Chương 59: Người trần thế

Chiết Trúc thay một bộ áo bào, cất kỹ nhuyễn kiếm, trên mặt dán một chiếc mặt nạ tối màu, giả làm thị vệ bên cạnh Mộng Thạch, theo xe ngựa của y rời khỏi cung cấm.

“Ngài đã dùng kim đan sao?”

Vừa ra khỏi cung không lâu, Chiết Trúc vào trong xe ngựa, nghe Mộng Thạch nói một tràng, hắn có chút kinh ngạc ngẩng đầu: “Ngài cũng không sợ dùng đến chết.”

Vẻ mặt Mộng Thạch hồng hào, sắc mặt hơi đỏ, vừa nhìn đã biết đan dược đã phát huy tác dụng: “Phụ hoàng dùng đan dược mấy chục năm, lần nào Lăng Sương đại chân nhân cũng phải dùng cùng người, ông ta luyện đan còn không sợ, ta còn sợ gì nữa?”

“Chưa kể hiện tại, ta muốn đạt được mục đích của mình, tất nhiên phải thuận theo ý Phụ hoàng.”

Thậm chí, y còn uống kim đan cùng với bát trà Thần Thanh Vĩnh Ích kia ngay trước mặt Thuần Thánh Đế.

“Nhưng chuyện này dù thế nào cũng đừng để Tốc Tốc biết.” Tất nhiên Mộng Thạch cũng nghe nói chuyện hôm nay Thương Nhung đã từ chối uống trà, lại trốn khỏi lễ thanh tiếu: “Cô bé là người nhạy cảm, lại… vừa mới nhặt lại được một mạng, nếu cô bé biết ta uống đan dược trái với lòng mình, trong lòng chắc chắn sẽ khó chịu.”

Số mệnh quanh co, cuối cùng y vẫn phải giả dối với những người và việc mình ghét nhất.

“Chuyện lần này, ngài không cần ta giúp sao?”

Trong tiếng xe ngựa lọc cọc, ngoài cửa sổ, một ngọn gió thổi phất qua sợi tóc nhạt bên tai thiếu niên. Hắn ôm một thanh kiếm, dù mặt nạ có mờ nhạt đến đâu cũng không thể che giấu đôi mắt trong sáng kia.

“Cậu đã chỉ cho ta một con đường sáng, nếu việc gì ta cũng phải dựa vào cậu, chẳng phải quá vô dụng sao?” Mộng Thạch lắc đầu, cười nhẹ.

“Đường sáng?”

Chiết Trúc cong môi: “Hiện nay ngài bị giới thanh lưu chỉ trích, vậy mà ngài vẫn nghĩ đây là con đường sáng.”

“Con đường tắt, tất nhiên phải đánh đổi một số thứ.”

Mộng Thạch khá thản nhiên, xe ngựa lắc lư, y ngồi ngay ngắn trong đó: “Chuyện Đại Công chúa nuôi đạo sĩ trong phủ đã gây xôn xao khắp thành, những đạo sĩ đó đều là người của Tinh La quán, bọn họ rốt cuộc là nam sủng, hay thực sự chỉ là đạo sĩ, Lăng Sương có thể nói là lòng nóng như lửa đốt, chỉ đợi ta phán xử.”

Đại Công chúa dùng đan dược, nuôi đạo sĩ trong phủ Công chúa vốn chỉ là những tin đồn bí mật, không ai biết thực hư ra sao. Nhưng hôm qua ở yến tiệc phủ Vệ Quốc Công, Đại Công chúa uống rượu quá chén, trên đường về phủ Công chúa lại dùng quá nhiều đan dược trên xe ngựa khiến tinh thần mơ màng, kéo theo hai đạo sĩ trẻ mặc y phục xộc xệch hệt như nàng ta nhảy xuống xe ngựa. Dù ban đêm ít người đi đường nhưng vẫn bị nhìn thấy rõ ràng, chỉ một đêm đã gây xôn xao khắp nơi.

Đại Phò mã là con trai Lễ bộ Thượng thư đương triều, chính là thế gia thanh lưu, trước kia vô cùng nhẫn nhịn, chỉ sợ làm xấu mặt gia tộc, nhưng hiện nay chuyện không thể che giấu nữa, hắn ta cũng không chịu nổi, dâng sớ khẩn cầu Thuần Thánh Đế cho phép hắn ta hòa ly với Đại Công chúa.

