Chương 47: Núi Thần Khê

Đầu óc Thương Nhung trống rỗng, lực nắm chặt lưỡi kiếm trong tay hơi lỏng ra, nhưng nàng chưa kịp phản ứng, hai ngón tay của thiếu niên đã điểm vào gáy nàng.

Cơn chóng mặt ập đến, nàng mất hết sức lực, nhắm mắt lại.

Chiết Trúc buộc lưỡi kiếm dính máu vào dây lưng vàng, thuận thế đỡ lấy thân thể nàng ngã vào người hắn, hắn lặng lẽ ôm nàng đứng dậy, xoay người.

Chiếc đèn lẻ loi bị bỏ lại trên mặt đất chiếu sáng bóng lưng cao gầy của hắn, trong khoảng không gian hẹp không ai hay biết này, cháy hết vết sáp cuối cùng.

“Cô bé làm sao vậy?”

Trán Mộng Thạch nhễ nhại mồ hôi, bên bờ sông nhỏ nhìn thấy bóng người dưới ánh trăng đã vội chạy lên cây cầu đá nhỏ, thấy thiếu nữ trong lòng thiếu niên mắt nhắm nghiền, đầy máu trên tay, giật mình.

“Về trước đã.”

Chiết Trúc nói ngắn gọn.

Đêm xuân dài dằng dặc, gió thổi qua rừng trúc phát ra tiếng xào xạc, trong phòng thắp vài ngọn đèn, chiếu sáng mí mắt sưng đỏ, gò má tái nhợt của cô nương trên giường.

Thiếu niên im lặng nhìn nàng chăm chú, động tác nhẹ nhàng giúp nàng làm sạch vết thương, bôi thuốc, rồi băng bó.

Cho đến khi có tiếng động nhỏ gõ lên cửa sổ, hắn mới nâng mắt liếc nhìn, rồi đứng dậy, bước ra ngoài.

Hắn không biết khi mình vừa ra khỏi cửa, cô nương nằm trên giường đã mở mắt.

Nàng nhìn chăm chú vào đôi tay được băng vải của mình hồi lâu, trong đầu hiện lên khoảng không gian hẹp giữa hai bức tường viện, nàng nhớ lại nụ hôn của hắn.

Môi hắn mềm mềm, cũng lạnh lạnh, hơi thở gần nàng như vậy.

Mu bàn tay chạm vào môi hồi lâu, nàng ngồi dậy, ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi di chuyển, cuối cùng dừng lại ở bút mực trên bàn.

Thiếu niên không quay lại nữa. Trong phòng, ánh nến soi sáng một bóng người mảnh khảnh trên cửa sổ giấy, nàng ngồi trước bàn, chịu đựng cơn đau dữ dội trên tay, đổ trà mài mực, trải giấy Tuyên.

Hắn không biết, thật ra so với《Thái Thanh tập》, nàng thường chép《Thanh Nghê thư》hơn, mỗi cuối năm, đầu tháng, Lăng Sương đại chân nhân đều bắt nàng chép《Thanh Nghê thư》để dùng lửa tế thần.

Nàng đã thuộc lòng từ lâu.

Máu tươi đỏ thẫm thấm ướt vải mỏng từng chút một, tay nàng cầm bút vẫn không hề lơi lỏng dù chỉ một chút, khóe mắt đỏ ửng âm thầm tích tụ nước mắt, lại bị nàng cố nén xuống.

Ngày đêm thay đổi, ánh sáng buổi sớm xám xanh lạnh lẽo.

Mộng Thạch nghe thấy một giọng nói lạ truyền đến từ ngoài cửa, lập tức khoác áo đứng dậy, y vừa đẩy cửa ra, đã thấy có một thanh niên đứng ngoài cửa.

“Mộng Thạch, cơ hội báo thù cho con gái ngài, ngài có muốn không?” Thanh niên đó vừa mở miệng đã hỏi.

Đồng tử Mộng Thạch hơi co lại.

Đến khi y đi theo thanh niên đó vào khu rừng trúc rậm rạp, sương sớm lượn lờ, qua những cành trúc lao xao không xa, y mới lờ mơ nhìn thấy có vài người trẻ tuổi đang canh gác, mà trên mặt đất phủ đầy lá trúc có một nam nhân bị trói gô nằm co ro, có lẽ đã bị nhét giẻ vào miệng, gã chỉ có thể phát ra âm thanh không rõ.

“Chiết Trúc công tử…” Cổ họng Mộng Thạch khô khốc, y đã ý thức được điều gì đó, nghe thấy tiếng bước chân, y đột nhiên quay đầu lại, thấy thiếu niên đó đi đến.

