Màn đêm đen kịt, cung nữ cung Thuần Linh không dám vào nội điện thắp đèn, Hạc Tử biết hôm nay Công chúa đã phải chịu nhục nhã, ắt hẳn lúc này trong lòng đang khó chịu. Bữa tối chưa đến, nàng ấy tạm thời không dám vào điện quấy rầy, chỉ đành sai các cung nữ khác thắp sáng hết các cột đèn lồng hạc đá bên ngoài, như vậy ánh nến chiếu qua cửa sổ, nội điện cũng không đến nỗi quá tối đen.
Bóng người lay động và tiếng cung nữ thì thầm bên ngoài loáng thoáng truyền vào trong điện, nhưng Thương Nhung trên giường như không nghe không nhìn thấy, trong tay nàng cầm một lưỡi dao lấp lánh sắc bén, nhẹ nhàng kề lên cổ tay mình.
Cảm giác lạnh lẽo khẽ khàng cọ xát làn da mỏng manh yếu ớt, bàn tay nắm chuôi dao không kiểm soát được run rẩy, trong cơn hoảng hốt, nàng nhớ đến vết sẹo năm xưa trên cổ tay Chiết Trúc.
Nước mắt rơi xuống lưỡi dao, âm thanh nhỏ bé khuấy động dây thần kinh mỏng manh nhạy cảm của nàng.
Nàng đã từng thấy ánh bình minh bên ngoài, sắc hoàng hôn, tuyết mùa đông, mưa đêm xuân, núi non trùng điệp hùng vĩ, sông ngòi uốn lượn chảy xiết.
Nàng đã từng có những thời khắc đẹp nhất, tốt nhất trong đời, giờ lại quay về trong bốn bức tường đỏ này, dường như mỗi khoảnh khắc ở đây, đều là sự giày vò hành hạ dữ dội hơn cả trước kia.
“Công chúa, người nên dùng bữa tối rồi.”
Hạc Tử đẩy cửa vào, nhưng không dám vào nội điện, chỉ đứng ngoài bức rèm, thận trọng nhắc nhở.
Bàn tay Thương Nhung nắm chuôi dao đầy mồ hôi, nàng như mất hồn, hồi lâu không nói gì.
Người đã từng ăn thịt, làm sao có thể cam tâm tình nguyện ăn chay?
“Hạc Tử.”
Cuối cùng Hạc Tử cũng nghe thấy tiếng gọi khẽ của Công chúa sau bức rèm.
“Ta muốn tắm.”
Nàng ấy nghe Công chúa nói: “Đến điện Lan Trì tắm.”
Hạc Tử ngạc nhiên trong lòng, rõ ràng Công chúa đã lâu không chịu đến điện Lan Trì, sao hôm nay…
Nhưng nàng ấy cũng không dám hỏi nhiều, chỉ dạ một tiếng, vội vàng gọi người chuẩn bị đầy đủ đồ dùng tắm rửa, rồi vào nội điện đỡ Công chúa dậy, cả đoàn người đến hậu điện.
Suối nước nóng chảy vào bể, cả phòng mờ ảo.
Hạc Tử vừa định rải cánh hoa vào bể, chợt ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt đen láy trống rỗng của Công chúa, nàng ấy mới giật mình nhận ra những cánh hoa đầy trong tay mình, vốn là cơn ác mộng giam cầm Công chúa suốt mấy tháng qua.
Nàng ấy lập tức ra lệnh dọn hết cánh hoa đi, vừa định hầu hạ Công chúa cởi y phục xuống bể tắm, lại thấy Công chúa lắc đầu.
Hạc Tử đành thi lễ, rồi dẫn đám cung nữ lui ra ngoài điện.
Trong điện tiếng nước chảy, từng lớp màn the khẽ lay động trong làn hơi nóng, Thương Nhung nhìn bể tắm vuông vức, tiến lại gần từng bước một.
Con dao găm giấu trong tay áo giờ được nàng nắm chặt trong tay, đó là thứ duy nhất nàng nắm được, thuộc về trời cao biển rộng, thuộc về hắn.
