Trong cung xuất hiện thích khách, từ sáng sớm cha con Hạ gia đã phụng chiếu vào cung, Hạ Trọng Đình yết kiến tại đài Trích Tinh, còn Hạ Tinh Cẩm dẫn người lục soát cung Thuần Linh và vài cung gần đó.
“Lúc đó trời tối, lại đang mưa, nô tỳ chỉ nghe thấy mái hiên có tiếng động, ngẩng đầu lên thấy một bóng đen, rất nhanh đã biến mất…”
Cung nữ trực đêm khai báo đúng sự thật.
“Chỉ có một người thôi sao?”
Ngu Tranh mặc áo bào hạc bạc trên nền xanh đậm, vừa cầm ô cho đại nhân bên cạnh, vừa hỏi.
“Nô tỳ…”
Cung nữ kia suy nghĩ kỹ, nàng ta lại có phần không chắc chắn: “Cũng không biết rõ rốt cuộc có phải một người hay không.”
Hạ Tinh Cẩm im lặng quan sát cung nữ đó, sau đó nói với Ngu Tranh: “Vào điện.”
Thuần Thánh Đế nghe tin này khi trời còn chưa sáng, lập tức sai thái giám Đức Bảo bên cạnh dẫn người vào cung Thuần Linh đưa Thương Nhung tạm thời đến đài Trích Tinh, Hạc Tử quay về thu dọn ít đồ, bị Lăng Tiêu Vệ đứng gác ngoài điện cản lại.
“Nô tỳ chỉ muốn lấy ít đồ cho Công chúa.”
Hạc Tử thấy họ rút kiếm ra khỏi vỏ, lập tức giật mình.
“Để nàng ta vào.”
Từ trong điện đột nhiên vọng ra một giọng nói trầm thấp.
Lăng Tiêu Vệ đứng gác trước điện lập tức cất kiếm, nhường đường hai bên.
Hạc Tử bước vào, ngẩng đầu thì thấy vị Thiên hộ Lăng Tiêu Vệ đang đứng trước cửa sổ mở rộng, đầu ngón tay hắn ta dính chút vết máu khô trên khung cửa.
“Nghe nói, khi ngươi tỉnh dậy, cửa sổ này đã mở?”
Nàng ấy nghe thấy giọng thanh niên đó.
“Vâng, khi nô tỳ tỉnh dậy, cửa sổ đó đã mở, nước mưa bị gió thổi vào làm ướt cả chiếu trà.” Hạc Tử cúi đầu nói.
Nghe nàng ấy nhắc đến chiếu trà, Hạ Tinh Cẩm quay mặt qua, hạ mắt nhìn chiếc chiếu mây vuông đặt trên mặt đất, trên đó là một chiếc bàn gỗ với bộ trà được xếp ngăn nắp.
“Ngươi đã canh đêm bên Công chúa, vì sao có người đến cũng không hay biết?”
Ngu Tranh nghiêm giọng hỏi.
“Nô tỳ cũng không rõ.” Hạc Tử vốn nhút nhát, giờ bị đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị của thanh niên này làm cho sợ hãi, nàng ấy càng thêm run rẩy: “Nô tỳ canh đêm cho Công chúa, sợ mình ngủ quên, vẫn thường bôi chút dầu mát lên thái dương, nhưng đêm qua không biết sao lại ngủ say đến vậy.”
“Ban đầu nô tỳ có nghe thấy chút động tĩnh, nhưng mà, nhưng mà sau đó không nhớ gì nữa… Nô tỳ còn tưởng đó là chuyện trong mơ.”
Nghe câu cuối của nàng ấy, Hạ Tinh Cẩm quay đầu lại: “Khi tỉnh dậy ngươi có thấy khó chịu ở đâu không?”
“Hình như…”
Hạc Tử nghĩ kỹ, không khỏi đưa tay sờ gáy mình: “Cổ hơi tê cứng.”