Tinh La quán là đạo quán thuộc Hoàng gia, một khi xác định được những đạo sĩ trong phủ Công chúa đó thực sự là đệ tử của Tinh La quán, không khác gì làm mất mặt Hoàng gia.

Mà Lăng Sương cũng phải có một lời giải thích với Thuần Thánh Đế.

“Lăng Sương muốn làm người trên cùng một con thuyền với ta.”

Ý cười trong đáy mắt Mộng Thạch nhạt đi: “Nhưng hợp tác khó tránh khỏi lúc bị người khác khống chế, ta đã không muốn bị ông ta khống chế, thì phải nắm được một số nhược điểm của ông ta trong tay.”

“Công tử không cần lo lắng, ta vẫn có thể đối phó được.”

Mộng Thạch nói.

“Được rồi, trước khi trời tối, hãy đợi ta ở chỗ cờ rượu phía trước kia.”

Chiết Trúc khẽ hất cằm, ra hiệu.

Mộng Thạch nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, gật đầu: “Công tử cứ đi đi.”

Trong con ngõ hẹp gạch xanh, Khương Anh đã đợi ở đây từ khi trời chưa sáng, đến lúc này mới thấy thiếu niên kia thong thả đi đến từ đầu ngõ, mặt nạ trên mặt hắn không thể che hết toàn bộ đường nét trên mặt, huống chi Khương Anh cũng nhận ra cây trâm bạc hắn không bao giờ rời thân.

“Trần Như Kính sống ở ngõ Hòe Hoa này đã hơn mười năm, thuộc hạ đã dò hỏi, hôm qua có người thấy ông ta đưa một thiếu nữ về, nhưng không biết vì sao, người lại đột nhiên biến mất.”

Khương Anh vừa đẩy cánh cổng viện, vừa nói với thiếu niên bên cạnh.

Chiết Trúc bước vào sân viện, bốn bề vắng lặng, tiếng ve trên cây khô có vẻ mệt mỏi, ánh mặt trời chiếu sáng từng hạt bụi.

Hắn đi vào trong sảnh đường tùy tiện đánh giá xung quanh, hai gian phòng bên cạnh mở hé cửa, hắn dùng thanh kiếm trong tay đẩy cửa phòng bên gần đó, bước vào.

Mùi bụi rất khó ngửi, hắn quét mắt nhìn chiếc giường phủ bụi, rồi nhìn về những vệt bụi không bình thường trên mặt bàn, cùng với ngọn đèn cầy đầy sáp đông.

“Công tử, đêm qua ta đã phát hiện có dấu vết đánh nhau ở đây.”

Khương Anh đi vòng qua chiếc ghế đổ trên mặt đất, chỉ vào mấy vết không quá sâu trên chân bàn.

“Lực không sâu, vết cắt không lớn.”

Chiết Trúc tiến lên, mò ra một cánh hoa lụa cuộn tròn dưới chân bàn bị mài mòn sứt cạnh: “Là một nữ nhân dùng dao găm.”

“Có lẽ chính là nữ tử mà Trần Như Kính dẫn theo bên mình.”

Khương Anh nói.

Chiết Trúc không nói gì, ánh mắt dừng lại ở một chỗ, hắn đá một cái vào chiếc ghế gỗ rời rạc, bên dưới có một gói giấy dầu, Khương Anh lập tức tiến lên nhặt gói giấy dầu đó lên, bên trong là một ít vụn bánh.

Nhìn có vẻ không có gì đặc biệt.

Khương Anh nghĩ vậy, định tiện tay vứt đi, nhưng đột nhiên bị thiếu niên chặn lại.

“Công tử, chỉ là mấy mẩu vụn thôi.” Khương Anh không hiểu, ngơ ngác nhắc nhở.

“Vậy ngươi có biết là vụn bánh gì không?”

Chiết Trúc cụp mắt xuống.

“Điều này… thuộc hạ không biết.”

Làm sao Khương Anh biết những thứ này, hắn ta vốn không thích ăn mấy thứ này.

