Hai con búp bê rối nằm yên lặng một bên, gió đêm thổi qua chuông đồng ở góc mái hiên bên ngoài cửa sổ, âm thanh trong trẻo vang dài.
Nhờ hơi thở quấn quýt của hai người mà nhiệt độ trong chăn cũng tăng lên, cổ Thương Nhung ướt đẫm mồ hôi, mái tóc nhạt màu dính vào bên tai, bị động đón nhận nụ hôn của thiếu niên. Hơi thở của hắn nóng bỏng như vậy, tay nàng yếu ớt nắm chặt vạt áo hắn, dưới lớp vải mỏng là nhiệt độ nóng hầm hập của thiếu niên, nhịp tim đập dồn dập.
Đầu lưỡi không kìm được lướt qua kẽ môi nàng, hơi thở thiếu niên nặng nề hơn, như thể phát hiện ra điều gì mới mẻ thú vị, nụ hôn của hắn càng tỉ mỉ và sâu hơn, hai má Thương Nhung đỏ bừng, chống cự theo bản năng.
Một chiếc chăn ngăn cách họ ở nơi bí mật nhất trong đêm đen, Chiết Trúc cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể mình, hắn chợt cứng người, đột ngột vén chăn ngồi dậy.
Một ngọn đèn nến trên bàn, ánh trăng tràn qua cửa sổ, gương mặt trắng của thiếu niên đỏ bừng, đôi mắt đen láy ướt át long lanh. Trong nội điện yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của hắn.
“… Tốc Tốc.”
Hắn nhìn gương mặt ửng đỏ của Thương Nhung, không biết nên giải thích cảm giác kỳ lạ của mình như thế nào, cảm thấy hơi khó nói, ánh mắt hắn không kìm được dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Thương Nhung ngượng ngùng gần như không dám nhìn hắn, không ngờ hắn đột ngột cúi người xuống lần nữa, thậm chí hơi thở của nàng cũng ngưng đọng, hắn ở gần trong gang tấc, nàng sợ hãi đưa tay lên che miệng hắn.
“Thôi…”
Nàng đỏ mặt, lắp bắp nói.
Lòng bàn tay nàng áp lên, thiếu niên mới phát hiện môi mình hơi đau rát, hắn gạt tay nàng ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào môi nàng, có dính một chút máu.
“Đau không?”
Giọng thiếu niên hơi khàn, ẩn chứa một phần dục vọng không hề hay biết.
Thương Nhung nhìn hắn, gần như không để ý hắn đang nói gì, chỉ là giọng nói của hắn, vẻ mặt của hắn, cùng với nhiệt độ từ lòng bàn tay đang nắm chặt tay nàng của hắn đều khiến tim nàng đập không kiểm soát, mỗi lúc một nhanh hơn.
Chiết Trúc tưởng nàng không vui, hắn cúi đầu xuống, má hắn cọ nhẹ vào má nàng: “Ta chỉ mới hôn nàng, không quen lắm.”
Hắn chỉ đang trình bày một sự thật với nàng, Thương Nhung nghe xong, lại xoay người định chui vào trong chăn: “Huynh đừng nói nữa.”
Chiết Trúc lại ôm lấy eo nàng, không cho nàng chui vào chăn.
“Ta buồn ngủ, muốn đi ngủ.”
Thương Nhung ngượng ngùng tức giận.
“Ta biết.”
Chiết Trúc khẽ đáp một tiếng, hắn hơi ngượng ngùng quay mặt đi, tránh ánh mắt nàng: “Nhưng nàng không thể ngủ ở đây.”
Thương Nhung còn đang không hiểu chuyện gì, hắn đã đến bế nàng lên, sau đó đi đến giường nàng. Sáp nến tan chảy đông lại trên đế nến, dưới ánh đèn mờ ảo, hắn cúi người đặt nàng xuống.
“Ngày mai chúng ta sẽ đi chơi ở khu rừng phía sau.”
Hắn nói.
Thương Nhung không nói gì, chỉ ôm lấy tấm chăn mỏng, khẽ gật đầu.
