Cơn mưa nặng hạt làm ướt mái tóc đen nhánh của thiếu niên, từng giọt nước tí tách nhỏ xuống từ đuôi tóc, hắn chậm rãi cưỡi ngựa đi trong mưa, trong miệng ngậm một viên kẹo, mắt khép hờ.
“Thập Thất, Lâu chủ đã năm lần bảy lượt bảo đệ về lầu mà đệ không thèm để ý, sao bọn ta vừa đến, đệ lại ngoan ngoãn nghe lời vậy?” Một công tử mặc áo gấm xanh xám cầm ô giấy, thong thả cưỡi ngựa đi song song với hắn.
“Thập Ngũ ca rất mong ta đối đầu với huynh sao?”
Thiếu niên lười nhác không thèm ngước mắt lên.
“Tiểu Thập Thất đừng hiểu lầm.” Dung mạo Thập Ngũ thanh tú, bên hông đeo một chiếc quạt xếp, trông như một thư sinh yếu đuối: “Đệ không biết đau, lại càng không quý mạng, ta đâu dám chọc đệ.”
Dù lời nói của y gai góc, thiếu niên cũng chẳng buồn để ý đến y.
“Tiểu Thập Thất, sao không thấy Khương Anh vẫn thường theo bên cạnh đệ đâu?” Lục ca trước tiên âm thầm quan sát thiếu niên một lượt, vừa mở miệng, giọng hắn ta đã thô ráp và khàn đặc khác thường.
Hắn ta được tính là người lớn tuổi nhất trong bốn vị Hộ Pháp này, thân hình cường tráng, không hề chải chuốt, râu quai nón đen rậm vì lười chăm sóc, cả khuôn mặt chỉ có đôi mắt u ám là rõ nhất.
Khi hắn ta nói chuyện, cổ họng khẽ rung động, để lộ một vết sẹo rất đáng chú ý.
“Tạo Tương Đường có nhiều sản nghiệp, muốn xem xét từng cái chắc cũng tốn không ít công sức, lão Lục à, chắc chắn Tiểu Thập Thất phải để lại mấy người chứ?”
Tam ca vừa nói vừa đẩy nón rộng vành lên, để lộ một đôi mắt tinh anh.
“Đúng vậy, trước đây khi chúng ta đánh Thiên Phục Môn, từng chê môn phái của Lưu Huyền Ý nghèo nàn, chúng ta chẳng kiếm được gì, ai ngờ tiền bạc của bọn họ đều ở Tạo Tương Đường Thục Thanh này.” Thập Ngũ tiếp lời cảm thán: “Cuối cùng vẫn là Tiểu Thập Thất thông minh, giúp Trất Phong Lâu tìm được một khoản tiền lớn như vậy.”
“Nhưng cũng không biết đệ đã gây họa gì bên ngoài, ta thấy lần này Lâu chủ rất tức giận, Tiểu Thập Thất đệ nói xem lần này trở về, Lâu chủ bà ấy sẽ thưởng hay phạt đệ?”
Thập Ngũ ngồi dưới ô giấy tươi cười nhìn hắn: “Nếu phạt đệ, vô tình phạt chết thì tốt biết mấy nhỉ? Như vậy, số tiền của Tạo Tương Đường này, chúng ta đều sẽ có phần.”
Nói xong, y đưa tay định chạm vào ánh bạc trên búi tóc đen ướt mưa của thiếu niên, nhưng thiếu niên đã nhanh chóng tóm lấy cổ tay y, dùng lực mạnh đến mức gần như bóp nát xương y.
Thập Ngũ đau đớn, cuối cùng thấy thiếu niên khẽ nhấc hàng mi dày đẫm nước mưa lên, nghiêng mặt, nhìn về phía y một cách vô cảm.
“Tiểu Thập Thất đeo những thứ này từ khi nào thế? Ta thấy kiểu dáng cũng chẳng ra sao.” Dù cổ tay đã đau dữ dội nhưng Thập Ngũ vẫn giữ vẻ thản nhiên.
Gương mặt thấm ướt của thiếu niên cực kỳ lạnh lẽo, nửa cười nửa không: “Thập Ngũ ca nói vậy, đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tiếng mưa bên tai tí tách không ngừng, cuối cùng Thập Ngũ cũng nhớ ra thiếu niên này đã nắm được điểm yếu gì của mình, y vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng điệu đã dịu đi: “Đùa thôi, chỉ là đùa thôi.”
