Tên thái giám trẻ tuổi đội ánh nắng chói chang chạy lên từ dưới bậc thang dài, chỉnh trang lại bề ngoài một chút trước cửa điện Hàm Chương rồi bước vào, cung kính cúi người về phía vị Thiên tử đang ngồi tĩnh tọa sau bức màn the: “Bệ hạ, xe ngựa của Minh Nguyệt Công chúa đã tới Ngự phố, sắp vào cung rồi!”
Thuần Thánh Đế vẫn luôn chờ đợi tin tức từ sau khi tan triều, lúc này nghe được câu nói đó, một tia vui mừng hiện lên nơi đuôi mắt, ông lập tức mở mắt, được thái giám bên cạnh đỡ dậy, vén màn bước ra.
Mấy thái giám khác bưng y phục tiến lên định thay áo cho Hoàng Đế, lại bị ông giơ tay ngăn lại: “Bảo bọn họ, cho xe của Minh Nguyệt đến thẳng cửa Văn Định, nó đi đường xa mệt mỏi, chắc là đã mệt lắm…”
Nghĩ đến đây, Thuần Thánh Đế chống nạnh đi tới đi lui vài bước, rồi giơ tay chỉ về phía thái giám vừa đến báo tin: “Đức Bảo, cho người chuẩn bị kiệu ở cửa Văn Định, dùng Ngự liễn của Trẫm đi, nhanh lên!”
“Vâng!”
Đức Bảo đã lâu không thấy Hoàng Đế tươi tắn như lúc này, hắn ta cũng không khỏi nở nụ cười, xoay người đi sắp xếp người chuẩn bị Ngự liễn.
“Bệ hạ, giờ này nắng đang gắt, từ lúc Công chúa vào cửa Ngự phố đến cửa Văn Định còn phải mất một lúc nữa, hay là ngài đợi uống hai chén trà rồi hãy ra cửa Văn Định cũng không muộn mà.”
Đức Bảo thận trọng nói.
“Đại chân nhân đâu?” Thuần Thánh Đế lại hỏi.
“Đại chân nhân đang ở đài Trích Tinh, nô tài đã sai người đi mời, lát nữa người cũng sẽ đến cửa Văn Định.” Đức Bảo cúi đầu thành thật đáp.
“Bệ hạ, Hạ Chỉ huy sứ cầu kiến.”
Đúng lúc này, một thái giám cúi mình vào điện.
“Hạ khanh đến đúng lúc lắm, hắn đúng là có một đứa con trai tốt, mau, cho hắn vào!” Thuần Thánh Đế đã bỏ được hòn đá đè nặng trong lòng mấy tháng nay xuống, lúc này tinh thần đang rất sảng khoái.
Ánh mặt trời buổi trưa thiêu đốt cả Hoàng cung, tường đỏ ngói xanh ngâm mình trong một sắc vàng óng chói mắt, gần hai nghìn cấm quân hộ tống xe ngựa của Công chúa từ từ đi vào cổng cung.
Theo lễ chế, xe ngựa vào cung phải dừng lại ở cổng cung, nhưng vì có Thánh chỉ trước đó, nên xe ngựa vào cung rồi đi thẳng đến cửa Vĩnh Định.
Từ sau khi gặp Thế tử phủ Kính Dương Hầu Triệu Nhứ Anh ở ngoài thành, Thu Hoằng chỉ thấy mắt Công chúa đỏ hoe, nhưng không rơi nước mắt, thậm chí không nói một lời nào, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Ngay cả con dao găm rơi xuống đất cũng là Thu Hoằng nhặt lên đặt lại vào tay nàng.
Xe ngựa dừng lại ở cửa Vĩnh Định, Thương Nhung được Thu Hoằng đỡ xuống xe, trong phút chốc ánh vàng phủ kín tầm mắt, ngọn gió không mang đến một chút hơi mát nào thổi qua lọn tóc nhạt màu bên thái dương nàng, trong ánh sáng chói mắt như vậy, nàng chậm rãi ngước mắt lên, nhìn thấy đoàn người không xa kia.
Đế vương mặc long bào tươi sáng, đường hoa văn rồng thêu chỉ vàng lấp lánh.
Bên cạnh ông là Hồ Quý phi và mấy phi tần khác, cùng con cái của họ.
Lăng Sương đại chân nhân một thân đạo bào trắng như tuyết, phất trần trên tay khẽ bay theo gió, mấy đạo đồng cúi mình bên cạnh ông ấy.
Nhiều người như vậy, như một mảng bóng đen kín đặc.