Lưỡi dao mỏng cắt đứt cổ tay, máu tươi đỏ thẫm chảy thấm ướt tay áo trắng như tuyết của nàng, nhỏ giọt xuống nền gạch sáng bóng như gương, nàng chân trần bước xuống nước, máu đỏ thẫm cũng theo đó loang ra trong sóng nước.
Nàng dựa vào một góc bể tắm, đuôi tóc đen nhánh ngâm trong nước, trong đầu nàng lại là tiếng khóc than của chủ nhân giọng nói kia trong bể này, những bàn tay đè lên thân thể và đầu người nữ tử đó, dường như trong khoảnh khắc này cũng vô hình đè nặng lên nàng.
Thân thể nàng trượt xuống, chậm rãi, cả người chìm vào trong nước, nước ấm không ngừng tràn vào mũi miệng, đè ép tim phổi nàng.
Nàng không vùng vẫy, chỉ nhắm mắt lại.
***
Giáng Vân Châu – Trất Phong Lâu.
“Thập Thất, đệ ra ngoài bằng cách nào?”
Thập Ngũ cùng mấy vị Hộ Pháp khác đang bàn việc trong sảnh, chợt thấy thiếu niên áo đen đi vào từ ngoài cửa, thì có chút ngạc nhiên.
Cũng không biết ai đã thả tin Tạo Tương Đường Thục Thanh cất giấu một lô tiền tài châu báu, khi ba người bọn họ dẫn Thập Thất quay về Trất Phong Lâu, giang hồ bèn truyền tin tiền bạc của Tạo Tương Đường đã rơi vào tay Trất Phong Lâu.
Một tháng qua, không biết bao nhiêu người giang hồ lẫn lộn đã tụ tập vây đánh Trất Phong Lâu, mà Đệ Nhị và Đệ Tứ, Đệ Ngũ ở xa tận Ngọc Kinh, Đệ Thất với Đệ Bát cũng còn ở ngoài, trong lầu chỉ còn lại chín vị Hộ Pháp bọn họ. Dù Trất Phong Lâu đã có tiếng xấu trong giang hồ khiến người ta khiếp sợ, nhưng vẫn không thiếu kẻ vì tiền tài mà cam tâm liều lĩnh thay phiên nhau lên đường quấy nhiễu.
Chính Thập Thất đã lẻn vào trong khiến các thế lực nghi kỵ lẫn nhau, lại lấy mấy rương vàng bạc châu báu làm mồi, đổ tội vụ diệt môn Tạo Tương Đường Thục Thanh cho một môn phái đã mắc câu, nhờ vậy, Trất Phong Lâu mới tạm yên sóng gió.
Nhưng việc này hôm qua mới vừa ổn thỏa, Lâu chủ đã sai người giam Thập Thất vào Lan Sinh các.
“Xin Lâu chủ tha tội!”
Mấy người trong lầu được lệnh canh giữ Thập Thất mặt mũi sưng húp, lảo đảo bước vào cửa rồi quỳ rạp trên mặt đất.
Nữ tử trên ghế ngọc mặc áo gấm trắng, nhìn khoảng chừng bốn mươi tuổi, búi tóc đen bóng, nhưng dưới trâm cài ngọc vẫn ẩn hiện vài sợi tóc bạc.
Bà ta chính là chủ nhân nơi này — Miêu Thanh Dung.
Nhưng so với Lâu chủ của lầu sát thủ số một thiên hạ, bà ta càng giống một vị phu nhân quý phái dịu dàng xinh đẹp hơn.
“Lui xuống cả đi.”
Bà ta mở miệng.
Mọi người trong sảnh vội cúi đầu vâng dạ, nhanh chóng lui ra ngoài cửa.
Cánh cửa nặng nề đóng lại, trong sảnh rộng lớn thoáng chốc chỉ còn lại thiếu niên áo đen và nữ nhân trên ghế ngọc.
“Thập Thất, ngươi không nên ra ngoài.”
Miêu Thanh Dung nhìn chằm chằm vào hắn.