Đóng cửa sổ lại, tiếng ve kêu trở nên mơ hồ. Chiết Trúc tắt đèn, nằm xuống giường, một tay gối đầu. Nhiệt độ đủ để đốt cháy máu trong người dần dần tan biến giữa đêm đen, như thể khi hắn không còn chạm vào nàng nữa, cảm giác kỳ lạ trong cơ thể cũng dần dần biến mất.
“Chiết Trúc.”
Một lúc sau, hắn nghe thấy giọng Thương Nhung.
”Ừm?”
“Có huynh bên cạnh, là điều duy nhất khiến ta vui khi ở đây.”
Thương Nhung nhìn về phía thiếu niên trên giường trong ánh trăng mờ ảo chiếu qua rèm cửa sổ, nhưng ánh sáng mờ nhạt, bóng dáng hắn ẩn trong bóng tối sâu thẳm, không rõ ràng: “Nhưng còn huynh thì sao? Huynh ở đây, có cảm thấy không vui không?”
“Vì sao lại hỏi vậy?”
Chiết Trúc mở mắt.
“Ở đây có vô số quy tắc không đếm xuể, vô số thứ mất tự do, người càng tự tại, ở nơi như thế này sẽ càng khó chịu.”
Thương Nhung tì cằm lên gối mềm, mắt hé mở, nói: “Ta sợ huynh không vui.”
Nàng vừa nói xong, chợt nghe thiếu niên cười khẽ một tiếng.
“Huynh cười gì?”
Thương Nhung lại nghển cổ lên, nhìn về phía hắn.
“Không có gì.”
Chiết Trúc nghiêng người đi, hắn nhắm mắt lại, một lúc sau, Thương Nhung mới nghe thấy giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của hắn:
“Ta nhìn thấy nàng đã rất vui rồi.”
Trong chớp mắt, nội điện lại trở nên yên tĩnh.
Thương Nhung chớp mắt một cái, một lúc lâu sau nàng mới phản ứng lại, quay người nằm ngửa trên giường. Nàng nắm chặt tấm chăn trước ngực suốt một hồi lâu, trong lòng nàng tràn đầy xúc động sôi trào, toàn thân co rúm lại dưới chăn.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Thương Nhung vẫn còn chìm trong giấc mơ, Chiết Trúc đã trở về từ cung Mộng Thạch, đang nói chuyện với Thập Ngũ trong khu rừng phía sau tẩm điện của Thương Nhung.
“Đây không phải là bút kẻ mày sao?”
Thập Ngũ ăn bánh bao mà cũng rất thanh nhã, trời vẫn chưa đủ sáng, y đang cầm một viên dạ minh châu, soi sáng cho thiếu niên trên chiếc võng.
“Ừm, là của nàng ấy.”
Chiết Trúc ăn nốt miếng bánh đậu cuối cùng, dùng bút kẻ mày viết viết vẽ vẽ trên tấm bản đồ Ngọc Kinh.
Thập Ngũ cười khẩy một tiếng, bỗng nhiên, ánh mắt dừng lại trên môi dưới của thiếu niên, y kêu lên một tiếng. Trước đó trời còn tối hơn thế, y cũng không nhìn rõ mặt thiếu niên, lúc này có ánh sáng từ dạ minh châu chiếu tới, y mới trông thấy một vết thương hơi đỏ trên môi dưới của thiếu niên.
Nụ cười của Thập Ngũ trở nên mờ ám: “Tiểu Thập Thất, đêm qua đệ và tiểu Công chúa kia đã làm gì?”
“Liên quan gì đến huynh.”
Chiết Trúc không ngẩng đầu lên.
“Nói cho cùng thì các đệ đều là nam nữ chưa cưới, tuổi lại còn trẻ, những điều nên hay không nên làm, không phải các đệ đều đã làm cả rồi đấy chứ?”
Thập Ngũ tiến gần hơn một chút, cẩn thận quan sát vẻ mặt của thiếu niên, sau đó y lại “xì” một tiếng: “Không đúng, đệ mới vào Trất Phong Lâu được có ba năm, cũng chưa từng đến những nơi phong nguyệt, chẳng lẽ Khương Anh dạy đệ? Hay là khi tình đến rồi, đệ có thể không cần đến thầy cũng tự thông thạo được?”
