Chương 55: Rất nhớ huynh

Mùi tanh của máu ngày càng nồng đậm.

Cảm giác của máu và nước mưa cuối cùng vẫn có sự khác biệt, trong ánh sáng mờ ảo, Thương Nhung nhìn thấy màu đỏ thẫm đầy tay mình.

“Huynh lừa ta…”

Giọng nàng run rẩy.

Giọt mưa như những hạt châu vỡ, sương đêm ẩm ướt lượn lờ bên ngoài khung cửa sổ rộng mở, ánh chớp trắng lóe lên, chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của cả nàng và hắn.

“Có vẻ như muội cũng đang lừa ta.”

Thiếu niên nhìn chằm chằm nàng, ngón tay lạnh lẽo kẹp lấy mặt nàng: “Gầy đến mức này, cũng gọi là sống tốt sao?”

Nước mắt của Thương Nhung rơi xuống hổ khẩu của hắn.

Hắn khựng lại, không nói gì, chỉ đưa ngón tay nhẹ lau má nàng.

Hạc Tử ngủ yên lặng trên giường, Thương Nhung vội vàng định xuống giường đi tìm thuốc trị thương, cánh tay lại bị thiếu niên kéo giữ, rồi lại ngồi xuống giường.

“Mang giày vào.”

Hắn khẽ hất cằm, trong đáy mắt là sự mệt mỏi khó che giấu.

Thương Nhung mang giày xong rồi đi tìm thuốc trị thương, quay đầu lại thấy thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào tay áo nàng, nàng cúi đầu, phát hiện một đoạn vải mỏng trên cổ tay lộ ra, vô thức nàng giấu tay sau lưng.

Giấu đầu lòi đuôi.

Nhưng hắn chẳng nói gì, khi nàng đến gần, hắn cũng không có ý định cởi áo để nàng giúp bôi thuốc cầm máu.

“Ta tự làm.”

Hắn nhận thuốc từ tay nàng.

Thương Nhung chưa kịp nói gì, đã thấy hắn đi về phía bình phong, nàng bước theo hắn, lại thấy hắn đột nhiên quay người lại.

“Muội không được nhìn lén ta.”

Hắn nghiêm túc nhấn mạnh.

Thương Nhung đành đứng yên, nhìn hắn đi vào.

Qua tấm bình phong lụa mỏng màu trắng ngà vẽ tranh hoa điểu, nàng quay lưng về phía hắn, sau bình phong chỉ có tiếng sột soạt rất nhỏ.

“Chiết Trúc.”

Nàng không nhịn được gọi.

”Ừm?”

Giọng thiếu niên không biết vì sao hơi khàn.

“Huynh không nên đến đây.”

Nàng cụp mắt nói.

“Ta hiện đã ở trước mặt muội, vậy mà muội vẫn nói với ta những lời như vậy.” Thiếu niên uể oải: “Xem ra, muội thật sự không muốn ta đến.”

“Không phải…”

Nghe ra một phần thất vọng trong giọng nói của hắn, nàng không suy nghĩ mà lắc đầu. Nàng quay người lại, nhìn thấy hình bóng mờ ảo của hắn phản chiếu trên bình phong, lòng nàng đầy mâu thuẫn, khó nói thành lời.

“Vậy có nghĩa là…”

Bóng thiếu niên lắc lư trên tấm lụa mỏng, đột nhiên, hắn thò đầu ra từ phía trên: “Muội nhớ(*) ta?”

(*)“Nhớ” và “muốn” đều là “Tưởng” ().

Thương Nhung bất ngờ ngẩng đầu lên, ngước nhìn hắn.

Roi phạt của Trất Phong Lâu rất đáng sợ, Chiết Trúc cũng không biết vết thương trên lưng đã nứt bao nhiêu chỗ, hắn chỉ bôi một chút thuốc qua loa, vốn không định mặc áo ngoài, nhưng hắn lại phát hiện áo trong của mình đã bị máu tươi nhuộm đỏ đến không nhìn nổi, nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn mặc áo ngoài màu đen vào.

