“Huynh cho ta làm gì?”
Ánh sáng mờ ảo xuyên qua cửa sổ bị tấm rèm lụa chặn lại, trong điện tối đen như mực, Thương Nhung sờ những tấm khế đất và chìa khóa trong tay, nghiêng mặt về phía hắn, khẽ lên tiếng.
Nhưng hắn không nói gì, chỉ ẩn mình trong bóng tối, im lặng không một tiếng động.
“Thật ra ta ở đây cũng chẳng dùng được những thứ này.” Thương Nhung tỉnh táo hơn: “Huynh đã cho ta, nếu ngày sau huynh rời khỏi đây, lấy gì để nương tựa?”
Nàng biết, hắn thích nhất mua những đồ ngon, đồ chơi thú vị.
“Có lý lắm.”
Bên ngoài điện vẫn có cung nữ đang canh đêm, nên giọng thiếu niên hạ thấp đến mức tối đa: “Vậy ta chỉ còn cách dẫn muội cùng rời đi thôi.”
Giọng của hắn rất gần, nhưng Thương Nhung cảm nhận được, dù lúc này đang nằm trên cùng một chiếc giường, thiếu niên và nàng vẫn cách nhau một khoảng.
Nàng nghe thấy lời hắn nói, những ngón tay đang nắm chặt khế đất và chìa khóa không khỏi siết chặt hơn.
Đêm hè quá tối, nàng hoàn toàn không nhìn rõ mặt hắn, nhưng chỉ vì một câu nói này của hắn mà biết bao nhiêu điều nàng vẫn quen giấu kín trong lòng, giờ phút này lại trào dâng như thủy triều.
“Chiết Trúc.”
Nàng mở mắt trong màn đêm đen: “Ta mang quá nhiều mạng người trên mình, ta bị giam cầm trong tâm trí, không thể tự giải thoát, cũng không dám tự giải thoát.”
Cả đời này, nàng không thể quên Tiết Đạm Sương.
“Đại chân nhân nói với ta, ta là Công chúa sinh ra cùng điềm lành, là điềm lành bảo vệ quốc vận Đại Yến, nhưng ta không hiểu, nếu quốc vận nằm trên người ta, vì sao giới thanh lưu(*) ghét ta, vì sao dân chúng oán ta, và vì sao… ta không giết Tiết thị, nhưng cả nhà họ Tiết lại phải chết vì ta.”
(*)Thanh lưu (清流): nghĩa đen là dòng trong, chỉ các sĩ phu tài đức vẹn toàn, vào thời nhà Minh, đây còn được dùng để chỉ danh xưng của một giai cấp thống trị trong bè cánh chính trị.
“Ta không phải là hình mẫu mà mẹ ta mong đợi, cũng phụ lòng Đạm Sương tỷ tỷ chân thành đồng hành.” Nàng tự nguyện mở lòng với hắn, nghiêm túc nói: “Một người như ta, thực ra không đáng để huynh đối xử như vậy.”
Người sinh ra đã được ban cho thân phận trong sáng cao quý, thực tế trong lòng lại tự ti đến mức thậm chí không dám đối mặt với tấm lòng nồng nhiệt thuần khiết của thiếu niên bên cạnh.
“Muội có phải là điềm lành gì hay không, liên quan gì đến ta?”
Thiếu niên im lặng hồi lâu, mới lên tiếng.
“Trên đời này người chết vì ta nhiều lắm, nhưng họ đều do chính tay ta giết.” Giọng hắn mang theo sự bình tĩnh khác thường: “Rõ ràng tay muội chưa từng dính máu người khác, sao lại phải dính máu của chính mình mới chịu thôi?”
Hắn là thiếu niên nhạy bén thông minh như vậy, làm sao không phát hiện ra? Thương Nhung biết, bản thân chỉ đang tự lừa dối mình.
Nàng sợ hắn hỏi, sợ hắn chạm vào nỗi lòng khó xử nhất của nàng.
Hắn thực sự hiểu hết.
