Trên lầu khách điếm, một cánh cửa mở ra, bốn người đang ăn thịt uống rượu bên dưới nội đường đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên bước ra từ cánh cửa.
Hắn vừa tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo bào tay rộng trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh vẫn đang nhỏ từng giọt nước, gương mặt trắng trẻo tuấn tú không hề biểu lộ cảm xúc.
“Tiểu Thập Thất, đệ đã nghĩ thông suốt chưa? Muốn xuống uống rượu cùng chúng ta chứ?” Thập Ngũ nhè nhẹ phe phẩy quạt, trong mắt chứa ý cười.
Nhưng thiếu niên không đáp lời, chỉ đứng trên lầu, bình tĩnh quan sát bọn họ với đôi mắt đen láy.
Đệ Nhất, Đệ Tam, Đệ Lục nhìn nhau, lần lượt đặt chén rượu xuống, rồi lại nhìn thiếu niên kia, trong lòng bọn họ đều cảm thấy có điều bất thường.
Khách điếm này đã được Thập Ngũ bao trọn, ngoài bọn họ ra thì không còn khách trọ nào khác, lúc này trong sảnh yên ắng, hơi nóng từ các món ăn trên bàn lặng lẽ bay lên.
Bốn người nhìn thiếu niên bước từng bước xuống lầu, vạt áo trắng như tuyết thỉnh thoảng phất qua cầu thang, đợi hắn ngồi xuống bên bàn, Thập Ngũ gập quạt lại, cầm bình rượu rót vào cái chén trống trước mặt thiếu niên: “Tiểu Thập Thất, nếm thử đi, đây là hương vị tuyệt nhất trần gian đấy.”
Câu này nghe có vẻ quen tai.
Chiết Trúc cụp mắt nghĩ một lát, nhớ ra sư phụ hắn cũng từng nói với hắn, rượu là thứ vị ngon nhất trần gian, tiếc rằng, hắn không có phúc hưởng thụ.
“Thập Ngũ, Tiểu Thập Thất vốn không uống rượu.”
Đệ Tam thấy vậy, nhíu mày.
“Nếu đã không uống rượu, sao ta lại thấy lúc nào Tiểu Thập Thất cũng đeo một bầu hồ lô ngọc nhỏ bên mình thế?” Thập Ngũ đặt bình rượu xuống: “Lão Tam, Tiểu Thập Thất ở trong lầu ba năm, huynh đã theo lấy lòng đệ ấy hắn ba năm, huynh thật sự tin những lời đồn đại kia, cho rằng Tiểu Thập Thất là con của Lâu chủ sao.”
“Chưa chắc đệ ấy đã không uống rượu, chỉ là tuỳ người mà uống thôi, lão Tam huynh luôn bảo vệ đệ ấy, ta cũng chưa thấy đệ ấy uống rượu với huynh bao giờ.”
“Ta nói này Thập Ngũ.” Đệ Tam móc móc tai, đập bàn một cái: “Sao đệ nói chuyện lúc nào cũng chọc gậy bánh xe thế?”
Hai người nói rồi sắp cãi nhau, Đệ Nhất định lên tiếng, lại thấy thiếu niên nâng chén rượu trước mặt lên, trong giây lát, ánh mắt mọi người lập tức tập trung vào hắn.
Chỉ thấy hắn nhấp một ngụm rượu, Thập Ngũ bèn vỗ vai hắn, cười nói: “Lúc trước ta khuyên đệ đến khô cả họng, đệ cũng không chịu uống một ngụm, sao bây giờ lại đổi tính thế?”
Chiết Trúc nâng mắt lên, ánh mắt dừng trên bàn tay Thập Ngũ đặt trên vai mình.
Thập Ngũ chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, vô thức rụt tay về, nhưng vẫn khuyên hắn: “Đệ ở trong lầu ba năm, luôn gọi chúng ta một tiếng ca, giờ chúng ta có bốn người, đệ phải kính hết mới phải.”
