Chương 54: Được không?

Trong thư phòng Vinh Vương phủ.

“Nô tỳ đã cầm máu cho Công chúa, nhưng hiện giờ người khí hư thể nhược, lại không chịu ăn uống, cũng không chịu dùng thuốc, chỉ e rằng…”

Qua một bức rèm, giọng nói hơi ngập ngừng của Thu Hoằng lọt vào tai vị đạo nhân trung niên trong rèm.

“Đây là tâm bệnh của nó.”

Trước án đầy kinh văn, ông ấy ngồi giữa đống sách, thẫn thờ tựa người, dưới tay áo rộng màu xám xanh, ngón tay nắm chặt rồi lại buông lỏng: “Chuyện Tiết gia vừa xảy ra, ta đã biết nó sẽ không chịu đựng nổi…”

Tiết Đạm Sương lớn hơn Thương Nhung ba tuổi, từ nhỏ đã thường vào cung làm bạn với Thương Nhung, hai người họ được xem là bạn thân thiết cùng lớn lên, đã là bạn thân, vậy tại sao Tiết Đạm Sương lại muốn hạ độc nàng?

Khi Tiết Đạm Sương bất ngờ chết trong cung, Thuần Thánh Đế không truy tội Tiết gia, ngược lại lần này, đệ đệ ruột của Tiết Đạm Sương là Tiết Nùng Ngọc ám sát Thương Nhung không thành công, Thuần Thánh Đế lại nổi trận lôi đình, chém đầu cả nhà Tiết gia.

Trong lòng Vinh Vương đã sớm đoán được.

Tiết Đạm Sương chưa hẳn đã thật lòng muốn hạ độc Thương Nhung, nhưng lại bị gán chắc cho tội mưu hại Công chúa, có lẽ từ lúc đó, trong lòng Thương Nhung đã mang gông xiềng.

Giờ vừa mới về Ngọc Kinh, nàng lại biết rằng toàn bộ người thân của Tiết Đạm Sương đã chết sạch vì tội mưu sát nàng, mỗi mạng người Tiết gia đều trở thành lưỡi dao sắc bén lăng trì nàng.

“Vương gia, hay là mời Vương phi vào cung? Xin người khuyên Công chúa…” Thu Hoằng thực sự lo lắng cho Công chúa.

“Ngươi còn chưa biết tính của Vương phi sao?”

Vinh Vương khẽ lắc đầu: “Bà ấy vốn không phải người sẽ nhẹ nhàng dỗ dành người khác, nếu bà ấy biết chuyện này, e rằng sẽ càng thấy con gái mình yếu đuối không có chí tiến thủ.”

“Công chúa tự sát là việc lớn, nếu truyền ra ngoài, lời đồn đại vô căn cứ sẽ nổi lên khắp nơi, cuối cùng không hay.”

Thu Hoằng định nói gì đó, bỗng nghe thị vệ ngoài cửa gọi một tiếng “Vương phi”, nàng ấy lập tức quay người, khi bóng hình mặc áo váy ngẫu hợp bước qua ngưỡng cửa, nàng ấy bèn quỳ xuống.

Phong Lan cùng vài nữ tỳ tháp tùng Vinh Vương phi vào cửa, Vinh Vương phi liếc thấy Thu Hoằng lưng thẳng tắp, quỳ hướng về phía mình, khóe môi khẽ nhếch, nhưng không có chút ý cười nào: “Ồ, quỳ ta làm gì? Muốn quỳ, thì quỳ chủ nhân thật của ngươi đi.”

“Vương phi thứ tội.”

Thu Hoằng cúi đầu.

“Thần Bích.”

Vinh Vương ở trong rèm: “Sao phải trách nàng ta, nàng ta cũng chỉ vâng lệnh ta thôi.”

“Ta không trách nàng ta, chẳng lẽ còn trách Vương gia ngài sao?”