Cảm giác chua xót ở chóp mũi khiến cổ họng nàng thắt lại, viền mắt ướt át. Nàng đặt những thứ trong tay sang một bên, như thể vượt qua một dải ngân hà ngăn cách giữa họ. Trong đêm hè tiếng ve kêu râm ran, giữa màn đêm đen kịt trước mắt, nàng mò mẫm đến bên hắn, ôm lấy hắn.
Thiếu niên vốn đang thận trọng ngủ ở mép giường không đề phòng nàng đột nhiên tiến lại gần, hắn phản ứng cực nhanh, chống một tay xuống mép giường, mới không bị rơi xuống vì cái ôm đột ngột của nàng.
“… Tốc Tốc?”
Cảm nhận được nước mắt của nàng rơi xuống cổ mình, Chiết Trúc cụp mắt.
“Ta bảo Mộng Thạch thúc thúc đừng cho huynh đến.”
Nàng nức nở: “Thật ra trong lòng ta rất muốn huynh đến, ta sợ đời này của ta dài như vậy, nhưng không có ngày nào được gặp lại huynh, khi nhìn thấy huynh ta đã nghĩ, không có gì may mắn hơn việc huynh đến bên ta…”
Dù đây là giấc mơ không thể kéo dài, nàng cũng cam tâm đắm chìm.
Dường như khi có hắn ở bên, hai chữ tự do đang ở rất gần nàng.
“Những thứ huynh mua cho ta, đèn hoa quỳnh huynh thắng cho ta, đều đã không còn nữa…”
Trong giọng nói nghẹn ngào của nàng là nỗi ấm ức không thể giấu.
“Không sao.”
Hắn vỗ nhẹ lưng nàng, nói: “Những thứ đó, ta vẫn có thể có lại cho muội.”
Thương Nhung gắng gượng trấn tĩnh tâm trạng, không ngẩng đầu lên trong vòng tay hắn: “Huynh đã đưa hết của cải cho ta, lấy gì để mua cho ta nữa?”
Chiết Trúc mím môi.
Một lúc sau mới nói: “Thứ ta cho muội là những căn nhà ta mua và tiền bạc để ở những nơi đó, ta vẫn còn một ít tiền dự phòng cất ở phiếu hiệu(*).”
(*)Phiếu hiệu (票号): Nơi có các dịch vụ như chuyển tiền, giao dịch, tiền gửi và vay mượn giống như ngân hàng.
Hắn vẫn nghe lời Thập Ngũ, để lại một chút tiền riêng.
Dù sao, hắn không lúc nào nhịn được muốn mua đồ cho nàng và cho bản thân.
“Huynh có vẻ có nhiều nhà lắm.”
Thương Nhung nhớ lại xấp khế đất dày cộp mình vừa sờ thấy.
”Ừm, trước kia ta tự mình đi chơi, những thứ có thể mang theo, không thể mang theo người, ta đều sẽ mua hết.”
Giọng điệu Chiết Trúc lộ ra khí phách thiếu niên chỉ có ở độ tuổi này: “Nam Bắc Đông Tây, nơi nào cũng có chỗ để ta nương thân.”
Vì vậy khi hắn nói có nơi để giấu nàng, hắn không hề lừa nàng.
Trên đời này, hắn không có nơi xuất phát, nhưng khắp bốn biển, nơi nào cũng đều có thể là nhà của hắn.
Mà hắn, thậm chí còn không buồn chớp mắt, trao hết nhà cửa của mình cho nàng.
Người hắn đầy mùi thuốc đông y đăng đắng, Thương Nhung nhớ lại đêm mưa đó, hai tay mình thấm đầy máu: “Vì sao huynh bị thương vậy?”
“Trất Phong Lâu có quy tắc, muốn rời khỏi Trất Phong Lâu thì phải chịu hình phạt roi của lầu.”
Chiết Trúc không giấu giếm.
Nào ngờ hắn vừa dứt lời, đã cảm nhận được cô nương trong lòng muốn ngồi dậy, hắn lập tức giữ nàng lại: “Làm gì vậy?”
“Đi thắp đèn, huynh cho ta xem.”
Thương Nhung không biết mùi vị của phạt roi, cũng luôn nhớ đến đêm đó thiếu niên không cho nàng giúp mình bôi thuốc.