“Không.”
Chiết Trúc lắc đầu: “Đêm nay, ta chỉ kính một người.”
Câu này vừa dứt, cả bốn người đều cảm thấy có chút không bình thường, Đệ Nhất ít nói nhìn chằm chằm vào hắn, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Ai?”
Chiết Trúc không đáp lời gã, ánh mắt di chuyển qua lại giữa bốn người, cuối cùng dừng lại trên một người, khóe môi hắn khẽ nhếch lên:
“Lục ca, uống không?”
Dưới ánh nhìn chăm chú của thiếu niên, trong lòng Đệ Lục cảm thấy có điều không ổn, nhưng thấy vẻ mặt thiếu niên bình thường, hắn ta vẫn nâng chén rượu lên.
Hai chén rượu chạm mạnh vào nhau, vài giọt chất lỏng trong suốt bắn ra ngoài.
Chiết Trúc lại đưa chén rượu lên môi, từ từ nhấp một ngụm, nâng mắt lên, thấy Đệ Lục ngửa đầu uống cạn cả chén, trên cổ họng có một vết sẹo cũ di chuyển theo động tác nuốt xuống của hắn ta.
“Lục ca, hương vị rượu này thế nào?”
Chiết Trúc nhẹ nhàng đặt chén xuống.
“Rượu Tiểu Thập Thất kính, tất nhiên là tuyệt hảo.”
Đệ Lục vừa nói vừa dùng mu bàn tay lau rượu dính trên râu.
“Đáng tiếc, rượu Hoàng Tuyền ngon thế này, trước khi chết Thập Nhất ca cũng chưa được uống một ngụm.”
Chiết Trúc vừa nói xong, sắc mặt Đệ Lục lập tức cứng đờ, hắn ta vô thức ngẩng đầu, đúng lúc thấy thiếu niên lấy ra một vật từ trong tay áo.
Một sợi dây lụa màu trúc xanh gắn ngọc.
“Tiểu Thập Thất, đệ có ý gì?” Đệ Lục nheo đôi mắt âm trầm.
“Ta chỉ muốn hỏi Lục ca.”
Chiết Trúc vừa nói vừa nhặt sợi dây lên, cho hắn ta xem những viên ngọc nửa vỡ nửa nguyên xâu trên đó: “Đồ của ta, có phải huynh làm hỏng không?”
Đêm qua, hắn vừa mới tháo hết những viên ngọc không đáng giá trên dây, thay bằng những viên ngọc Tây Vực mới mua, mỗi viên đều tốn của hắn rất nhiều tiền.
Nhưng lúc này, tất cả đều đã vỡ hỏng.
“Lão Lục, sao huynh vẫn không bỏ được thói quen lục lọi đồ của người khác thế?” Thập Ngũ giả vờ kinh ngạc trợn mắt: “Nhìn những viên bảo châu đắt giá này xem, không còn viên nào nguyên vẹn cả.”
Đệ Lục quả thật đã lợi dụng lúc Chiết Trúc đang ăn cơm trong sảnh để lục lọi bọc đồ trong phòng hắn, bên trong toàn là những thứ hắn mua dọc đường, không có gì khác, sợi dây đó, có lẽ là do trong lúc lục lọi, hắn ta đã vô tình làm rơi xuống đất.
Hôm qua hắn ta không phát hiện được gì trong đồ đạc của Thập Thất, chỉ là vừa rồi khi đi giải quyết ở hậu viện, hắn ta lại phát hiện một tên tiểu nhị đã rời đi qua cửa sau.
Nhưng không biết vì sao, thuộc hạ hắn ta phái đi bắt người vẫn chưa quay về.
“Làm sao đệ chắc chắn là ta?”
Đệ Lục bị thiếu niên nhìn chằm chằm, cố nén cảm giác lạnh lẽo trong lòng.