“Thập Ngũ ca, huynh rất phiền.”
Chiết Trúc nhíu mày, lạnh lùng nhìn y.
Chẳng phải chỉ là hôn môi thôi sao?
Hắn cần ai dạy chứ?
“Đừng nói là đệ cũng làm rách môi tiểu Công chúa đấy nhé?” Thập Ngũ dường như không cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, nháy mắt với hắn, giọng điệu châm chọc: “Tiểu Thập Thất, năm ngoái ta nhận nhiệm vụ đến Hoài Thông, đệ nên đi theo ta, lúc đó nếu đệ có thể luyện tập trước, thì bây giờ cũng không đến nỗi vụng về như vậy.”
Lời y vừa dứt, một chiếc lá bạc đã bay thẳng vào mặt y.
Thập Ngũ vội vàng né tránh, quay đầu lại thấy chiếc lá bạc đó cắm sâu vào thân cây phía sau y lúc nãy, y quay lại, thấy gương mặt lạnh nhạt của thiếu niên.
“Ai giống như các huynh chứ?”
Chiết Trúc khẽ cười nhạt.
Hắn chẳng thèm hôn người khác.
“Chúng ta? Ta và Khương Anh sao?”
Thập Ngũ cười nói: “Ngay cả thuộc hạ của đệ cũng không chỉ có một hồng nhan tri kỷ, riêng đệ mới biết yêu đương, mà đã chung thủy như vậy.”
Chỉ thấy ngón tay thiếu niên lại đang vuốt ve chiếc lá bạc, Thập Ngũ bèn hắng giọng, không dám cười nữa, vội nói: “Tiểu Thập Thất, đừng giận, ta không nói nữa.”
“Nhưng đệ chắc chắn cách này có hiệu quả chứ?” Thập Ngũ nhìn lại tấm bản đồ trong tay thiếu niên, điều chỉnh vẻ mặt nghiêm túc hơn.
“Trần Như Kính tốn bao công sức dẫn ta đến Ngọc Kinh, chắc có lý do của ông ta.”
Chiết Trúc vừa phác họa trên bản đồ, vừa nói: “Ông ta đã không muốn bị người săn đuổi phát hiện, chỉ có thể để lại manh mối mà chỉ ta mới có thể nhận ra.”
“Nhưng chỉ dựa vào vài tiệm bánh và tiệm dầu thông, làm sao đệ có thể tìm ra nơi ẩn náu của lão?”
Thành Ngọc Kinh này là Kinh đô phồn hoa nhất của Đại Yến, có vô số ngõ hẻm chằng chịt, dù có manh mối về tiệm bánh và tiệm dầu thông, việc tìm Trần Như Kính cũng không dễ dàng.
Thập Ngũ không hiểu tại sao thiếu niên này lại thản nhiên ung dung phác họa gì đó trên bản đồ.
“Đã là manh mối, tất nhiên sẽ có quy luật của nó.”
Chiết Trúc lười biếng đáp một tiếng, nghe thấy tiếng mở cửa sổ, hắn lập tức cất bản đồ và cây bút đi, đứng dậy nói với Thập Ngũ: “Thập Ngũ ca, lát nữa đừng ở đây, hãy đến chỗ Mộng Thạch đi.”
“Tại sao?”
Thập Ngũ không hiểu.
“Ta muốn dẫn nàng ấy đến đây chơi.”
Chiết Trúc nói xong, lại mượn lực thi triển khinh công, xiêm y khẽ phất qua cành lá, thoáng chốc đã lướt vào bên trong cửa sổ màu son đỏ.
“…?”
Trời đã sáng hơn một chút, Thập Ngũ cầm viên dạ minh châu đứng tại chỗ, vừa tức vừa buồn cười.
Thương Nhung được Hạc Tử hầu hạ mặc quần áo xong, vén rèm đi ra rửa mặt. Hạc Tử muốn hầu hạ nàng rửa mặt, lúc này mới chú ý thấy môi Thương Nhung có một chút vảy máu đỏ, nàng ấy kinh ngạc hỏi: “Công chúa, môi của người làm sao vậy?”