Hạ Tinh Cẩm không nói gì, chỉ tránh nàng ấy ra, vén rèm đi vào nội điện, đôi mắt hắn ta lặng lẽ quét qua bố trí ở nội điện, ngước mặt nhìn thấy một bức Lạc Thần đồ hoàn chỉnh được khắc trên xà nhà.
Tay áo Lạc Thần bay theo gió, núi sông sống động như thật.
“Công chúa tỉnh dậy khi nào?”
Hạ Tinh Cẩm liếc nhìn Hạc Tử đang vào thu dọn đồ dùng của Công chúa.
“Khi Bệ hạ sai người đến đón Công chúa, nô tỳ gọi người rất lâu, người mới miễn cưỡng tỉnh lại.”
Hạc Tử cẩn thận thu dọn bút mực và đồ văn phòng của Công chúa, rồi trả lời.
Hạ Tinh Cẩm nghe vậy, ánh mắt hơi di chuyển, thoáng dừng lại trên giường, hắn ta nhíu mày, tiến lại gần hơn, khẽ vén chăn lên, một vết máu đã đông lộ ra trong kẽ hở ở mép giường.
Ra khỏi cung Thuần Linh, Ngu Tranh vừa cầm ô vừa nói: “Đại nhân, có lẽ Công chúa cũng bị điểm huyệt, như vậy xem ra, người đến không phải để ám sát Công chúa, mà là muốn bắt cóc Công chúa.”
“Nhưng rốt cuộc là ai? Vì sao hắn lại muốn bắt cóc Công chúa?” Ngu Tranh chỉ thấy việc này rất kỳ lạ, trong cung vừa có cấm quân vừa có Lăng Tiêu Vệ, đã tìm kiếm từ nửa đêm đến giờ, vẫn không tìm thấy một chút dấu vết nào của hắn.
Hạ Tinh Cẩm còn đang trầm tư suy nghĩ, đám người bọn họ chưa ra khỏi con hẻm cung này, một Lăng Tiêu Vệ áo xanh đã đội mưa bước nhanh, vội vã chạy từ đầu kia tới.
“Thiên hộ đại nhân!”
Thanh niên toàn thân ướt sũng, nắm tay hành lễ.
“Thế nào?”
Hạ Tinh Cẩm dừng bước, hỏi hắn ta.
“Mời đại nhân xem.”
Thanh niên đó lấy ra một bộ y phục dính máu giấu trong áo choàng.
Ánh chiều tà chiếu trên mặt nước sông hộ thành của Ngọc Kinh, ánh sáng lấp lánh như vàng, Hạ Tinh Cẩm cưỡi ngựa qua cầu, vừa hay gặp Hạ Trọng Đình ra khỏi cung trước hắn ta hai khắc.
“Đại nhân, là thiếu gia.”
Phu xe vừa nhìn thấy Hạ Tinh Cẩm, lập tức nói với người trong màn xe.
Hạ Trọng Đình vén màn, nhìn con trai cưỡi ngựa bên cạnh, nói: “Tử Gia, có phát hiện gì không?”
“Cũng xem như có.”
Hạ Tinh Cẩm đáp ngắn gọn.
“Tốt, vậy chúng ta về phủ rồi nói.”
Hạ Trọng Đình gật đầu.
Hai cha con mệt mỏi trở về phủ, ăn xong bữa tối, hai người bèn trò chuyện trong thư phòng.
“Con nói, chiếc áo dính máu này là của Nhị Hoàng tử?”
Hạ Trọng Đình đứng chắp tay sau lưng, nhìn vật trên bàn.
“Vâng, con đã điều tra, mấy ngày trước Nhị Hoàng tử đánh bạc uống rượu bên ngoài cung, thua hết tiền không cam tâm, đánh nhau với con bạc cùng bàn, hẳn là đã bị thương lúc đó.”
Hạ Tinh Cẩm nói.
“Hoàng thượng rất ghét hắn không biết trân trọng thân phận Hoàng tộc, học được chút võ công đã hiếu thắng hơn thua với bách tính ở chốn chợ búa, đương nhiên hắn không dám để người khác biết vết thương của mình từ đâu mà có. Hiện giờ Hồ Quý phi đã bị cấm túc, ta nghe nói hôm qua hắn gây rối đòi gặp Quý phi đến mức kinh động Bệ hạ, bị phạt mười roi.”