“Lão Lục huynh mấy tháng không tắm, ở đâu cũng để lại mùi.” Trên bàn rượu cuồn cuộn sóng ngầm, Thập Ngũ đang hóng chuyện còn sợ chuyện chưa đủ lớn: “Ta từng nói với huynh phải chú ý sạch sẽ, huynh không bao giờ nghe, giờ thì hay rồi, ta thấy đêm nay dù huynh đền cho Tiểu Thập Thất bao nhiêu tiền…”
Thập Ngũ ngừng lại một chút, rồi nâng mắt lên, ý tứ sâu xa: “Cũng không bằng đền mạng.”
Đệ Lục lập tức rút đao đứng dậy, nhanh chóng lùi lại, hắn ta nhạy bén nhìn ba người cũng đang thong thả đứng lên: “Rốt cuộc các ngươi có ý gì?”
“Tiểu Thập Thất, không phải chúng ta đã nói, chuyện này để về nói sau sao?” Đệ Tam thấy thiếu niên rút thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà từ thắt lưng, bèn nhắc nhở: “Nếu giải quyết ở bên ngoài, chỉ sợ Lâu chủ sẽ phạt đệ.”
“… Các ngươi lại thông đồng với nó sao?” Toàn thân Đệ Lục đã lạnh toát, hắn ta gầm lên: “Chẳng lẽ các ngươi muốn phản bội Lâu chủ? Đừng quên mục đích chuyến đi này của chúng ta!”
“Phải phải phải, cả Trất Phong Lâu, chỉ có lão Lục huynh là trung thành với Lâu chủ nhất.”
Nụ cười trên mặt Thập Ngũ đã nhạt đi gần hết: “Khổ cho huynh vắt óc tìm lỗi của chúng ta, chỉ mong sao có thể lột trần chúng ta, báo cáo tường tận cho Lâu chủ.”
Đệ Lục chợt nhìn chằm chằm món bồ câu quay chỉ còn xương trên bàn, hắn ta chợt hiểu ra: “Hôm qua ta chỉ gửi tin tức về Thập Thất!”
“Vậy kẻ che giấu cho Thập Nhất lúc đầu, muốn chia một phần trong ba vạn lượng, có phải là ngươi?” Đệ Nhất quay mặt lại, hỏi hắn ta.
Toàn thân Đệ Lục run rẩy, hắn ta như không nói nên lời, lại nhìn về phía thiếu niên áo trắng, trong lòng hắn ta càng thêm kinh hãi.
“Sao các ngươi lại dễ dàng tin nó thế! Nếu ta chết bây giờ, các ngươi sẽ không kiềm chế được nó nữa, nếu nó trốn thì sao!” Cuối cùng Đệ Lục cũng hoàn hồn, chỉ thấy thiếu niên kia không động đậy, mà ba người còn lại đã tiến về phía hắn ta, hắn ta đành phải cầm đao đón đánh.
Người của Đệ Lục nghe động tĩnh bèn xông vào sảnh, người của ba vị Hộ Pháp khác cũng lập tức giao chiến với bọn họ, tiếng đồ sứ vỡ, bàn ghế gãy liên tục vang lên.
Chiết Trúc ngồi bên bàn như không nghe thấy gì, từ từ tháo những viên ngọc vỡ trên sợi dây xuống, giữa tiếng chém giết ầm ĩ, hắn lại nhớ đến một buổi sáng mùa xuân.
“Huynh ở cách ta xa quá, ta không ngủ được.”
Lúc đó, nàng vừa ăn bánh gạo hắn mang về, vừa nói với hắn.
Không biết bây giờ, nàng có ngủ được không?
Chiết Trúc thất thần một lúc, ngẩng đầu lên đúng lúc thấy lưỡi dao mỏng từ nan quạt của Thập Ngũ đã kề vào ngực Đệ Lục, còn Đệ Nhất và Đệ Tam đã phối hợp khống chế hai tay hắn ta.