“Muội thắp đèn trong bóng tối không sợ sáp nến làm bỏng tay sao?”
Chiết Trúc vừa nói vừa định ấn vai nàng xuống, nhưng lại chạm vào mặt nàng, mềm mại mịn màng, hắn dừng lại một chút, ngón tay co lại như cây xấu hổ, rồi lại giả vờ bình tĩnh rút tay về, chuyển sang giữ lấy gáy nàng, ép nàng nằm xuống.
“Không có gì đáng xem cả, ta cũng không thấy đau.”
Hắn nói.
“Huynh đang yên đang lành, tại sao lại tự chuốc lấy khổ như vậy?”
Thương Nhung úp mặt xuống gối mềm.
“Trất Phong Lâu vốn không muốn dính líu nhiều đến chuyện thị phi ở Ngọc Kinh, nếu ta còn ở trong lầu, sẽ không thể đến Ngọc Kinh được.”
Trong bóng tối, hắn nhìn về phía nàng: “Nhưng Tốc Tốc à, ta có lý do bắt buộc phải đến Ngọc Kinh.”
“Ta muốn đến gặp muội, cũng muốn tìm ra sự thật về cái chết của sư phụ ta năm đó.”
Tin tức về tài sản của Tạo Tương Đường ở Thục Thanh là do ai truyền ra, khi lẻn vào giữa mấy phe phái vây đánh Trất Phong Lâu, Chiết Trúc đã phát hiện được một vài manh mối.
“Sư phụ của huynh?”
Đây là lần đầu tiên Thương Nhung nghe hắn nhắc đến việc hắn từng có một vị sư phụ.
”Ừm.”
Khi Chiết Trúc nhắc đến ông ấy, giọng điệu cũng không có nhiều dao động: “Khi ta vừa sinh ra đã bị ai đó vứt bỏ, chính ông ấy nhặt được ta, nuôi ta lớn lên, dạy ta võ công. Nhưng sáu năm trước, ông ấy một mình đến Ngọc Kinh theo lời hẹn của bạn cũ, không biết vì sao mà bị thương nặng. Lúc đó ta đang ở núi Thần Khê tại Nghiệp Châu, khi ông ấy trở về từ Ngọc Kinh, đã là vô phương cứu chữa.”
“Trước khi qua đời, ông ấy không cho phép ta đến Ngọc Kinh, cũng không cho ta hỏi về nguyên nhân cái chết của mình.” Chiết Trúc dùng một cánh tay gối đầu: “Nhưng gần đây ta phát hiện ra, có vẻ như người bạn cũ nghe nói đã qua đời vài năm trước của ông ấy vẫn còn sống.”
Một người đã chết nhiều năm, lẽ nào còn có thể mượn xác hoàn hồn hay sao?
“Sư phụ huynh chắc hẳn là một người rất tốt phải không?”
Thương Nhung khẽ hỏi.
Chiết Trúc chưa từng nghe ai hỏi hắn câu này, hắn cũng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi “ừm” một tiếng: “Ngoại trừ hơi dài dòng, thường uống rượu say bí tỉ, không thích sạch sẽ, nấu ăn dở tệ, thì cũng tạm được.”
“Vậy nên huynh rõ ràng không thể uống rượu, nhưng vẫn luôn đeo một bình hồ lô ngọc bên mình, là vì ông ấy sao?” Thương Nhung nhớ đến chiếc bình hồ lô ngọc đó.
Ban đầu Chiết Trúc chỉ giữ im lặng, chốc lát sau, hắn khẽ cười: “Sao muội cái gì cũng biết vậy?”
“Lão ta luôn nói với ta rượu là mùi vị tuyệt nhất trên đời.”
Chiết Trúc hơi cụp mắt xuống, giọng nói càng thêm bình đạm: “Lão ta nói quá nhiều, ta nghe đến phát chán, nhưng đôi khi, cũng thấy tò mò.”
Dù hắn không nói, Thương Nhung cũng biết, sự tò mò của hắn thật ra được bắt nguồn từ nỗi nhớ nhung.
Đó là người duy nhất trên đời này không có quan hệ huyết thống nhưng lại có tình thân với hắn.