Mưa rơi đầy trên mái hiên, cuốn trôi mọi oi bức lúc ban ngày, hơi ẩm ướt đọng lại trên chiếu mây dưới đất. Thương Nhung và thiếu niên bên cạnh ngồi trên tấm đệm tròn trên chiếu, lò sưởi trên bàn đã tắt, trong đêm hè, Chiết Trúc không còn ghét trà nguội như những ngày đông nữa.

“Chiết Trúc, trong cung có Lăng Tiêu Vệ, còn có cấm quân, huynh ở đây rất nguy hiểm.” Thương Nhung ôm đầu gối, nhẹ giọng nói: “Nhân lúc trời chưa sáng, để Mộng Thạch thúc thúc đưa huynh đi đi.”

“Ta sẽ tìm《Đan Thần Huyền Đô kinh》giúp huynh.”

Nàng nói.

Chiết Trúc nghe thấy thế, khẽ nhướn hàng mi dày nhìn nàng: “Ta có nói muốn muội tìm giúp ta không?”

Vẻ lạnh nhạt của hắn khiến Thương Nhung thoáng sững sờ, không biết nên đáp lại thế nào.

“Có lẽ là ta sai rồi.”

Hắn đặt tách trà nguội vừa mới nhấp một ngụm xuống, những sợi tóc ngắn còn ẩm ướt khẽ lay động bên thái dương hắn: “Ta tưởng muội sẽ nhớ ta.”

Dưới giọng nói trong trẻo bình thản ấy, giấu một phần bực bội thất vọng.

Thương Nhung thấy hắn đứng dậy, hắn vừa di chuyển một bước, nàng đã vô thức nắm lấy tay hắn, siết chặt, cho đến khi hắn cụp mắt nhìn nàng.

“Chiết Trúc…”

Nàng gọi tên hắn, gần như vô vọng, hoang mang.

Chiết Trúc không nói gì, chỉ ngồi xuống, ôm nàng vào lòng.

Cái ôm của hắn là liều thuốc tốt phá vỡ phòng tuyến trong lòng nàng, chỉ trong chớp mắt, đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng không dám ôm lại hắn, sợ chạm vào vết thương của hắn.

“Ta rất nhớ huynh.”

Mưa đêm dồn dập, giọng nói nghẹn ngào của nàng bọc kín trong tiếng mưa rơi trong veo rải rác: “Thật sự rất nhớ.”

Nàng thường mơ thấy nơi tận cùng của rừng lê hoang dã ấy, cây hoa gạo với rễ xoắn chìm một nửa trong nước, những cánh hoa đỏ rực trên cây thấm đẫm cùng một màu với ráng mây trên bầu trời.

Hắn nắm tay nàng, dạy nàng ném viên đá nhỏ lên mặt sông.

Chiết Trúc nghe thấy giọng nàng, cằm hắn tựa trên đỉnh đầu nàng, ôm nàng chặt hơn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Ta biết mà.”

Nàng không dám ôm hắn, song lại nắm tay hắn thật chặt.

Chiết Trúc vui vẻ, nhưng khi buông nàng ra nét mặt lại không thể hiện chút nào: “Ta không giận, cũng không định đi, chỉ là có một thứ muốn đưa cho muội.”

Cuối cùng Thương Nhung cũng buông tay hắn ra, nhìn hắn đứng dậy đi vào nội điện.

Chiết Trúc tìm thấy chiếc hộp nhỏ trên chiếc ghế sau bình phong, xoay người đi ngang qua bên cạnh Hạc Tử đang ngủ say, vẻ mặt không đổi, vén rèm đi ra.

Hắn lại ngồi xuống trước mặt Thương Nhung, nhìn mái tóc đen mượt không có bất kỳ đồ trang sức nào của nàng.

Đẹp hơn nhiều so với bím tóc hắn tết.

Hắn nghĩ.

“Đưa tay ra.”

Thương Nhung nghe hắn nói.

Nàng ngoan ngoãn đưa bàn tay không quấn vải mềm ra, thấy hắn mở chiếc hộp nhỏ, lấy ra một sợi dây lụa được gắn những viên ngọc tròn.