Khoảnh khắc đao rời khỏi tay Đệ Lục, Chiết Trúc tiến lên vài bước, nhuyễn kiếm cắt đứt cổ Đệ Lục, vết sẹo cũ lại một lần nữa thấm đẫm máu tươi.
Đệ Lục rên rỉ một tiếng, máu chảy ra từ miệng, đứt hơi.
“Tiểu Thập Thất, đệ đừng quên…”
Thập Ngũ phe phẩy quạt, liếc nhìn Đệ Lục nằm dưới đất, lời nói được một nửa, đã thấy thiếu niên xoay cổ tay, đưa chuôi kiếm đến trước mắt y.
Những giọt máu không ngừng nhỏ xuống từ lưỡi kiếm, giọng thiếu niên thấm chút men say, đôi mắt hắn lạnh lẽo thăm thẳm: “Lấy kiếm của ta làm vật thế chấp, thế nào?”
Ban đầu ba người vẫn có chút nghi ngờ không biết thiếu niên này có giữ lời không, nhưng lúc này thấy hắn vậy mà lại giao thanh kiếm chưa bao giờ rời khỏi người ra, bọn họ đã hoàn toàn yên tâm, thiếu niên này chắc chắn sẽ về Trất Phong Lâu với bọn họ.
Đệ Lục quá trung thành với Lâu chủ, trung thành đến mức nếu hắn ta phát hiện họ giấu bí mật gì, hắn ta sẽ tìm mọi cách để đào ra, rồi báo cho Lâu chủ.
Họ đã sớm có ý định giết Đệ Lục, nhưng vì Đệ Lục là tâm phúc của Lâu chủ nên vẫn chưa dám ra tay. Đối với Lâu chủ mà nói, một người có chuyện gì cũng sẽ báo cho Lâu chủ như hắn ta là một quân cờ tốt, dù hắn ta có dính líu đến chuyện của Thập Nhất, có lẽ Lâu chủ cũng sẽ không lấy mạng hắn ta.
Nếu không phải Thập Thất hứa sẽ nhận trách nhiệm giết Đệ Lục trước mặt Lâu chủ, bọn họ cũng không dám đột ngột ra tay.
Thập Ngũ cảm thấy dường như tâm trạng thiếu niên đêm nay rất tệ, lúc này y chăm chú nhìn thanh kiếm thiếu niên đưa tới, cũng chần chừ không dám đưa tay ra nhận: “Chuôi kiếm của đệ, ta đã chịu thiệt một lần rồi.”
Y thật sự không muốn chạm vào thứ nước cỏ quái dị trêu ngươi đó lần thứ hai.
Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống mặt đất tan hoang, tay áo trắng như tuyết của thiếu niên dính vài đốm máu đỏ, hắn quay đầu lại, đáy mắt như mang chút giễu cợt:
“Yên tâm, đã lâu rồi ta không còn dùng nữa.”
***
Lăng Tiêu Vệ hộ tống xe ngựa của Công chúa đi suốt hơn ba tháng.
Thương Nhung rời Thục Thanh vào mùa xuân, giờ quay về Ngọc Kinh đã là giữa hè, gió thổi qua rèm đều khô nóng, nữ tỳ Thu Hoằng đứng bên cạnh quạt cho nàng, nói: “Công chúa, người có thấy khó chịu không?”
Thu Hoằng sợ nàng bị nóng.
Thương Nhung không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài rèm bị gió thổi.
Suốt chặng đường này, nàng quả thực đã ăn ngon ngủ tốt như lời đã nói, nhưng Thu Hoằng vẫn tận mắt nhìn thấy nàng gầy đi từng ngày, như thể lại trở về dáng vẻ gầy yếu, không chút sinh khí như khi nàng rời khỏi thành Ngọc Kinh này.