Hạ Trọng Đình quay đầu nhận trà hắn ta đưa: “Mười roi đó, vết thương trên người chắc chắn lại thêm nặng, nếu đêm qua thật sự là hắn đột nhập cung Thuần Linh, e rằng, hắn không chịu được nỗi ấm ức của mẹ mình.”
Hồ Quý phi sinh được hai con trai, ngoài vị Tứ Hoàng tử được các triều thần yêu thích, còn có Nhị Hoàng tử, tuy không được Thánh thượng sủng ái, nhưng cả cung đều biết, hắn ta rất hiếu thảo với Hồ Quý phi.
Hồ Quý phi chịu nhục nhã ở cung Thuần Linh, lại bị Hoàng thượng cấm túc, khó mà bảo đảm được Nhị Hoàng tử sẽ không tính sổ với Minh Nguyệt Công chúa.
“Con nói hắn điểm huyệt cung nữ đó, nhưng khi ta hỏi Công chúa ở đài Trích Tinh, nàng cũng không hay biết gì, mà theo lời cung nữ canh đêm bên ngoài điện nói nàng ta nghe thấy tiếng động bên trong điện, lớn tiếng hỏi, rồi người đó lập tức bước lên mái nhà rời đi. Xem ra, hắn chưa kịp làm gì, đã bị cung nữ đó làm kinh động, vội vã bỏ đi rồi.”
Hạ Trọng Đình day day thái dương: “Tuy Nhị Hoàng tử không giữ phép tắc, nhưng tuyệt đối không đến mức có ý sát hại Minh Nguyệt Công chúa.”
“Trung Thu năm ngoái, hắn từng suýt đẩy Minh Nguyệt Công chúa ngã xuống hồ.”
Trong thư phòng ánh sáng mờ ảo, Hạ Tinh Cẩm nhớ lại đêm tiệc Trung Thu khi đó, hắn ta vừa rời khỏi bên cạnh Thiên tử, ở bờ đối diện hồ Thúy Tâm từng chứng kiến mấy vị Công chúa xúi giục Nhị Hoàng tử say rượu lên cầu trêu chọc Minh Nguyệt Công chúa.
Hắn ta đứng trong rừng ném một viên đá trúng đầu gối Nhị Hoàng tử, khiến Nhị Hoàng tử chưa kịp lên cầu đã loạng choạng ngã xuống hồ.
Lúc đó trên cầu ánh đèn lồng lung linh, hắn ta ẩn mình trong cánh rừng bên kia, thấy tiểu Công chúa đang mải mê trên cầu giật mình vì tiếng nước văng lên khi Nhị Hoàng tử rơi xuống hồ, rồi đứng giữa lan can, cúi mặt nhìn xuống.
“Việc này vẫn chưa thể kết luận, con còn phải điều tra kỹ thêm.”
Hạ Tinh Cẩm nói, hơi cúi đầu.
Lần này, rốt cuộc là ám sát thật, hay là trò đùa ác ý của Nhị Hoàng tử, vẫn chưa thể biết được.
“Tử Gia.”
Hạ Trọng Đình đã ở bên cạnh Thuần Thánh Đế nhiều năm, ông ta rất có năng lực quan sát, còn chưa kể Hạ Tinh Cẩm trước mặt lại là con trai ruột của ông ta: “Cha suy đi tính lại, vẫn phải nhắc con một câu.”
“Xin cha cứ nói.”
“Nàng ấy là Công chúa sinh ra cùng điềm lành, khi xưa Lăng Sương đại chân nhân từng nói, thân nàng gắn với vận mệnh của Đại Yến, sinh ra đã là vầng trăng sáng treo trên cao, không phải thai bình thường dưới trần tục, từ khi ra đời, nàng đã định trước cả đời không thể thành thân với ai.”