Thiếu niên cúi đầu, nghiêm túc buộc sợi dây lụa vào cổ tay nàng. Dù ánh đèn trong điện mờ ảo, mỗi viên ngọc trên sợi dây đều lấp lánh ánh sáng long lanh trong suốt.

Hắn hài lòng, cong mắt lên.

“Thích không?”

Hắn hỏi.

Tiếng mưa rào rào bên tai, Thương Nhung nhìn sợi dây trên cổ tay, rồi lại nhìn gương mặt thiếu niên, nàng khẽ gật đầu, giọng khô khốc:

“Thích.”

Có lẽ vì vết thương trên lưng, trong giây lát Chiết Trúc hơi có chút chóng mặt, nhưng hắn chỉ nhăn mày một chút, nằm thẳng xuống chiếc chiếu mây, nhắm mắt lại, âm thầm xoa dịu cơn khó chịu của mình, nhưng vẫn không quên nói với nàng: “Muội yên tâm, Mộng Thạch có thể giúp ta đường đường chính chính ở lại đây, hiện giờ muội, ta, và y, đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, ta ở Ngọc Kinh cũng còn việc của mình phải làm.”

“Trước đây là ta bảo muội chơi cùng.”

Hắn không mở mắt, nhưng cong môi, nói với nàng: “Giờ ở đây, ta cũng tình nguyện cùng muội chơi.”

“Vậy nên…”

Lời nói của hắn bất ngờ bị bao phủ trong một bờ môi.

Hàng mi dày và dài run lên, hắn chợt mở mắt, cảm giác mềm mại và ấm áp trên môi khiến trái tim trong lồng ngực hắn không kìm được mà đập thình thịch.

Thương Nhung nhắm chặt mắt, bỏ lỡ vành tai đỏ bừng của thiếu niên, cũng bỏ lỡ vẻ mặt kinh ngạc của hắn.

Nàng cũng vụng về như vậy, chỉ biết chạm vào môi hắn, nhưng không biết phải làm gì tiếp, cứ áp nhẹ như thế, nhiệt độ đỏ bừng trên má nàng đã lan xuống tận cổ.

Nàng không dám nhìn hắn chút nào, vừa rời ra đã muốn chạy.

Nhưng thiếu niên lại dùng một tay nâng mặt nàng, hắn dầm mưa, ngón tay vẫn còn lạnh, nhưng vì thế mà càng cảm nhận rõ nhiệt độ trên má nàng, đôi mắt đẹp của hắn hơi mơ màng, khẽ gọi nàng: “Tốc Tốc…”

Đêm mưa ẩm ướt, rèm trong điện nhẹ nhàng tung bay.

Thương Nhung thấy đôi mắt hắn lại trở nên long lanh.

Hắn bỗng ôm lấy nàng.

Hơi thở nhẹ nhàng ấm áp phả vào cổ nàng, ngón tay nàng nắm chặt áo ướt của hắn.

“Ta phải đi rồi.”

Hắn hơi lưu luyến: “Qua mấy ngày nữa, ta sẽ đến.”

“Đêm nay cho dù có chuyện gì xảy ra, muội đều không cần quan tâm.”

Thương Nhung được hắn bế vào nội điện, nằm lại trên giường, cả điện trở nên tĩnh lặng, nàng thậm chí còn nghe rõ tiếng thở của Hạc Tử.

Thiếu niên đến rồi đi, như một làn gió nhẹ.

Như một giấc mộng.

Nửa buổi đêm sau đó, cung Thuần Linh trở nên hỗn loan, cung nữ và thái giám canh đêm đều sợ hãi kêu rằng họ đã nhìn thấy thích khách áo đen. Hạc Tử cuối cùng cũng tỉnh táo lại, thấy Công chúa nhắm mắt dường như không bị những âm thanh ẩn trong tiếng mưa đánh thức, nàng ấy cũng không kịp quan tâm đến những thứ khác, vội chạy ra ngoài điện để kiểm tra.

Sau khi Hạc Tử ra ngoài, Thương Nhung cũng không mở mắt, nhưng nằm dưới chăn gấm, nàng lại khẽ sờ sợi dây trên cổ tay.

