Chương 58: Không nghe lời

Trên đài Trích Tinh có tòa điện nguy nga, là nơi quan sát sao cao nhất trong cung cấm Ngọc Kinh.

Thương Nhung ở cung cấm mười bốn năm, được Lăng Sương đại chân nhân dạy đạo học và hội họa, ngoài buổi học sớm hàng ngày bắt buộc, nàng cũng thường phải vào đài Trích Tinh cầu phúc tu hành, gọi là thanh tiếu.

Hôm nay lại có lễ thanh tiếu, đạo sĩ Tinh La quán ở ngoài điện lắc chuông đồng, thu nước sương mai mà cung nữ đã hái về từ khi trời còn chưa sáng vào vạc, niệm thầm những đoạn kinh văn khó hiểu, tranh thủ lúc ánh dương vừa mới ló dạng để đưa cái gọi là khí dương thuần nhất vào vạc luyện hóa một canh giờ, rồi giao cho cung nữ pha chung với linh chi Đình Châu, mới có thể làm thành trà Thần Thanh Vĩnh Ích kéo dài tuổi thọ.

Linh chi Đình Châu vô cùng quý hiếm, Thuần Thánh Đế đăng cơ ba mươi mốt năm, tất cả số linh chi Đình Châu đều được dâng vào cung không có ngoại lệ.

Theo quy tắc trước đây, trà Thần Thanh Vĩnh Ích thường chỉ có hai chén, một chén dâng lên Ngự tiền, chén còn lại được gửi đến trước án của Thương Nhung.

Nhưng bây giờ đã khác, hôm nay Thuần Thánh Đế truyền khẩu dụ, ban thêm một chén cho vị Đại Điện hạ thật sự vừa mới trở về không lâu — Mộng Thạch.

“Công chúa, mời dùng trà.”

Thương Nhung ngồi yên trên đệm mềm trong điện, một đạo đồng mang trà Thần Thanh Vĩnh Ích đến trước án ngọc, giọng còn non nớt, nhưng ngữ điệu rất nghiêm trang.

Thương Nhung cụp mắt, khói nóng từ chén trà phả vào mặt, nàng không uống, lại hỏi cậu ta: “Đại điện hạ cũng đến rồi sao?”

“Mời Công chúa dùng trà.”

Tiểu đạo đồng cúi đầu, không trả lời, chỉ lặp lại câu nói.

Những đạo đồng theo bên cạnh Lăng Sương đại chân nhân xưa nay đều như vậy, có khuôn mặt còn non nớt, nhưng không có chút ngây thơ hoạt bát nào của trẻ con.

Thương Nhung bưng chén trà lên, bỗng nghe bên ngoài điện truyền đến tiếng hỗn loạn, có cung nữ sợ hãi kêu khóc, đạo sĩ lớn tiếng quát mắng, nàng lập tức đứng dậy, nhưng tiểu đạo đồng đã chặn trước mặt nàng, nói: “Công chúa chưa cầu phúc xong, không thể đứng dậy.”

Cửa điện bỗng mở ra, ánh mặt trời chiếu tới vẫn chưa đạt đến nhiệt độ nóng nhất của nó, mới chỉ là một vệt ánh sáng trong veo trải trên mặt đất sáng bóng đến mức soi được mặt người. Vài đạo sĩ vào trước hành lễ với Thương Nhung, rồi đi thêm dầu cho đèn trong điện.

Mà Thương Nhung nhân cơ hội này, nhìn rõ một cung nữ bất tỉnh bên ngoài điện được mấy thái giám vội vã chạy đến khiêng đi, những cung nữ còn lại ai nấy mặt mày tái nhợt, viền mắt đỏ hoe, y phục mùa hè nhàu nhĩ, vẻ mặt mệt mỏi.

Thương Nhung biết, họ là những cung nữ chuyên hái sương.

“Nàng ấy đã sốt từ đêm qua, còn mấy tỷ muội khác cũng đang bệnh, xin đại chân nhân cho họ nghỉ ngơi vài ngày…” Một cung nữ nước mắt lưng tròng, quỳ gối trước vị Lăng Sương đại chân nhân đang ngồi thiền trên đài cao.

“Chỉ là hái chút sương thôi mà, sao mấy nô tỳ các ngươi lại yếu đuối như vậy?” Một đạo sĩ trẻ mặc đạo bào xám xanh nhíu mày: “Bị bệnh cũng không biết tìm thái y sao? Làm chậm trễ chuyện Bệ hạ và Công chúa dùng trà, các ngươi có mấy cái đầu để đền?”

