Chương 49: Đổi lấy chân tình

“Công chúa cành vàng lá ngọc, từ nhỏ trong cung muốn gì mà không có? Cùng lắm cũng chỉ là những món đồ chơi nhỏ nhặt tầm thường của dân gian, sao Công chúa lại để tâm đến thế?”

Phong Lan trên xe vừa gọi nữ tỳ đến xe ngựa phía trước của Công chúa để hầu hạ nàng uống thuốc, lại ôm trán buông tiếng thở dài: “Những thứ Hạ đại nhân mua về người nhìn cũng không thèm nhìn, đã mấy ngày rồi, người vẫn không cho ta hầu hạ bên cạnh.”

Ngày đó cũng vì tình thế quá gấp gáp, Phong Lan thấy những thứ kia cũng chẳng có gì quan trọng, mới bảo người bên cạnh tiện tay vứt đi, nào ngờ một hành động này lại khiến vị tiểu Công chúa vốn yếu ớt hiền lành lần đầu tiên nổi giận, sau đó còn ra sức phản đối việc bà ta đến gần.

“Chắc là vì trước đây Công chúa ở trong cung chưa từng thấy những thứ đó, nên mới cảm thấy đặc biệt.” Nữ tỳ Thu Hoằng của Vinh Vương phủ đi theo Phong Lan nói.

“Công chúa phải chịu khổ ở bên ngoài, may mà giờ đã tìm lại được.” Phong Lan vừa nói, ánh mắt lộ ra chút đắc ý: “Theo ta thấy, vẫn phải nhờ tổ tiên Phong gia chúng ta phù hộ, nếu ta không đến Thục Thanh, e rằng Hạ đại nhân bọn họ cũng không tìm được Công chúa nhanh như vậy…”

“Phong Lan cô cô nói phải.” Thu Hoằng cúi đầu, che giấu chút mỉa mai trong đáy mắt.

Khi sắc trời dần tối, Lăng Tiêu Vệ dựng màn trướng trong rừng, Thu Hoằng cùng vài nữ tỳ bận rộn làm đồ ăn nóng, Phong Lan thì ở trong trướng cẩn thận trông coi mấy nữ tỳ khác xông hương trải giường.

Thương Nhung im lặng ở yên bên đống lửa, ngồi trên đệm dày mềm mại, bên cạnh là một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ mun, trên bàn có lò than đun nước pha trà.

Trong hộp Bát Bảo sơn son dát vàng là các loại hoa quả khô và mứt tinh xảo.

Nàng không uống trà, cũng không ăn bất cứ thứ gì, chỉ ngây ngốc nhìn vào bóng râm đen kịt trước mặt.

Nhớ khi có tuyết, nàng đã cùng một người màn trời chiếu đất, ăn đùi thỏ hắn nướng, rồi cùng hắn ngủ trên thân cây trong bóng râm loang lổ.

Một đêm không hề an ổn như vậy, toàn bộ giấc mơ của nàng đều như chao đảo sắp rơi.

Tiếng bước chân đến gần, Thương Nhung thoáng thấy vạt áo của Hạ Tinh Cẩm, nàng vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ ngồi bó gối, không nói một lời.

Tiếng củi cháy lách tách trong đống lửa, Hạ Tinh Cẩm cúi người hành lễ, ngước mắt lên, hắn ta thấy khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của Công chúa.

“Thần có một vật, vốn nên trả lại cho Công chúa.”

Hạ Tinh Cẩm nói xong, lấy ra một vật từ trong ngực.

Là một chiếc dao găm.

Thương Nhung gần như nhận ra ngay, đó chính là chiếc dao găm mà trước đây Chiết Trúc đã giao cho nàng, cũng là chiếc dao găm dính máu trong tay nàng vào ngày Hạ Tinh Cẩm tìm thấy nàng.

Nét mặt nàng thoáng có chút thay đổi, vừa đưa tay ra, lại thấy Hạ Tinh Cẩm đột nhiên quỳ xuống.