Vinh Vương phi cũng không vén rèm, chỉ nhìn bóng người ngồi thẳng như cây tùng trước án qua một tấm rèm: “Ta không ngờ Vương gia còn có một tai mắt như vậy bên cạnh ta, khi xưa Minh Nguyệt mất tích ở Nam Châu, ta cũng không thấy ngài có phản ứng gì nhiều, ta sai Phong Lan đi theo Lăng Tiêu Vệ tìm người, ngài cũng không bảo Thu Hoằng này đi cùng.”

Ánh mắt sắc bén của Vinh Vương phi lướt qua Thu Hoằng: “Sao tối qua ngài nghe Minh Nguyệt nhờ ta hỏi thăm ngài thay nó, lại không nhịn được ném ra người ngài cất giấu bên cạnh ta nhiều năm thế?”

Vinh Vương phi nhạy bén nhận ra điều bất thường.

Tối qua Thu Hoằng tự ý lấy ngọc bài của bà ấy vào cung, rốt cuộc là vì sao?

“Như lời nàng nói, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm nó hỏi thăm ta, ta cũng nên hỏi thăm nó.”

Vinh Vương nhắm mắt, bình tĩnh ngồi thiền.

“Cũng phải.”

Vinh Vương phi cười lạnh như chế giễu: “Ngài cũng chỉ dám cài một người bên cạnh ta để nhìn ngó vài lần thay ngài.”

Vinh Vương không nói một lời, như thể không nghe thấy.

“Nhiều năm nay ngài và ta nước sông không phạm nước giếng, ta cũng không có lý do gì xử lý người của ngài.” Vinh Vương phi nói, rồi liếc nhìn Thu Hoằng đang quỳ trước mặt: “Cứ để nàng ta tiếp tục ở trong viện của ta đi, yên tâm, nếu ta vào cung, cũng sẽ dẫn nàng ta theo.”

Vinh Vương và Vinh Vương phi bề ngoài hòa thuận nhưng trong lòng xa cách, đã sống riêng hai viện nhiều năm, đây không phải điều bí mật gì, lúc này các nữ tỳ trong phòng đã quen không lấy làm lạ với sự xa cách trong lời nói của họ.

“Nhưng ta đến hôm nay, không chỉ để nói chuyện này với ngài.” Vinh Vương phi nói, đôi mắt đẹp khẽ liếc nhìn người trong rèm: “Ngài có biết, vị nguyên thê Liễu Tố Hiền mà Hoàng huynh ngài cưới ban đầu không?”

“Sao đột nhiên nàng nhắc đến bà ta?”

Cái tên này, đều không hề xa lạ gì với cả Vinh Vương và Vinh Vương phi.

Năm xưa, Vinh Vương còn là Thế tử phủ Sở Vương, mẹ ông ấy mất sớm, cha chỉ có một vị trắc phi, đó chính là mẹ của Thuần Thánh Đế, Lâm thị. Thuần Thánh Đế vốn là con vợ lẽ, nhưng vì Sở Vương lúc đó đã nằm liệt giường từ lâu, sợ không biết mình sẽ ra đi khi nào, xuất phát từ lòng thương xót, đã nâng Lâm thị lên làm chính thê, khiến Thuần Thánh Đế từ con vợ lẽ trở thành đích tử, như vậy cũng có thể có chức Quận vương.

Nào ngờ trong kì thi mùa xuân, Tiên Đế khi cưỡi ngựa bị ngã, không qua khỏi, lại không để lại huyết mạch, ngôi vị Hoàng Đế đã rơi vào tay Sở Vương một cách mơ hồ.

Đáng tiếc ông còn chưa kịp ngồi lên vị trí đó, đã bệnh nặng qua đời.

Khi Thuần Thánh Đế vừa kế thừa chức vị Quận vương, đã cưới Liễu thị Tố Hiền ở Hoài Thông theo lệnh mẹ mình.

“Năm đó người của ngài đã ám sát phu thê hắn, Liễu Tố Hiền đang mang thai chín tháng, vì bảo vệ hắn mà tình nguyện chết. Ai cũng tưởng nàng ta và đứa con trong bụng đã chết dưới loạn đao kiếm, không ngờ, hôm nay một vị tự xưng là huyết mạch của Liễu Tố Hiền đột nhiên xuất hiện.”

