Giữa đêm khuya, có người gõ cổng cung Thuần Linh, các thái giám canh cung vừa hợp lực mở cửa ra, chỉ thấy một tấm ngọc bài lóe lên trước mắt, một bóng người áo vàng nhạt nhanh chóng vụt qua bên cạnh bọn họ.
“Công chúa đâu? Sao Công chúa không ở tẩm điện?” Thu Hoằng xách váy vào điện chỉ thấy bên trong tối om, quay đầu lại hỏi cung nữ dưới bậc thềm đá.
“Công chúa đang tắm ở điện Lan Trì.”
Một cung nữ đang quét dọn quay đầu lại nói.
Khi Thu Hoằng được cung nữ cầm đèn dẫn đến hậu điện của cung Thuần Linh, nàng ấy ngẩng đầu lên thấy mấy người Hạc Tử đều đang đứng ngoài cửa điện, nỗi bất an trong lòng nàng ấy càng dâng lên, vội tiến lên hỏi: “Trong điện có ai hầu hạ Công chúa không?”
Hạc Tử nhận ra Thu Hoằng, trong số nữ tỳ Vinh Vương phi mang theo mỗi lần vào cung thăm Công chúa đều có nàng ấy, tuy không biết vì sao nàng ấy lại đến vào đêm khuya, nhưng Hạc Tử vẫn đáp: “Công chúa không cho chúng ta vào điện hầu hạ.”
“Mau mở cửa!”
Tóc mai của Thu Hoằng đã ướt đẫm mồ hôi, nàng ấy cũng không kịp lau, xách váy lên bậc thềm lập tức đẩy cửa.
“Thu Hoằng cô nương, nhưng Công chúa…”
Hạc Tử định ngăn lại, nhưng bị đối phương vung tay gạt ra, nàng ấy loạng choạng lùi lại một hai bước, được cung nữ phía sau đỡ lấy, ngẩng đầu lên thì thấy Thu Hoằng đã đẩy cửa điện sơn son.
Hơi nóng từ bên trong tỏa ra, Thu Hoằng lập tức xông vào điện, vén từng lớp màn the lên, những ngọn nến màu vàng cam sáng lấp lánh trong chụp đèn pha lê, nàng ấy trông thấy vết máu uốn lượn trên mặt đất trơn bóng.
Đồng tử co lại, Thu Hoằng vừa nghe thấy tiếng động trong bể tắm thì lập tức chạy tới nhảy ngay xuống nước, máu bị nước chảy làm loãng ra thành màu đỏ nhạt, khi mấy người Hạc Tử vào thì đã thấy Thu Hoằng rẽ nước ôm Công chúa lên.
“Công chúa!”
Hạc Tử nhìn rõ những vết máu loang lổ trên tay áo của nàng.
Thương Nhung gần như không nghe rõ tiếng của họ, nàng ho dữ dội, đau đầu kèm theo tiếng ù tai nhói buốt, mí mắt nàng như nặng ngàn cân.
“Không được đi!”
Thu Hoằng thấy Hạc Tử quay người gọi một cung nữ định vội vàng chạy ra ngoài, nàng ấy vội vàng quát.
Mấy cung nữ đều bị vẻ mặt nghiêm khắc của Thu Hoằng làm cho giật mình, nhưng lại nghe Thu Hoằng nói “Qua đây giúp một tay”, mấy người Hạc Tử mới tiến lên giúp đỡ nâng Công chúa đã ngất đi ra ngoài.
Sau khi xảy ra chuyện với Tiết Đạm Sương, ngoại trừ Hạc Tử, những cung nữ khác trong cung Thuần Linh đều đã được thay mới một lượt, toàn là những người nhỏ tuổi, chưa từng trải, lúc này xảy ra chuyện như vậy ai nấy đều rối loạn. Thu Hoằng xuất thân từ Vinh Vương phủ tuy tuổi cũng còn trẻ, nhưng có một sự bình tĩnh vượt xa tuổi của nàng ấy, nàng ấy bèn bảo Hạc Tử đưa tất cả cung nữ vừa ở điện Lan Trì vào tẩm điện của Công chúa, rồi bảo người đóng chặt cửa điện.
Thu Hoằng dùng khăn vải ấn lên vết thương ở cổ tay Công chúa trước giường, ngăn không cho máu chảy ra nhiều hơn, lại gọi Hạc Tử mang tất cả thuốc trong cung ra.