Tay nàng cứng đờ giữa không trung, nghe hắn ta nói: “Xin Công chúa thứ tội, đợi đến khi về Ngọc Kinh, thần nhất định sẽ trả lại vật này cho Công chúa.”

“Hiện tại thần lấy nó ra, là muốn nói với Công chúa, người vẫn còn một vật như thế này.”

Hạ Tinh Cẩm khẽ ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp.

“Dựa vào thứ đó, ngươi muốn điều tra những gì?”

Thương Nhung co lại ngón tay đang dừng giữa không trung, cuối cùng nàng cũng nói câu đầu tiên trong ngày hôm nay.

“Ít nhất hiện tại, thần vẫn chưa phát hiện ra bất kỳ manh mối hữu ích nào trên con dao găm này.” Hạ Tinh Cẩm không phủ nhận, hắn ta đón lấy ánh mắt cảnh giác của nàng: “Nó không có gì đặc biệt, sắc bén, nhưng đâu đâu cũng có thể mua được.”

Sở dĩ hắn ta tạm giữ vật này, hoàn toàn là vì ngày đó nàng đã dùng nó kề vào cổ mình.

Vừa nói ra những lời đó, hắn ta rõ ràng nhận thấy bờ vai căng thẳng của nàng đã thả lỏng được đôi chút, hắn ta hơi cụp mắt xuống, che giấu đi vài phần phức tạp và nghi hoặc trong đáy mắt.

Đương nhiên, hắn ta nghĩ đến người thiếu niên bí ẩn đã cùng nàng rời khỏi y quán trấn Dụ Lĩnh ở Nam Châu.

Là Công chúa được Thánh thượng yêu thương nhất, tại sao nàng lại phải trốn chạy, việc này hắn ta đã suy nghĩ rất lâu, nhưng lúc này đối diện với nàng, hắn ta vẫn không thể hỏi ra miệng được.

Những người đưa nàng rời khỏi Thục Thanh ngày đó, nhìn một cái đã biết là người giang hồ, hơn mười người đối đầu với mấy trăm người của Lăng Tiêu Vệ và Thục Thanh Vệ của hắn ta, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng lấy mạng để kéo dài thời gian.

Những người đó ra tay độc ác, dù hai phe chênh lệch rất lớn, Lăng Tiêu Vệ cũng thực sự đã tổn thất mấy chục người dưới tay họ.

Nhưng trái lại, Công chúa không giống như bị họ bắt cóc, mà giống như được họ bảo vệ.

“Công chúa, thiên hạ mênh mông bao la, thường có nhiều người hai mặt.” Hạ Tinh Cẩm nhìn đôi mắt u buồn của nàng: “Không qua thời gian dài, không thể thấy được bản chất thật.”

“Ngươi trả dao găm cho ta.”

Ánh lửa chiếu lên sườn mặt Thương Nhung, đôi môi tái nhợt của nàng khẽ mấp máy: “Ta sẽ ăn ngon ngủ tốt, sẽ không phát sinh bất cứ điều gì ngươi nghĩ tới, cũng xin ngươi, đừng thử thách ta nữa, đừng điều tra bất kỳ ai trong số họ nữa, ta đã ở đây rồi.”

Nàng chợt dừng lại một chút, ánh sáng mờ nhạt lóe lên trong đôi mắt, nàng thất thần nhìn bóng cây trên mặt đất đang khe khẽ lay động trong làn gió đêm, lại nói: “Vậy thì những chuyện đã qua, hãy để nó qua đi.”

“Công chúa, mời người dùng bữa.”

Đúng lúc đó, Thu Hoằng đến cúi người hành lễ, rồi cùng mấy nữ tỳ bày thức ăn lên bàn, đĩa sứ nhỏ xinh, bánh ngọt tinh xảo, vài món sơn trân chay tinh tế, một bát cháo chay nấu rất thơm.

Không có chút thức ăn mặn nào.