“Gần đây việc vụn vặt rối rắm trì hoãn quá nhiều, ta còn một việc, vẫn chưa hỏi Lâu chủ.”
Chiết Trúc nhìn thẳng vào bà ta.
“Việc gì?”
Miêu Thanh Dung sinh ra đã có khuôn mặt dịu dàng đa tình, lúc này cũng không thấy được vẻ vui giận.
“Trước khi Lưu Huyền Ý chết, từng hỏi ta một câu.” Khi không cười, ngay cả nốt ruồi nơi đuôi mắt Chiết Trúc cũng toát lên vẻ lạnh nhạt: “Gã hỏi ta, ta có phải là đứa con hoang của bà với đạo sĩ Diệu Thiện không.”
Nhắc đến cái tên Lưu Huyền Ý, trong đáy mắt Miêu Thanh Dung hiện lên thêm mấy phần chán ghét, nhưng khi bà ta lại nhìn kỹ khuôn mặt thiếu niên, không khỏi cười khẽ: “Sao thế? Không lẽ ngươi thật sự tin hắn à?”
“Nếu ta tin gã, hôm nay đã không hỏi bà.”
Chiết Trúc cười nhạt: “Nếu ta thật sự là con của bà, ta sẽ rất tiếc nuối.”
Nụ cười bên môi Miêu Thanh Dung thu lại, một lát sau, bà ta cười lạnh: “Đương nhiên ta không thể sinh ra được cái thứ xấu xa bẩm sinh như ngươi.”
“Đạo sĩ Diệu Thiện mất tích trên giang hồ mười sáu năm trước, nơi cuối cùng xuất hiện là ở núi Thần Khê thuộc Nghiệp Châu, mà ta với sư phụ Trương Nguyên Tế đã ở núi Thần Khê mười năm, Lâu chủ nói xem, sư phụ của ta có phải là Diệu Thiện mà Lưu Huyền Ý nhắc đến không?”
Trong căn phòng trống trải, ánh đèn nhạt nhòa, nửa khuôn mặt thiếu niên khuất trong bóng tối mờ ảo.
“Ngươi đã đoán được đáp án này, lại còn hỏi ta làm gì?”
Miêu Thanh Dung chống khuỷu tay vào tay vịn, bà ta nghiêng người dựa vào gối mềm: “Thập Thất, ngươi đã mười sáu tuổi rồi, ta cũng không cần giấu ngươi điều gì, ta biết ông ấy lúc ông ấy còn là Diệu Thiện của núi Thiên Cơ, chưa đứt cánh tay, cũng chưa nhặt được cái thứ không ai cần là ngươi về nuôi.”
“Bà không biết vì sao ông ấy đứt cánh tay, cũng không biết vì sao ông ấy muốn ẩn cư ở núi Thần Khê sao?” Chiết Trúc thản nhiên không biến sắc quan sát Miêu Thanh Dung.
“Chuyện của ông ấy, làm sao có thể nói cho ta biết hết?” Miêu Thanh Dung như thể bị kim châm, bà ta ngồi thẳng người lên, đôi mày liễu cau lại: “Ta là cái gì của ông ấy chứ?”
Diệu Thiện, từng là Diệu Thiện nghĩa hiệp thiên hạ, lúc đó Miêu Thanh Dung vẫn chưa phải là Lâu chủ Trất Phong Lâu quả quyết sát phạt trong gió tanh mưa máu, bà ta vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ mười mấy tuổi dưới sự che chở của cha.
Trất Phong Lâu chuốc quá nhiều thù địch, nhưng lúc đó vì cha luôn giam bà ta trong lầu không cho bà ta ra ngoài, nên bà ta đã giận dỗi cha, không chịu siêng năng luyện võ công.
Bà ta chưa từng thấy nhiều chuyện thế sự, vừa trốn ra được khỏi lầu, đã nhanh chóng bị người ta bắt, may mà được một đạo sĩ trẻ tuổi cứu.
Sau đó gặp lại, bà ta lại bị người ta lừa hết tiền bạc, chịu đói chịu rét trong căn miếu nhỏ đổ nát.