Đêm dài thăm thẳm, chỉ có tiếng ve không biết mệt mỏi.
Thương Nhung cũng không biết mình đã nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, đêm này, trong giấc mơ của nàng không còn oan hồn chết oan, không còn chính nàng bị xích sắt siết chặt cổ họng.
Đó là hội đèn ở Thục Thanh, có một chiếc thuyền nhỏ mui đen.
Nàng nằm trên thuyền, gối tay ngắm pháo hoa, bên cạnh có thiếu niên giúp nàng xắn tay áo bị nước sông thấm ướt.
Ngày hôm sau trời vừa mới sáng được một lúc, Hạc Tử đã vào điện, cẩn thận đánh thức Công chúa dậy.
Thương Nhung tỉnh dậy phát hiện mình đã không còn ở trên chiếc giường La Hán kia nữa mà đang nằm trên giường của mình, nàng nhìn quanh, cũng không biết Chiết Trúc đã rời đi từ lúc nào.
Lần lượt có cung nữ vào hầu Công chúa thay y phục rửa mặt, Hạc Tử không chuẩn bị điểm tâm, chỉ nói với Công chúa: “Đại chân nhân sẽ đến giảng kinh ngồi thiền với Công chúa.”
Xưa nay mỗi khi đại chân nhân đến dạy Công chúa đạo học hoặc ngồi thiền, Công chúa sẽ không được dùng điểm tâm, nhiều nhất chỉ có thể uống chút trà hoa.
Đại chân nhân nói, như vậy mới có thể khí thanh thần tĩnh.
Thương Nhung đã quen từ lâu, sau khi rửa mặt thay y phục xong, nàng bèn ngồi ngay ngắn trên đệm hương bồ, thắp hương rửa tay.
Không lâu sau, Lăng Sương đại chân nhân cùng với hai ba đạo đồng ung dung đi đến, cửa điện mở rộng, đạo đồng và Hạc Tử cùng các cung nữ đều đứng canh ở cửa.
“Đại chân nhân.”
Thương Nhung ngồi trước án, khẽ gọi.
Lăng Sương đại chân nhân cúi đầu, thi lễ với nàng: “Công chúa.”
Lão ta thân mặc đạo bào chỉnh tề, ngũ quan đoan chính, gương mặt ngay thẳng mà ôn hòa, ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ đối diện Thương Nhung, nhẹ nhàng đặt phất trần sang một bên.
“Công chúa ở bên ngoài, có nhiễm phải những vật nhơ bẩn không?”
Lăng Sương đại chân nhân làm như lơ đãng hỏi.
Thương Nhung cụp mắt xuống, lắc đầu: “Chưa từng.”
“Như vậy rất tốt.”
Lăng Sương đại chân nhân cũng không nói tin hay không tin, lão ta chỉ hơi nhếch khóe môi, sau đó mở quyển đạo kinh trong tay ra.
Toàn là những thứ Thương Nhung đã thuộc nằm lòng từ lúc còn nhỏ, Lăng Sương đại chân nhân cũng chỉ thong thả giảng cho nàng một số nhân duyên trong đó.
Thương Nhung lặng lẽ lắng nghe, cuối cùng đợi đến lúc Lăng Sương đại chân nhân đã nói đến khô miệng, nàng mới tìm cơ hội mở lời: “Đại chân nhân, có phải《Đan Thần Huyền Đô kinh》vẫn ở chỗ Hoàng bá phụ không?”
Lăng Sương đại chân nhân cầm chén trà, vừa nghe nàng nói vậy, đôi mắt lộ vẻ tươi cười, lão ta gật đầu, nói: “Đúng là vẫn còn trong tay Bệ hạ, Công chúa có muốn xem không?”
Thương Nhung gật đầu.
“《Đan Thần Huyền Đô kinh》vẫn còn quá sâu xa đối với Công chúa, nó bao gồm toán học, tinh tượng và âm dương ngũ hành, có bao nhiêu cách sắp xếp kết hợp, thì có bấy nhiêu cách biến hóa của đạo pháp, nếu chỉ đọc từng chữ từng câu thì không thể hiểu được.” Lăng Sương đại chân nhân nhấp một ngụm trà rồi mới đặt chén trà xuống, lại nói với nàng: “Điều kỳ diệu của nó chính là nó có những câu đố mà người thường không thể giải được, mỗi lần đọc lại ngẫm ra điều mới mẻ, cũng vì vậy, Bệ hạ mới đặc biệt yêu thích nó.”