Thương Nhung nhìn chằm chằm bát cháo nóng một lúc, cuối cùng cầm thìa lên, từng muỗng từng muỗng ăn vào.

Hạ Tinh Cẩm đứng bên cạnh, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của nàng, nhưng lại vô cớ phát hiện đôi chút tĩnh mịch nàng đang kìm nén dưới vẻ bình tĩnh bên ngoài này, hắn ta im lặng hồi lâu, cung kính đặt dao găm lên góc bàn, nói:

“Thần, xin tuân mệnh Công chúa.”

***

Trên trấn Bình An.

Trong sảnh khách điếm âm u tối tăm nồng hương men, thiếu niên áo đen ngồi cùng bàn với bốn tên say rượu, chỉ mình hắn cầm một chén trà.

“Tiểu Thập Thất, đã muốn đi ngủ rồi sao?” Thập Ngũ thấy hắn đặt chén trà xuống đứng dậy, bèn nói.

Ánh mắt ba người kia cũng vì vậy mà tập trung vào hắn.

Thiếu niên không thèm để ý đến họ, đi lên lầu.

Đệ Nhất nhìn bóng lưng hắn, chậm rãi uống một ngụm rượu.

Mấy người canh gác trước cửa phòng thiếu niên nhìn thẳng không chớp mắt, trông thấy tên tiểu nhị lại đến giao nước nóng, nhìn dáng vẻ run rẩy sợ hãi của hắn ta thì thấy không có gì thú vị, thả hắn ta đi.

“Chiết Trúc công tử.”

Sau bình phong, Mộng Thạch cải trang thành tiểu nhị, toàn thân đẫm mồ hôi, mấy thùng nước ở đây đều là y khiêng lên từng chuyến một, chỉ để hiện giờ nhân tiếng đổ nước, nói chuyện với Chiết Trúc một lúc.

Khương Anh dẫn Mộng Thạch đuổi theo đến trấn Bình An, nhưng cũng luôn không dám đi theo quá gần.

Xung quanh Chiết Trúc đầy rẫy tai mắt của bốn vị Hộ Pháp kia, mà Mộng Thạch cũng không phải là người của Trất Phong Lâu, nếu Khương Anh tùy tiện dẫn một người xa lạ đến gần Chiết Trúc ắt sẽ thu hút sự chú ý của bốn vị Hộ Pháp, nhưng tình thế khẩn cấp, Mộng Thạch đã không còn để ý nhiều, chỉ có thể tìm cơ hội mạo hiểm hôm nay.

“Cô bé đã bị Lăng Tiêu Vệ tìm thấy.”

Khi Chiết Trúc thấy Mộng Thạch đến giao rượu trên bàn rượu, trong lòng hắn đã đoán ra câu trả lời.

“Ngày đó mưa to, che đi quá nhiều âm thanh, Lăng Tiêu Vệ dẫn theo đến mấy trăm người.” Mộng Thạch lại xách một thùng nước đổ vào bồn tắm, vừa nói vừa nhìn về phía thiếu niên kia: “Tốc Tốc không muốn người của cậu bỏ mạng cả ở đó, cũng không muốn ta mất đi tự do, cô bé đã… cầm dao găm uy hiếp tự sát, bắt chúng ta bỏ cô bé lại.”

Hốc mắt Mộng Thạch hơi cay.

Trong hơi nóng lan tỏa, ánh mắt thiếu niên trở nên mờ nhạt hơn nhiều, ngón tay hắn co lại rồi thả lỏng, đáy mắt u ám. Ánh nến xuyên qua bình phong hoa văn chạm trổ, rọi vài tấc ánh sáng lên sườn mặt của hắn: “Muội ấy từng không nỡ, vậy mà cũng đành buông bỏ vì ngài rồi.”

Người từng thiếu một phần dũng khí mà không dám tự sát, thà cầu xin hắn kết thúc nỗi đau khổ cả đời của nàng, giờ đây, lại cũng dám đặt dao găm lên cổ mình.