“Đạo trưởng Mộng Thạch còn nhớ giao dịch ta từng làm với ngài không?”

Dưới sắc trời chưa sáng hẳn, thiếu niên áo đen lộ ra ánh mắt lạnh lùng: “Ta giúp ngài báo thù, nếu ngài có thể báo đáp, thì phải báo đáp muội ấy.”

“Mời công tử nói.”

Mộng Thạch quay đầu nhìn nam nhân thảm hại trong bóng trúc thưa, gương mặt vốn ôn hòa của y toát lên vẻ lạnh lẽo, đôi tay trong tay áo cũng không khỏi siết chặt, gân xanh nổi lên.

“Ngài là người thông minh, hẳn biết muội ấy đang trốn tránh điều gì.” Ánh mắt Chiết Trúc dừng lại trên mặt y, ý tứ sâu xa: “Hiện giờ ta gặp chuyện rắc rối, không thể phân thân ra được, chỉ có thể nhờ ngài cùng những người này của ta tạm thời đưa muội ấy đến núi Thần Khê ở Nghiệp Châu.”

“Đợi khi nào xong việc, ta sẽ đuổi theo ngay.”

Núi Thần Khê?

Không phải Mộng Thạch chưa từng nghe tới nơi này: “Nhưng ta nghe nói, núi Thần Khê đã mười năm không tiếp khách bên ngoài rồi.”

Chiết Trúc nghe vậy, lấy ra một miếng ngọc bội tròn như mặt trăng từ trong ngực, bên trong khảm cây ngọc hoa quế ném cho y: “Có cái này, các người sẽ không còn là khách bên ngoài nữa.”

Nói xong, hắn nhìn sang Khương Anh bên cạnh, khẽ hất cằm.

Khương Anh lập tức gật đầu, đưa thanh kiếm trong tay cho Mộng Thạch.

Mộng Thạch nhìn thanh kiếm hắn ta đưa tới, y gần như không chút do dự giơ tay nhận lấy, ngón tay nắm chặt chuôi kiếm. Trong khu rừng sương mù dày đặc, y quay người, nhìn nam nhân bị trói kia, y theo bản năng đưa tay sờ túi vải trên người, lại phát hiện, mình ra ngoài quá gấp, đã quên mất.

Y cầm kiếm, hai mắt đỏ hoe, từng bước tiến lên.

Chẳng mấy chốc tiếng rên rỉ sợ hãi đã biến mất, máu tươi bắn tung tóe rơi trên lá trúc trong rừng, từng giọt máu nhỏ xuống tí tách, nhưng âm thanh lưỡi kiếm đâm vào máu thịt vẫn chưa dừng lại.

Chiết Trúc quay người, nói với Khương Anh bên cạnh: “Đến Nghiệp Châu, ngươi phải chú ý đến y nhiều hơn, nếu y có bất kỳ hành động bất thường nào, cần giết thì cứ giết.”

Một mặt vô tình và tàn nhẫn như vậy, mới đúng là Thập Thất Hộ Pháp của Trất Phong Lâu trong lòng Khương Anh.

Từ trước đến nay, thiếu niên này luôn không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.

Nhưng Khương Anh vừa định đáp lời, lại nghe hắn tiếp thêm một câu: “Nhưng không được làm trước mặt muội ấy.”

“Vâng.”

Khương Anh cúi đầu.

“Sau khi ta đi.” Chiết Trúc nhìn về phía căn viện qua bóng trúc thưa, hàng mi dày của hắn bị gió sớm thổi khẽ run lên: “Ngươi lập tức dẫn họ rời đi.”

Dù Lăng Tiêu Vệ đã điều tra đến Dung Châu, cũng chưa chắc đã có thể từ đó mà lần ra manh mối về Thục Thanh, nhưng để đảm bảo vẹn toàn, rời khỏi Thục Thanh sớm cũng tốt.

Mộng Thạch cầm thanh kiếm dính đầy máu bước ra từ trong rừng, áo ngoài của y toàn là vết máu loang lổ, mà trong rừng đã hoàn toàn vắng lặng, y không còn thấy thiếu niên áo đen đó nữa.

“Ngài ấy đã đi rồi.” Khương Anh thấy y toàn thân đẫm máu, lại liếc nhìn cái xác bị đâm thành tổ ong, mặt mũi không còn nhận ra trong rừng: “Các ngài cũng nên đi thôi.”

Thủ đoạn như vậy, đối với một sát thủ mà nói, quả thật không có gì đặc biệt.

Nhưng Khương Anh biết người này từng là một đạo sĩ, không phải là sát thủ thường xuyên làm việc giết người, nhìn như vậy, quả thật có chút khác thường.