Đạo sĩ trẻ tuổi đó cho bà ta một cái bánh bao, lại mời bà ta ăn một bát mì dương xuân, bà ta còn trẻ mới chớm biết yêu, cứ thế một lòng một dạ đi theo bên cạnh ông ấy ba năm.
Nhưng từ đầu đến cuối, ông ấy vẫn không nhìn thấy tâm ý của bà ta.
Về sau Trất Phong Lâu phát sinh biến cố, bà ta không còn là chính mình ngày xưa, ông ấy cũng không phải Diệu Thiện năm đó.
“Lâu chủ đã không biết gì hết, vậy ta đành phải tự mình đi tìm cho ra lẽ thôi.”
Giọng nói lạnh lẽo như suối của Chiết Trúc, cắt đứt dòng hồi tưởng mơ hồ của bà ta.
“Thập Thất.”
Miêu Thanh Dung nhạy bén nhận ra ý tứ sâu xa trong lời nói của hắn: “Chẳng lẽ ngươi đã quên lời trăn trối của sư phụ ngươi sao? Ngươi, dù thế nào cũng không được đến Ngọc Kinh.”
“Lâu chủ nên biết, nếu không phải vì báo thù cho ông ấy, ta sẽ không thể sống đến ngày hôm nay.”
Giọng thiếu niên lạnh lùng.
Sáu năm trước Diệu Thiện trở về từ Ngọc Kinh với vết thương nặng, không thể cứu chữa, nhưng vẫn không chịu tiết lộ ai đã gây thương tích cho ông ấy, và nguyên nhân là vì chuyện gì.
Làm sao Miêu Thanh Dung không biết, nếu không phải bà ta kiên quyết cứu, vết thương mà thiếu niên này đã cắt sâu vào cổ tay ba năm trước, có thể đã khiến máu hắn chảy sạch.
Chính bà ta đã nói với hắn, hắn vẫn còn chưa báo được mối thù của sư phụ.
Lúc đó tuy thiếu niên đã có nội lực xuất chúng, nhưng lại mắc chứng bệnh kỳ lạ không thể cảm nhận được đau đớn. Lý do hắn đồng ý vào Trất Phong Lâu của bà ta, chính là để chìm trong bể máu trong lầu của bà ta, hết lần này đến lần khác đếm xem trên người mình có bao nhiêu khúc xương, rồi có bao nhiêu mạch máu.
“Quan phủ muốn mượn Trất Phong Lâu của ta để điều tra ngươi, tên Tân Chương không biết từ đâu chui ra cũng muốn dùng Trất Phong Lâu để tìm kiếm ngươi và vật trên người ngươi. Ta nhốt ngươi trong Lan Sinh các chính là vì không muốn nghe ngươi nói những lời như vậy, nhưng ngươi, lại quá cứng đầu.”
Miêu Thanh Dung chống tay vào góc án đứng dậy.
“Lâu chủ làm vậy là sao?”
Chiết Trúc khẽ cười: “Bà vốn không có lòng tốt, lúc đầu cứu ta, chẳng phải là vì ngày hôm nay sao?”
Miêu Thanh Dung chăm chú nhìn vào mặt thiếu niên, đúng như hắn nói, bà ta cứu hắn, vốn là vì bà ta ở trong giang hồ, và cái chết của Diệu Thiện không đơn giản, nếu bà ta dễ dàng can thiệp, một khi liên lụy đến chuyện Hoàng gia sẽ mang họa đến cho Trất Phong Lâu.
Nhưng bà ta tuyệt đối không cam tâm để Diệu Thiện cứ chết không rõ ràng như thế.
Chắc hẳn ông ấy đã phát hiện ra điều gì đó, có lẽ manh mối đó đang ở Ngọc Kinh.
“Ngươi có biết muốn hoàn toàn thoát khỏi Trất Phong Lâu, phải chịu hình phạt một trăm roi không?” Miêu Thanh Dung nói.
“Ta muốn mang người của ta đi.”