“Cô bé bảo ta nói với cậu, chỉ mấy tháng ngắn ngủi từ Nam Châu đến Thục Thanh, đã nhiều hơn cả mấy năm cuộc đời cô bé.” Trong tiếng nước đổ xuống, giọng Mộng Thạch hạ thấp có chút khô khốc: “Cô bé nói, những thứ đó đã đủ rồi, cậu có con đường của cậu phải đi, cô bé cũng có chuyện của mình phải đối mặt, về sau, không gặp lại nữa.”

Chiết Trúc nghe vậy, hàng mi dày khẽ run lên.

Nhân lúc đặt thùng gỗ xuống, Mộng Thạch đưa thứ giấu trong ngực vào tay hắn.

Là một xấp giấy dày, trên đó viết đầy nét chữ đẹp đẽ của cô nương kia, từng giọt máu đỏ thẫm thấm trên đó, nhìn thấy mà giật mình.

“Chiết Trúc công tử, hai quyển đạo kinh đều ở đây, đêm cậu đưa cô bé từ trong thôn về tiểu viện ở rừng trúc, cô bé đã thức trắng cả đêm để chép xong quyển còn lại, cô bé bảo ta nhất định phải đưa cho cậu.”

Chiết Trúc gần như không nghe rõ Mộng Thạch đang nói gì, hắn chỉ hạ mắt nhìn chằm chằm vết máu loang lổ trên giấy, gân trên mu bàn tay lặng lẽ căng chặt, các khớp ngón tay co lại gần như trắng bệch.

“Vậy chuyện của ngài, muội ấy có nói với ngài không?”

Rất lâu sau, Chiết Trúc mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Cô bé đã kẹp một bức thư trong cuốn kinh, là cho ta, ta đã… xem qua rồi.”

Mộng Thạch vừa nói, lại đăm đăm nhìn thiếu niên trước mặt: “Có phải công tử đã biết từ trước rồi không?”

“Mộng Thạch.”

Chiết Trúc ngước mắt đón lấy ánh mắt của y, lại nói: “Ta từng nói, ta cứu ngài là vì ta và Tri châu Kỳ Ngọc Tùng của Dung Châu có thù oán, lời này, vốn là lừa ngài.”

“Thực ra người muốn cứu ngài là Kỳ Ngọc Tùng, ta đồng ý với ông ta, chẳng qua là tò mò rốt cuộc ngài có gì mà khiến ông ta phải liều mạng đắc tội với Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn để cứu ngài.”

Giọng Chiết Trúc được bọc trong tiếng nước lạnh lẽo: “Còn về thân phận của ngài, không lâu trước đây người của ta đã chặn được thứ trong tay người Kỳ Ngọc Tùng phái đến Bạch Ngọc Tử Xương quán.”

Nói xong, hắn đưa một chiếc khóa vàng gắn ngọc tỳ hưu đến trước mắt Mộng Thạch.

Mộng Thạch suýt ném thùng nước xuống nước, y gắng gượng giữ cho tâm trạng ổn định, nhận lấy chiếc khóa vàng, lại xách thêm một thùng nước.

Chiếc khóa vàng đó, là được tìm thấy trong tay mẹ y khi sư phụ mổ bụng mẹ y để lấy y ra.

Năm xưa khi y rời khỏi Bạch Ngọc Tử Xương quán, đã để lại nó cho sư phụ.

Đến lúc này Mộng Thạch mới chợt tỉnh ngộ, ngày ấy ở tiểu viện trong rừng trúc, khi y thay thuốc cho thiếu niên này, vì sao hắn đột nhiên nói muốn làm một giao dịch với y.

“Biết đâu sau này thời thế luân chuyển, đạo trưởng thật sự có việc có thể báo đáp, đừng nhớ nhầm, người ngài nên báo đáp không phải là ta, mà là muội ấy.”

Mộng Thạch nhớ lại lời hắn nói ngày đó.

Có lẽ ngay từ lúc ấy thiếu niên này đã lờ mờ đoán ra vài phần thân thế của y, từ khi ấy, thiếu niên này đã âm thầm bày mưu cho Tốc Tốc.