“Vậy huynh nói…”
Thiếu niên buông tay y ra, thong dong: “Rốt cuộc là mắt huynh không tốt, hay trâm bạc của ta không đẹp?”
“… Mưa to quá, vừa rồi ta không nhìn rõ.” Thập Ngũ như trút được gánh nặng, giũ giũ cổ tay: “Giờ ta nhìn kỹ lại, trâm bạc của đệ quả thật đẹp cực kỳ.”
Trước đây y có nói nhiều đến mấy, thiếu niên này cũng hiếm khi để ý, sao hôm nay lại đổi tính chỉ vì một cây trâm bạc như vậy?
Mưa càng lúc càng lớn, Đệ Nhất Hộ Pháp Trất Phong Lâu một mình cưỡi ngựa đi trước không nói thêm lời nào, nhưng một tay gã vẫn luôn đặt trên chuôi kiếm bên hông, lặng lẽ đề phòng từng cử động của Thập Thất.
Ở Trất Phong Lâu, từ đệ nhất đến thập thất không phải xếp hạng Hộ Pháp theo võ công cao thấp, quy củ trong lầu vẫn luôn là Hộ Pháp nào chết, sẽ có người bước ra thế chỗ từ bể máu.
Cho nên Đệ Nhất không phải là người có võ công hạng nhất trong lầu, trong số mười bảy Hộ Pháp của lầu, chỉ có Đệ Nhị và Thập Thất ngang tài.
Sau đó mới đến Đệ Nhất và Đệ Lục.
Vì vậy Lâu chủ mới phái bốn người bọn họ cùng đến Thục Thanh, bốn người họ liên thủ mới có thể khống chế được thiếu niên Thập Thất này.
“Thập Thất, đệ làm gì vậy?”
Đệ Nhất đang thất thần, chợt nghe giọng nói khàn đặc của Đệ Lục, gã lập tức quay đầu lại, vừa hay thấy thiếu niên xuống ngựa, đi đến quầy hàng nhỏ có mái che vải dầu bị mưa to đánh sập một nửa.
Mọi người đều cảnh giác sờ vào vũ khí trên người, nhưng chỉ thấy thiếu niên dùng hai ngón tay kéo một sợi dây tơ màu trúc xanh thắt nút có gắn ngọc trong suốt ra từ trong mấy sợi dây tơ đan thành nhiều kiểu dáng khác nhau bị mưa làm ướt.
Thiếu niên cụp mắt ngắm nghía nó.
Nếu đeo ở đuôi tóc muội ấy, chắc chắn sẽ rất đẹp.
Hắn nghĩ.
***
Thương Nhung tỉnh dậy, đã thấy mình ở trên xe ngựa lắc lư.
Mưa to đập vào mui xe, tiếng trong vắt ồn ào, nàng vừa mở mắt đã nghe một giọng nói: “Tốc Tốc, cháu tỉnh rồi à? Đầu có đau không? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Là Mộng Thạch.
Thương Nhung nhìn rõ y, nàng mấp máy môi, mới phát hiện giọng mình đã khàn đi nhiều: “Mộng Thạch thúc thúc, chúng ta… đang đi đâu vậy?”
“Chúng ta đi Nghiệp Châu.”
Mộng Thạch lấy khăn trên trán nàng xuống nhúng vào chậu nước vắt khô, rồi mới nói: “Đêm qua ta không trông chừng cháu, không ngờ cháu đã thức đêm chép kinh. Tốc Tốc, tay cháu bị thương rồi, sao còn phải vội vàng như thế?”
Thấy nàng định đứng dậy, y vội ngăn lại: “Đừng dậy vội, cháu đang sốt.”
“Chiết Trúc”
Trong xe ngựa chỉ có nàng với Mộng Thạch, nhưng nàng nghe thấy trong tiếng mưa rối loạn có rất nhiều tiếng vó ngựa lẫn vào nhau: “Chiết Trúc đang ở đâu?”
Mộng Thạch không hiểu sao nàng lại bất an như vậy, y chỉ đành dịu giọng an ủi: “Cậu ấy bị vướng chút việc, chúng ta đi trước, cậu ấy sẽ đến sau.”
Thương Nhung chống khuỷu tay vào đệm mềm định đứng dậy nhưng không thể chống lại cơn chóng mặt dữ dội, hơi thở nàng gấp gáp, đôi mắt nhắm nghiền, không nói nên lời.