Thân thể cung nữ đang quỳ thẳng tắp đổ sụp xuống, vẻ mặt khổ sở, vệt nước mắt trên má cũng đã khô, đôi mắt hơi đỏ khẽ ngước lên, nhìn vạt áo của Lăng Sương đại chân nhân không dính bụi đang phất nhẹ trong gió, và ở phía bên kia cửa điện là vị Công chúa mặc y phục gấm tuyết thêu hạc bạc, búi tóc đen nhánh, trâm cài hoa tuyết điểm xuyết bên trong, khuôn mặt gầy gò nhưng vẫn đẹp đến kinh người như tiên nữ, khiến người ta vừa nhìn đã biết nàng sinh ra đã cao quý.

Cung nữ kìm nén nỗi chua xót phẫn nộ trong đáy mắt, nước mắt rơi xuống tí tách, nàng ta phát hiện một cánh hoa vàng úa trong trong kẽ gạch, đó mới chính là định mệnh cuối cùng của những người như họ.

Đây không phải lần đầu tiên Thương Nhung thấy ánh mắt nhút nhát nhưng không kìm được lộ rõ vẻ oán hận như vậy.

Chén trà trong tay dường như càng lúc càng nặng, nhưng tiểu đạo đồng trước mặt vẫn thúc giục nàng mau uống trà.

“Công chúa.”

Đạo sĩ trẻ đi vào, thấy Công chúa đứng đó không chú tâm cầu phúc, tay lại cầm trà chần chừ mãi không uống, bèn cúi đầu cung kính nói: “Công chúa, nếu trà này để quá giờ, sẽ mất đi công hiệu, đây là Bệ hạ ban thưởng, mong Công chúa trân trọng.”

Nhưng Thương Nhung vẫn nhìn những cung nữ ngoài điện, nàng bỗng nói: “Đi mời Thái Y Viện đến khám bệnh cho họ.”

“Chuyện này…”

Đạo sĩ đó ngẩng đầu.

“Hôm nay ta không muốn uống trà.”

Thương Nhung buột miệng nói, đối diện với ánh mắt kinh ngạc từ bốn phía, lông mi nàng khẽ run lên, sau đó nhét chén trà vào tay tiểu đạo đồng, rồi gọi nữ tỳ ngoài cửa: “Hạc Tử.”

Hạc Tử nghe tiếng gọi của Công chúa quay người lại, nhưng không dám vào điện, chỉ vì hai bên có nữ đạo sĩ ngăn lại.

“Công chúa…”

Đạo sĩ trẻ vừa định nói gì đó, nhưng đối diện với ánh mắt của Công chúa, giọng nói đột ngột dừng lại.

“Ta thấy trong người không khỏe, các ngươi cũng muốn ngăn sao?” Thương Nhung đặt tay lên ngực, khẽ nhíu mày.

Đạo sĩ trẻ thoáng chốc không biết phải làm sao, chỉ thấy tiểu Công chúa đã đi vòng qua tiểu đạo đồng, những nữ đạo sĩ ở cửa điện không dám chạm vào Công chúa, đạo sĩ nam càng không dám lại gần, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu Công chúa được Hạc Tử dìu đi.

“Đại chân nhân…”

Đạo sĩ trẻ thận trọng đến dưới đài ngọc gọi.

Lăng Sương đại chân nhân mở mắt.

“Đại chân nhân, Công chúa chưa cầu phúc xong đã rời đi.” Đạo sĩ trẻ lau mồ hôi trên thái dương, báo cáo.

Cái gì?

Lăng Sương đại chân nhân nhíu mày, lão ta nghiêng mặt nhìn, quả nhiên thấy tiểu Công chúa dáng người mảnh khảnh được nữ tỳ bên cạnh dìu xuống đài Trích Tinh.

Cung Thuần Linh là cung điện của Thương Nhung, năm xưa khi mới xây, Thuần Thánh Đế đã hạ chỉ phải xây giống như tiên cung ngoài trần thế, nên cung Thuần Linh là nơi duy nhất trong cung cấm được xây dưng theo kiểu vườn tiên trong tranh cổ, có núi đá, rừng cây, thủy các và đình đài.

Sau chính điện là một vách đá gồ ghề, rừng núi um tùm, cũng là nơi dễ ẩn thân, Thập Ngũ vừa mới dùng dây gai đan một chiếc võng giữa hai cây, chưa kịp nằm lên thử, đã bị Chiết Trúc chiếm mất.