Má Thương Nhung hơi đỏ lên, nàng vội vàng từ chối không cho Hạc Tử hầu hạ, ậm ờ đáp: “Có lẽ đêm qua không chú ý, va vào mép giường.”
Nàng nói xong, rồi tự đi rửa mặt.
Hạc Tử cũng không nghi ngờ gì, chỉ là không biết vết thương ở trên môi thì nên dùng thuốc gì.
“Vết thương nhỏ như vậy, sẽ nhanh chóng khỏi thôi, cần gì phải dùng thuốc.” Thương Nhung ngồi trước bàn trang điểm, chiếc gương đồng đó chính là chiếc gương đã phản chiếu vòng ánh sáng tròn trên tường đêm qua, lúc này nàng nhìn thấy gương mặt mình trong gương.
“Vâng.”
Hạc Tử giúp nàng chải tóc, đeo trâm và vòng đẹp đẽ.
Điểm tâm được mang đến, vẫn là một bàn thức ăn chay đạm bạc, Thương Nhung không cần Hạc Tử phục vụ, vừa nghe tiếng cửa điện đóng lại, nàng lập tức định đi đến bên cửa sổ trong nội điện.
Nhưng nàng vừa đứng dậy, đã thấy một bàn tay thon dài vén rèm lên, sau đó thiếu niên áo đen bước ra, búi tóc đen nhánh và viền tay áo của hắn đều dính chút sương, đôi mắt ấy trong trẻo lại tinh khiết.
Lúc này trời đã sáng rõ, hắn đến gần, Thương Nhung thấy rõ một chút vảy máu đỏ thẫm trên môi hắn, má nàng lại đỏ bừng, trong đầu toàn là cảnh tượng lúc bị quấn trong chăn đêm qua.
“Giờ Ngọ Mộng Thạch sẽ mang cá chua ngọt tới.”
Chiết Trúc ấn vai nàng ngồi xuống, rồi hắn cũng vén vạt áo ngồi xuống bên cạnh nàng, lại dùng một tay chống cằm nói với nàng: “Ta câu được đấy.”
Hắn câu được ư?
“Huynh câu ở đâu vậy?”
Thương Nhung ngạc nhiên.
“Dưới đài Trích Tinh có một cái hồ.” Chiết Trúc cầm một miếng bánh, cắn một miếng.
Đôi mắt Thương Nhung mở to: “Đó là hồ Vãng Sinh.”
“Hồ Vãng Sinh thì sao?”
Chiết Trúc nghi hoặc nhìn nàng.
“Cá trong hồ Vãng Sinh là cá mà mỗi cuối năm, Hoàng bá phụ và đại chân nhân tới phóng sinh, không ai được phép ăn.”
“Hóa ra vậy.”
Chiết Trúc nhướn mày: “Ta nói sao cá trong hồ đó ngốc thế, ta vừa thả câu chúng đã tranh nhau cắn.”
“Sáng sớm huynh đi câu cá làm gì, nếu bị đạo sĩ ở đài Trích Tinh phát hiện thì sao?”
Thương Nhung hơi lo sợ.
“Nàng thích ăn mà.”
Chiết Trúc cắn thêm một miếng bánh, đáp lại như lẽ đương nhiên.
Tâm tư Thương Nhung lại trở nên rối loạn chỉ vì một câu nói đơn giản của hắn, nàng đưa tay ôm lấy eo hắn đang được thắt lưng buộc chặt.
“Huynh đừng đi nữa, ta sợ huynh bị họ phát hiện.”
Nàng khẽ nói.
Chiết Trúc cụp mắt, nhìn chăm chăm đỉnh đầu đen nhánh của nàng.
Khi nàng nói, hơi thở nhẹ nhàng phả vào gáy hắn, vành tai Chiết Trúc lại hơi nóng lên, hắn cũng quên mất nửa miếng bánh còn lại, đưa tay kia vui vẻ ôm lấy nàng.
Hắn tựa cằm trên vai nàng, nói: “Những đạo sĩ đó cũng ngốc như những con cá họ nuôi vậy.”
Thương Nhung nghe thấy giọng nói kiêu ngạo nhẹ bẫng của hắn:
“Tốc Tốc, những tên ngốc đó không thể phát hiện ra ta đâu.”
Bình luận về bài viết này