Y nay ba mươi mốt tuổi, mà hiện tại, Thuần Thánh Đế lên ngôi vừa đúng ba mươi mốt năm, ba mươi mốt năm trước, Thuần Thánh Đế cũng từng ở Nam Châu, cũng từng đến Duyên Giác Quán.

Vậy Tốc Tốc, cô bé đã phát hiện ra từ khi nào?

“Hẳn là muội ấy cũng đã đoán ra được vài thứ.” Chiết Trúc nhìn y: “Sở dĩ muội ấy không muốn kháng cự nhiều, là vì sợ khuôn mặt này của ngài bị Lăng Tiêu Vệ nhìn thấy, sợ ngài giống như muội ấy, không thể tự mình lựa chọn, rồi bị vây hãm trong tình thế biến động của Ngọc Kinh.”

“Mộng Thạch, người tính toán ngài là ta, muội ấy đối với ngài, vẫn luôn là chân thành đổi lấy chân tình.”

“Ta biết.”

Hốc mắt Mộng Thạch càng thêm xót xa: “Chẳng trách ta luôn có đôi chút cảm giác thân thiết khó hiểu với Tốc Tốc, chẳng trách ta luôn cảm thấy có cô bé bên cạnh, giống như mơ hồ bù đắp được thiếu sót Diểu Diểu sớm rời xa ta…”

Y không đành lòng nghĩ thêm về ngày mưa gió ấy, nàng ở trong xe nói với y, nàng hy vọng y tiếp tục sống tự do không bị ràng buộc.

Rõ ràng nàng sinh ra là người không thể lựa chọn, vậy mà vẫn muốn tranh thủ cơ hội lựa chọn cho y.

“Cô bé vốn đã có ý muốn chết, để bảo vệ an toàn cho ta và cậu, dù trên đường cô bé có lẽ sẽ không làm ra chuyện gì.” Mộng Thạch đầy lo lắng: “Nhưng cấm cung là ngục tù với cô bé, cô bé chỉ vừa thấy mặt ta đã sợ hãi thành dáng vẻ đó. Chiết Trúc công tử, ta sợ sau khi về Ngọc Kinh, cô bé…”

Y không nói được nữa, lại xách một thùng nước lên: “Lần này ta đến, một là thay Tốc Tốc đưa đạo kinh cho cậu, hai là cáo từ với cậu, thế gian ngàn vạn đường, ta đã đi qua rất nhiều, duy chỉ có con đường Ngọc Kinh này, ta vẫn chưa thử qua.”

Có chiếc khóa vàng tỳ hưu này, y có thể đến Ngọc Kinh.

Cho dù là vì Tốc Tốc, hay vì bản thân y và người mẹ đã qua đời từ sớm, dù là đầm rồng hang hổ, y cũng nên đi một chuyến này.

“Vậy công tử thì sao?”

Trong tiếng thùng nước cuối cùng đổ xuống, Mộng Thạch nhìn về phía thiếu niên trước bình phong.

Chiết Trúc cụp mắt xuống, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào vết máu và một số nếp nhăn nhỏ trên giấy.

Hắn gần như có thể tưởng tượng, dưới ánh đèn, nàng đã vừa dùng bàn tay đầy thương tích viết ra những nét chữ này, vừa lén lút rơi nước mắt như thế nào.

Một người ngốc nghếch.

Nàng vẫn luôn khắc ghi lời hứa ở trấn Dụ Lĩnh sâu trong lòng.

Trong khoảnh khắc tiếng nước cuối cùng biến mất, hơi nóng bay lơ lửng lượn lờ, giọng thiếu niên rất nhẹ rất khẽ:

“Ta nhất định sẽ đến, Ngọc Kinh.”

“Ta sẽ tìm được muội ấy.”

Không gặp lại nữa ư?

Không thể nào.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 49: Đổi lấy chân tình”

  1. tới cao trào rùi

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này