“Sao đệ vẫn chưa ra khỏi cung? Chẳng phải hôm nay vị Điện hạ kia định ra ngoài sao? Đệ có thể đi lúc đó.” Thập Ngũ hậm hực nói.

Nơi này tuy có núi đá rừng cây, nhưng vẫn bị tường cung son đỏ bao quanh, chẳng qua cũng chỉ là núi non nhân tạo, tất nhiên họ không thể dễ dàng ra khỏi cung.

“Đợi một lát.”

Chiết Trúc đung đưa trên chiếc võng.

“Đợi gì?” Thập Ngũ mở quạt, dựa vào cây: “Không phải tiểu Công chúa của đệ đi lễ thanh tiếu rồi sao? Nghe nói thanh tiếu phải mất nửa ngày.”

“Ta đã nói với muội ấy, nếu trước giờ Ngọ muội ấy không về, ta sẽ đi tìm muội ấy.”

Chiết Trúc gác cánh tay lên che mắt, che đi những tia sáng lẻ loi xuyên qua kẽ lá.

“Cung cấm là nhà của muội ấy, không phải nhà của đệ, đệ đâu phải muốn đi tìm muội ấy, rõ ràng là dọa muội ấy.” Thập Ngũ bật cười.

“Muội ấy đã quen với những ngày làm người khác vui vẻ, còn bản thân thì chịu ấm ức.”

Nửa gương mặt Chiết Trúc đều ẩn dưới cánh tay hắn, võng đung đưa, đuôi tóc đen dày của hắn cũng theo đó mà lay động: “Nhưng ta không quan tâm người khác, ta chỉ muốn muội ấy vui vẻ.”

“Tiểu Thập Thất.”

Thập Ngũ thu lại ý cười: “Dù là đối với người mình thích, đệ cũng nên để lại cho mình một chút đường lui, ta đã nói với đệ từ lâu, muội ấy là Công chúa, muốn gì mà không có? Đệ cần gì phải đưa tất cả khế đất và chìa khóa kho tiền của mình cho muội ấy? Muội ấy cũng đâu dùng được.”

“Không phải huynh nói, dùng được hay không không quan trọng, quan trọng là tấm lòng sao?” Chiết Trúc buông tay xuống, hơi thích ứng với ánh sáng trước mặt, có chút không hài lòng với lời nói và hành động trước sau không nhất quán của Thập Ngũ.

“Đệ có biết thành thân là gì không?”

Vốn dĩ khi nói những lời đó với hắn, Thập Ngũ cũng không ngờ được hắn sẽ thực sự đưa tất cả những thứ của mình cho tiểu Công chúa kia.

“Đâu phải ta chưa từng thấy người khác thành thân.”

Chiết Trúc chẳng buồn nhìn y.

Thập Ngũ thực sự không biết mình nên nói gì nữa, y day day trán cười thành tiếng, hiểu rằng từ trước đến nay thiếu niên này vẫn luôn khác biệt. Hắn chưa từng để thân phận Công chúa vào trong lòng, cũng không để ý tới sự nguy hiểm của cung cấm, hắn chỉ quan tâm đến tình cảm của mình.

“Đệ yên tâm, hiện giờ đệ và ta là người một đường, khi đệ không ở trong cung, ta nhất định sẽ bảo vệ muội ấy thay đệ.” Thập Ngũ mân mê mặt quạt, khuôn mặt nho nhã thư sinh thấm đẫm ý cười: “Nhưng Tiểu Thập Thất đừng quên, nếu đệ gặp Trần Như Kính, hãy giúp ta hỏi rõ tung tích của cha ta.”

Trần Như Kính chính là người bạn cũ đã hẹn với đạo sĩ Diệu Thiện gặp ở Ngọc Kinh sáu năm trước.

”Ừm.”

Chiết Trúc uể oải đáp một tiếng, mân mê chiếc lá bạc trong lòng bàn tay, đang nghĩ xem nên đâm con sâu trên cây nào để chơi thì đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng đẩy cửa sổ.

Chợt ngước mắt lên.

Tiểu Công chúa trong bộ áo váy trắng như tuyết đang nhìn ngó sau khung cửa sổ son đỏ, đôi mắt ấy đang tìm kiếm xung quanh, nhưng mãi vẫn không thấy hắn đang ẩn dưới tán cây rậm rạp.

Thập Ngũ nhìn thấy thiếu niên lười biếng nằm trên võng bỗng dưng đứng dậy, chân hắn mượn sức từ thân cây nhảy lên, đầu ngón chân khẽ chạm vào chiếc võng dây gai, thân hình nhẹ nhàng vút qua ngọn cây.