Chiết Trúc ném gói giấy dầu, quay người đi ra, đến một phòng khác, nơi này không giống như đã xảy ra đánh nhau, trước án có một chiếc áo ngoài của nam nhân.

Chiết Trúc vừa cầm lên, đã loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương.

“Cho người đi tìm tất cả các cửa hàng bán bánh vỏ giòn ngào đường ở thành Ngọc Kinh, tốt nhất là gần với nơi làm dầu thông.” Chiết Trúc vừa đi ra khỏi viện, vừa nói với Khương Anh.

“Vâng.”

Khương Anh vội gọi người giao việc xong, lại không nhịn được hỏi: “Nhưng làm sao công tử kết luận được?”

“Nếu theo tin tức các ngươi dò được, bọn họ trở về vào buổi chiều, nến trong phòng cũng là nến mới, nhưng trong ngoài phòng bụi bặm dày đặc, cho thấy họ hoàn toàn không có ý ở lại đây, gần như những nơi có thể cất giấu đồ trong phòng đều đã bị lật tìm, nếu người tìm đồ không phải người đánh nhau với họ, thì chỉ có thể là chính họ đang tìm đồ.”

Giọng Chiết Trúc bình thản.

“Nhưng dù họ đã có nơi dừng chân trước khi về ngõ Hòe Hoa, cũng khó đảm bảo được hiện giờ họ vẫn còn ở đó.” Khương Anh có chút lo lắng.

Chiết Trúc điềm tĩnh, chỉ nói: “Cứ tìm trước đã.”

Ra khỏi ngõ Hòe Hoa, những người khác biến mất, chỉ có Khương Anh vẫn đi theo bên cạnh Chiết Trúc. Trong khu chợ náo nhiệt, hắn ta thấy thiếu niên dạo qua vài quầy hàng nhỏ, chẳng mấy chốc đã mua khá nhiều bánh.

Lúc này, cuối cùng hắn ta cũng hiểu ra, chẳng trách thiếu niên này có thể nhìn ra đó là loại bánh gì chỉ dựa vào những mẩu bánh vụn kia.

“Tiệm bạc đó ở đâu?”

Giọng nói trong trẻo của thiếu niên truyền đến, Khương Anh lập tức hoàn hồn, hắn ta suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Vừa mới gửi vàng đi không lâu, e rằng hiện nay vẫn đang vẽ bản vẽ, công tử muốn đến xem sao?”

“Ừm.”

Chiết Trúc gật đầu.

Tiệm bạc lớn nhất Ngọc Kinh nằm ở bên bờ sông Ngọc Đới phồn hoa nhất Ngọc Kinh. Cầu vòm gỗ rộng rãi bắc ngang qua sông Ngọc Đới, trên cầu xe ngựa và người đi đường qua lại không ngừng, hai bên còn có tiểu thương bày hàng rao bán, vô cùng tấp nập.

Như Khương Anh đã nói, tiệm bạc chỉ mới vừa bắt đầu vẽ bản vẽ của mũ phượng, Chiết Trúc ở trong tiệm một hồi lâu, chăm chú nhìn người thợ vẽ bản vẽ đó hạ bút xuống giấy. Người thợ đã bao giờ bị người mua nhìn chằm chằm như vậy trong lúc vẽ chứ? Hắn ta vẽ trong nơm nớp lo sợ, căng thẳng đến mức trán toàn là mồ hôi.

Nhưng Chiết Trúc lại xem rất say mê.

“Mắt phượng cần đá quý không?”

Chiết Trúc cầm chén trà lên nhấp một ngụm.

“Nếu đính đá quý, tất nhiên sẽ linh động hơn.” Người thợ lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, cung kính đáp.

“Ồ, vậy cần đá quý đẹp nhất.”

Chiết Trúc một tay chống cằm, nói.

“Vâng vâng vâng.”

Người thợ vội vàng đáp.

Hắn ta cố gắng nín thở tập trung tiếp tục vẽ, chẳng bao lâu lại nghe thiếu niên đó hỏi: “Đuôi phượng thì sao?”