“Khương thiếu hiệp, chúng ta đang đi đường nào vậy?” Trong lòng Mộng Thạch lo lắng, vén rèm hỏi thanh niên đang cưỡi ngựa bên ngoài.
“Hướng Lũng Sơn.”
Khương Anh đáp ngắn gọn.
“Lũng Sơn? Nếu đã tới Nghiệp Châu, sao lại đi vòng qua Lũng Sơn, không phải sẽ xa hơn sao?”
“Hộ Pháp dặn, phải tránh quan đạo càng nhiều càng tốt.”
Mộng Thạch nghe vậy bèn lấy bản đồ trong ngực ra xem, y nhíu mày: “Nhưng ta thấy đi về hướng Lũng Sơn toàn đường núi, ngay cả một thị trấn cũng không có, cô bé đang sốt thế này, cần phải dùng thuốc.”
“Ta đã bảo người mang theo hết thuốc men trong phòng ngài rồi.” Khương Anh nhìn cô nương nằm trên đệm mềm phía sau Mộng Thạch, sắc mặt nàng tái nhợt, trán ướt đẫm mồ hôi, trông tình hình quả thật không tốt lắm.
“Vậy tìm chỗ nào đó dừng lại một chút đi? Thân thể cô bé yếu, nếu không dùng thuốc kịp thời, lại còn mệt mỏi vì đường xa, không biết sẽ bệnh thành thế nào.”
Đáy mắt Mộng Thạch tràn ngập lo lắng.
Khương Anh thoáng chốc không quyết định được, trong Trất Phong Lâu vốn không có kẻ tốt lành gì, Thập Ngũ Hộ Pháp và Đệ Lục Hộ Pháp vốn đã kiêng dè Thập Thất Hộ Pháp, làm sao không sinh lòng tò mò về việc Thập Thất Hộ Pháp lưu lại Thục Thanh, tai mắt của họ chắc chắn sẽ phát hiện ra tiểu viện trong rừng trúc. Họ đều là người từng thấy tranh chân dung của Minh Nguyệt Công chúa, vì thế Thập Thất Hộ Pháp mới ra lệnh cho hắn ta lập tức đưa Minh Nguyệt Công chúa đến Nghiệp Châu.
Hắn ta nhớ Thập Thất Hộ Pháp dặn dò, rời khỏi quan đạo này rẽ sang đường Lũng Sơn, nhất định không được chậm trễ, nhưng đi về hướng Lũng Sơn, sợ rằng phải đến sáng mai mới có cơ hội cho Công chúa uống thuốc.
“Đi thêm một đoạn nữa.”
Cuối cùng Khương Anh vẫn nhượng bộ.
Dù sao, hắn ta cũng thực sự lo lắng bệnh tình của Công chúa sẽ bị trì hoãn.
Mộng Thạch buông rèm xuống, quay đầu thấy Thương Nhung đã hé mở mắt, môi nàng không còn chút máu, có phần khô khốc, nhưng trên xe không có nước uống, y đành lấy cái bọc lớn kia ra, lục lọi bên trong, quả nhiên tìm được một bình nước ngọt.
“Tốc Tốc, đây là công tử Chiết Trúc mua cho cháu, cậu ấy nói cháu rất thích uống.” Mộng Thạch mở nắp bình, đưa đến bên môi nàng.
Nghe y nhắc đến Chiết Trúc, nàng vô thức hé miệng, ngoan ngoãn uống hai ngụm.
Ngọt như mật, lại có chút hương hoa.
Nàng đang bệnh, miệng đắng ngắt, hai ngụm nước ngọt này vừa hay làm dịu đi vị đắng.
“Cháu xem, những thứ này đều là đồ ăn đồ chơi cậu ấy mua cho cháu.” Mộng Thạch vừa nói vừa chỉ về phía một bọc đồ khác: “Những thứ kia đều là y phục phấn son trang sức của cháu, không thiếu một thứ gì, cậu ấy đều bảo ta mang theo cho cháu.”
Thương Nhung không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào hai cái hộp to trong bọc đồ đang mở của y.
Mộng Thạch theo ánh mắt nàng cúi xuống nhìn, mở hai cái hộp ra, một hộp đựng vài chiếc mặt nạ, hộp còn lại là chiếc đèn quỳnh trắng mà Chiết Trúc đã thắng được cho nàng tại hội đèn thành Thục Thanh.