Trong lòng Thu Hoằng lo lắng, nhưng lại không biết phải làm sao.
Hạ Tinh Cẩm cưỡi ngựa đi trước, nơi này còn cách cổng thành Ngọc Kinh một đoạn, hắn ta chăm chú nhìn thẳng phía trước, bỗng phát hiện có một người cưỡi ngựa, chầm chậm đi tới.
Lại gần thêm, Hạ Tinh Cẩm nhận ra thanh niên đó chính là con trai trưởng của Kính Dương Hầu — Triệu Nhứ Anh. Hắn ta thầm suy nghĩ một lúc, quay đầu nhìn xe ngựa Công chúa, rồi kéo dây cương tiến lên đón.
“Triệu Thế tử.”
Hạ Tinh Cẩm xuống ngựa, chặn trước mặt hắn, cúi đầu nói.
“Tiểu Hạ đại nhân, sao lại cản ta?” Trên lưng ngựa, thanh niên văn nhã tuấn tú, phong thái đoan chính.
“Triệu Thế tử đi đâu vậy?”
Hạ Tinh Cẩm không đáp, lại hỏi y.
“Tuy Tiểu Hạ đại nhân ở bên ngoài, nhưng chắc cũng biết gió mưa ở Ngọc Kinh biển đổi thế nào.” Triệu Nhứ Anh cười khổ: “Ta không có sức thay đổi, lại khó lòng đối mặt với nơi cảnh còn người mất này, giờ đây, chỉ muốn nhanh chóng tìm một nơi để tránh đi.”
Y im lặng nhìn thấu tâm tư của Hạ Tinh Cẩm, nâng mắt lên: “Ngài không cần lo lắng, hôm nay ta cố tình chọn rời thành lúc này, chỉ là để nói với Công chúa vài câu, chỉ có thế thôi.”
Hạ Tinh Cẩm cân nhắc một lúc, quay đầu thấy Công chúa đã vén rèm xe lên, đang nhìn về phía này, hắn ta bèn lui ra, nhưng khi Triệu Nhứ Anh cưỡi ngựa đi qua bên cạnh hắn ta, hắn ta chợt lên tiếng: “Triệu Thế tử, chuyện này vốn không liên quan đến Công chúa.”
“Tiểu Hạ đại nhân lo xa quá.”
Triệu Nhứ Anh nghe vậy, cũng không quay đầu lại.
Thương Nhung nhận ra Triệu Nhứ Anh, trong yến tiệc cung đình, nàng cũng từng thấy y đến cùng Kính Dương Hầu, nàng thậm chí còn biết tên tự của y là “Tri Mẫn”.
Tri Mẫn, là vị quân tử phong nhã phóng khoáng nhất trong lòng người đó.
Y càng lúc càng gần, Thương Nhung nắm chặt dao găm, lòng bàn tay đầy mồ hôi ướt đẫm.
“Triệu Nhứ Anh, bái kiến Minh Nguyệt Công chúa.”
Triệu Nhứ Anh xuống ngựa, vén vạt áo quỳ xuống hành lễ trước xe.
“… Mời đứng lên.” Thương Nhung há hốc miệng, giọng nói khô khốc.
Triệu Nhứ Anh đứng dậy, nhìn thấy gương mặt tiều tụy của tiểu Công chúa bên cửa sổ, y trước tiên sửng sốt, sau đó mới nói: “Có phải Công chúa bị bệnh không?”
Trong lòng Thương Nhung quá rối loạn, chỉ hoảng hốt lắc đầu.
Triệu Nhứ Anh phát hiện sự bất an của nàng, nên giọng nói cũng không khỏi dịu dàng hơn: “Thần vốn không nên gặp Công chúa, dẫu sao dù là Công chúa, hay là thần, một khi gặp mặt, e rằng đều khó tránh khỏi nghĩ đến nàng ấy…”
“Xin lỗi…”
Y chưa nói hết câu, đã chợt nghe tiểu Công chúa cất tiếng.