“Ừm… có một loại đá bụi sao, nếu điểm tô ở đuôi phượng, chắc chắn sẽ lấp lánh ánh sáng, vô cùng đẹp mắt.” Người thợ lại cẩn thận trả lời.

“Vậy thêm vào.” Khương Anh liếc nhìn vẻ mặt thiếu niên, rồi nói với người thợ đó.

Gần đến hoàng hôn, có người vào tiệm tìm.

Là người dưới trướng Khương Anh.

“Công tử, bánh vỏ giòn nhân mứt là món mới làm ra từ một tiệm bánh, tiệm bánh đó có tất cả tám cơ sở ở Ngọc Kinh, vì bán chạy nên bị người khác bắt chước, hiện giờ còn có bảy tiệm khác bán loại bánh đó, trong đó có bốn tiệm gần những cửa hàng dầu thông.” Ra khỏi tiệm bạc, Khương Anh nói với thiếu niên: “Có lẽ họ đã mua bánh trên đường, hoàn toàn không phải mua gần nơi họ ẩn náu.”

“Không phải.”

Ánh chiều tà rực rỡ, nhưng vẻ mặt thiếu niên lại vô cùng lạnh lẽo: “Thật trùng hợp, khi tin tức về tài sản của Tạo Tương Đường ở Thục Thanh được đưa đến Trất Phong Lâu, trong số những môn phái đến bao vây Trất Phong Lâu, có người từng trúng chưởng pháp của Trần Như Kính.”

“Ý công tử là người phát tán tin tức về Tạo Tương Đường để dẫn dụ các phái lớn vây đánh Trất Phong Lâu chính là Trần Như Kính sao? Nhưng làm sao ông ta biết được?”

Trong lòng Khương Anh càng thêm nghi hoặc.

“Có lẽ, Tạo Tương Đường ở Thục Thanh còn có cá lọt lưới, biết đâu con cá đó lại chính là Trần Như Kính.”

Đáy mắt Chiết Trúc lạnh lẽo sâu thẳm: “Hai ngày trước, ta mới mua bánh vỏ giòn nhân mứt này, hôm nay ông ta đã cho ta thấy những mảnh vụn bánh đó. Khương Anh, chẳng qua là ông ta đang nói cho ta biết, ông ta chính là người dẫn dụ ta đến Ngọc Kinh, ông ta cũng biết ta là ai, hơn nữa ông ta còn hy vọng ta tìm được ông ta.”

“Nếu đã như vậy, tại sao ông ta phải quanh co thế?”

Khương Anh nghĩ đến dấu vết đánh nhau trong căn viện cũ, lập tức tỉnh ngộ: “Chẳng lẽ, có người không muốn để ông ta gặp ngài?”

Chiết Trúc khẽ mỉm cười, nhưng không trả lời, chỉ bình thản nói:

“Đi lấy một tấm bản đồ Ngọc Kinh.”

***

Ánh chiều tà như đang thiêu đốt tan chảy mọi thứ, những màu sắc đậm màu không đều nhau điểm xuyết trên mái ngói lưu ly. Thái giám của điện Hàm Chương vào cung Thuần Linh truyền khẩu dụ của Thuần Thánh Đế, lệnh cho Minh Nguyệt Công chúa vào điện Hàm Chương dùng cơm tối.

Thương Nhung vốn tưởng Thuần Thánh Đế truyền nàng đến vì sáng nay nàng đã từ chối uống trà Thần Thanh Vĩnh Ích, rồi lại trốn lễ thanh tiếu, nhưng cho đến khi dùng xong bữa tối, Thuần Thánh Đế cũng không hỏi nàng về chuyện này.

Bữa tối vừa xong, Thuần Thánh Đế bèn dẫn Thương Nhung đi ngắm một bức tranh phong cảnh núi non mới có được như thường lệ.

Thương Nhung ít nói, chỉ khi Thuần Thánh Đế hỏi nàng, nàng mới đáp lại một tiếng, Thuần Thánh Đế đã quen với tính cách trầm lặng của nàng, tự mình nói chuyện vui vẻ.

“Minh Nguyệt, có phải vì chuyện Tiết gia mà trách Trẫm không?”

Nhưng bỗng nhiên ông lại đổi chủ đề.