Quay đầu lại, Thu Hoằng nhìn thấy các ngón tay của Công chúa đã ngâm trong nước suối nóng đến tái nhợt nhưng vẫn nắm chặt một con dao găm, nàng ấy thử lấy dao găm ra, nhưng tiểu Công chúa đang hôn mê đã vô thức nắm lấy chặt hơn.
“Thu Hoằng cô nương, thật sự không cần gọi thái y sao?” Hạc Tử đứng canh bên cạnh, nhìn Thu Hoằng cứu chữa, thủ pháp của nàng ấy không thấy có gì vụng về, nhưng Hạc Tử vẫn không yên tâm.
“Lúc này mà kinh động Thái Y Viện, cô muốn để chuyện này làm xôn xao khắp thành sao?” Không biết là giọt nước hay giọt mồ hôi trượt xuống từ tóc mai Thu Hoằng: “Nếu chuyện này bị Bệ hạ, hay bất kỳ vị quý nhân nào trong cung này biết, đối với Công chúa là trăm hại mà không có một lợi, cho nên các cô tốt nhất nên giữ miệng, nếu dám để lộ nửa lời, các cô cũng biết thủ đoạn của Vinh Vương phi.”
“Nô tỳ không dám…”
Hạc Tử khẽ nói.
Mấy cung nữ ngoài rèm cũng nghe rõ những lời này, họ cúi đầu thấp hơn, liên tục nói “Không dám”.
Đèn nến trong cung Thuần Linh gần như cháy suốt đêm, còn điện Hàm Chương thì mới sáng đèn trước lúc lên triều hai canh giờ, Thuần Thánh Đế thậm chí không kịp khoác áo ngoài, vén rèm lên lập tức đi gặp vị đạo sĩ trung niên kia: “Lăng Sương, ông có biết ông đang nói gì không?”
Khi Thuần Thánh Đế không cười, đôi mắt của ông vô cùng lạnh lẽo, lời nói đã lộ ra uy thế của một Đế vương.
“Mời Bệ hạ xem.”
Lăng Sương đại chân nhân lại rất bình thản, giơ tay lên, chiếc khóa vàng gắn tỳ hưu ngọc nằm yên trong lòng bàn tay duỗi ra của lão ta.
Gần như ngay khi nhìn rõ chiếc khóa vàng trong tay ông ấy, cơ mặt Thuần Thánh Đế hơi run rẩy, ông lập tức cầm lấy chiếc khóa vàng, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng đẩy tỳ hưu ngọc gắn ở giữa chiếc khóa vàng một cái, quả nhiên, nó có thể xoay chuyển, ở mặt sau của tỳ hưu ngọc, khắc bốn chữ “An Khang Vĩnh Thọ”.
“Quận vương, Quận vương đi mau!”
“Nếu Quận vương còn do dự, thiếp và Quận vương đều sẽ phải chôn thân nơi này!”
Ba mươi mốt năm qua, giọng nói ấy chưa từng đi vào trong giấc mơ của ông, ông không kìm được nhớ lại năm đó bà ấy đã đẩy ông xuống xe ngựa, một mình đón lấy bóng lưng mờ ảo trong đêm đen.
“Tố Hiền…”
Thuần Thánh Đế run giọng gọi khẽ, cơn chóng mặt đột ngột khiến ông loạng choạng lùi lại hai bước, thái giám Đức Bảo thấy vậy, lập tức tiến lên đỡ.
“Lăng Sương, nó ở đâu?”
Thuần Thánh Đế tỉnh táo lại, nắm chặt chiếc khóa vàng đó.
“Bệ hạ, hiện giờ y đang ở trong Tinh La quán, vì bần đạo không biết thật giả, không dám mạo muội đưa y vào cung, nên đành phải mang tín vật này đến trình Bệ hạ xem xét trước.”
Lăng Sương đại chân nhân cúi đầu nói.
Thuần Thánh Đế định nói thêm gì đó, ánh mắt rơi vào người Lăng Sương đại chân nhân, lại đột nhiên hơi nheo mắt: “Vì sao nó lại tìm đến Tinh La quán của ông?”