Mộng Thạch sợ máu trên người mình làm Thương Nhung sợ hãi, nên đã cởi áo ngoài ra. Lúc y trở về, trong viện vẫn chưa có động tĩnh gì, y vào phòng thay bộ quần áo khác, rồi thu dọn đồ đạc của mình xong xuôi, sau đó mới lên bậc thang gõ cửa phòng chính.

Gõ mãi vẫn không có phản hồi, y lập tức đẩy cửa vào, đi vòng qua bình phong vén rèm lên, lại thấy cô nương đáng lẽ phải nằm trên giường lại đang nằm gục trên bàn, đèn nến trên bàn đã cháy hết, còn vải mỏng trên tay nàng bị máu tươi đỏ thẫm thấm ướt, không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.

Dưới cánh tay nàng là một xấp giấy Tuyên dày, viết đầy chữ.

***

Trong thành Thục Thanh, Thư viện Dã Sơn.

Mưa nhỏ dày đặc không có dấu hiệu báo trước ập đến, thanh niên áo gấm đứng dưới mái hiên, khẽ nhấc mí mắt, lặng lẽ quan sát những sợi mưa xiên xiên trong sân.

“Đại nhân, ngài cần gì phải tự mình đến đón Phong Lan cô cô này, hiện giờ manh mối ở Dung Châu vẫn đứt đoạn, bà ta lại làm chậm trễ việc như vậy.” Người bên cạnh hắn ta thì thầm than phiền.

“Bà ta là người bên cạnh Vinh Vương phi, lần này cũng thay mặt Vinh Vương phi đến tìm Công chúa.”

Thanh niên không ngủ cả đêm, giọng nói có chút khàn đặc.

“Bà ta đâu phải đến tìm Công chúa, rõ ràng là mượn cớ đến Thục Thanh thăm người thân.” Người kia quay mặt lại liếc nhìn bình phong trong cửa, phía sau ẩn hiện hai bóng người: “Có lẽ Vinh Vương phi nhớ con gái đến sốt ruột, nhưng Phong Lan cô cô này lại không hề lo lắng chút nào.”

Đến giờ phút này, vẫn còn rảnh rỗi đến trợ giúp người đệ đệ đã làm phu tử ở Thư viện Dã Sơn nhiều năm.

“Ngu Tranh.”

Hạ Tinh Cẩm day day trán: “Trong thư phụ thân có nói, phải chăm sóc bà ta cho tốt.”

Trước khi vào Lăng Tiêu Vệ, hắn ta cũng từng làm thị vệ Ngự tiền bên cạnh Thánh thượng trong cung ba năm, dù là những tin đồn kín đáo trong cung, hay những lời đồn đại ở Ngọc Kinh, đều chỉ ra một điều.

Vinh Vương có thể đắc tội, nhưng Vinh Vương phi tuyệt đối không thể đắc tội.

Hạ Trọng Đình viết thư nhắc đi nhắc lại, Phong Lan này là nha hoàn hồi môn của Vinh Vương phi, bà ta đến đây là do Vinh Vương phi chỉ thị, Thánh thượng ngầm cho phép, cho nên dù thế nào Lăng Tiêu Vệ cũng không thể coi thường người này.

“Đợi bà ta nói chuyện với đệ đệ xong, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Thục Thanh.”

Hạ Tinh Cẩm nói xong, đưa tay hứng từng giọt mưa tí tách, cảm giác lạnh lẽo xoa dịu đôi chút mệt mỏi trên nét mặt hắn ta, lại nghe trong thư đường bên cạnh loáng thoáng truyền đến tiếng ồn ào.

“Lần trước Sơn trưởng đã không hài lòng với bức đan thanh(*) sơn thủy của con, lần này con lại vất vả vẽ bức tranh này, người vẫn không hài lòng, có phải người vốn đã không muốn mời Tình Sơn tiên sinh đến giảng đan thanh cho chúng con không?”

(*)Đan thanh (丹青): bột màu đỏ và lam, được dùng để chỉ hội họa.

Trong nội đường, giọng nói của một nam tử trẻ tuổi ẩn chứa sự bất mãn vang lên.

Ngay sau đó nội đường lại có nhiều giọng nói phụ họa theo.

“Bức《Xuân Sơn Đồ》tháng trước của ngươi cũng tạm được, nhưng ngươi xem thử lần này ngươi vẽ cái gì?《Trùng Dương Hạc Sơn Đồ》? Xem ra tiểu tử ngươi thật sự rất muốn gặp Tình Sơn đấy.”

Trong giọng nói của Sơn trưởng có chút ý cười.

