờ quên được.
“Chiết Trúc.”
Nàng nghẹn ngào gọi tên hắn: “Huynh để ta đi, được không?”
Hai viện trái phải im ắng không một tiếng động, trong khe hẹp không ai hay biết, thiếu niên không nói một lời, ánh mắt dời từ gương mặt nàng đến những giọt máu đang nhỏ xuống từ lưỡi kiếm, rồi lại dời lên mặt nàng.
“Buông tay ra.”
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, khẽ nói.
Lúc này, đôi mắt thiếu niên nhìn nàng chưa bao giờ dịu dàng đến thế, nàng còn chưa phản ứng, hắn đã lại lên tiếng: “Nghe lời.”
Nhưng nàng là một con ốc sên cố chấp.
Nàng vẫn im lặng đối đầu với hắn, rõ ràng vỏ ngoài cứng cáp thế này, nhưng đôi mắt sưng đỏ vì khóc trông thật đáng thương.
Chợt, hắn khẽ thở dài.
Chiếc đèn lồng bên cạnh chiếu rọi gương mặt tuấn tú đẹp đẽ của thiếu niên, những vì sao lấp lánh sau lưng hắn, một lọn tóc đen nhánh bên thái dương hắn khẽ lay động.
Đột nhiên.
Hắn nghiêng người tới gần, không một lời báo trước, đôi môi hơi lạnh của hắn chạm vào môi nàng.
Hơi thở ấm áp gần trong gang tấc, nụ hôn vụng về của hắn mang theo chút hương rượu thanh khiết.
Lúc này, giọt nước mắt đọng trên mi Thương Nhung rơi xuống, nàng không kìm được mở to mắt, vô thức nín thở.
Tay hắn nắm lấy chuôi kiếm, mà bàn tay dính đầy máu tươi của nàng vẫn đang nắm chặt lưỡi kiếm của hắn.
Máu tươi đã thấm ướt tay áo nàng.
Nàng lại nghe thấy giọng hắn:
“Có lẽ muội không biết, thật ra ta cũng rất thích cái tên Tốc Tốc này, bởi vì nó khiến ta cảm thấy, muội ở rất gần ta.”
“Cho nên Tốc Tốc à.”
“Những điều ta không sợ, muộn cũng không cần sợ.”

Bình luận về bài viết này