Lăng Sương đại chân nhân không ngẩng đầu lên, chỉ bình tĩnh nói: “Y nói, năm xưa khi Bệ hạ chưa lên ngôi, gặp nguy ở Nam Châu, Văn Hiếu Hoàng hậu bị thương vì kiếm không qua khỏi, gặp một đạo sĩ ở Bạch Ngọc Tử Xương quán, Văn Hiếu Hoàng hậu cầu xin mổ bụng lấy con, đạo sĩ bèn mang đứa trẻ về Đình Châu. Y lớn lên ở Bạch Ngọc Tử Xương quán, cũng là vài tháng trước, nhờ sự nhắc nhở của Tri châu Dung Châu Kỳ Ngọc Tùng, y mới biết mẹ mình vốn không phải là phu nhân bình thường, vì vậy đã tìm đến Ngọc Kinh, có lẽ vì bần đạo và y đều là người trong Chính Dương giáo, nên y mới đến Tinh La quán nói rõ chuyện này với bần đạo.”
Ba mươi mốt năm trước, Thuần Thánh Đế mới kế vị chức Quận vương được hai năm, năm đó ông hai mươi tuổi, vì Tiên Đế đột nhiên băng hà, dưới gối lại không có người kế vị, nên triều thần bèn muốn tôn chú ruột của Tiên Đế, cha của Thuần Thánh Đế — Sở Vương, lên làm Đế, tuy nhiên Sở Vương yếu ớt, chưa kịp lên ngôi đã qua đời, vì vậy người được chọn làm tân chủ buộc phải đổi thành cốt nhục của Sở Vương.
Năm đó, người đáng lẽ phải kế thừa ngôi vị Đế vương một cách thuận lẽ tự nhiên nhất, là Thế tử của phủ Sở Vương, cũng chính là Vinh Vương hiện tại, chứ không phải là Thuần Thánh Đế khi đó vẫn chỉ là Quận vương.
Lúc gặp nạn ở Duyên Giác Quán Nam châu, nguyên phối Liễu Tố Hiền của ông đã có thai được chín tháng.
“Vậy mà nó lại là đạo sĩ Chính Dương giáo sao?”
Lông mày Thuần Thánh Đế vừa mới nhíu xuống lại hơi khẽ giật, ông vừa mừng vừa sợ, khóe mắt cũng hơi ướt: “… Còn là lớn lên ở Bạch Ngọc Tử Xương quán ư?”
Ông giãy khỏi tay Đức Bảo, đi qua đi lại vài bước, rồi chỉ vào Lăng Sương đại chân nhân: “Mau! Sai người đưa nó vào cung! Mau đưa nó đến gặp Trẫm!”
Trong buổi triều sớm, tin tức nguyên phối của Thánh thượng, Văn Hiếu Hoàng hậu quá cố, vẫn còn huyết mạch với Thánh thượng trên đời vừa được truyền ra, cả triều đều kinh ngạc.
Triều sớm chưa xong, Thuần Thánh Đế nghe nói người đã vào cung, bèn lập tức giải tán triều, chỉ giữ lại Chỉ huy sứ Lăng Tiêu Vệ Hạ Trọng Đình cùng đi đến điện Hàm Chương.
Thuần Thánh Đế vừa đến cửa điện, ngẩng đầu nhìn thấy bóng người mặc đạo bào trong điện, quay lưng về phía mình, thoáng chốc, ông lại chậm chạp khó có thể bước qua ngưỡng cửa.
Nhưng người trong điện vừa nghe cung nữ thái giám cao giọng xưng “Bệ hạ”, đã lập tức quay người lại.
Nếu nói ban đầu Hạ Trọng Đình nghe tin này trong điện Kim Loan vẫn còn đầy hoài nghi, không hiểu tại sao sau ba mươi mốt năm huyết mạch của Văn Hiếu Hoàng hậu lại bỗng nhiên xuất hiện, thì hiện tại, khi gặp được dung mạo này, ông ta khó lòng che giấu sự kinh ngạc.
Giống, quả thực là giống.
Không chỉ Hạ Trọng Đình nghĩ vậy, ngay cả Thuần Thánh Đế nhìn thấy thanh niên râu cạo sạch sẽ cũng không khỏi nảy sinh cảm giác kỳ lạ.
“Cậu…”
Thuần Thánh Đế mở miệng, giọng nói khản đặc.
Có lẽ tạm thời không biết phải xưng hô như thế nào, thanh niên chỉ đành vén áo, quỳ hai gối xuống.