Hạ Trọng Đình nhìn sâu vào thanh niên trước mặt, từ khi con trai ông ta đưa Công chúa trở về từ Thục Thanh, Hạ Trọng Đình đã mơ hồ nhận ra được điều gì đó.
Hạ Tinh Cẩm giật mình, rồi trầm giọng nói: “Con biết rồi.”
Hắn ta không muốn ở lại trong phòng nữa, sợ Hạ Trọng Đình nói thêm điều gì làm nhiễu loạn dòng suy nghĩ, nhưng khi đi đến cửa phòng, hắn ta bỗng dừng lại: “Cha yên tâm, chuyện cha lo lắng tuyệt đối sẽ không xảy ra.”
“Chỉ là.”
Hắn ta ngẩng đầu lên, tiếng ve kêu ồn ào của đêm hè vang bên tai, hắn ta nhớ đến cỗ xe ngựa lật nghiêng trên tuyết ở Nam Châu, lại nghĩ đến trận mưa lớn ở Thục Thanh, tiểu Công chúa ngồi trong xe, gương mặt tái nhợt, hốc mắt đỏ bừng vì khóc.
Cuối cùng hắn ta vẫn không thể nói với Hạ Trọng Đình sự thật rằng Công chúa không phải bị bắt cóc mà là đã bỏ trốn. Hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc đèn lồng đung đưa dưới mái hiên, nói: “Cha cũng tin vào lời răn đó sao?”
“Ta nghĩ thế nào không quan trọng, Lăng Tiêu Vệ là tai mắt của Bệ hạ, Bệ hạ tin, con và ta đều không thể không tin.”
Hạ Trọng Đình nhìn bóng lưng hắn ta, khẽ thở dài:
“Tử Gia, năm nay, ta sẽ để mẹ con lo việc hôn sự cho con.”
***
Thương Nhung ở trong đài Trích Tinh vài ngày, Lăng Sương đại chân nhân cứ hai ngày lại vào cung giảng kinh cho nàng, trên án của nàng lại bắt đầu chất đống thanh từ và đạo kinh.
Triều thần tin đạo để lấy lòng Thuần Thánh Đế rất nhiều, người trong Hoàng tộc cũng không ít.
Thương Nhung tìm thấy một trang trong số đó có nét chữ quen thuộc, nàng nhìn chằm chằm một lúc, nhưng không còn sao chép hết những thứ lão ta dâng lên như trước kia nữa.
Những manh mối về vụ đột nhập cung Thuần Linh đêm ấy đều chỉ về phía Nhị Hoàng tử, dù cha con Hạ gia còn nghi vấn trong lòng, nhưng Thuần Thánh Đế hỏi gấp, Hạ Trọng Đình cũng đành phải dâng tất cả chứng cứ hiện có lên Ngự tiền.
Thuần Thánh Đế nổi giận không nhẹ, đang định trừng phạt, thì bên kia truyền đến tin Nhị Hoàng tử vì sợ hãi mà ngất xỉu, rất đông thái y đến, cuối cùng Thuần Thánh Đế khoát tay một cái, đưa hắn ta vào cung của mẹ hắn ta, cả hai người đều bị cấm túc.
Thương Nhung vừa về đến cung Thuần Linh đã biết tin này, nàng ngồi trước án, nhớ lại đêm đó thiếu niên nói với nàng: “Đêm nay cho dù chuyện gì xảy ra, muội cũng không cần để tâm.”
Ngoài cửa sổ, mặt trời chói chang, hong khô làn sương mỏng buổi sớm.
Thương Nhung không thể tĩnh tâm chép bất cứ thứ gì, thỉnh thoảng nàng lại nhìn ra ngoài một cái.
Giờ Ngọ, Mộng Thạch theo thường lệ xách hộp thức ăn đến. Hạc Tử lui ra ngoài điện, một cung nữ đứng bên ngoài vội kéo tay nàng ấy, khẽ nói: “Hạc Tử tỷ tỷ, Đại Điện hạ dẫn theo rất nhiều thị vệ đến, đều đứng canh ở bên ngoài.”
Thị vệ?