Thương Nhung được Thu Hoằng đỡ lấy, tiến về phía trước từng bước một như con rối được giật dây, mảng bóng đen kín đặc kia càng lúc càng gần, từng ánh mắt nhìn về phía nàng đều khiến bước chân nàng nặng thêm.
Thu Hoằng phát hiện nàng đột ngột dừng bước, nàng ấy ngẩng đầu nhìn gương mặt tái nhợt của nàng, khẽ gọi: “Công chúa?”
Thương Nhung lại như không hề nghe thấy giọng nói của nàng ấy vậy, chậm rãi, quay người lại, nàng không màng ánh mặt trời chói mắt, nhìn qua cửa Vĩnh Định kia, ánh mắt dừng lại trên mái hiên ngói lưu ly cao vút.
Dưới ánh mặt trời chói chang, một con chim không biết tên sải cánh trên mái ngói lưu ly trong suốt, nó vỗ cánh từng nhịp, ngói lưu ly lóe lên, tiếp đó, con chim quay đầu lại, tường đỏ cao ngất, nhưng vẫn không ngăn được biển rộng trời cao của nó.
Đôi mi khẽ run, không hề có điềm báo trước, mí mắt Thương Nhung nặng nề sụp xuống, thân thể cũng theo đó ngả về phía sau.
“Minh Nguyệt!”
Thuần Thánh Đế thấy nàng đột nhiên ngã xuống, may mà nữ tỳ Thu Hoằng bên cạnh phản ứng cực nhanh, kịp thời đỡ được người, ông cũng không kịp nghĩ gì khác, lập tức bước xuống bậc thang, nhanh chóng tiến lại: “Nhanh lên! Truyền thái y!”
Hoàng hôn xuống, mặt trời lặn về phía Tây.
Thương Nhung tỉnh lại trong tiếng ồn ào, ngơ ngác nhìn chằm chằm bức điêu khắc gỗ Lạc Thần đồ trên xà nhà.
Nàng đã trở về cung Thuần Linh – nơi nàng từng sống mười bốn năm.
“Quý phi nương nương, Công chúa vẫn chưa tỉnh, người không thể vào…”
Cùng với giọng nói lo lắng của cung nữ, cánh cửa điện sơn đỏ được mở ra, ánh tà dương ào ạt tràn vào, trên cánh cửa chạm khắc hiện lên một bóng dáng búi tóc cài hoa, mảnh mai uyển chuyển.
Hồ Quý phi bước vào điện, đôi hoa tai hồng ngọc đeo trên vành tai lấp lánh ánh sáng, đôi mắt bà ta khẽ ngước lên, cung nữ đi theo lập tức tiến lên vén tấm rèm the.
Cung nữ của cung Thuần Linh lập tức chạy vào, nhưng lại bị người của Quý phi ngăn lại.
“Chẳng phải Minh Nguyệt Công chúa đã tỉnh rồi sao?” Hồ Quý phi vào nội điện, thấy Thương Nhung đang mở mắt nằm trên giường, bà ta khẽ nhếch môi son, thấy Thương Nhung không có phản ứng gì, đôi mày được tô vẽ tỉ mỉ của bà ta nhíu lại, dùng khăn tay khẽ lau mồ hôi trên cổ, liếc nhìn mấy cung nữ bên cạnh.
Mấy người kia hiểu ý, lập tức tiến lên dùng thủ đoạn cứng rắn nhất đỡ Thương Nhung ngồi dậy, rồi kìm chặt hai tay nàng.
“Quý phi nương nương! Người đang làm gì vậy!” Cung nữ Hạc Tử của cung Thuần Linh mơ hồ nhìn thấy động tĩnh bên trong qua tấm rèm the, muốn vào nhưng vẫn luôn bị ngăn cản.
“Minh Nguyệt Công chúa, người là thân thể trong sạch thánh khiết, thần thiếp sợ thời gian người ở bên ngoài đã nhiễm phải bụi bặm trần tục.” Hồ Quý phi nói qua loa với vị tiểu Công chúa đang không ngừng vùng vẫy như thú non trên giường, trong mắt bà ta mang ý cười. gọi một vị ma ma đến: “Vốn là có lòng tốt, xin Công chúa đừng phụ lòng.”
Đương kim Thánh thượng có bốn con trai và ba con gái, nói về sự sủng ái trong lòng Thánh thượng, không ai trong số những Hoàng tử Công chúa đó có thể sánh được với vị Minh Nguyệt Công chúa được đón từ Vinh Vương phủ vào cung này.