Thương Nhung sau cửa sổ lùi lại hai bước, giật mình trước thiếu niên bỗng nhiên xuất hiện.

Thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà trên thắt lưng thon của hắn lấp lánh ánh sáng, đôi mắt trong veo hơi cong lên, thong dong ngồi trên khung cửa sổ, nửa cười nửa không: “Sợ ta đi tìm muội vậy sao?”

Thương Nhung chạy về, trong đầu nàng tràn ngập những ánh mắt vừa sợ hãi vừa oán hận của các cung nữ, những ánh nhìn đó đã đè nặng trái tim nàng, lúc này trán nàng ướt đẫm mồ hôi, nhìn thấy hắn mới cảm thấy cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút.

“Sao vậy?”

Chiết Trúc phát hiện nàng có chút không bình thường.

“Trước tiên ta đã trốn buổi học sớm, rồi lại trốn lễ thanh tiếu, đại chân nhân chắc chắn rất tức giận.” Nàng đi đến trước mặt hắn.

“Hối hận rồi à?”

Chiết Trúc hỏi nàng.

Thương Nhung lắc đầu: “Ta chỉ đang nghĩ, dù ta không nghe lời, cũng không thể thay đổi được gì.”

Nàng không thể thay đổi số phận bệnh tật hay cái chết của cung nữ hái sương, điều duy nhất nàng có thể phản kháng, cũng chỉ là không uống một chén trà Thần Thanh Vĩnh Ích đó.

“Những việc muội không thể thay đổi, vốn dĩ không phải do muội gây ra.”

Giọng Chiết Trúc trầm tĩnh.

Thương Nhung nghe vậy, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt thiếu niên trắng trẻo và trong sáng, hắn đưa tay vuốt ve mái tóc nàng, nói: “Muội đợi ta trở về, ta sẽ mang cho muội con rối kéo dây, chúng ta cùng chơi.”

“Huynh sắp đi sao?”

Thương Nhung hơi thất vọng, đây là lần đầu tiên nàng trốn lễ thanh tiếu, nhưng nàng vừa mới về, hắn lại sắp đi.

”Ừm, có một số việc phải làm.”

Thật ra Chiết Trúc cũng có chút lưu luyến, hắn còn muốn dẫn nàng vào rừng chơi, nhưng hắn chưa kịp nói thêm câu gì, không ngờ nàng đã chợt nắm lấy tay hắn.

Đụng chạm đột ngột khiến khóe môi hắn không kìm được mà khẽ cong lên, nhưng khi quay mặt sang, hắn phát hiện Thập Ngũ đang ở trên ngọn cây ngoài cửa sổ, nghển cổ nhìn về phía này. Một chiếc lá bạc bay ra từ tay áo y, tiếp theo là một luồng gió từ lòng bàn tay, đóng cửa sổ lại.

“Cái gì vậy?”

Thương Nhung nhận thấy một tia sáng bạc lóe lên, cửa sổ đột nhiên đóng lại.

“Không có gì.”

Chiết Trúc quay đầu lại, đối diện với đôi mắt long lanh của nàng.

“Vậy huynh đi đi…”

Thương Nhung hơi ngượng ngùng, gò má cũng thoáng nóng lên nàng nói xong, ngón tay nới lỏng ra một chút, ngay khoảnh khắc sắp buông tay, hắn lại nắm chặt lấy tay nàng, cúi người ôm lấy nàng.

Lời nói của nàng dừng lại.

“Có muốn ăn gì không?”

Hắn hỏi.

Thương Nhung hơi cụp mi, qua một lúc lâu mới nói: “Ta không muốn gì cả, chỉ cần huynh có thể về sớm là tốt rồi.”

Nàng như một đứa trẻ hay quấn người.

Thiếu niên gần như đã đỏ mặt vì câu nói này của nàng.

”Ừm.”

Hắn cố tỏ ra bình tĩnh đáp một tiếng, vừa định buông nàng ra, vành tai lại không kìm được đỏ bừng, hắn nhắm mắt lại, hàng mi dày run rẩy, nhanh chóng thơm lên má nàng một cái.

Mùi hương thơm mát của lá trúc phủ tuyết gần trong gang tấc.

Bốn mắt nhìn nhau, hai khuôn mặt ửng hồng.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 58: Không nghe lời”

  1. chòi oi tình iu chíp bông của hai đứa nhỏ, đọc mà tủm tỉm theo lun á

    Đã thích bởi 1 người

  2. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    đôi chim cu này dễ thương thật sự

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này