Mộng Thạch lấy chiếc đèn quỳnh trắng ra, đặt bên cạnh tay nàng, nói: “Tốc Tốc, nơi cậu ấy đến cũng gần Nghiệp Châu, cậu ấy bảo ta nhắn với cháu, hãy nhớ những lời cậu ấy đã nói với cháu.”
Gần như ngay khi Mộng Thạch vừa dứt lời, bên tai Thương Nhung như lại vang lên giọng nói trong trẻo của thiếu niên trong khoảng không vắng lặng bên tường viện đêm qua:
“Tốc Tốc, những điều ta không sợ, muội cũng không cần sợ.”
Đầu óc Thương Nhung mơ màng, lặng lẽ nâng ngọn đèn quỳnh trắng lên, chợt nghe bên ngoài xe ngựa có điều gì đó không ổn.
“Khương sứ! Có người đuổi theo!”
Mưa như thác đổ, một sát thủ đi theo sau xe ngựa quay đầu lại, trong màn mưa mờ mịt thoáng thấy có bóng một đoàn người đang phi ngựa đuổi tới ở phía xa.
Mưa quá lớn nhấn chìm nhiều âm thanh, khiến những sát thủ quanh năm quen uống với máu tanh này mất đi vài phần nhạy bén thường ngày. Khương Anh quay đầu lại, sắc mặt hắn ta nghiêm trọng hơn nhiều: “Đi mau!”
Thanh niên đánh xe dùng roi quất vào lưng ngựa, xe ngựa xóc nảy trong bùn lầy, Thương Nhung suýt thì ngã khỏi ghế xe, may mà Mộng Thạch kịp đỡ lấy nàng.
Nhưng nàng vẫn cố chịu đựng cơn chóng mặt, vén rèm nhìn về phía sau xe, những hạt mưa lạnh buốt nặng nề rơi trên mi mắt, nàng thấy hơn mười tên sát thủ quay đầu ngựa rút kiếm xông về phía những bóng người đen đặc kia.
Ánh đao kiếm lấp lánh trong màn mưa, không nghe thấy rõ tiếng chém giết.
Nhưng nàng vẫn nhìn thấy họ nhanh chóng ngã xuống, ngựa hoảng sợ chạy tán loạn, còn những kẻ đuổi theo đen kịt phía sau lại giống như giọt mực đậm làm bẩn cuộn tranh, uốn lượn, chảy xuôi, đến gần.
Nàng nghe Khương Anh lại gọi thêm mười mấy người nữa đến ngăn cản.
Xe ngựa chạy nhanh hơn, hạt mưa đập vào mặt hơi nhói đau, nàng nghe thấy tiếng Mộng Thạch gọi, như vừa tỉnh mộng, nàng quay đầu nhìn y.
“Mộng Thạch thúc thúc.”
Giọng nàng rất nhẹ nhàng: “Nửa đời của thúc đã không dễ dàng, từng bị người quyền quý hãm hại, ta biết thúc là người không muốn bị ràng buộc, ta cũng mong thúc có thể tiếp tục sống tự do không bị ràng buộc.”
“Tốc Tốc?” Mộng Thạch nhìn nàng, nhíu mày, dường như cảm nhận được điều gì đó.
“Đạo kinh ta chép, thúc vẫn giữ lại cho ta phải không?”
Thương Nhung hỏi y.
“Đều giữ cả.” Mộng Thạch đáp một tiếng, an ủi nàng trong lúc xe đang lắc lư: “Không sao đâu Tốc Tốc, đừng sợ.”
“Xin thúc hãy mang đạo kinh ta chép đến cho Chiết Trúc.” Thương Nhung cụp mắt xuống, nói: “Chúng ta… chia tay ở đây thôi.”
“Sao lại nói vậy?” Mộng Thạch định nói gì thêm, lại thấy nàng rút ra một con dao găm từ trong ngực, lưỡi dao sắc bén kề vào cổ mình.
“Cháu làm gì vậy?!” Mộng Thạch gần như không giữ nổi giọng nói.
Thương Nhung kéo tấm rèm xuống, mưa xiên xẹo bay vào trong xe, nàng đối diện với đôi mắt đã ướt đẫm nước mưa của Khương Anh, nói: “Dừng lại.”