Thiếu niên có vẻ chẳng hề bận tâm, nói xong bỗng như nhớ ra điều gì đó, hắn “À“ một tiếng, lại nói: “Còn có Thập Ngũ ca, ta cũng muốn mang đi luôn.”
Trất Phong Lâu vốn có quy tắc như vậy, nếu Hộ Pháp trong lầu có thể chịu đựng hình phạt một trăm roi, sẽ được tự do trở lại, thậm chí có thể mang những người theo mình đi.
Nhưng số người chỉ có thể giới hạn trong khoảng mười người.
Mà Thập Thất muốn mang hơn trăm người và một Hộ Pháp đi, đây là điều chưa từng có trong lầu.
Huống chi, roi phạt trong Trất Phong Lâu vô cùng tàn khốc, từ trước đến nay cũng chưa có ai có thể sống sót rời đi sau một trăm roi đó.
Nhưng làm sao Miêu Thanh Dung có thể để hắn chết được? Nếu hắn chết, sẽ không còn ai có thể báo thù của Diệu Thiện nữa.
“Được.”
Bà ta không đổi sắc mặt đáp lời hắn: “Những ngày qua ngươi cũng đã giải nguy cho lầu của ta, một trăm roi đổi thành năm mươi, người ngươi muốn mang đi ngươi có thể mang đi, ngoài ra, đống tiền vàng ở Tạo Tương Đường cũng sẽ thuộc về ngươi.”
Tiền bạc châu báu ở Tạo Tương Đường hiện giờ đã trở thành một củ khoai nóng, Miêu Thanh Dung bà ta nào có rộng lượng gì, rõ ràng là muốn ném hết tai họa này cho hắn.
Nhưng Chiết Trúc chỉ cong khóe mắt: “Được thôi.”
Roi phạt của Trất Phong Lâu là loại roi có gắn gai sắt, mỗi roi đánh xuống người nhất định là da tróc thịt bong, máu chảy ròng ròng.
Trong phòng, mấy người Khương Anh cầm roi trong tay nhưng mãi vẫn không dám động đậy.
“Thập Thất Hộ Pháp…”
Khương Anh đầy lo lắng nhìn thiếu niên.
“Kẻ nào không dùng roi, hoặc là nhẹ tay, đừng nói là theo Thập Thất Hộ Pháp của các ngươi rời khỏi Trất Phong Lâu.” Miêu Thanh Dung ngồi trên ghế ngọc cười lạnh: “Ngay cả việc ở lại trong lầu cũng không được, nơi các ngươi đến, chỉ có thể là bể máu.”
Năm mươi người được gọi đến thi hành roi hình không ai khác đều là sát thủ đã theo bên cạnh Thập Thất ba năm, lúc này nghe lời Lâu chủ, họ nhìn nhau, nhưng vẫn không thể động tay.
Thập Ngũ không chịu nổi điệu bộ dùng dằng của họ, có lẽ là vì thiếu niên này thực sự giữ lời hứa sẽ giúp y thoát khỏi Trất Phong Lâu, lúc này y mỉm cười, cầm roi bước lên phía trước: “Chỉ là năm mươi roi, nếu các ngươi có đánh, đệ ấy cũng không chết, nhưng nếu các ngươi không đánh, các ngươi sẽ chết trong bể máu đấy.”
Y vừa dứt lời, roi đã vung lên đánh mạnh vào lưng thiếu niên, chỉ một roi như vậy, những gai sắt trên thân roi nặng nề lập tức dính đầy máu tươi.
“Khương Anh.”
Thiếu niên không hề nhíu mày, nhẹ giọng gọi thanh niên đứng bên cạnh.
Khương Anh mới nhận ra hắn không cảm thấy đau, lúc này lại nghe thiếu niên gọi mình, hắn ta nhắm mắt lại, quyết tâm, vung roi lên.
Roi này nối roi kia liên tục rơi xuống, áo của thiếu niên bị gai sắt móc rách, trên người vết roi chồng vết roi máu thịt be bét, máu tươi đỏ thẫm thấm ướt vạt áo, lặng lẽ nhỏ xuống mặt đất.