Thương Nhung giật mình, nàng ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt của Thuần Thánh Đế, đó rõ ràng là một đôi mắt từ ái, nhưng lại khiến nàng sợ hãi trong lòng.

Nàng mím chặt môi.

Nàng không thể nói hai chữ “không trách”, dưới vẻ mặt ôn hòa của Đế vương dường như luôn ẩn chứa một phần áp bức sắc bén, nàng lại chỉ chống cự bằng sự im lặng. Một hồi lâu sau, ông từ từ thở dài: “Minh Nguyệt, con còn nhỏ tuổi, không hiểu tâm ý của Trẫm, càng không hiểu đạo lý phòng bệnh còn hơn chữa bệnh, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”

Thương Nhung cụp mắt xuống, cổ họng nghẹn lại.

Thuần Thánh Đế đang chờ nàng, chờ nàng thừa nhận ý chỉ của ông. Cả điện trầm lặng, qua một hồi lâu, ông cũng không đợi được nàng mở miệng nói, vẻ mặt ông hơi trầm xuống, nhưng khi thấy đôi mắt ủ rũ của nàng, những lời trách cứ vẫn nghẹn lại trong cổ họng, giằng co với nàng.

“Bệ hạ, Hạ đại nhân, Tiểu Hạ đại nhân và Kính Dương Hầu đã đợi bên ngoài điện.”

Thái giám Đức Bảo vừa vào điện đã cảm nhận được bầu không khí không ổn, nhưng hắn ta cũng chỉ đành bấm bụng cúi mình báo cáo.

“Cho họ vào.”

Thuần Thánh Đế lên tiếng.

Cha con Hạ Trọng Đình và Kính Dương Hầu vừa vào điện, đã thấy vị Minh Nguyệt Công chúa kia, vẻ mặt Kính Dương Hầu cứng lại, rồi cùng với cha con Hạ Trọng Đình quỳ xuống: “Thần, bái kiến Bệ hạ, bái kiến Minh Nguyệt Công chúa.”

Thương Nhung có phần hoảng hốt, nghe thấy tiếng nói cũng không ngẩng đầu lên.

Hạ Tinh Cẩm nghe Thuần Thánh Đế gọi họ đứng dậy, trong khoảnh khắc đứng lên, hắn ta vô tình liếc nhìn nàng.

Vị tiểu Công chúa kia đang ngồi yên lặng trên ghế, trâm cài bên tóc mai không hề lay chuyển chút nào.

“Kính Dương Hầu, Hạ khanh, các khanh mau đến xem bức tranh phong cảnh núi non này thế nào?” Thuần Thánh Đế gọi hai vị đại thần đến bên mình.

“Tuyệt diệu.”

Kính Dương Hầu vuốt râu quan sát, gật đầu, khen ngợi: “Nét bút khéo léo, như nước chảy mây trôi, thật sự là hiếm có.”

“Vậy sao?”

Đáy mắt Thuần Thánh Đế mang theo nụ cười, lại nói: “So với Tri Mẫn con trai khanh thì sao? Trẫm nghe nói, bút pháp vẽ sơn thủy của hắn rất tốt, thơ văn cũng không tệ, Trẫm vốn có ý định để hắn vào triều.”

Lời vừa dứt, không khí vừa rồi còn êm ả như nước xuân trong điện lập tức đông cứng lại.

Cơ mặt Kính Dương Hầu hơi co giật, ông ta lập tức cúi mình quỳ xuống: “Bệ hạ, khuyển tử tùy hứng, đều vì người làm cha như thần không dạy dỗ nghiêm khắc…”

Thương Nhung nhìn Kính Dương Hầu đang cúi gập người bên chân Đế vương, đây chính là cha của Triệu Nhứ Anh.

Tâm tư của Đế vương vốn khó đoán, không ai biết lúc này ông đang giận hay vui.

“Triệu khanh đang làm gì vậy? Đứng dậy nói chuyện.”

Thuần Thánh Đế không nhìn ông ta.

“Vâng…”

Kính Dương Hầu mồ hôi lạnh đầm đìa, chậm rãi đứng dậy.