Vinh Vương phi nói đến đây, thấy người trong rèm đột nhiên mở mắt, bà ấy bèn nhếch môi nói tiếp: “Vương gia có biết điều thú vị là gì không? Vị Điện hạ đó chính là người đã ở cùng Minh Nguyệt khi nó lưu lạc dân gian, đưa nó từ Nam Châu đến Thục Thanh, chăm sóc nó suốt cả chặng đường.”

Vinh Vương gần như thất thần, nhìn chằm chằm vào vết mực trên cuốn sách hồi lâu, mới thở dài: “Thần Bích, nàng cũng rất hận ta phải không?”

“Ta hận ngài làm gì?”

Vinh Vương phi cười giễu một tiếng, đôi lông mày mảnh và cong khẽ nhướn lên: “Ngài biết đấy, người ta hận nhất là hắn và Liễu Tố Hiền, nếu không ngài và ta cũng không đến với nhau, làm phu thê thế này.”

“Liễu Tố Hiền thật là âm hồn bất tán, nàng ta đã chết rồi, nhưng con trai nàng ta lại mạng lớn, giờ đây, còn dính líu đến Minh Nguyệt của ta, ngài nói xem, y rốt cuộc là thật lòng thân thiết với Minh Nguyệt, hay là căm hận ngài, năm đó đã khiến mẹ y chết thảm?”

Vinh Vương nghe vậy, mặt không đổi sắc, nhưng một tay nắm chặt góc án.

“Vương gia, năm đó trong một giây phút nhân từ của ngài, có nghĩ đến mùi vị như đi trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ như hôm nay không?”

Đôi mắt lạnh lẽo của Vinh Vương phi không mang chút hơi ấm nào: “Ngài muốn thế nào là việc của ngài, nhưng ta tuyệt đối không cho phép Minh Nguyệt giống ngài, dù chỉ một chút.”

Vinh Vương phi nói xong, lại bảo Phong Lan lấy lại ngọc bài từ người Thu Hoằng, rồi quay người bước ra khỏi thư phòng.

“Vương gia!”

Thu Hoằng hồi lâu không nghe thấy động tĩnh trong rèm, nàng ất quay đầu lại thấy Vinh Vương đã gục xuống trên án, không kịp để ý đến đôi chân đã tê dại, nàng ấy đứng dậy đi vào lấy kim vàng định châm cứu cho ông ấy, nhưng phát hiện ông ấy không hề bất tỉnh, chỉ gối đầu trên cánh tay, đôi mắt nhìn đăm đăm vào cái bóng mờ ảo, không hề cử động.

“Nếu cung Thuần Linh truyền tin, ta sẽ đi lấy ngọc bài của Vương phi.” 

Một hồi lâu sau, Thu Hoằng mới nghe thấy giọng mệt mỏi, thất vọng của ông ấy:

“Ngươi nhất định phải trông chừng Nhung Nhung, đừng để nó… làm chuyện dại dột nữa.”

***

Vinh Vương phi nói muốn vào cung thăm nom lần nữa, nhưng ánh mặt trời oi ả của mùa hè đã thiêu đốt suốt nửa ngày trong những con hẻm ngổn ngang khắp cung điện, mà bà ấy vẫn chưa hề đặt chân đến cung Thuần Linh.

Thương Nhung đã quá quen với việc bà ấy nuốt lời, tâm trạng từng buồn bã thất vọng vì chuyện này, giờ đã không còn dù chỉ một gợn sóng.

Sáng sớm, Thuần Thánh Đế đã sai người mang đến nhiều tặng phẩm, chính ông cũng đích thân đến thăm Thương Nhung. Thương Nhung không chịu để thái y bắt mạch, ông cũng không tức giận, nghĩ rằng có lẽ nàng cảm thấy nhục nhã vì chuyện Hồ Quý phi thay ông khám xét thân thể, trong lòng ông không khỏi áy náy, tự nhiên muốn bù đắp nhiều hơn.