Thương Nhung nghe lão ta nói vậy thì biết ngay, không thể nhờ lão ta đi hỏi Hoàng bá phụ về quyển《Đan Thần Huyền Đô kinh》này, ngay cả khi nàng tự mình mở miệng hỏi Hoàng bá phụ, e rằng cũng có chút khó khăn.
Sau khi giảng đạo học xong, Lăng Sương đại chân nhân quay lưng lại ngồi thiền.
Trong lư hương trước án, khói hương lượn lờ, Thương Nhung nhắm mắt ngồi thiền, nhưng trong lòng không thể bình tĩnh như thường ngày, nàng thậm chí không thể chịu đựng được cơn đói trong bụng.
Đột nhiên.
Nàng cảm thấy lưng mình bị một vật gì đó đánh trúng.
Mở mắt ra, nàng quay mặt lại, bên ngoài điện, đám người Hạc Tử đều đang cúi đầu đứng hai bên không nói một lời nào, không hề nhìn vào trong điện, Thương Nhung định quay đầu lại, lại thấy một quả nho chợt bay ra từ bức rèm nội điện.
Nàng thấy quả nho bay đến đập trúng vào lưng Lăng Sương đại chân nhân.
Thương Nhung trợn to mắt.
Lăng Sương đại chân nhân quả thật đã động đậy, lão ta mở mắt, quay đầu lại, trước tiên đối diện với đôi mắt kinh ngạc của tiểu Công chúa, sau đó lại nhìn quả nho trong đĩa thủy tinh trước án của nàng.
“Xin lỗi đại chân nhân, ta… ta hơi đói, không cầm chắc quả nho.”
Thương Nhung vội vàng nhận lấy rắc rối.
“Bần đạo biết Công chúa ở bên ngoài đã chịu khổ, nhất định không thể thanh tịnh tự tại như ở trong cung, nhưng Công chúa phải biết, cái gọi là kiềm chế cảm xúc, nhẫn nại và kiên trì, mới có thể giúp tăng thêm những thứ tự mình chưa thể làm được.”
Lăng Sương đại chân nhân quan sát nàng, dịu giọng nói.
“Ta biết rồi.”
Thương Nhung gật đầu, thấy lão ta lại quay lưng đi, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng lén quay đầu lại, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng cao ráo sau tấm rèm sa mỏng, tim nàng gần như nhảy lên đến cổ họng.
Nàng thấy bàn tay của thiếu niên đưa ra, những ngón tay thon dài của hắn kẹp một tờ giấy trắng với một dòng chữ lớn màu đen:
“Đuổi lão ta đi, nếu không sẽ tiếp tục.”
Thương Nhung thấy tay hắn thu về sau rèm rồi lại đưa ra ngoài, trên lòng bàn tay mở rộng của hắn là vài quả nho tím tròn trịa, rồi chợt thấy cổ tay hắn xoay một cái, những quả nho biến thành một chiếc lá bạc mỏng sắc, hắn ra vẻ đang định ném ra, trong lúc hoảng hốt, Thương Nhung thốt lên: “Đại chân nhân ta thấy không khỏe, hôm nay ông hãy về trước đi!”
Lăng Sương đại chân nhân nghe vậy, mở mắt ra.
Thương Nhung thấy bóng dáng sau rèm biến mất, cuối cùng nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại đúng lúc thấy Lăng Sương đại chân nhân quay người sang, đôi mắt đó đang nhìn chằm chằm vào nàng.
Lão ta có vẻ kinh ngạc.
Luôn cảm thấy hôm nay Minh Nguyệt Công chúa có gì đó khác lạ, trước đây, chắc chắn nàng không thể như vậy.
Nhưng thấy trán nàng đã rịn mồ hôi, sắc mặt còn hơi tái, lão ta mở miệng: “Công chúa không sao chứ?”
“Có sao.”