“Chẳng qua Trẫm tiếc tài của Tri Mẫn, muốn khanh khuyên hắn sớm ngày trở về.” Vẻ mặt Thuần Thánh Đế đã bình tĩnh hơn nhiều: “Sao phải vì một mối hôn sự mà sa sút tinh thần.”

“Vâng, thần đã nhớ.”

Kính Dương Hầu cúi đầu khẽ đáp.

“Hạ khanh thấy bức tranh này thế nào?” Thuần Thánh Đế không tiếp tục chủ đề trước đó nữa, chuyển sang hỏi Hạ Trọng Đình bên cạnh.

“Quả thực tuyệt diệu.”

Hạ Trọng Đình cung kính đáp.

“Nhưng Trẫm lại thấy, tuy nét bút khéo léo, song bút pháp lại không sinh động như Minh Nguyệt của Trẫm.” Thuần Thánh Đế đi qua đi lại trước bức tường tranh, cuối cùng dừng lại trước bức tranh phong đỏ mà Thương Nhung vẽ một năm trước. Ông quay đầu lại, có lẽ là bỗng có hứng thú, vẫy tay với Thương Nhung: “Minh Nguyệt, con đã thấy núi sông bên ngoài, chắc hẳn trong lòng đã có đủ cảnh sắc, không bằng vẽ một bức, để họ xem thử?”

Có thể vẽ trên Ngự án, e rằng ngoài Bệ hạ ra, chỉ có vị Minh Nguyệt Công chúa này.

Kính Dương Hầu không dám lau mồ hôi lạnh trên trán, càng không dám nhìn nhiều vào Công chúa đang cầm bút sau Ngự án, thoáng chốc, trong điện chỉ có Thuần Thánh Đế và Hạ Trọng Đình bên cạnh nói chuyện.

Thương Nhung không biết mình nên vẽ gì, nàng liếc nhìn bầu trời bên ngoài điện ngày càng tối, trong lòng thầm nghĩ không biết Chiết Trúc đã trở về chưa, lòng nàng ủ rũ, khó thoát ly khỏi mọi thứ trước mắt.

Màu vẽ trải ra trên giấy Tuyên trắng, Hạ Tinh Cẩm lặng lẽ nhìn từng nét bút rơi xuống, dần dần phác họa ra một thân cây cao chót vót, cành lá sum suê, cánh hoa đỏ rực.

Là một cây hoa gạo.

Màu cam đỏ trải rộng, Thuần Thánh Đế bên cạnh gật đầu, đúng lúc Đức Bảo dâng kim đan lên, một bát trà nóng bên cạnh bốc khói trắng.

“Đại chân nhân đã dùng chưa?”

Thuần Thánh Đế cầm lấy kim đan, bưng bát trà hỏi.

“Nô tài đã tận mắt nhìn đại chân nhân nuốt xuống.” Đức Bảo khẽ đáp.

Thuần Thánh Đế hài lòng gật đầu, rồi ăn kim đan, cha con Hạ gia và Kính Dương Hầu bên cạnh đều cụp mắt không nói gì.

Thương Nhung chuyên tâm vẽ, muốn mau chóng trở về, nhưng mấy nét cuối cùng chưa xong, nàng đã nghe thấy tiếng bình phong đổ, vô thức ngẩng đầu lên, nàng thấy Hạ Trọng Đình và thái giám Đức Bảo đang đỡ Thuần Thánh Đế.

Mà mặt Thuần Thánh Đế đỏ bừng, cả hốc mắt cũng đỏ.

Thương Nhung vừa thấy khuôn mặt ông lúc này, cây bút trong tay nàng rơi xuống giấy, màu vẽ loang ra, làm bẩn cây gạo đó, nàng lùi lại mấy bước.

“Trẫm không sao.”

Thuần Thánh Đế nhíu mày, giọng khàn khàn lộ vẻ nóng nảy: “Các ngươi đều túm lấy Trẫm làm gì!”

Ông trở nên thô bạo, như thể trong lòng đang có ngọn lửa cháy hừng hực, vẻ mặt càng lúc càng trở nên điên cuồng, đá Đức Bảo mấy cái, khiến đồ sứ trong điện vỡ đầy đất.

“Minh Nguyệt.”