Cũng chính lúc đó, Thương Nhung mới biết Hồ Quý phi bị cấm túc hai tháng.

Đúng lúc hoàng hôn đang dùng cơm tối, Mộng Thạch xách hộp thức ăn bước vào cung Thuần Linh, cho mấy người Hạc Tử lui ra, trong điện chỉ còn lại y và Thương Nhung.

Ngoài cửa sổ tròn, bóng cây lắc lư trên những lầu các chập chùng, ráng chiều nhuộm đỏ chân trời làm tan chảy nửa vầng dương, nửa còn lại không tròn hẳn. Ánh tà dương rơi xuống, tràn đầy trong mắt, thấm đẫm trên người.

“Tốc Tốc, ta cam đoan món nào cũng là món cháu thích.”

Mộng Thạch bày các món từ hộp thức ăn lên bàn, rồi rót cho nàng một chén trà xanh.

Bốn món mặn một món rau một món canh, cá chua ngọt, gà luộc, thịt kho, tôm luộc, cuối cùng là một món rau xào, và một bát canh sườn củ từ hầm ngô.

Thương Nhung cụp mắt nhìn, mãi vẫn không động đũa.

Mộng Thạch cầm đũa bắt chước cử chỉ của thiếu niên khi xưa ở tiểu viện trong rừng trúc, gắp một miếng cá nhúng vào nước sốt, rồi mới gắp vào bát nàng: “Ăn đi.”

Nàng nhìn chằm chằm miếng cá phủ đầy nước sốt đỏ đậm trong bát nhỏ, hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được cầm đũa lên.

Mấy tháng không được ăn đồ mặn, hương vị quen thuộc vừa vào miệng, không biết vì sao, sống mũi càng lúc càng cay, nàng vô thức mím chặt môi lại.

“Mộng Thạch thúc thúc.”

Dù giờ đây y đã danh chính ngôn thuận trở thành đường huynh của nàng, Thương Nhung vẫn vô thức gọi y như vậy.

Nàng nói: “Xin thúc đừng để huynh ấy đến, xin thúc.”

Mộng Thạch vừa mới cầm chén trà lên đã vội đặt xuống, y nhìn chăm chú khuôn mặt gầy gò xanh xao của tiểu cô nương đối diện, những cảm xúc xót xa đè nén trong lòng lại trào dâng, y muốn mở miệng, nhưng lại im lặng.

Hồi lâu, y mới nói: “Khi ta quyết định trở về Ngọc Kinh, đã gặp cậu ấy, cậu ấy nói với ta, cậu ấy nhất định sẽ đến.”

“Cũng chính cậu ấy bảo ta vào Kinh rồi, hãy đến Tinh La quán trước tiên.”

Hiện nay vị trí Thái tử còn trống, từ khi quyết định đến Ngọc Kinh, Mộng Thạch cũng đã quyết tâm tranh giành vị trí đó, nếu không tranh được, y trở lại làm gì? Chẳng phải là mất công mang thân thế ly kỳ này vô ích sao.

Y từng sống trong mơ hồ, chưa từng đến Ngọc Kinh, nên không biết những biến động xáo trộn trong Kinh. Còn Chiết Trúc xuất thân từ Trất Phong Lâu, tai mắt của lầu trải khắp Đại Yến, tất nhiên cũng biết về hai phe phái trong triều đã phân chia vì vị trí Thái tử.

Họ đã bồi dưỡng Hoàng tử mà họ ưng ý nhiều năm, làm sao chịu dễ dàng từ bỏ vì Mộng Thạch, một huyết mạch của Văn Hiếu Hoàng hậu xuất hiện giữa đường?

Nếu muốn không bị loại trừ, nếu muốn mở ra con đường khác từ cuộc đấu tranh giữa hai thế lực này, thì Lăng Sương đại chân nhân chính là lựa chọn tốt nhất.