Thuần Thánh Đế lập tức bước vào điện, đứng trước mặt y, cúi người xuống, chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt y, một lát sau, khuôn mặt của người nguyên thê đã rời xa ông ba mươi mốt năm lại hiện lên trong tâm trí, nỗi day dứt trong lòng dâng trào như thủy triều, ông nắm lấy cánh tay thanh niên trước mặt, mím chặt môi, siết chặt.
“Thực sự là… con ta sao?”
Môi Thuần Thánh Đế run run, cổ họng nghẹn lại.
“Nếu như chiếc khóa vàng đó không sai, nếu như Bệ hạ quả thực đã từng đến Duyên Giác Quán cách đây ba mươi mốt năm.” So với Thuần Thánh Đế, thanh niên trông có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, y cúi người dập đầu: “Vậy thì Mộng Thạch đến đây là đúng đắn.”
Mộng Thạch.
Thuần Thánh Đế nghe hai chữ này, không hiểu sao lại nhận ra chính xác đây là hai chữ nào.
Danh lợi phù du, khổ nhọc lao thần.
Ngựa qua kẽ hở, lửa ở trong đá, thân ở trong mộng.(*)
(*)Trích bài Hành hương tử (Thuật hoài): Phù danh phù lợi, hư khổ lao thần/Thán khích trung câu, thạch trung hỏa, mộng trung thân. Ngụ ý cuộc đời thoáng qua, danh lợi như phù du, vất vả cũng vô ích, giống như ngựa phi qua khe, tia lửa xẹt lên khi hai hòn đá cọ xát, hay một giấc mơ ngắn ngủi.
“Mộng Thạch, có phải là tên do sư phụ con đặt không?” Thuần Thánh Đế ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào y.
“Phải.”
Mộng Thạch đáp.
“Lúc ấy Trẫm còn chưa biết là con gái hay con trai, nên chưa đặt tên.” Thuần Thánh Đế nhớ lại những chuyện cũ, cũng nhớ lại lúc đầu biết mình sắp làm cha, từng mang đầy hy vọng như thế, nhìn bụng Tố Hiền dần to lên: “Tên do sư phụ con đặt rất hay.”
“Nghe nói, là Kỳ Ngọc Tùng tìm được con?” Thuần Thánh Đế vẫn còn có chút ấn tượng với Kỳ Ngọc Tùng từng bị ông giáng chức làm Tri Châu ở Dung Châu.
“Phải, lúc ấy ta gặp nạn lao ngục, bị xóa khỏi đạo tịch của Vô cực ti, chính Kỳ Ngọc Tùng đã tìm cách cứu ta.”
Mộng Thạch che giấu mọi chi tiết về Chiết Trúc.
“Đạo tịch của Vô cực ti sao có thể dễ dàng xóa bỏ được?” Thuần Thánh Đế nhíu mày, nhưng không hiểu sao khi nói với y, giọng ông lại trở nên dịu dàng: “Vì sao con bị bỏ tù?”
“Ở Dung Châu có một Tôn gia, con trưởng của Tôn gia là Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, ta giết người Tôn gia, bọn họ muốn ta đền mạng.” Mộng Thạch bình thản trần thuật lại.
“Con giết người Tôn gia làm gì?”
Thuần Thánh Đế không ngờ rằng đứa con lưu lạc ngoài kia của mình lại còn mang án mạng.
Mộng Thạch không đáp, tay không tự chủ sờ vào túi vải trên người, thấy ánh mắt Thuần Thánh Đế cũng dừng trên túi vải của mình, y bèn nói: “Người cũng biết, ta đã từng trải thế tục, từng có thê tử, và một đứa con gái sáu tuổi rồi nhỉ?”
“Thật ư?”
Thuần Thánh Đế lộ vẻ vui mừng, sáng nay Lăng Sương đại chân nhân chưa từng nói với ông về những điều đó, lúc này ông vội vàng hỏi: “Cháu gái của Trẫm đâu?”
Mộng Thạch hạ mắt, sờ vào đường viền của chiếc hũ hơi lộ ra trong túi vải: “Nó ở ngay đây.”
Nét cười trên mặt Thuần Thánh Đế bỗng nhiên cứng lại.
Ngay cả sắc mặt Hạ Trọng Đình cũng hơi thay đổi.