Hạc Tử không khỏi quay đầu lại, liếc nhìn cánh cửa phòng đã đóng.
“Chuyện này là ý của ta, ta đã nghe nói hết rồi, cháu vừa mới về cung, vị Hồ Quý phi kia đã đến gây khó dễ cho cháu.” Mộng Thạch bày thức ăn lên bàn: “Cháu cũng không cần lo lắng gì, dù ta không làm gì mẹ con họ, họ thấy ta trở về, cũng chắc chắn không thể sống hòa thuận với ta.”
Trước đây thế lực hai phe trong triều đang đấu đá, giờ y xuất hiện không biết đã phá vỡ bao nhiêu ván cờ trong đầu người. Vì ngôi vị Thái tử, y và mấy vị Hoàng tử kia, không thể nào là huynh đệ hòa thuận được.
Mộng Thạch nói xong, lại mỉm cười với tiểu cô nương trước mặt: “Tuy là tại một nơi như thế này, nhưng rốt cuộc ba người chúng ta cũng đã ở cùng một chỗ.”
Sau đó, trong ánh mắt bối rối của nàng, y đứng dậy, nói: “Ta đã xin ý chỉ của ông ấy, cho ta sắp xếp một số thị vệ đến bảo vệ cung Thuần Linh, họ chỉ ở cửa cung, sẽ không vào đây, chỉ có ám vệ là sẽ ẩn nấp gần hơn một chút.”
Thương Nhung chưa kịp hỏi gì, y đã vội vàng bước ra ngoài điện.
Cửa điện mở ra rồi đóng lại, một luồng ánh sáng chói lóa tràn vào điện rồi biến mất trong chớp mắt.
Nàng cầm đũa, nhìn chằm chằm vào hai cái bát nhỏ trống rỗng trên bàn. Khung cửa sổ son đỏ không ngăn được tiếng ve kêu ồn ào bên ngoài, dù có vài thái giám trẻ đang bắt ve dưới bóng cây trong sân, tiếng kêu vẫn cứ rộn ràng không dứt.
Có tiếng động nhỏ truyền đến, nàng lập tức buông đũa, đứng dậy chạy đến cửa sổ hướng về vách núi, nàng nôn nóng mở cửa sổ. Ánh nắng chói chang rọi lên núi đá, vài cành trúc thưa thớt đổ bóng lên đó. Nàng nhìn quanh một lúc, mắt hơi cụp xuống, dần lộ vẻ thất vọng.
Tiếng ve càng rộn, ánh mặt trời hơi chói mắt.
Nàng quay người đi được hai bước, lại nghe từ phía sau truyền đến một giọng nói trong trẻo, mang ý cười:
“Tìm ta à?”
Nàng quay đầu lại, ánh sáng đầy ngập tràn vào cửa sổ. Thiếu niên áo đen nhẹ nhàng lộn người nhảy từ mái nhà xuống, ngồi trên khung cửa, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng, nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt thật đáng chú ý.
“Lại đây.”
Hắn vẫy tay với nàng.
Thương Nhung lập tức ngoan ngoãn đi đến trước mặt hắn, không ngờ hắn đột nhiên đưa tay bế nàng ngồi bên cạnh mình, đôi chân nàng rời khỏi mặt đất, vạt váy khẽ lay động trong cơn gió thoảng.
Chiết Trúc lấy ra một gói giấy dầu từ trong ngực đưa cho nàng.
Thương Nhung nhận lấy, phát hiện bên trong là bánh ngọt với mứt trái cây, miếng nào cũng còn nguyên vẹn, không hề vỡ một chút nào.
“Đồ ở Ngọc Kinh của các muội, quả thật rất khác biệt.”
Sắc mặt Chiết Trúc vẫn còn tái nhợt, môi cũng không có nhiều sắc máu, nhưng tâm trạng của hắn có vẻ rất tốt.
Thương Nhung không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Trong ánh mặt trời lan tỏa, thiếu niên đón lấy ánh mắt của nàng: “Muội không vui sao?”
“Gì cơ?”
Thương Nhung nghe giọng hắn mới hoàn hồn.