“Hoàng Đế tin đạo, mà ngài lại xuất thân từ Bạch Ngọc Tử Xương quán, điều này rất thích hợp để tạo ra một thuyết ‘định mệnh’ cho ông ta.” Ngày đó, Chiết Trúc khuấy nước trong bồn tắm, nói với y: “Lăng Sương đại chân nhân đã thích những thứ như《Thái Thanh tập》, hẳn Hoàng Đế tin tưởng lão ta nhất cũng sẽ tin vào thuyết định mệnh luân hồi này. Mẹ ngài chết vì ông ta, nghe nói năm đó sau khi lên ngôi, ông ta lập tức truy phong mẹ ngài là Văn Hiếu Hoàng hậu, đến khi Lưu Hoàng hậu thứ hai chết cũng không có làm lớn bằng lễ minh thọ của mẹ ngài, có thể thấy ông ta đối đãi với mẹ ngài không bình thường.”

“Nếu ông ta biết ngài gặp nạn mà không chết, lại có cơ duyên đạo pháp từ danh quán ở Đình Châu, ngài nói xem, ông ta sẽ rất vui đúng chứ?”

“Nhưng đạo sĩ không thể vào triều, tự nhiên cũng không thể nhúng tay vào việc triều đình, dù ta lôi kéo được Lăng Sương đại chân nhân, thì có tác dụng gì?”

Mộng Thạch khi đó còn có chút do dự.

“Tuy đại chân nhân không thể nhúng tay vào việc triều đình, nhưng ta không tin huyền phong nắm quyền, trong triều lại không có kẻ muốn lấy lòng Hoàng Đế mà chạy theo đạo viết thanh từ.”

Trong hơi nóng mờ ảo, Chiết Trúc nói với giọng trầm thấp: “Tuy là những kẻ xu nịnh, nhưng đều là người tinh ranh, Mộng Thạch, nếu ngài đã dám quay về, thì phải nghĩ xem, nên dùng cách nào để khiến những người đó nghe lời.”

Khi Mộng Thạch đang định xách thùng ra cửa, lại nghe thiếu niên nói: “Muội ấy đã kể cho ngài đầy đủ về thân thế của ngài, chắc hẳn ngài cũng đã biết cha của muội ấy, Vinh Vương, chính là người năm đó hại chết mẹ ngài.”

“Tranh đấu Hoàng quyền, vốn là như vậy.”

Mộng Thạch không quay đầu lại: “Nếu ta nói ta không oán hận, thì không thể đối mặt với mẹ ta, nhưng Tốc Tốc vô tội biết bao, ta sẽ không tính những ân oán của thế hệ trước lên đầu cô bé.”

“Hy vọng ngài nhớ lời ngài đã nói hôm nay.”

Thiếu niên nhìn y, giọng rất nhẹ: “Nếu không, ta nhất định sẽ giết ngài.”

Rõ ràng hắn vẫn còn trẻ, nhưng Mộng Thạch đã sớm nhận thức được tâm kế và thủ đoạn của hắn, chỉ có kẻ ngu dốt mới muốn làm kẻ thù của hắn, còn chưa kể… Bấy giờ Mộng Thạch mới hoàn hồn, lại nhìn Thương Nhung trước mặt, y bỗng nói:

“Tốc Tốc, ta biết trong lòng cháu nơi này không hề tốt đẹp. Cháu biết ta không thích bị ràng buộc, nên mới chịu để lại cho ta một đường lui, nhưng hiện tại khác với ngày trước, trước kia ta không biết thân thế của mình, không thể thay đổi bất cứ điều gì ta muốn thay đổi, nên chỉ có thể thuận theo tự nhiên. Nhưng bây giờ lại khác, ta không đơn thuần đến đây là vì cháu, nên cháu không cần vì vậy mà buồn.”

“Cháu từng hỏi ta, ta phiêu bạt nhiều năm, nơi nào mới được coi là cội nguồn của ta, nơi nào lại là cội nguồn của Diểu Diểu.” Mộng Thạch nói, thấy nàng ngước mắt lên, lại mỉm cười với nàng: “Bây giờ ta muốn nói với cháu, ta muốn để Ngọc Kinh trở thành cội nguồn của ta, ta muốn để nơi này trở thành cội nguồn của Diểu Diểu, để cháu, ở nơi này cũng có thể tự do tự tại.”