“Ai mà không muốn gặp Tình Sơn tiên sinh chứ? Tuy lúc trước khi thi Viện đã từng gặp rồi, nhưng chưa có cơ hội nghe ngài ấy giảng bài, dù không giảng thơ văn, giảng một chút thủy mặc đan thanh cũng được, Sơn trưởng, người hãy mời Tình Sơn tiên sinh đến đi!”

“Muốn mời người đến, chỉ sợ bức《Trùng Dương Hạc Sơn Đồ》này của cậu còn chưa đáng kể, nét bút của cậu còn không bằng một cô nương mười lăm mười sáu tuổi.”

Sơn trưởng vuốt chòm râu dài, cười híp mắt.

“Cô nương mười lăm mười sáu tuổi?”

Người học trò trẻ tuổi kia nhíu mày, chỉ cảm thấy mình đang bị làm nhục: “Chẳng lẽ Sơn trưởng đang tìm cớ? Con không tin kỹ năng đan thanh của con lại không bằng một tiểu cô nương.”

Tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài mái hiên, Hạ Tinh Cẩm vừa nghe đến《Trùng Dương Hạc Sơn Đồ》thì nhớ ngay đến《Trùng Dương Hạc Sơn phú》của vị Tình Sơn tiên sinh đã quay về quê cũ ở Thục Thanh.

Lại nghe Sơn trưởng nhắc đến “tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi”, trong lòng hắn ta sinh ra một chút cảm giác khác thường.

“Không tin sao?”

Sơn trưởng lắc đầu sau án thư: “Vậy hôm nay ta sẽ cho các cậu mở mang tầm mắt, trước đây có một vị tiểu hữu tặng cho Tình Sơn một bức《Du Hạc Sơn Đồ》, ông ấy còn không nỡ treo trong thư phòng, nhất quyết muốn tự mình trang trí, làm hộp gấm cẩn thận cất giữ, ta cũng phải khổ công năn nỉ ông ấy hồi lâu, ông ấy mới đồng ý cho ta mượn về thưởng thức mấy ngày.”

Ông ấy nói xong, sai người bưng cái hộp gấm hình chữ nhật đến.

Sau khi nô bộc treo nó lên, Sơn trưởng bèn chống bàn đứng dậy, ngón tay khẽ kéo dải lụa trên đó, cả bức tranh cuộn lập tức hiện ra.

Cùng lúc đó, Hạ Tinh Cẩm đứng yên ngoài thư đường.

Trong tiếng tán thưởng khắp phòng, chỉ có hắn ta nhìn chăm chú vào bức tranh cuộn được trải ra đó, trên tranh không có bất kỳ chữ viết đề tên nào, ánh mắt hắn ta lại quét qua từng đường nét sơn thủy.

“Hạ khanh, theo ý ngươi, thiên phú đan thanh của Minh Nguyệt thế nào?”

Hắn ta vẫn nhớ khi mười sáu tuổi, phụ thân thăng chức, trong cung có yến tiệc, lần đầu hắn ta theo phụ thân bái kiến Thánh thượng, Thánh thượng đã mỉm cười chỉ vào cuộn tranh trên án cho phụ thân hắn ta xem.

“Công chúa tuy còn nhỏ, mà đã có kỹ năng như vậy, thần cho rằng, tuyệt diệu.”

Phụ thân hắn ta đã trả lời như vậy.

Sau đó hắn ta ở Ngự tiền ba năm, từng nhiều lần được thấy nét bút này.

Thậm chí hắn ta đã có thể phân biệt được một số thói quen nhỏ khi nàng vẽ tranh, cũng như những màu sắc nàng thường sử dụng.

Tiếng mưa trong trẻo, gõ vào màng nhĩ.

Đôi mắt sắc bén thâm trầm của Hạ Tinh Cẩm nhìn chằm chằm vị Sơn trưởng vẫn đang chậm rãi cất tiếng sau án thư kia, hắn ta nhanh chóng bước vào thư đường, bỏ qua ánh mắt tập trung nhìn sang từ nhiều phía, tự mình bước đến gần bức tranh quan sát kỹ lưỡng.

“Vì sao công tử lại xông vào thư đường của ta?”

Sơn trưởng được người bên cạnh đỡ đứng dậy, ông ấy nhíu mày, định nói thêm điều gì đó, lại thấy thanh niên kia lấy ra một tấm lệnh bài từ trong ngực, ba chữ “Lăng Tiêu Vệ” trên đó ánh vàng rực rỡ.

Trong khoảnh khắc đó, mắt Sơn trưởng lập tức mở lớn.

“Còn mong Sơn trưởng nói rõ sự thật.”

Ánh mắt Hạ Tinh Cẩm chuyển từ cuộn tranh sang vị lão Sơn trưởng râu tóc bạc phơ này: “Chủ nhân bức tranh này, có ở Thục Thanh không?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này