Ngay cả bà ta là Quý phi, cũng phải hành lễ với nàng.
“Công chúa yên tâm, nô tỳ chỉ kiểm tra thân thể của người thôi, rất nhanh sẽ xong ngay.” Vị ma ma lớn tuổi kia cười một tiếng, nếp nhăn trên mặt khẽ giật.
Nói xong, bà ta bèn vén tay áo tiến lên, sai người đi cởi y phục của Thương Nhung.
Thương Nhung sợ hãi muốn trốn nhưng không có chỗ để trốn, rất nhiều bàn tay túm lấy nàng, nhiều khuôn mặt xa lạ như vậy ở gần trong gang tấc, nụ cười của họ, lời dỗ dành nhẹ nhàng của họ đều khiến toàn thân nàng lạnh toát.
“Cút đi!”
Thương Nhung ra sức vùng vẫy, nước mắt nàng tràn trên vành mắt, như phát điên: “Các ngươi cút!”
“Công chúa đừng cựa quậy nữa.”
Ma ma kia thở dài, lại sai người đi giữ chặt mắt cá chân nàng.
“Quý phi nương nương! Người không thể nhục mạ Công chúa như vậy!” Hạc Tử rơi nước mắt, gào thét.
“Nhục mạ?”
Hồ Quý phi nghe vậy, cười nhẹ một tiếng: “Cung nữ cung Thuần Linh thật to gan, tát cho bản cung!”
“Vâng!”
Cung nữ đang giữ chặt Hạc Tử lập tức đáp lời, rồi tát mạnh Hạc Tử một cái.
Chuyện bên trong Hồ Quý phi cũng không muốn xem nữa, dù sao tiểu Công chúa cũng chẳng có bao nhiêu sức lực, bà ta định ra ngoài rèm uống trà chờ đợi, nào ngờ cung nữ bên cạnh vừa vén rèm, bà ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy một vạt áo xanh biếc lướt qua trước mặt, một cái tát nặng nề giáng vào mặt bà ta.
Lực đánh lớn như vậy, Hồ Quý phi gần như bị ù tai trong chốc lát, thậm chí bà ta còn loạng choạng lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống đất.
“Tiêu Thần Bích! Ngươi dám đánh ta?!”
Hồ Quý phi hất tay cung nữ đang đỡ mình, không thể tin nổi, tức giận nhìn người mới đến.
Phụ nhân kia có đôi mắt cực kỳ giống với Thương Nhung, nhưng lại lạnh lẽo vô cùng, như đầm nước tĩnh lặng giữa trời đông, một gương mặt tuyệt sắc, mà trong ánh mắt lại có một vẻ thanh cao lạnh lùng không dính bụi trần.
Bà ấy chỉ vừa giơ tay, nữ tỳ phía sau đã tiến lên khống chế toàn bộ những người Hồ Quý phi mang đến trong nội điện.
“Ta đánh ngươi thì sao?”
Bà ấy khinh thường nhìn vị Quý phi đang nằm dưới đất với mái tóc xộc xệch, rồi ngồi xuống, một tay nắm lấy cằm bà ta, ngắm nghía nửa bên mặt đỏ sưng của bà ta.
“Vinh Vương phi ngươi to gan! Dám đánh Quý phi!”
Cung nữ của Hồ Quý phi bị ngăn không thể tới gần Quý phi, lại thấy bà ấy có hành động như vậy, lập tức hét lên.
“Tiêu Thần Bích ngươi…”
Hồ Quý phi còn chưa nói dứt lời, không ngờ bà ấy đã đột nhiên buông tay ra, ngay sau đó lại tát thêm một cái vào má bên kia của Hồ Quý phi.
Hồ Quý phi đau đớn, kinh hãi kêu lên một tiếng.
Vinh Vương phi được Phong Lan bên cạnh đỡ đứng dậy, ra hiệu cho mấy nữ tỳ thả các cung nữ của Quý phi ra.
“Bản cung sẽ đến điện Hàm Chương gặp Bệ hạ! Ngươi đúng là một phụ nhân điên! Dám vô lễ như vậy trong cung!” Hồ Quý phi được các cung nữ của mình đỡ dậy, nghiến răng nghiến lợi.
“Ta vô lễ trong cung đâu phải mới chỉ một hai lần.” Vinh Vương phi bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, liếc nhìn bà ta đầy khinh miệt: “Chẳng phải vì thế mà ngươi mới đến bắt nạt con gái ta sao?”