Nàng cụp mắt xuống, sợ thiếu niên sau rèm bị phát hiện.
Lăng Sương đại chân nhân bị một câu nói của nàng làm cho nghẹn lời, thoáng chốc thực sự không biết nên nói gì, trước đây dù tiểu Công chúa này có chỗ nào không thoải mái, nàng cũng thường im lặng chịu đựng để hoàn thành buổi học sớm, chưa từng lười biếng dù chỉ một chút.
Nhưng nàng đã nói vậy, Lăng Sương đại chân nhân cũng không tiện ở lại, lão ta đứng dậy nhắc nhở vài câu về bài học, lại dặn nàng giữ gìn sức khỏe, rồi dẫn mấy đạo đồng đi.
Thương Nhung không kịp lau mồ hôi trên trán, bưng chén trà trên án uống một ngụm, rồi bảo Hạc Tử đóng cửa lại, chỉ nói mình muốn ngủ một giấc, không cho phép bất kỳ ai vào điện quấy rầy.
Lăng Sương đại chân nhân vừa bước xuống bậc thang đá, chợt nghe thấy tiếng cửa điện đóng lại phía sau, lão ta dừng lại, quay đầu nhìn cánh cửa điện đỏ thẫm đã đóng chặt.
Lông mày hơi nhíu lại.
Tiểu Công chúa này ra ngoài một chuyến, hình như đã nhiễm phải một số thói quen trần thế không tốt rồi.
Thương Nhung vội vã chạy vào nội điện, ngước mắt lên đã thấy thiếu niên đang ngồi dựa trên khung cửa sổ, sau lưng hắn là ánh mặt trời rực rỡ, núi đá lởm chởm.
Hắn ném một quả nho tím vào miệng, thờ ơ vẫy tay ra hiệu với nàng.
“Chiết Trúc, tại sao huynh lại ném nho đập vào ông ta?”
Thương Nhung vội vàng bước đến trước mặt hắn.
“Muội đói, nhưng lão ta không cho muội ăn cơm.” Chiết Trúc cũng không đưa nho cho nàng ăn, mà là đưa cho nàng gói giấy dầu mà hắn mang về.
“Trước đây cũng vẫn vậy.”
Thương Nhung đón lấy, qua lớp giấy dầu, bánh gạo nóng hổi vẫn còn hơi ấm, nàng ngẩng đầu lên: “Huynh đừng làm vậy nữa.”
“Trước đây như vậy, liệu có đúng không?”
Gương mặt lạnh nhạt của thiếu niên thấm đẫm trong ánh sáng trong trẻo: “Nếu muội không muốn ta bị lão ta phát hiện, thì nên nghĩ xem, muội nên làm gì.”
“Ta… làm gì?” Thương Nhung không hiểu, rõ ràng là hắn đang muốn trêu chọc người ta.
Chiết Trúc nhìn chăm chú vào nàng: “Việc muội không thích làm, thì đừng làm, nếu muội không học cách từ chối, thì ta đành phải từ chối giúp muội.”
“À.”
Vết hằn dưới mắt hắn hơi sâu: “Nhưng nếu lần nào cũng là ta giúp muội, nói không chừng một ngày nào đó ta sẽ bị lão ta phát hiện, cũng không nói chắc được một ngày nào đó ta không dùng nho đập lão ta, mà là dùng lá bạc đâm xuyên qua đầu lão ta, lúc đó, Hoàng bá phụ của muội chắc chắn sẽ bắt ta đền mạng cho lão ta.”
“Chiết Trúc…”
Lông mày Thương Nhung nhíu lại, nàng lắc đầu: “Huynh đừng nói những lời như vậy.”
“Ông ta cùng lắm cũng chỉ là một đạo sĩ, dù muội không nghe lời lão ta, thì cũng chỉ là một Công chúa không nghe lời, lão ta có thể làm gì muội?”
Chiết Trúc đưa tay ôm lấy khuôn mặt đang lo lắng đến nhăn cả mặt của nàng, hắn nhìn nàng, không nhịn được cong mắt lên:
“Tốc Tốc, ta chỉ đang dạy muội cách làm chính mình thôi.”

Bình luận về bài viết này