“Người…” Khương Anh mở to mắt, theo bản năng nói: “Không được, họ sắp đuổi kịp rồi!”
“Đừng vì ta, mà tổn thất thêm người của huynh nữa.”
Tay Thương Nhung rõ ràng đang run rẩy, nhưng vẫn đè sát vào cổ: “Các huynh đều là người của huynh ấy, nên còn sống mà trở về gặp huynh ấy.”
Khương Anh thấy lưỡi dao đã cắt một vết máu trên cổ nàng, lập tức kéo cương ngựa, ngựa hí dài một tiếng, hắn ta hét lớn: “Dừng lại!”
“Tốc Tốc…”
Hốc mắt Mộng Thạch đỏ lên, muốn đưa tay giằng lấy dao trong tay nàng, nhưng lại sợ nàng đâm sâu thêm.
“Mộng Thạch thúc thúc.”
Mắt Thương Nhung rơm rớm lệ, nàng nghẹn ngào nói: “Trong kinh ta chép có một bức thư, là gửi cho thúc, những lời không thể nói với thúc lúc này, ta đều viết trong thư đó.”
Từng giọt nước mắt nàng rơi xuống chiếc đèn quỳnh trắng trên đầu gối, nàng nhìn thấy ngọn đèn, nước mắt càng trào dâng: “Xin thúc hãy nói với Chiết Trúc, từ Nam Châu đến Thục Thanh, mấy tháng ngắn ngủi này đã hơn cả mấy năm cuộc đời ta.”
“Ta…”
Hốc mắt nàng đỏ ửng: “Ta đã đủ rồi, huynh ấy có con đường của huynh ấy phải đi, ta cũng có việc cuối cùng không thể không đối mặt, về sau… không gặp lại nữa.”
Một câu không gặp lại, nặng tựa ngàn cân.
Hàm răng nàng run rẩy, tay nắm chuôi dao siết càng lúc càng chặt thêm: “Mộng Thạch thúc thúc, thúc đi đi.”
“Ta…”
Làm sao Mộng Thạch có thể chịu đi, y còn định nói thêm gì đó, nhưng thấy máu tươi chảy xuống từ cổ nàng, thấm ướt vạt áo trắng, y đột nhiên đứng dậy quay người.
Vén tấm rèm lên, gió mưa phả vào mặt, mắt y ướt đẫm.
Trên quan đạo lầy lội, hàng chục thi thể nằm rải rác, mưa lớn cuốn trôi máu. Vó ngựa giẫm đạp lên thi thể xuyên qua làn mưa bụi, thanh niên đi đầu mặc áo bào thêu hạc màu xanh thẫm ướt sũng, tay cầm một thanh đao lấp lánh lạnh lẽo.
Hắn ta nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa đơn độc dừng lại giữa đường phía trước, kéo cương ngựa dừng bên xe, ngước mắt nhìn vào trong cửa sổ, thiếu nữ da tái nhợt, mí mắt sưng đỏ, cổ có vết máu, tay ôm một chiếc đèn quỳnh trắng, còn cầm một con dao găm.
Trong làn gió, mái tóc đen xõa tung khẽ phất qua mặt nàng, nàng chợt quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của hắn ta.
“Hạ Tinh Cẩm.”
Nàng gọi chính xác tên hắn ta: “Bảo người của ngươi đừng cử động, cứ ở đây đợi cùng ta, đợi cơn mưa này tạnh.”
Hạ Tinh Cẩm biết, nàng muốn cho những người vừa rời khỏi đây chạy được xa hơn, nhưng nhìn đôi mắt như mất hồn của nàng, hắn ta vẫn cúi đầu đáp: “Vâng, Minh Nguyệt Công chúa.”
Đã tìm được Công chúa, những người kia, cũng không còn quan trọng nữa.
Hắn ta có thể thuận theo ý muốn của nàng.
Phải qua nửa ngày trời, cơn mưa lớn mới ngớt một chút, Thương Nhung vẫn đang sốt, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi mà thiếp đi trong xe.
Một giấc mơ mơ màng, trong tiếng mưa rả rích, dường như nàng lại trở về đêm mưa xuân đó.
Nàng ngồi bên cửa sổ đầy hoa núi, kéo đai lưng của thiếu niên để hắn đến gần hơn, đôi mắt hắn được mưa gột rửa sáng long lanh, vui vẻ hỏi nàng: “Muội đợi ta à?”