Trời tối dần, ngoài điện bóng đen chống kín lên nhau.

Trong điện tối đen, Hạc Tử đang dựa ngồi bên giường ngủ gật, từ khi Công chúa cắt cổ tay, nàng ấy chỉ mong sao có thể canh chừng bên người Công chúa mọi lúc, không rời nửa bước.

Đêm hè nóng bức, trên người Thương Nhung chỉ đắp một lớp chăn mỏng.

“Ta muốn để cháu, ở nơi này cũng có thể tự do tự tại.”

Nàng không tự chủ được lại nhớ đến lời của Mộng Thạch, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa sổ phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.

Cái nóng thiêu đốt của Ngọc Kinh kéo dài nửa tháng, với tư cách là Hoàng tử mới trở về, Mộng Thạch vốn có nhiều việc phải làm, nhưng mỗi ngày vẫn không quên đến cung Thuần Linh thăm Thương Nhung.

Bữa ăn trưa mỗi ngày, luôn là Mộng Thạch mang hộp thức ăn đến ăn chung với nàng, không ai biết y đang lén lút mang thức ăn mặn đến cho nàng.

Thuần Thánh Đế cũng vui khi thấy hai người thân thiết như vậy, lại biết từ khi trở về Thương Nhung vẫn luôn đau ốm đứt quãng, nên trong nửa tháng này, ông cũng không để Lăng Sương đại chân nhân gửi thanh từ đạo kinh đến cung Thuần Linh cho nàng chép.

Đêm nay Ngọc Kinh hiếm khi đổ mưa, xua đi vài phần oi bức của ban ngày.

Thương Nhung ngồi bên cửa sổ, cằm tựa lên cánh tay đặt trên khung cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi lách tách trong trẻo, nhìn về mấy cây trúc lẻ loi dựa vào tảng đá.

Đẹp đẽ thanh tịnh, thẳng tắp kiêu hãnh.

Trước chuyến Nam tuần, sống trong cung này hơn mười năm, nàng chưa từng để ý rằng bên ngoài điện của mình lại có mấy khóm trúc.

“Hạc Tử.”

Nàng bỗng lên tiếng.

Hạc Tử luôn canh chừng bên cạnh vội đáp: “Công chúa, có nô tỳ.”

“Ở đây, ta muốn có cả một rừng trúc.”

Hạt mưa thấm ướt những ngón tay trắng mịn mảnh khảnh của Thương Nhung.

Hạc Tử khó hiểu, không biết vì sao Công chúa đột nhiên muốn rừng trúc gì đó, nhưng nàng ấy vẫn dịu giọng nói: “Công chúa muốn, nô tỳ sẽ tìm người trồng cho Công chúa.”

Thương Nhung khẽ “ừm” một tiếng, rồi lại không nói gì nữa.

“Có thể nhanh một chút không?”

Một lúc sau, nàng lại nói.

“Được, chắc chắn sẽ được.” Trong suốt nửa tháng qua, Hạc Tử chưa từng thấy Công chúa tỏ ra sốt ruột như vậy với bất kỳ người nào hay việc gì, nàng ấy không nỡ nhìn tiểu Công chúa lại cụp mắt trở nên im lặng, bèn vội vàng đáp ứng.

Thương Nhung nghe vậy, lại chăm chú nhìn màn mưa đêm giăng kín cửa sổ.

Nếu nàng có cả một rừng trúc, ngày nào cũng đến ngồi đây nhìn nó một lần, có phải cũng coi như đã gặp hắn rồi không?

Đêm dần khuya, Hạc Tử hầu hạ Công chúa tắm rửa, thay một bộ áo ngủ mỏng trắng tinh, rồi trải giường, mời Công chúa đi ngủ.

Mà nàng ấy cũng chợp mắt trên chiếc giường nhỏ bên cạnh như thường lệ.

Đêm mưa rả rích ồn ào, Thương Nhung vốn đã không dễ ngủ, mỗi đêm nàng đều phải trăn trở dằn vặt rất lâu, mới có thể ngủ được một lúc.