“Thần đến gặp Công chúa.” Triệu Nhứ Anh khẽ lắc đầu: “Là muốn thay nàng ấy gặp người lần cuối.”
Thương Nhung sững người.
“Lúc còn sống, nàng ấy có nói với Công chúa, nàng ấy xem thần là tri kỷ cả đời, là con giun trong bụng không?” Triệu Nhứ Anh vẫn dịu dàng nhìn vị Minh Nguyệt Công chúa này.
Thương Nhung gật đầu, ngón tay co chặt lại.
“Nàng ấy thường nói với thần, Công chúa là người không tự do nhất trong cung cấm, vậy làm sao người có thể dễ dàng quyết định sinh tử của nàng ấy được?”
Đôi mày mắt Triệu Nhứ Anh trở nên ưu sầu: “Dù sao sấm chớp mưa móc(*), cũng đều là ơn của vua cả.”
(*)Sấm chớp chỉ những cơn giận dữ, mưa móc chỉ ân huệ của nhà vua.
“Công chúa đã biết, thần và nàng ấy tâm ý tương thông, vậy lời thần nói hôm nay, xin người cứ xem như là lời nàng ấy nói.” Triệu Nhứ Anh vừa nói vừa đưa tay vuốt ve đầu ngựa, lại nói với nàng: “Nàng sẽ không trách người, thần cũng không trách người.”
“Còn về Tiết gia hiện giờ…”
Cuối cùng y vẫn để lộ đôi chút bi thương.
Trong lòng càng thêm xót xa, Triệu Nhứ Anh phát hiện vẻ mặt nàng có điều khác lạ, đoán được nàng hình như vẫn chưa biết, nên y cũng không tiếp lời nữa, chỉ cúi người hành lễ với nàng, sau đó leo lên ngựa, nói: “Thần đi rồi, cũng không biết khi nào mới quay về Ngọc Kinh, chỉ mong Công chúa bảo trọng.”
Tiếng vó ngựa vang lên, khói bụi mù mịt.
Thương Nhung như vừa tỉnh mộng, ngước mắt thấy Hạ Tinh Cẩm cưỡi ngựa đến, nàng bèn gấp gáp hỏi: “Tiết gia sao rồi?”
“Công chúa…”
Hạ Tinh Cẩm thấy vẻ mặt nàng như vậy, lại có chút do dự.
“Ngươi nói cho ta biết, Tiết gia sao rồi?”
Thương Nhung nhìn hắn ta chằm chằm.
Hạ Tinh Cẩm biết nếu hiện giờ còn không nói ra tin tức này, sau khi nàng về cung cũng sẽ biết, đành thả lỏng nói: “Trước đây trên quan đạo Nam Châu, ngoài quân phản loạn ám sát Thánh thượng, còn có một nhóm người khác định ám sát người, những người đó là thích khách giang hồ được Tiết Nùng Ngọc con trai Tiết Trọng mua chuộc, sau khi việc này được tra rõ, cách đây hơn một tháng Bệ hạ đã hạ lệnh, Tiết gia — chém đầu cả nhà.”
Chém đầu cả nhà.
Tai Thương Nhung ù ù, ngón tay nàng buông lỏng, con dao găm rơi xuống đất.
“Công chúa, cha ta đã ưng thuận chuyện hôn sự của ta và Tri Mẫn, hôm qua ông nhìn thấy lễ vật Triệu gia gửi tới mà mặt tối sầm lại, ta còn tưởng ông không hài lòng… Làm ta sợ chết được.”
“Công chúa, ước gì ta có thể đưa Nùng Ngọc vào cung, hắn nói chuyện rất khéo, lại rất biết kể chuyện cười, ta học mãi vẫn không giống được…”
“Công chúa đừng sợ, ta sẽ làm bạn của Công chúa suốt đời.”

Bình luận về bài viết này