Khi Mộng Thạch đưa Chiết Trúc ra khỏi cung, mưa vẫn chưa ngừng, nhưng trời đã dần sáng, Chiết Trúc ngồi trong xe ngựa mơ màng buồn ngủ, Mộng Thạch đưa hắn vào một viện nhỏ trong ngõ sâu, vừa kiểm tra vết thương của hắn đã giật mình.

“Chiết Trúc công tử, vết thương này của cậu…”

Toàn bộ lưng hắn đều là những vết roi chằng chịt, thuốc bột qua loa cũng chỉ miễn cưỡng cầm máu, những vết thương rách mở chỗ nào cũng đầm đìa máu chảy.

“Muốn thoát khỏi Trất Phong Lâu không phải chuyện dễ dàng gì, tất nhiên phải chịu đủ khổ sở.” Thập Ngũ bước từ bên ngoài vào, thấy vết thương trên lưng thiếu niên không nhịn được lại nói: “Rõ ràng bị thương nặng, đệ ấy lại khăng khăng phải rút ngắn hành trình một tháng xuống còn nửa tháng, vừa mới đến Ngọc Kinh đã vội vàng đi gặp người… Thật là cứng đầu.”

Thiếu niên tì cằm lên gối mềm, không biết đang nghĩ gì, mi mắt khép hờ. Mộng Thạch giờ đây đã biến thành Hoàng tử của Đại Yến, nhưng vẫn như thuở ban đầu, xắn tay áo lên, vội vàng làm sạch, băng bó vết thương giúp thiếu niên.

“Ta nghĩ, chắc chắn cô bé không muốn nói cho cậu biết.”

Mộng Thạch bận rộn một hồi, đầu đầy mồ hôi, lại thấy thiếu niên lặng lẽ nhìn chăm chăm vào vết sẹo cũ ở mặt trong cổ tay mình, y bèn nói.

“Muội ấy không muốn ta biết.”

Giọng Chiết Trúc mang theo vài phần buồn ngủ mệt mỏi: “Vậy ta cứ giả vờ như không biết.”

Hắn đã từng nếm trải cùng một cảm giác với nàng, làm sao không hiểu sự cố ý che giấu của nàng là vì điều gì.

Có chút ngượng ngùng, hắn cũng từng trải qua.

Cùng với cơn mưa buổi sớm, cuối cùng Chiết Trúc cũng không chống đỡ nổi sự mệt mỏi nặng nề mà nhắm mắt lại, giấc ngủ này cũng không được bao lâu, hắn nghe thấy tiếng bước chân, lập tức nhạy bén mở mắt.

“Công tử.”

Khương Anh thấy hắn tỉnh dậy, bèn cúi đầu với hắn.

Giờ đã thoát khỏi Trất Phong Lâu, thiếu niên này không còn là Thập Thất Hộ Pháp nữa.

Chiết Trúc chẳng buồn nói chuyện, cũng không để ý đến hắn.

Khương Anh đành đặt hộp thức ăn lên bàn, lần lượt bày các món ăn ra, nhưng chẳng bao lâu sau, hắn ta lại đột ngột nghe thấy giọng nói của Chiết Trúc: “Cửa hàng bạc tốt nhất ở Ngọc Kinh là nhà nào?”

Cửa hàng bạc?

Khương Anh mù mờ, quay mặt lại, cung kính đáp: “Thuộc hạ cũng mới đến Ngọc Kinh, chưa biết Ngọc Kinh có những cửa hàng bạc nào.”

Thiếu niên lại không nói gì nữa.

“Nhưng thuộc hạ có thể đi nghe ngóng.”

Khương Anh vội vàng nói.

“Ngươi biết vàng của ta đặt ở đâu.”

Giọng Chiết Trúc nghe như vẫn chưa tỉnh hẳn: “Thay ta tìm cửa hàng bạc tốt nhất, làm một chiếc mũ phượng tốt nhất.”

“Mũ phượng?”

Khương Anh càng không hiểu ra sao.

Chiết Trúc nghĩ ngợi một lúc, lại nói:

“Phượng hoàng vàng trên mũ nhất định phải là đẹp nhất thiên hạ.”


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 55: Rất nhớ huynh”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    tương lai ta sẽ có nàng

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này