Hắn cho nàng ăn bánh ngọt hắn ủ ấm trong ngực suốt đường đi, rồi ngồi bên giường nhìn chậu hoa núi hỏi nàng: “Muội nói muội muốn nhìn thấy nó mỗi ngày, vậy muội có muốn nhìn thấy ta mỗi ngày không?”
Giọng điệu của hắn, dáng vẻ của hắn, trong đêm xuân mờ ảo đó, từng khung hình rõ ràng như tranh vẽ.
“Ta vừa đến đã tìm được Công chúa, đây thật là việc vô cùng may mắn! Vương phi biết được chắc chắn sẽ vui lắm!”
Giọng nói ồn ào của người một phụ nhân trung niên đánh vỡ giấc mộng của Thương Nhung.
Nàng mở mắt, khuôn mặt không mấy xa lạ ấy đang ở gần.
Là Phong Lan bên cạnh mẫu phi nàng.
“Công chúa, ôi Công chúa người đã chịu khổ rồi!” Phong Lan vừa thấy nàng tỉnh lại, khuôn mặt tươi cười lập tức chuyển sang điệu bộ khóc lóc.
Thương Nhung tránh bàn tay bà ta đưa tới, phát hiện mình đã ở trong một cỗ xe ngựa rộng rãi thoải mái hơn, nàng lập tức ngồi dậy, nhưng không tìm thấy hai cái bọc đó trong xe.
Ngay cả chiếc đèn quỳnh trắng nàng ôm trong lòng lúc ngất đi cũng không thấy đâu.
“Công chúa, người đang tìm vật gì vậy?” Phong Lan thấy hành động của nàng, bèn hỏi.
“Đồ của ta đâu?”
Thương Nhung quay mặt lại: “Bà mang chúng đi đâu rồi?”
Cuối cùng Phong Lan cũng nhận ra nàng đang nói về thứ gì, bèn dùng tay áo lau nước mắt, nói: “Nô tỳ thấy hai cái bọc đó cũng chẳng có mấy thứ tốt, nên đã vứt đi hết rồi.”
Vứt đi?
Ngón tay Thương Nhung co lại, vết thương trong lòng bàn tay đau nhói.
“Nhìn cũng chẳng phải vật gì quan trọng, Công chúa về Ngọc Kinh, muốn gì mà chẳng có? Chưa kể, trên đường còn có Lăng Tiêu Vệ chuẩn bị sẵn những vật tinh xảo cho Công chúa, người…”
Phong Lan còn chưa nói hết câu, hai tay Thương Nhung đã đột ngột nắm chặt lấy vai bà ta.
“Đèn của ta đâu?”
Thương Nhung nhìn chằm chằm bà ta: “Đèn hoa quỳnh của ta đâu?”
“… Cũng vứt rồi.” Phong Lan ngây người đáp.
Hàng trăm người đi theo xe ngựa nhìn như sắp vào thành Thục Thanh, nhưng lại đột nhiên chuyển hướng, lúc này trời dần tối, mưa nhỏ hơn, cuối cùng, xe dừng bên một khúc sông.
“Công chúa, Công chúa người cẩn thận, người còn đang bệnh…” Phong Lan cầm đèn, tay che một chiếc ô đuổi theo Công chúa mặc áo mỏng phía trước.
Hạ Tinh Cẩm đứng canh bên cạnh, thấy dáng người mảnh mai đứng bên bờ rất lâu, rồi bỗng ngồi xuống.
Ánh đèn lồng màu cam chiếu xuống dòng nước chảy xiết, tiếng nước ầm ầm không ngừng, Thương Nhung ngồi bên bờ thật lâu, chỉ nhặt được một mảnh giấy của đèn lồng ướt sũng dưới bụi cỏ che phủ trên đá.
Là hình cánh hoa quỳnh.
“Công chúa, nếu người thật sự thích đèn này, chúng ta bảo Hạ đại nhân đi tìm cho người là được, người muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu…”
Phong Lan lải nhải.
“Bà cút đi!”
Từng câu từng chữ của Phong Lan liên tiếp đâm vào màng nhĩ của Thương Nhung, nàng ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ ướt át trừng mắt nhìn bà ta, nước mắt trào ra khỏi khóe mi.
Sẽ không còn nữa.
Vĩnh viễn, sẽ không bao giờ còn nữa.

Bình luận về bài viết này