“Làm đi.”
Vinh Vương phi nhẹ nhàng hất cằm: “Mời Quý phi nương nương cút khỏi cung Thuần Linh.”
Hồ Quý phi tức giận nhìn chằm chằm nữ tử tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng trông vẫn như ba mươi, trên mặt không một nếp nhăn, vẫn mãi kiêu sa rực rỡ như thế.
Ngọn lửa ghen tị trong lòng bùng cháy dữ dội, nhưng lúc này, bà ta chỉ có thể nuốt trọn nỗi nhục này vào trong, gọi cung nữ, giận dữ bỏ đi.
“Đi rồi sao?”
Phong Lan liếc nhìn cửa điện.
“Vết sưng đỏ trên mặt rõ ràng như vậy, đúng là thời điểm tốt để bà ta đi cáo trạng.”
Vinh Vương phi không buồn nhìn qua, đợi mấy người vừa kiềm chế Thương Nhung cẩn thận bước ra khỏi nội điện, bà ấy mới khẽ nhướn mắt: “Đứng lại.”
“Vinh Vương phi… nô tỳ, nô tỳ chỉ là tuân theo mệnh lệnh của Quý phi…”
Ma ma lập tức dẫn mọi người quỳ xuống, toàn thân run lên cầm cập.
“Nhưng ta vẫn chưa hả giận.”
Vinh Vương phi cười lạnh, gọi người đến, nói: “Trói bọn họ lại, nhân lúc Quý phi đi cáo trạng, cũng đưa bọn họ đến trước mặt Bệ hạ cho ta.”
Mấy người khóc lóc kêu gào không chịu đi, nhưng vẫn bị trói lại đưa ra khỏi điện.
Nội điện thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, lúc này Vinh Vương phi mới ngước mắt lên nhìn con gái trên giường, nàng gần như đang ngây người ngồi đó, ôm lấy đầu gối, toàn thân vẫn còn hơi run rẩy.
“Tất cả lui ra.”
Vinh Vương phi nói với những người bên cạnh.
Phong Lan khẽ dạ một tiếng, rồi dẫn tất cả cung nữ và nữ tỳ của Vương phủ ra ngoài.
Vinh Vương phi lặng lẽ bước đến bên giường, đây là lần đầu tiên bà ấy được gặp con gái trong năm nay, mới phát hiện nàng đã gầy hơn trước rất nhiều, một cô bé nhỏ nhắn như vậy, co ro trên giường, không nói một lời.
Vinh Vương phi đưa tay, định chạm vào mái tóc đen của nàng, không ngờ lại bị nàng tránh đi.
Tay bà ấy đông cứng giữa không trung, một lúc sau, bà ấy nghe thấy giọng nói khàn đặc của con gái trên giường: “Mẹ.”
Vinh Vương phi khẽ ừ một tiếng.
“Con có thể về nhà không?”
Nàng không ngẩng đầu lên, giọng rất nhẹ.
Vinh Vương phi nhìn nàng chăm chú một lúc, mới nói: “Minh Nguyệt, con ở đây đã mười bốn năm, Hoàng bá phụ của con đối xử với con rất tốt, chẳng lẽ nơi này vẫn chưa được coi là nhà của con sao?”
“Ông ấy tốt sao?”
Cuối cùng Thương Nhung cũng ngước mắt lên: “Nếu không có sự ngầm cho phép của ông ấy, làm sao Hồ Quý phi vào được cung Thuần Linh?”
Vinh Vương phi im lặng.
Lời bên gối của Hồ Quý phi có tác dụng, dù Thuần Thánh Đế có yêu thương Minh Nguyệt đến đâu, ông vẫn để ý đến việc danh tiết Minh Nguyệt có bị tổn hại trong khi lưu lạc bên ngoài không.
“Mười bốn năm, con giống như không có phụ vương vậy, con thậm chí còn không nhớ nổi dung mạo của ông ấy.” Thương Nhung nắm chặt vạt áo: “Tại sao lần này, vẫn chỉ có mẹ đến thăm con?”
“Minh Nguyệt…” Vinh Vương phi khẽ cau mày.
“Con…”
Đôi mắt Thương Nhung sưng đỏ không buồn cũng chẳng vui: “Rốt cuộc là con gái của ai? Là của phụ vương? Hay là của Hoàng bá phụ?”
“Không được nói linh tinh.”
Đôi mắt Vinh Vương phi hiện thêm vài phần nghiêm nghị: “Minh Nguyệt, con vẫn luôn là con gái của phụ vương con, người khác có thể tin những lời đồn đại kia, nhưng con thì không được.”