“Thê tử ta đã sớm qua đời, con gái ta bị kẻ buôn người bán cho Tôn gia làm mộc nê, lão gia Nhị phòng của Tôn gia đã chết, con gái ta bị bọn họ giết, đốt thành hũ nhỏ xíu này, cho vào quan tài của lão gia bọn họ để chôn theo.”
Mộng Thạch ngước mắt, lại nhìn ông: “Vì thế, ta đã giết ba người Tôn gia.”
“Đáng chết!”
Sắc mặt Thuần Thánh Đế trở nên u ám, thực tế, ngoài Minh Nguyệt được nhận vào cung nuôi nấng, Thuần Thánh Đế không thật sự yêu thương ba người con gái ruột, nhưng cháu gái chưa từng gặp mặt này lại khác, cô bé cũng giống như Mộng Thạch, là huyết mạch của Tố Hiền, người mà ông nhớ mãi trong lòng suốt ba mươi mốt năm không dám quên.
“Truyền ý chỉ của Trẫm, khẩn cấp triệu Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn về Kinh trình tội!”
Vừa nghe câu này, Đức Bảo lập tức đi truyền lệnh cho Hàn Lâm.
Cuối cùng là về Kinh để trình tội hay về Kinh để chịu chết, Hạ Trọng Đình đứng bên cạnh, vẫn luôn giữ im lặng.
“Ban đầu ta không tin lời Kỳ Ngọc Tùng, nên đã tự mình bỏ chạy. Trên đường đi, ta gặp được Minh Nguyệt Công chúa.”
Mộng Thạch vừa mở miệng đã khiến Thuần Thánh Đế giật mình, ông quay đầu lại, hơi kinh ngạc hỏi: “Con nói gì? Con gặp được Minh Nguyệt? Nếu là vậy, trong thời gian nó lưu lạc nhân gian, con vẫn là người chăm sóc nó sao?”
“Phải, cô bé không biết thân phận của ta, vì vậy khi bị Lăng Tiêu Vệ tìm thấy ở Thục Thanh, cô bé sợ Lăng Tiêu Vệ không tin lời giải thích của ta mà giữ ta lại, cho nên đã bảo ta chạy trước.”
Nói đến đây, Mộng Thạch dừng lại một chút, rồi mới nói: “Lúc đó lòng ta còn rất rối bời, không biết có nên đến Ngọc Kinh hay không, không biết Bệ hạ có còn nhớ mẹ ta, và có sẵn lòng nhận ta là con trai hay không… Nên ta đã chia tay với cô bé.”
“Duyên phận!”
Thuần Thánh Đế kéo y đứng dậy, rồi nói với Hạ Trọng Đình: “Hạ khanh, ngươi nói xem đây có phải là duyên phận không? Minh Nguyệt của Trẫm lưu lạc nhân gian, lại gặp được con trai của Trẫm!”
“Bệ hạ là chân long Thiên tử, tất nhiên phúc khí sâu dày, giờ đây Minh Nguyệt Công chúa đã về, Điện hạ cũng trở về bên cạnh người, đây chính là ý trời.”
Hạ Trọng Đình lập tức cúi đầu phụ họa.
Trong lòng ông ta lại đang nghi ngờ, theo lời Tử Gia, ngày đó rõ ràng có mấy chục tên sát thủ hộ tống xe ngựa của Công chúa, những người đó, nếu nói là người của vị Điện hạ này, cũng không hợp lý.
Nhưng Minh Nguyệt Công chúa không chịu tiết lộ chút nào về việc mấy tháng lưu lạc nhân gian đã làm sao đi từ Nam Châu đến được Thục Thanh, và vị Điện hạ này, dường như cũng có điều giấu giếm.
Hạ Trọng Đình lại khẽ ngước mắt lên, im lặng dừng ở ý cười tràn ngập trên gương mặt Đế vương.
Hiện nay ngôi vị Thái tử đang trống, ngoại trừ Tam Hoàng tử đã mất vì bệnh một năm trước và Nhị Hoàng tử bình thường không có tài năng, mấy năm nay các quan trong triều ủng hộ Đại Hoàng tử do Lưu Hoàng hậu quá cố sinh ra và Tứ Hoàng tử do Hồ Quý phi sinh ra đã chia thành hai phe, tranh đấu gay gắt.