Lúc đầu Thập Ngũ còn cười, nhưng thấy sắc mặt thiếu niên càng lúc càng tái nhợt, trán đã có mồ hôi lấm tấm, dần dần, khóe môi Thập Ngũ cụp xuống, không còn cười được nữa.
Người không thể cảm nhận được đau đớn, khi bị thương cũng sẽ đau khổ.
Thập Ngũ chưa từng nếm mùi roi phạt trong lầu, y không biết những gai sắt đó sắc bén đến mức nào, đáng sợ đến mức nào, lúc này y lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào roi trong tay mình đã dính máu của Thập Thất.
Y đưa ngón tay khẽ chạm vào gai sắt trên đó, giọt máu đỏ tươi lập tức túa ra từ đầu ngón tay.
Tiếng roi bên tai không biết vì sao lại khiến lòng y bắt đầu day dứt, y thấy toàn thân thiếu niên đã đẫm máu, nhưng y cũng chỉ có thể đứng đây, lặng lẽ nhìn.
Đôi mắt Khương Anh ngấn nước, thấy lại một roi nặng nề nữa rơi xuống, thân hình gầy gò mà thẳng tắp của thiếu niên ngã gục, đổ rầm xuống mặt đất.
“Thập Thất Hộ Pháp!”
Hắn ta kêu lên một tiếng, định đỡ người dậy, lại nghe thấy giọng yếu ớt của thiếu niên: “Còn nữa không?”
Chiết Trúc choáng váng, quên mất số.
Mấy sát thủ còn lại hầu như mũi đều đã cay, mỗi bước chân tiến lên như nặng ngàn cân, lại ba roi nữa rơi xuống, thiếu niên nằm trên đất ho ra máu.
Người cuối cùng mãi không thể nâng roi lên, tay hắn ta run rẩy.
“Đánh!”
Thập Ngũ nhìn chằm chằm người nọ: “Đệ ấy đã chịu bốn mươi chín roi rồi, ngươi muốn công cốc sao? Ngươi không muốn tự do nữa sao? Đánh!”
Ngực người nọ phập phồng, quay mặt đi, dùng hết sức quật một roi nặng nề.
Sau tiếng roi cuối cùng, cả điện im lặng, Miêu Thanh Dung ngồi trên ghế ngọc nhìn thiếu niên toàn thân đẫm máu kia, bà ta khẽ mím môi, sắc mặt không đổi.
“Tiểu Thập Thất, Tiểu Thập Thất?”
Thập Ngũ ném roi phạt trong tay, đi đến trước mặt hắn, ngồi xuống, khẽ gọi thiếu niên đang áp má lên mặt đất.
Có lẽ cái lạnh của sàn nhà khiến Chiết Trúc duy trì được đôi chút tỉnh táo trong cơn mệt mỏi nặng nề, hắn mở mắt ra, hàng mi dày khẽ run.
Bên môi hắn đầy máu, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Tiểu Thập Thất…”
Thập Ngũ thấy hắn mở mắt, cuối cùng cũng thở phào, rồi lấy hộp gỗ trong ngực ra, đưa đến trước mắt hắn: “Đệ xem, đây là châu báu ta bỏ rất nhiều tiền mua về, còn đẹp hơn cả những viên đệ mua ở trấn Bình An ngày trước.”
Tình yêu, thật là thứ vị đắng nhất, đắng nhất trên đời này.
Lòng Thập Ngũ đầy phức tạp, mở hộp ra.
Tổng cộng mười bảy viên, viên nào viên nấy trong suốt đầy đặn, tỏa ra ánh sáng trong vắt.
Thiếu niên miễn cưỡng đón lấy chiếc hộp gỗ nhỏ, hơi cụp mắt xuống nhìn một lúc.
Khóe môi hắn lại ứa máu, khiến hắn ho không ngừng, đôi mắt hơi cong lên ướt át và mơ hồ.
Nếu dùng chúng để kết dây tơ cho muội ấy.
Chắc chắn muội ấy sẽ thích nhỉ?

Bình luận về bài viết này