“Ta là mẹ của con.” Giọng bà ấy bình ổn nhưng lại thiếu đi vài phần dịu dàng: “Chẳng lẽ trong lòng con, ta là kẻ không đoái hoài đến luân thường đạo lý sao?”
Nội điện đột nhiên yên tĩnh hẳn.
Thương Nhung nhìn gương mặt mẹ mình, người không hề dịu dàng, cũng chưa từng ôm nàng vào lòng an ủi, người sẽ mãi mãi lạnh lùng cô độc như vậy.
“Mẹ à, người còn nhớ tên con không?”
Nàng đột nhiên hỏi.
“Con…” Vinh Vương phi giật mình, không hiểu sao nàng lại đột nhiên hỏi vậy, chỉ là bà ấy vừa định mở miệng, lại bị ngắt lời.
“Khi con sáu tuổi, ông ấy từng kẹp một tờ giấy trong thanh từ, ông ấy viết trong thư nói với con, tên của con là do ông ấy đặt, gọi là Thương Nhung.”
“Ông ấy hứa sẽ viết thêm thư cho con, nhưng bao nhiêu năm nay, ngoài bức thư đó, ông ấy không viết thêm bức nào nữa.”
“Minh Nguyệt.”
Lưng Vinh Vương phi thẳng tắp, dường như phong thái vẫn luôn luôn ưu nhã như vậy, chưa từng mất đi nửa phần thể diện: “Phụ vương con cũng có nỗi khổ của phụ vương con, con đừng trách ông ấy, cũng đừng trách ta, chúng ta đưa con vào cung, là để con được sống, sống một cách tôn quý.”
Bà ấy vẫn gọi nàng là “Minh Nguyệt”, nhưng không biết rằng, cũng vì một tiếng gọi này mà tia sáng cuối cùng trong mắt nàng đã lặng lẽ tắt ngấm.
“Chứ không phải yếu đuối dễ bắt nạt như bây giờ, phẩm giá, vinh dự của con đều phải do con tự bảo vệ, ta chỉ mong con trưởng thành thêm chút nữa, đừng yếu đuối như vậy nữa.”
Có lẽ là nhớ đến chuyện gì đó, bà ấy lại nói: “Ban đầu ta xin chỉ cho Tiết Đạm Sương vào cung làm bạn với con, xem ra cũng là một sai lầm, cái chết của nàng ta, cũng là vì nàng ta không biết giữ mồm giữ miệng, không liên quan gì đến con, ta không muốn thấy con vì nàng ta mà ngã gục không dậy nổi.”
“Tại sao người cũng nói như vậy?”
Khóe mắt Thương Nhung đỏ bừng: “Là Hoàng bá phụ, là ông ấy ăn đan dược đến phát điên!”
“Con tận mắt thấy! Đó là mạng người đấy! Tỷ ấy biến từ người sống thành xác chết ngay trước mắt con! Tại sao các người cứ nói với con rằng chuyện đó không có gì…”
Nỗi lòng đã bị đè nén không biết bao nhiêu năm, cuối cùng cũng vỡ òa trong giây phút này: “Ông ta đã giết tỷ ấy! Để chứng minh ông ta là Đế vương chưa từng sai, nên Đạm Sương tỷ tỷ mới phải gánh tội mưu hại con!”
“Minh Nguyệt, ăn nói cẩn thận.”
Vinh Vương phi bình tĩnh nói.
“Tỷ ấy chết vì con, thân nhân ruột thịt của tỷ ấy cũng chết vì con…” Trên mặt Thương Nhung thấm đầy nước mắt, khẽ lắc đầu: “Nhưng người lại nói với con, không liên quan gì đến con.”
“Tiết Nùng Ngọc mưu tính ám sát con là sự thật, Tiết gia vì thế mà bị tội cũng là đúng.” Vinh Vương phi thở dài nói: “Nếu con cứ chìm đắm trong những nỗi ân hận vô dụng đó, mới là ngu ngốc.”
Bầu trời bên ngoài điện dần tối, Vinh Vương phi nhìn thấy gương mặt xanh xao gầy gò của nàng, giọng điệu dịu đi vài phần: “Minh Nguyệt, đã đến giờ rời cung rồi, con nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta sẽ đến thăm con.”
Thương Nhung như không nghe thấy, cũng không nói gì.