Tròng trắng mắt ông lờ mờ có vài tia máu, chợt nhìn chằm chằm vào Thương Nhung sau Ngự án. Ông lấy viên kim đan từ trong hộp gấm bên cạnh, tiến lại gần: “Con thể yếu, đáng lẽ cũng phải uống kim đan này.”

Thương Nhung vấp vào bậc thềm phía sau, nàng ngã ngồi xuống đất. Khuôn mặt đỏ bừng dần dần trùng khớp với khuôn mặt trong ác mộng của nàng, hơi nước ẩm ướt, màn the bay phất phơ, trong hồ đầy máu, Tiết Đạm Sương đã mất đi hơi thở.

“Minh Nguyệt, con biết lỗi chưa?”

Trong đầu nàng chỉ có một giọng nói như vậy, khiến màng nhĩ nàng đau nhói.

Hạ Tinh Cẩm thấy tiểu Công chúa co ro dưới Ngự án, ôm lấy hai gối, mặt trắng bệch, trong lòng bỗng cảm thấy bất an, lập tức tiến lên đỡ lấy Thuần Thánh Đế: “Bệ hạ! Người cẩn thận!”

Hắn ta quay người, che chắn Thương Nhung phía sau.

Đức Bảo vội sai người đi chuẩn bị nước đá để lau người cho Thuần Thánh Đế, lại gọi nhiều cung nhân đến, đưa Thuần Thánh Đế đang phát điên vào nội điện.

Viên kim đan rơi từ tay Thuần Thánh Đế lăn xuống dưới Ngự án, đến bên chân Thương Nhung.

Nàng như con rối bị rút hết hồn phách, không hề cử động.

“Công chúa?”

Hạ Tinh Cẩm cúi người, gọi nhẹ.

Thương Nhung như bị tiếng gọi của hắn ta đâm một cái, nàng hoàn hồn, cảnh giác ngẩng đầu lên.

Hạ Tinh Cẩm phát hiện nàng đang run rẩy, hắn ta sửng sốt, cho đến khi cung nữ Hạc Tử của cung Thuần Linh dẫn người vào đưa nàng ra ngoài, hắn ta vẫn đứng nhìn chằm chằm vào cửa điện.

Thương Nhung về đến cung Thuần Linh lập tức đóng chặt cửa điện không cho bất kỳ cung nữ nào vào, trong điện không một ngọn đèn, chỉ có ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ.

Nửa đêm, Chiết Trúc trở về dưới ánh sao, trên người đeo một bọc đồ, nhẹ nhàng nhảy qua cửa sổ, cửa sổ mở rộng đón lấy ánh bạc của mặt trăng, cùng tiếng ve kêu vang bên tai.

Trên giường trống không, không có ai.

Chiết Trúc khẽ nhíu mày, lại nghe thấy một tiếng động nhỏ, hắn nhạy bén quay người, đúng lúc thấy trên chiếc giường La Hán kia, có một cái ụ nhỏ quấn trong chăn đang cử động, chẳng bao lâu góc chăn đã được kéo hẳn xuống, lộ ra khuôn mặt tiểu cô nương.

“Nàng trốn ở đây làm gì?”

Chiết Trúc không nhịn được cười, đi đến mép giường.

Thương Nhung nhìn hắn, mím chặt môi không nói gì.

“À.”

Chiết Trúc tưởng nàng đang giận, bèn giải thích: “Ta gặp một số chuyện, đã lỡ thời gian, nhưng nàng xem, ta mang cái này cho nàng đây.”

Nói xong, hắn mở gói đồ, lấy ra hai con búp bê rối.

Một nam một nữ, đều mặc quần áo đẹp.

Trong nội điện chỉ thắp một ngọn đèn lẻ loi, gương đồng hoa lăng của Thương Nhung đặt bên cạnh, ánh nến phản chiếu qua gương đồng, chiếu lên tường một vầng trăng tròn.

Thương Nhung vụng về kéo sợi dây rối, mãi vẫn không đúng cách, con búp bê rối của nàng luôn di chuyển với tư thế rất kỳ lạ.

Mắt Chiết Trúc cong cong, chẳng mấy chốc đã buông con búp bê rối trong tay mình xuống, trên bức tường, trong vầng sáng tròn đó, ngoài bóng búp bê rối, còn có ngón tay hắn nhẹ nhàng đặt lên đôi tay nàng.