Tuy nhiên, vị Hoàng tử Điện hạ do chính thất, Văn Hiếu Hoàng hậu sinh ra này đã trở về, e rằng cán cân trong lòng Bệ hạ sắp nghiêng…
Vì một vị Hoàng tử đột nhiên trở về mà trong cung dấy lên sóng gió lớn, chỉ có cung Thuần Linh bốn bề tĩnh lặng, mặt trời lặn về phía Tây, khảm vàng cả mái hiên.
Thu Hoằng viết phương thuốc xong bèn đến Thái Y Viện lấy một số dược liệu, nàng ấy xin thuốc qua loa, chỉ nói là dùng cho Vinh Vương phi, những người đó lập tức đưa cho nàng ấy.
Sau khi Thu Hoằng rời cung, Hạc Tử bèn sai người sắc thuốc, nhưng khi bưng đến trước giường Công chúa, nàng vẫn không chịu uống một ngụm.
“Công chúa, nô tỳ xin người, người uống chút thuốc đi…”
Hạc Tử nhìn Công chúa nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, mở đôi mắt trống rỗng, không nhúc nhích, trong mắt thấm đẫm nước mắt.
Từ khi Thương Nhung tỉnh lại, nàng vẫn luôn như vậy.
Cả ngày, không ăn cũng không uống, thậm chí một câu cũng không nói.
Dù lúc này Hạc Tử có khóc lóc cầu xin thế nào, Thương Nhung vẫn không có phản ứng.
Bên ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, Hạc Tử cảnh giác đứng dậy vén rèm đi ra, vừa gặp một cung nữ chạy vào với vẻ mặt đầy lo lắng, vừa thấy nàng ấy đã vội nói: “Hạc Tử tỷ tỷ, có một vị Điện hạ đến! Muốn gặp Công chúa!”
“Vị Điện hạ nào?”
“Nghe nói là huyết mạch của Văn Hiếu Hoàng hậu, đã ở dân gian ba mươi mốt năm, lúc này mới vừa tìm về!”
“Cái gì?”
Trong lòng Hạc Tử rối bời, không hiểu vì sao vị Điện hạ đột nhiên xuất hiện lại muốn đến cung Thuần Linh. Thánh thượng vốn không cho phép phi tần hậu cung và Hoàng tử Công chúa đặt chân vào cung Thuần Linh, sao giờ lại cho phép vị Điện hạ này?
Nàng ấy cũng không kịp nghĩ nhiều, vội quay đầu vào nội điện để giấu tay Công chúa vào trong chăn gấm.
Vừa mới chỉnh lại góc chăn, đã nghe tiếng bước chân gấp gáp truyền đến.
Hạc Tử vừa quay đầu lại, đã thấy nam tử lạ mặt mặc đạo bào xám xịt kia.
“Tốc Tốc!”
Thương Nhung nghe thấy giọng nói quen thuộc này, nghe thấy hai chữ “Tốc Tốc”, mi mắt nàng khẽ run lên, cuối cùng cũng có phản ứng.
“Tốc Tốc…”
Mộng Thạch vừa bước vào, nhìn thấy tiểu cô nương trên giường thì sửng sốt, ở Thục Thanh, Tốc Tốc ăn những bữa cơm y làm, được y và Chiết Trúc nuôi dưỡng, đã hơi có chút da thịt, sao giờ lại gầy đến như vậy.
Hốc mắt Mộng Thạch nóng lên, tiến lên ngồi xuống mép giường, y ngửi thấy mùi thuốc đông y và mùi tanh của máu, lập tức bất chấp sự can ngăn của Hạc Tử vén chăn lên.
Cổ tay được băng bó bằng vải mỏng thấm máu, trong tay nàng còn nắm chặt một con dao găm.
Thương Nhung mơ màng nhìn y.
Sau một hồi lâu, nàng mới như không chắc chắn, thận trọng thử thăm dò khẽ gọi:
“Mộng Thạch thúc thúc?”
Trong giây phút ấy, nước mắt Mộng Thạch không kìm được mà rơi xuống.
“Là ta.”
Y đưa tay chạm vào tóc nàng, đôi mắt đỏ hoe, dịu dàng đáp lại, lại nói với nàng:
“Tốc Tốc, ta đã đến, chẳng mấy chốc nữa cậu ấy cũng sẽ đến thôi.”
“Cháu đợi cậu ấy một chút, được không?”

Bình luận về bài viết này