Tấm rèm the nhẹ nhàng buông xuống, Vinh Vương phi được Phong Lan đỡ vừa định bước ra khỏi cửa điện, chợt nghe thấy giọng khàn đặc, khô khốc của cô gái từ sau rèm:
“Xin người thay con… hỏi thăm phụ vương.”
Trong điện không còn một tiếng động nào nữa, cung nữ Hạc Tử vào điện, thấy Công chúa ngồi trên giường không nhúc nhích, nàng ấy thận trọng gọi khẽ, nhưng lại nghe Công chúa bảo nàng ấy ra ngoài.
Hạc Tử đành phải dẫn các cung nữ khác ra ngoài.
Không biết đã qua bao lâu, màn đêm phủ xuống, đèn bên ngoài điện như sao trời, chiếu rọi trên cửa sổ giấy, gió đêm hè cũng lặng lẽ len lỏi vào, lay động tấm rèm the.
Thương Nhung nhìn chằm chằm con dao găm trong tay thật lâu.
Đột nhiên.
Tiếng lưỡi dao cọ vào vỏ dao vang lên rõ ràng.
***
Xe của Vinh Vương phi dừng lại trước cổng Vinh Vương phủ, Phong Lan cung kính đỡ bà ấy xuống xe, vừa đi vào phủ vừa nói với bà ấy: “Nô tỳ thấy, lần này chắc chắn Công chúa là bị người ngoài dạy…”
Nào ngờ Vinh Vương phi đột nhiên giơ tay tát bà ta một cái, ngắt lời bà ta.
“Vương phi…”
Phong Lan ôm mặt, vô cùng sợ hãi.
“Ta còn chưa có thời gian xử lý ngươi, ngươi đã dám giành công.” Ánh mắt lạnh lùng của Vinh Vương phi không mang chút cảm xúc nào: “Sở dĩ ta để ngươi đi theo Lăng Tiêu Vệ tìm Minh Nguyệt, là vì ngươi tinh mắt tỉ mỉ, không giấu giếm, Lăng Tiêu Vệ có thật lòng tìm người hay không, ngươi nhất định sẽ báo cho ta biết từng chi tiết, lần này ngươi tình cờ gặp được, lại còn dám đến trước mặt ta đòi thưởng?”
Vinh Vương phi liếc nhìn bà ta: “Sao? Thật sự tưởng ta không biết ngươi đến Thục Thanh, là để gặp đệ đệ ruột của ngươi sao?”
“Xin Vương phi tha tội! Nô tỳ biết sai rồi!”
Phong Lan toát mồ hôi lạnh, lập tức quỳ xuống.
Vinh Vương phi chẳng buồn nhìn bà ta, tự đi vào viện chính.
Trong thư phòng vẫn còn sáng đèn, thị vệ ở cửa vừa thấy Vinh Vương phi bèn cúi đầu hành lễ, bà ấy bước vào cửa, liếc một cái đã nhìn thấy nam nhân trung niên mặc đạo bào màu xám xanh trước cửa sổ tròn.
Trong tay ông ấy cầm một cuốn sách, nghe thấy động tĩnh cũng không ngước mắt lên.
“Hôm nay đến đây làm gì?”
Ông ấy hỏi.
“Sao? Ngài hoàn toàn không quan tâm đến con gái của mình à?” Vinh Vương phi nói một cách nhạt nhẽo: “Hôm nay khi ta về, nó nhờ ta thay nó hỏi thăm ngài, đây là lần đầu tiên trong mười bốn năm qua, ngài nói xem, có kỳ lạ không?”
Vinh Vương ngừng lật sách.
Nhưng Vinh Vương phi lại không có tâm trạng ở lại thêm, nói xong những lời này, bà ấy lại bảo nữ tỳ đỡ quay người rời đi.
Đêm khuya tĩnh mịch.
Từ khi Vinh Vương phi rời đi, Vinh Vương không lật thêm một trang sách nào nữa.
“Nó nhờ ta hỏi thăm ngài.”
Bên tai ông ấy không ngừng vang vọng câu nói này, nỗi hoang mang trong lòng như nước trà sôi dần lên, dường như trong giây phút này đã nhận ra điều gì đó, vẻ mặt ông ấy thay đổi dữ dội: “Nhung Nhung…”
Ông ấy cố gắng chống chọi với cơn chóng mặt đột ngột ập đến, lập tức gọi một cận vệ đến:
“Nhanh! Mau đi tìm Thu Hoằng, bảo nàng ta cầm lệnh bài của Vương phi vào cung!”
“Bảo nàng ta mau đến cung Thuần Linh!”

Bình luận về bài viết này