Nàng điều khiển sợi dây, hắn nắm lấy ngón tay nàng, nhiệt độ giữa các ngón tay áp vào nhau, hắn vẫn luôn kiên nhẫn hướng dẫn nàng.

“Tại sao Hằng Nga lại chạy lên mặt trăng?” 

Giọng Thương Nhung rất nhẹ, ở rất gần hắn: “Rõ ràng mặt trăng, chẳng tốt đẹp gì cả.”

Nghe thấy tiếng cười rất khẽ của thiếu niên bên cạnh, nàng không khỏi nghiêng mặt, thiếu niên bên cạnh vẫn đang nghiêm túc nắm tay nàng điều khiển con rối. Ánh đèn và ánh trăng đan xen, phản chiếu trong đôi mắt đen như mực của hắn.

Giọng nói trong trẻo rơi vào tai nàng:

“Mặt trăng, làm sao biết được mình tốt đẹp thế nào trong mắt người trên mặt đất.”

Hắn đang nói về mặt trăng.

Nhưng vì câu nói này, tim Thương Nhung lại vô cớ đập thình thịch, nàng gần như mất hồn, cứ đờ đẫn nhìn hắn.

Ngón tay nàng không còn cử động, thiếu niên cũng dừng lại, vạt áo con búp bê rối đung đưa, bóng của nó cũng đung đưa trong vầng sáng tròn như mặt trăng trên tường.

Bên ngoài cửa sổ tiếng ve vẫn kêu.

Bên trong cửa sổ, thiếu niên và thiếu nữ bốn mắt nhìn nhau.

Thiếu niên chớp mắt một cái, không hiểu sao lại cảm thấy hơi thở của mình cũng trở nên nóng hầm hập. Hắn có hơi không chịu nổi ánh mắt của nàng, đưa tay che mắt nàng lại.

Hắn nhìn khuôn mặt nàng, gió đêm thổi tới cũng không xua tan được nhiệt độ bên tai hắn.

Trong khoảnh khắc thất thần, nàng đột nhiên kéo tay hắn xuống, mượn lực này, khiến thân thể hắn nghiêng về phía trước, hơi thở của nàng và hắn gần trong gang tấc.

Bóng trên tường cũng âm thầm mập mờ.

Tuy nhiên, con búp bê rối trong tay bỗng rơi xuống, gương đồng rơi từ gối vuông xuống giường, vang lên tiếng kêu lanh lảnh, Thương Nhung chưa kịp lấy hết dũng khí để hôn hắn, đã bị tiếng động này làm cho giật mình.

Quả nhiên khoảnh khắc tiếp theo, Hạc Tử đẩy cửa vào: “Công chúa? Người làm sao vậy?”

Hạc Tử chưa kịp đi vào nội điện, Thương Nhung vội vàng đẩy thiếu niên xuống dưới chăn, nghe thấy Hạc Tử vào, nàng ngẩng đầu lên: “Không có gì, va phải gương đồng thôi.”

“Sao gương đồng lại ở đây?”

Hạc Tử hơi không hiểu, nhưng cũng không nghĩ nhiều, bèn nói: “Nô tỳ đến nhặt giúp người.”

Thương Nhung chưa kịp từ chối, Hạc Tử đã bước nhanh đến, trong lòng nàng vô cùng lo lắng, không dám cử động, thấy Hạc Tử nhặt gương đồng bên cửa sổ, nàng vội nói: “Em ra ngoài đi, ta muốn ngủ rồi.”

“Vâng.”

Hạc Tử đặt gương đồng lên bàn, rồi xoay người đi ra.

Thương Nhung lắng nghe tiếng bước chân của nàng ấy, cho đến khi tiếng mở cửa đóng cửa lần lượt vang lên, mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vén chăn.

“Chiết Trúc…”

Nàng gọi khẽ, không ngờ lại bị hắn kéo vào trong chăn tối đen, ngay sau đó, một nụ hôn ấm áp, mềm mại áp đã lên, triền miên trên môi nàng.

Ngây ngô mà nồng nhiệt.


Bình luận

Bình luận về bài viết này