Đêm nay, cũng không có gì khác biệt.

Nàng nằm cạnh ngọn đèn lẻ loi, mở to mắt không biết đã qua bao lâu, bỗng nghe thấy tiếng động nhỏ từ cửa sổ phía sau phòng ngủ.

Có phải Hạc Tử không đóng kỹ cửa sổ không?

Nhưng nghe tiếng động đó lần nữa, lại thấy không giống như tiếng vỗ do gió thổi.

Nàng ngồi dậy, lại nghe thấy tiếng kẽo kẹt, lần này, thực sự là gió, rèm cửa cũng bị một cơn gió thổi bay, lay động như gợn sóng.

Ánh đèn mờ ảo soi rõ một bàn tay thon dài trắng bệch chống trên thành cửa sổ. Thương Nhung giật mình, đang định gọi Hạc Tử thì đã thấy bên ngoài cửa sổ một tia chớp đột nhiên lóe lên, chiếu sáng đôi mắt ướt át của thiếu niên.

Như một giấc mộng, tiếng mưa tuôn xối xả, dồn dập ào ào, thiếu niên áo đen nhẹ nhàng đáp xuống bên trong cửa sổ, mái tóc và góc áo bị mưa làm ướt đang nhỏ giọt tí tách.

Khuôn mặt hắn trắng nhợt lại tuấn tú, như một hải yêu vừa đi ra từ làn nước biển, mới vừa hóa thành hình người.

Bước chân hắn gần như không có tiếng động, tấm rèm bị thổi bay sắp rơi xuống che đi thân hình hắn. Thương Nhung sợ đây là một giấc mơ sẽ không thể gặp lại hắn nữa, lập tức vén chăn định xuống giường.

Nhưng chân nàng còn chưa chạm đất, đã thấy hắn vén rèm đi vào, sau đó dùng hai ngón tay điểm vào cổ Hạc Tử đang nằm trên chiếc giường nhỏ, Hạc Tử vừa bị tiếng động đánh thức định mở mắt lập tức lại chìm vào giấc ngủ mê.

Đêm mưa ẩm ướt, thiếu niên đến gần bên giường nàng, mang theo mùi hương lá trúc xen lẫn hơi nước.

“Chiết Trúc?”

Thương Nhung ngước nhìn hắn, như không dám tin, thầm thì.

”Ừm.”

Thiếu niên áo đen im lặng quan sát khuôn mặt gầy gò của nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, Thương Nhung dường như dựa vào giọng nói của hắn để tìm thấy ranh giới giữa mộng và thực, nàng không quan tâm toàn thân hắn ướt sũng, lao vào ôm hắn.

Nàng khóc như một đứa trẻ, ban đầu còn mím chặt môi nhịn lại, sau đó vẫn không nhịn được nữa mà nấc lên.

Chiết Trúc không nói gì, nhưng đã có thể nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, dù nàng ôm hắn chặt đến mấy, có lẽ đã làm những vết thương trên lưng hắn nứt ra, hắn cũng không hề để ý.

Hạc Tử ngủ say bên cạnh, mưa đêm rơi đầy cửa sổ.

Thương Nhung khóc rất lâu.

“Huynh sống có tốt không?”

Nàng thút thít, lại không biết rằng đôi tay của mình đang ôm chặt hắn đã ướt đẫm không phải vì nước mưa trên người hắn, mà là máu của hắn.

“Tốt.”

Chiết Trúc ôm nàng, khẽ nói: “Còn muội?”

Ánh đèn lay động, kéo dài bóng hai người.

Thương Nhung ngẩng đầu lên từ trong vòng tay hắn, đón lấy đôi mắt đen đẹp đẽ của hắn, nàng muốn cười với hắn, nhưng lại không biết thế nào mới là cười.

Nàng nói: “Ta cũng sống rất tốt.”


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 54: Được không?”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    hai cái người này, tốt là tốt sao hè 😂

    Đã thích bởi 1 người

  2. người nào cũng đổ máu nma bảo sống tốt là tốt dữ r đó

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này