“Muội có thể gặp ta mỗi ngày rồi.”
Hắn nâng mày, nói.
Nhiệt độ nóng bỏng trong mắt thiếu niên như ánh sáng lấp lánh trên gợn sóng, má Thương Nhung đỏ bừng, vội tránh ánh mắt của hắn.
Nhưng nàng không nỡ để ánh sáng trong veo trong mắt hắn trở nên ảm đạm một chút nào, nàng ép bản thân bày tỏ lòng mình với hắn, đôi môi mím chặt hơi thả lỏng, nàng nắm gói giấy dầu, khẽ nói: “Vui.”
Thức ăn Mộng Thạch mang đến được Thương Nhung và Chiết Trúc ăn hết, không bao lâu sau, cung nữ bên cạnh Mộng Thạch đến cung Thuần Linh mang hộp thức ăn đi.
Hạc Tử không biết vì sao Công chúa đột nhiên muốn đặt một chiếc giường La Hán trong điện, nhưng nàng ấy chỉ mong Công chúa được vui vẻ, nên đã vội vàng gọi thái giám trong cung đi tìm, đến chiều muộn đã đặt xong trong điện.
Trời tối dần, Hạc Tử thắp đèn trong điện, nghe Công chúa bảo không cần nàng ấy canh đêm ở gần, nàng ấy hơi do dự: “Công chúa…”
Thương Nhung lắc đầu với nàng ấy: “Đi đi.”
Hạc Tử không lay chuyển được, đành phải đi ra ngoài canh.
Đêm khuya vắng vẻ, chỉ còn tiếng ve không ngớt.
Thương Nhung mở cửa sổ, không biết đã đợi bao lâu, nàng mơ màng thiếp đi trên chiếc giường La Hán.
Cho đến khi một bàn tay bóp má nàng.
Nàng mơ màng mở mắt.
Mái tóc đen của thiếu niên còn hơi ẩm ướt, trên người hắn có mùi thuốc hơi đắng, giọng hắn rất nhẹ: “Không phải nói chuẩn bị cho ta sao? Sao muội lại ngủ ở đây?”
Thương Nhung buồn ngủ vô cùng, nàng không cần suy nghĩ mà lập tức nghiêng người nhích vào trong một chút.
Hàng mi dài của thiếu niên khẽ run lên, kinh ngạc nhìn nàng đột nhiên nhường ra nửa chỗ.
“Muội…”
Hắn thậm chí còn hơi đỏ mặt.
Nàng ngái ngủ không nhìn rõ sắc hồng ửng nhẹ trên má hắn, chỉ một lúc sau mí mắt nàng đã khép xuống, không hề biết thiếu niên ngồi bên giường đã phải đấu tranh nội tâm bao lâu suy nghĩ trước khi thành thân có thể ngủ chung một giường hay không.
Nhưng hắn nhìn nàng.
Nhìn lớp vải mỏng trắng muốt trên cổ tay nàng.
Đêm hè không mấy yên tĩnh, thiếu niên khẽ nhéo má nàng.
Thương Nhung cố gắng mở mắt, lại thấy hắn không biết đang lục tìm gì trong túi áo khoác ngoài, giọng nàng lúc ngái ngủ vừa êm vừa nhẹ: “Chiết Trúc?”
Hắn “ừm” một tiếng, cuối cùng tìm ra tất cả số khế đất và chìa khóa giấu trong áo, hắn nhét tất cả vào tay nàng.
“Đây là gì?” Thương Nhung chưa kịp nhìn rõ những thứ đó.
Thiếu niên ném áo khoác sang một bên, dùng luồng gió từ lòng bàn tay thổi tắt ngọn nến không xa, cả phòng tối đen, Thương Nhung chỉ nghe thấy tiếng sột soạt của vải áo, tiếp theo, bên cạnh nàng dường như có người nằm xuống.
Một lúc sau, nàng nghe giọng nói trong trẻo, êm tai của hắn:
“Toàn bộ gia sản của ta.”

Bình luận về bài viết này